218. Chương 218: Bài thơ tuyệt tác

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 218: Bài thơ tuyệt tác

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Đẹp đẽ tự nhiên, không cần tô vẽ thêm. Trúc ngoài khung cửa nghiêng, thương nhớ người xưa. Trời chiều giá rét. Trong vườn hoàng hôn, ngát hương thơm, gió tinh tế, tuyết rơi, sông ngừng trôi.
Đám người nghe xong, đã biết đây là bài thơ tả cảnh khe núi.
Còn có câu dưới nữa.
Vũ Y dừng một chút, tiếp tục dịu dàng đọc lên:
- Ảnh mai cạnh mặt trăng, mơ màng như mất hồn. Cây mơ đón hoàng hôn, lại đón hạt mưa. Cô đơn một đời, đoạn tình sầu, gầy gò tự tổn thương, thử hỏi hoa biết không?
- Thời quá!
Hoa khôi vừa dứt lời, dưới đài đã có một vị lão tiên sinh mặc nho phục, vỗ tay khen:
- Ngòi bút thanh tú uyển chuyển, bút pháp tinh tế, vừa ca ngợi vẻ đẹp thanh cao của hoa mai, vừa biểu đạt tình cảm ngưỡng mộ của tác giả... thơ hay! Bài này nên được xếp nhất!
Những người khác chiêm nghiệm tác phẩm, đều cùng nhau tán thưởng.
- Vũ Y cô nương, bài này do ai sáng tác?
Có người hỏi.
Vũ Y cười nói:
- Bài này là Tô Giang Ngạn công tử sáng tác.
- Quả nhiên! Ta nghe phong cách làm thơ này thì biết ngoài Tô huynh ra không ai làm được!
Một thư sinh cười nói.
Ánh mắt rất nhiều người nhìn về phía nam tử một bộ trường sam, vẻ mặt ưu tư tuấn tú trong đám người kia.
Hắn chính là Tô Giang Ngạn có tài danh trong Mạc Thành, bộ dáng luôn luôn ưu tư.
Giống như chuyện thế gian này, đều không khiến hắn vui vẻ.
Nghe nói cho dù là đi thanh lâu tìm vui với nữ tử, cũng là vẻ mặt ưu tư như vậy.
- Vũ Y cô nương, bài này của Tô huynh là hạng nhất sao?
- Nếu là bài này, chúng ta thực sự bái phục.
- Tài hoa của Tô huynh, chúng ta tâm phục khẩu phục. Bài thơ này có thể xem như tác phẩm xuất sắc.
Đám người nhao nhao lên tiếng.
Chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tống Như Nguyệt nhịn không được hừ lạnh một tiếng, khóe miệng lộ ra vẻ khinh thường.
Tần Vi Mặc quay đầu nhìn nàng một cái, trong mắt đầy ý cười, thấp giọng nói:
- Mẫu thân, bài này thật là tác phẩm xuất sắc, ngài chướng mắt sao?
Tống Như Nguyệt liếc mắt, không để ý tới nàng.
Trên khán đài, hoa khôi Vũ Y lại cười nói:
- Các vị chờ một lát, còn có một bài cuối cùng, vừa lúc cũng là một bài thơ. Đợi tiểu nữ đọc xong, mọi người lại bình luận cũng không muộn.
- Đọc! Đọc nhanh!
Mọi người có chút tính nôn nóng, không nhịn được.
Trong lòng mọi người kinh ngạc, chẳng lẽ còn có tác phẩm hay hơn bài này sao?
Tô Giang Ngạn ánh mắt cũng chăm chú nhìn trên đài.
Vũ Y mở giấy tờ trong tay ra, cúi đầu nhìn nét bút trên giấy, trong mắt lộ ra một vòng kinh ngạc, dừng một chút, giọng đọc nhẹ nhàng vang lên:
- Gió mưa đưa tiễn xuân đi, Tuyết bay chào đón xuân về cùng ai... Non cao băng đóng chặt rồi, Mà cành hoa ấy vẫn tươi muôn phần.
Phần trên vừa ra, mọi người dưới đài đều an tĩnh lại.
Khí thế đập vào mặt, như thấy hiện thực.
Bài này, không đơn giản!
Vũ Y dừng một chút, tiếp tục nhẹ giọng:
- Tươi nào phải để tranh xuân, Tươi là để báo tin xuân đã về... Tưng bừng nở khắp sơn khê, cành hoa thắm ấy vẫn khoe sắc nồng.
Phần dưới vừa ra, toàn bộ phòng đều tĩnh không một tiếng động.
Mấy lão giả văn đàn đức cao vọng trọng sau hậu trường kia vừa rồi vốn đã nhìn qua bài này, sớm đã khen không dứt miệng, lúc này nghe được hoa khôi kia đọc lên, lại có một phen cảm xúc trong lòng, trong lòng đều đang thầm đọc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Từ ngữ cũng không hoa mỹ, lại tự có một khí thế khiến người trở nên nhiệt huyết khuấy động tinh thần.
Ngắn ngủi vài câu, đã khiến lòng người rung động, hào khí tỏa ra, thật lâu khó mà bình tĩnh.
Mỗi người nghe, mỗi người đều sinh ra cảm xúc kích động.
- Thơ hay! Đây mới thật là thơ hay!
Lão thư sinh vừa rồi còn tán thưởng bài thơ của Tô Giang Ngạn, lúc này biểu tình khiếp sợ, kích động cả âm thanh đều đang phát run:
- Vũ Y cô nương, mau nói, bài này là do ai sáng tác? Có thể làm ra từ ngữ kinh thế bậc này, tuyệt không phải phàm nhân!
Những người khác cũng nhao nhao tin phục, kinh thán không thôi, khen không dứt miệng.
Ngay cả Tô Giang Ngạn vẻ mặt ưu tư, cũng không nhịn được quạt xếp trong tay đập lên bàn tay, thấp giọng khen:
- Thơ hay, thơ hay...
Nhóm tài nữ kia, cũng từng người ánh mắt lưu chuyển, hưng phấn mà thấp giọng nghị luận.
- Không biết người nào, có thể làm ra thơ hay bậc này!
Lúc cả đám người kinh thán không thôi, nghị luận ầm ĩ, chỗ vị trí gần cửa sổ, Tống Như Nguyệt lại thấp giọng hừ lạnh một tiếng.
Tần Vi Mặc quay đầu nhìn nàng, khẽ cười nói:
- Mẫu thân, tỷ phu làm thơ, người cũng chướng mắt sao?
- Ha ha.
Tống Như Nguyệt ha ha một tiếng, lạnh mặt nói:
- Qua loa.
Tần Vi Mặc mím môi, lại quay đầu nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, thấp giọng nói:
- Tỷ phu, mẫu thân đang khích lệ ngài đó. Mẫu thân chỉ cần nói hai từ này, chính là tâm phục khẩu phục.