222. Chương 222: Lầu hai thuyền hoa

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 222: Lầu hai thuyền hoa

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 222 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Như Nguyệt loanh quanh vài vòng, thấy không thể rời đi sớm, bèn quay sang nói với Lạc Thanh Chu đứng bên cạnh:
- Ngươi đến chỗ Vi Mặc trước đi. Ngươi và Thu nhi chăm sóc tốt cho cô ấy, lát nữa ta sẽ đến.
Lạc Thanh Chu cúi đầu lui ra.
Khi hắn vừa đến chỗ ngồi vừa rồi, đột nhiên phát hiện Tần nhị tiểu thư đã không còn ở đó.
Thu nhi vẫn đứng bên cạnh.
Lạc Thanh Chu sửng sốt, hỏi:
- Nhị tiểu thư đâu rồi?
Thu nhi đáp:
- Vừa rồi bị Tống tiểu thư gọi đi. Tống tiểu thư bảo có chuyện muốn nói với Nhị tiểu thư. nô tỳ định đi theo, nhưng Tống tiểu thư không cho, nói sẽ chăm sóc tốt tiểu thư.
Lạc Thanh Chu nhíu mày:
- Tống tiểu thư? Tống Tử Hề?
Thu nhi nhẹ gật đầu.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn thoáng qua đám đông, nhưng không thấy bóng dáng các cô gái đâu, chỉ nhìn thấy mấy thiếu nữ trên lầu vừa rồi.
Lúc đó, Tống Tử Hề luôn ở bên cạnh mấy cô gái đó.
Sao bây giờ cô ta lại một mình đi tìm Tần nhị tiểu thư nói chuyện? Hơn nữa còn thừa dịp hắn và nhạc mẫu đại nhân không có ở đây?
Dù muốn nói chuyện riêng, trong đại sảnh đông người cũng có không ít chỗ vắng.
- Thu nhi, ngươi có thấy Tống cô nương dẫn Nhị tiểu thư đi chỗ nào không?
Trong lòng Lạc Thanh Chu đột nhiên có một dự cảm không lành, vội hỏi.
Thu nhi nhìn về phía cầu thang lên lầu không xa, nói:
- Tống tiểu thư đỡ Nhị tiểu thư, giống như đi lên lầu.
Lạc Thanh Chu trong lòng run sợ, nói:
- Ngươi ở đây chờ, nếu phu nhân trở về, giữ cô ấy ở đây, chớ đi đâu cả.
Thu nhi sững sờ, chưa kịp trả lời, Lạc Thanh Chu đã vội vàng rời khỏi, nhanh chóng lên lầu.
Vừa lên đến tầng hai, đột nhiên nhìn thấy Tống Tử Hề mặc váy lam, một mình vội vã chạy ra từ gian phòng phía trước.
Thấy hắn, Tống Tử Hề vội chạy tới, vẻ mặt đầy lo lắng:
- Lạc công tử! Nhanh đi xem Vi Mặc đi! Cô ấy vừa té xỉu trong phòng, giống như phát bệnh...
Lầu hai thuyền hoa.
Gian phòng được bày trí gọn gàng, chuẩn bị cho khách ngủ lại.
Lúc này, trong gian phòng nào đó.
Trên mặt đất trải thảm nhung đỏ, phòng được trang trí tinh xảo với tủ giường, bàn trang điểm, đủ thứ đồ đạc cần thiết.
Bên trái gian phòng trống, dựng một tấm bình phong tinh mỹ.
Trên bình phong vẽ một nữ tử mặc áo mỏng, dáng uyển chuyển, bên cạnh mấy đóa mẫu đơn nở rộ.
Sau tấm bình phong, Tần Vi Mặc mặc váy trắng thuần khiết, khoác áo lông chồn trắng, sắc mặt tái nhợt ngồi trên ghế, khóe miệng có vết máu.
Khăn tay thêu đóa hoa tuyết trắng trong tay cô đã bị máu tươi nhuốm đỏ.
Bên cạnh cô, một lão bà to béo đang gắt gao nắm lấy cổ tay yếu ớt của Tần Vi Mặc.
Trong phòng im lặng.
Lão bà như tượng đá đứng bên cạnh, mắt híp, không nhúc nhích.
Cổ tay Tần Vi Mặc đỏ lên, ngồi đó thỉnh thoảng ho khan, mỗi lần dùng khăn tay che miệng, đều ho ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Hai bên cửa, hai nha hoàn khỏe mạnh đứng đó.
Lúc lên thuyền, người bình thường đều bị soát người, không thể mang vũ khí.
Nhưng lúc này, hai nha hoàn kia, một người cầm thanh chủy thủ sắc bén, mắt sáng rực nhìn chằm chằm cửa phòng đóng chặt.
- Khụ khụ...
Tần Vi Mặc ngồi trên ghế, ho khan lần nữa.
Cửa sổ đóng chặt, màn cửa kéo lại, cũng không có gió lạnh.
Cô cầm khăn tay che miệng, ho khan vài tiếng, lúc bỏ khăn tay ra, khăn lại nhiễm máu tươi.
Lão bà bên cạnh nắm lấy cổ tay cô, thản nhiên nhìn qua, cuối cùng không nhịn được mở miệng:
- Tần nhị tiểu thư, lửa giận công tâm là không được. Thân thể của ngươi như thế này, lại nôn mấy ngụm máu, chỉ sợ thần tiên cũng khó cứu.
Dừng một chút, giọng lạnh lùng nói:
- Yên tâm đi, chúng ta sẽ không hại tiểu tử kia. Tiểu thư nhà ta chỉ thấy các ngươi tình chàng ý thiếp, nhưng vì tục lệ khó tiến một bước, nên muốn đêm nay thành toàn cho các ngươi.
Tần Vi Mặc sắc mặt tái nhợt nhìn hai nha hoàn cầm chủy thủ đứng cửa, nhẹ giọng thì thào:
- Ta và tỷ phu, cũng không phải tình chàng ý thiếp...
Lão bà cười lạnh một tiếng, nói:
- Tần nhị tiểu thư yên tâm, qua đêm nay, các ngươi sẽ được ở cùng nhau. Nhìn chút rượu trên bàn kia, chút nữa tỷ phu tú tài của ngươi uống say, nhất định sẽ ở trên giường thương tiếc ngươi. Tin rằng Tần nhị tiểu thư cũng sẽ rất chờ mong.
Tần Vi Mặc rủ mắt xuống, nhìn vết máu trên khăn tay, sắc mặt tái nhợt, giọng vẫn bình tĩnh:
- Đêm nay hẳn ta sẽ chết... Tỷ phu sẽ thân bại danh liệt. Cho dù đêm nay không bị các ngươi hại chết, cũng sẽ bị sỉ nhục.