191. Chương 191: Hạ Thiền không còn ở đây nữa

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 191: Hạ Thiền không còn ở đây nữa

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 191 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế là tốt rồi.
Lần này không chỉ muốn trở thành kẻ lặp lại, mà còn muốn được xem như một kẻ kể chuyện.
Tự mình chuốc lấy khổ sở.
- Hừ, nịnh bợ!
Tống Như Nguyệt liếc mắt, lại là một mặt hưởng thụ, nâng chén trà lên uống một ngụm, nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêng ngó:
- Lúc đầu ta định trừng phạt ngươi, nhưng nghe nói Vi Mặc bị ngươi dụ dỗ rất vui vẻ, nên lần này tha thứ cho ngươi. Nhớ kỹ, làm bất cứ chuyện gì cũng không thể bỏ dở giữa chừng, phải có đầu có đuôi! Cần phải thăm Vi Mặc nhiều, hãy làm nàng vui vẻ, chuyện này cũng không thể chỉ nói nửa chừng rồi bỏ dở. Vi Mặc đã thích nghe, ngươi cứ kể cho nàng nghe hết, hiểu chưa?
- Thanh Chu hiểu rõ.
Lạc Thanh Chu cung kính đáp.
- Đi xuống đi, quay trở về viết cốt truyện cho tốt, nếu Vi Mặc nghe không vui, cẩn thận da của ngươi đó!
Lúc gần đi, Tống Như Nguyệt lại nghiêm nghị cảnh cáo một lần nữa.
Lạc Thanh Chu khom người lui ra.
Đợi hắn rời đi, Tống Như Nguyệt lập tức đứng dậy, bước vào phòng bên cạnh.
Trong phòng.
Trước bàn đọc sách đang có một lão tiên sinh tóc hoa râm cầm bút lông trong tay, đang viết thư thành văn.
- Mọi thứ đã nhớ hết chưa?
Tống Như Nguyệt chờ đợi chốc lát, thấy hắn ngừng bút, không kịp chờ đợi hỏi.
Lão tiên sinh chắp tay nói:
- Phu nhân, mọi thứ đã nhớ hết, không sót một chữ.
Tống Như Nguyệt nghe xong, lúc này mới thỏa mãn gật nhẹ đầu, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó:
- Cái thằng nhóc kia cuối cùng cũng nói rằng người xinh đẹp như hoa có tính cách ôn nhu hiền thục giống ta, nhớ rõ chưa?
Khóe miệng lão tiên sinh giật, ngẩng đầu nói:
- Phu nhân, cô gia vẫn chưa kể xong, sao lại nhớ đến chuyện này?
- Nói nhảm! Phải nhớ cho ta! Điều quan trọng nhất nếu ngươi không nhớ, thì cần ngươi để làm gì?
Tống Như Nguyệt trợn mắt nhìn hắn.
Lão tiên sinh vội vàng lại lần nữa nâng bút nói:
- Phu nhân bớt giận, lão hủ nhớ đoạn này. Bề ngoài xinh đẹp như hoa, tính cách...
Tống Như Nguyệt lập tức tức giận nói:
- Bề ngoài thiếu đi hai chữ là “rất trẻ trung, rất xinh đẹp”!
- Vâng, vâng, lão hủ sẽ ghi lại!
Đầu lão tiên sinh đầy mồ hôi.
Lạc Thanh Chu ra khỏi viện, cũng xoa xoa mồ hôi trên trán.
Vị nhạc mẫu này thật khó hầu hạ, mà càng ngày càng khó hầu hạ.
Hắn cần phải ngẫm lại, làm thế nào để viết nàng vào chuyện mà không lộ vẻ đột ngột, lại có thể khiến nàng cao hứng.
Nếu không, chỉ cần khen nàng, tán dương nàng, khiến nàng vui vẻ, để nàng có thể lấy ra khoe khoang là được.
Lạc Thanh Chu trầm ngâm suy nghĩ, bước tới “Linh Thiền Nguyệt cung”.
Cửa sân mở ra.
Lạc Thanh Chu gõ cửa một cái, bước vào.
Tiền viện không có ai.
Trong hậu hoa viên, Tần đại tiểu thư vẫn như cũ an tĩnh ngồi trong đình xem sách.
Bách Linh cầm trong tay một đóa hoa, nhàm chán tựa trên lan can, đá đá chân nhỏ, cau mày, vẻ mặt nặng nề.
- Kẽo kẹt, kẽo kẹt...
Lạc Thanh Chu giẫm lên tuyết đọng bước tới.
Nghe tiếng bước chân, Bách Linh lấy lại tinh thần, nhìn thấy hắn, vội vàng đứng lên, trên mặt lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, nhưng chỉ nở rộ trong chớp mắt, liền biến mất.
- Hừ!
Nàng hừ lạnh một tiếng, thân thể uốn éo, nghiêng người sang, quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt vẫn còn tức giận vì chuyện tối qua.
Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng, bước đến ngoài đình chắp tay gọi:
- Đại tiểu thư.
Hạ Thiền không còn ở đây nữa.
Vị Tần đại tiểu thư này đêm nay sẽ không lại muốn hắn đi thăm Hạ Thiền đó chứ?
Trong lúc hắn đang âm thầm suy đoán, Tần Khiêm Gia ngẩng đầu nhìn hắn, dừng một chút, thản nhiên nói:
- Sớm đi trở về.
Lạc Thanh Chu: - ???
- Vâng.
Mặc dù nghi ngờ trong lòng, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, chắp tay lui ra.
Bách Linh thấy hắn đi thẳng một mạch, vội vàng quay người nói:
- Cô gia, Thiền Thiền hôm nay lại chảy rất nhiều máu, ngươi không tới thăm nàng sao?
Nói xong, không kịp chờ đợi, bước ra khỏi đình nói:
- Cô gia, ta dẫn ngươi đi.
Vừa nói, một bên nhẹ nhàng cắn môi, hai con ngươi đầy nước, trên mặt lộ ra nụ cười xấu hổ, biểu lộ vừa tức giận trong nháy mắt liền tan biến.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, chắp tay nói:
- Bách Linh cô nương, đêm nay ta không đi được, ta còn phải trở về đọc sách, lần sau đi.
Nói xong, không đợi nàng phản ứng, trực tiếp bước nhanh đi ra vườn hoa.
Bách Linh sửng sốt, trên mặt ngượng ngùng lập tức cứng đờ, vội vàng đuổi theo ra xa nói:
- Cô gia, cô gia, chờ ta một chút... Ngươi, ngươi có phải quên chuyện gì không?
- Không có.
Giọng nói của Lạc Thanh Chu vang lên từ xa.
Bách Linh vừa đuổi theo vừa hô:
- Cô gia, chờ ta một chút, chờ ta một chút... Ngươi cẩn thận nghĩ lại xem, có phải thật đã quên chuyện gì không?