Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 255: Da thịt nơi đây thế nào?
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 255 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Thanh Chu cầm lấy đôi bàn chân nhỏ xinh của nàng, giúp cô gái mặc vào chiếc vớ lưới tuyết trắng đã khô.
- Cái kia, nếu không... Ngươi nằm lên đùi ta, ta sẽ giúp ngươi hong khô tóc chút, không thì mai dễ bị bệnh.
Lạc Thanh Chu thấy cô gái hiện tại không tỏ ra e lệ, trong lòng không có quá nhiều ngại ngần.
Cô gái im lặng tỏng ngực anh một hồi, rồi chậm rãi cúi người, khéo léo nằm lên hai chân của anh.
Mái tóc dài như suối chảy xuống.
Lạc Thanh Chu luồn ngón tay qua mái tóc của nàng, nhẹ nhàng đưa tới gần đống lửa, không khỏi khen:
- Tóc Hạ Thiền cô nương thật đẹp.
Gương mặt cô gái chìm giữa hai chân anh, không nhúc nhích, không nói một lời.
Trong tay, vẫn như cũ nắm chặt chuôi kiếm.
Một hồi sau.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tóc đã khô, cái kia... Áo ngoài của ngươi... Nếu không cũng cởi ra?
Cô gái vẫn nằm im trên đùi anh không nhúc nhích, cũng không nói gì.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Hạ Thiền cô nương...
Cô gái vẫn như cũ không nhúc nhích, ngón tay nắm chặt kiếm, chậm rãi buông ra.
- Đã ngủ rồi à, để vào đống lửa, chẳng mấy chốc sẽ khô.
Lạc Thanh Chu mặc dù có chút tê chân, nhưng không hề cử động.
Hai người cứ như vậy, một người ngồi, một người nằm, yên tĩnh lại.
Mưa to đến nửa đêm cuối cùng cũng ngừng.
Nhưng gió lạnh vẫn thấu xương như cũ.
Bên ngoài lại yên lặng không một tiếng động, tuyết rơi bông bông.
Lạc Thanh Chu không hề bối rối, chân bị đè bắt đầu tê cóng, nhưng không nỡ quấy rầy cô gái nằm sấp trên chân như đã ngủ.
Anh chậm rãi nằm xuống, ngửa mặt nhìn lên đỉnh cầu đen nhánh, suy nghĩ.
Đống lửa dần dần tắt đi.
Gió lạnh từ cửa hang thổi vào, cô gái lại run rẩy thân thể một chút.
Lạc Thanh Chu ngồi dậy, lấy mấy cây củi bên cạnh, bỏ vào đống lửa.
Lửa bén vào cành khô ẩm ướt, bốc lên khói cay, bị gió thổi qua, bay tới chỗ hai người.
Lạc Thanh Chu vội vàng cởi áo, xua đuổi khói trên đầu cô gái, một tay đặt bên cạnh mặt cô, nhẹ nhàng quạt ra ngoài.
Khói nhanh chóng bị gió lạnh thổi đi.
Cành khô hết nước đọng, bắt đầu bốc cháy.
Lạc Thanh Chu trần trụi nửa người trên, nắm chặt tay, cong cánh tay, nghiêm túc quan sát da thịt cứng cỏi phản chiếu ánh lửa.
Nhìn cánh tay trái, rồi sang cánh tay phải.
Xem hết cánh tay phải, lại cúi đầu nhìn về phía lồng ngực mình.
Ưỡn ngực, dùng tay sờ, vô cùng rắn chắc, lại kéo da thịt một cái, vô cùng đàn hồi.
Anh cúi đầu nhìn về phía hai điểm đỏ trên lồng ngực.
Da thịt nơi đây thế nào?
Anh dùng đầu ngón tay bóp một cái, giật nhẹ, đột nhiên kéo mạnh.
- Bốp!
Ừ, cũng rất đàn hồi.
Sau khi luyện da luyện thịt, toàn thân... Hả?
Anh đột nhiên nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh đang ở giữa hai chân mình lặng lẽ nhìn chằm chằm.
- ...
Lạc Thanh Chu ngượng mặt, vội vàng mặc áo, nhìn về phía cô gái nằm trên chân.
Cô gái vừa mới còn nghiêng mặt nhìn lén anh, lúc này lại vùi mặt vào giữa hai chân anh, như đã ngủ.
Lạc Thanh Chu không nhịn được mở miệng:
- Hạ Thiền cô nương, chân ta tê quá, ngươi trước tiên có thể ngồi lên chút không?
Cô gái không để ý tới anh, vẫn như cũ nằm sấp ở đó, không nhúc nhích.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn về phía thanh kiếm trong tay nàng, trong lòng đột nhiên có chút tò mò, định đưa tay sờ một chút.
Thế nhưng khi hắn cẩn thận từng chút đưa tay, cô gái nằm trên đùi anh đột nhiên ngồi dậy, nắm chặt thanh kiếm, hai con mắt lạnh lùng nhìn về phía anh.
Lạc Thanh Chu vội vàng dịch chân, đứng lên, hai tay chống xuống đất, thử đứng dậy, vận động lưu thông máu.
- Ngươi vừa rồi không ngủ?
Lạc Thanh Chu vận động một hồi, hai chân dần dần hết tê, lại ngồi xuống, nhìn nàng hỏi.
Cô gái ôm hai chân, ôm kiếm, quay mặt đi chỗ khác, nhìn về phía tuyết rơi ngoài kia, không thèm để ý tới anh, như thể lại khôi phục vẻ băng giá ngạo mạn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Chờ một lúc sẽ có sấm sét.
Cô gái nhìn ra ngoài, vẫn không nói chuyện.
Lạc Thanh Chu lại thêm củi vào lửa, sau đó nằm xuống nói:
- Ta ngủ một lát, mai còn việc, nếu ngươi không ngủ được, canh lửa. Ngươi nếu muốn ngủ, ngại nằm trên đất lạnh, có thể nằm sấp trên người ta ngủ. Ta không sao.
Nói xong, nhắm mắt lại.
Trong lòng yên tĩnh, tâm vô tạp niệm, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Cô gái ngồi yên một hồi, nghe thấy hơi thở đều đều từ mũi anh, mới chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt kinh ngạc nhìn anh.
Sau một hồi lâu.
Nàng lại gần sát anh, nhẹ nhàng nằm trong ngực anh, ánh mắt ngạc nhiên.