267. Chương 267: Không phải sợ, là lẽ phải như vậy

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 267: Không phải sợ, là lẽ phải như vậy

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 267 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Thanh Chu liếc nhìn cửa sổ, nói:
- Không cần đâu, ta chỉ đứng ngoài cửa sổ nói vài câu thôi.
Thu nhi đứng ở cửa, thưa:
- Cô gia, tiểu thư đang ngồi trên giường đọc sách. Hôm nay thân thể có chút không khỏe, không tiện ra ngoài, cửa sổ cũng không thể mở, sợ gió lạnh lùa vào.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, rồi gật đầu:
- Được rồi, vậy ta đứng trước cửa thư phòng nói chuyện với Nhị tiểu thư vậy.
Nói xong, bước vào trong.
Thu nhi bật cười khẽ khàng, che miệng nói:
- Cô gia, đêm nay Châu nhi không ở đây, người không cần phải sợ đâu.
Lạc Thanh Chu bình tĩnh đáp:
- Không phải sợ, vốn đã nên như vậy.
Tỷ phu nửa đêm tìm đến cô em vợ, tình thế vốn đã dễ sinh nghi ngờ; huống chi nếu không giữ quy củ, lại còn vào phòng, cô nam quả nữ ở chung một chỗ, sau này giải thích sao cho rõ?
Thu nhi khẽ nén nụ cười, liếc nhìn hắn thêm lần nữa, rồi bước vào phòng, nhẹ nhàng mở cửa, khẽ nói:
- Cô gia, nô tỳ đi hâm cháo nóng đây. Tối nay tiểu thư vẫn chưa ăn cơm.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu.
Thu nhi rời khỏi phòng, hướng về nhà bếp.
Lạc Thanh Chu đi đến cửa thư phòng, ánh mắt hướng vào bên trong.
Trong phòng, đèn sáng rực rỡ. Một thiếu nữ mảnh khảnh, vận y phục trắng tinh như tuyết, đang yên lặng ngồi trên giường, tay cầm cuốn sách. Ánh mắt nàng lúc này đang hướng về hắn, ánh lên nét cười dịu dàng.
- Tỷ phu, nếu người không bước vào, ta sẽ không nói chuyện với người.
Nói xong, nàng quay lại cúi đầu đọc sách, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tinh nghịch.
Lạc Thanh Chu đứng ngay cửa, nói:
- Nhị tiểu thư, ta có chuyện muốn hỏi nàng một chút. Xong việc, ta sẽ đi ngay.
Thiếu nữ vẫn không ngẩng đầu, tiếp tục đọc sách, làm như không nghe thấy.
Lạc Thanh Chu im lặng một hồi, chắp tay thi lễ:
- Vậy, xin Nhị tiểu thư nghỉ ngơi sớm. Ta cáo từ.
Bỗng nhiên, thiếu nữ ngẩng phắt đầu lên, run run gọi:
- Tỷ phu...
Lạc Thanh Chu dừng bước, ánh mắt chạm vào ánh mắt nàng.
Thiếu nữ khẽ run, đôi mày nhíu lại, vẻ mặt ngây thơ đáng thương:
- Tỷ phu... nếu người vẫn còn để bụng chuyện ngày đó... Vi Mặc xin lỗi... từ nay về sau, Vi Mặc cũng sẽ không nhắc đến... yêu cầu quá phận kia nữa. Được chứ?
Lạc Thanh Chu cúi đầu, chắp tay:
- Nhị tiểu thư đừng nghĩ nhiều. Việc đó ta cũng không để trong lòng. Chỉ là trời đã tối, ta còn định đến chỗ phu nhân thỉnh an. Nghĩ chỉ cần đứng trước cửa nói vài câu với nàng rồi đi, không có gì quan trọng cả. Nói hay không, cũng chẳng sao.
Vừa dứt lời, bên ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng của Châu nhi:
- Cô gia, đêm nay người không cần đến chỗ phu nhân. Về sau tạm thời cũng đừng đi nữa, phu nhân gần đây rất bận.
Lạc Thanh Chu quay lại nhìn nàng.
Châu nhi tiếp lời:
- Phu nhân còn dặn nô tỳ nhắc nhở cô gia, hãy ở lại bồi tiểu thư nhà mình thật tốt, làm một vị tỷ phu “hợp cách”.
Lạc Thanh Chu: - ...
Hai chữ “hợp cách” này... rốt cuộc là nghĩa gì?
Là giữ khoảng cách, tôn trọng lễ nghi giữa tỷ phu và cô em vợ? Hay là... ngoan ngoãn nghe lời, có yêu cầu gì cũng phải đáp ứng?
Ít nhất cũng phải cho một tiêu chuẩn chứ?
- Cô gia, vào đi. Nô tỳ sẽ không đi mách phu nhân đâu. Phu nhân dạo này bận rộn lắm. Vài hôm nữa chúng ta phải đi dự tiệc mừng Trưởng công chúa. Phu nhân đang đau đầu chuyện chọn lễ vật, tạm thời không để ý đến người. Người cứ yên tâm, không cần sợ.
Châu nhi nói thản nhiên, không chút thay đổi sắc mặt.
Lạc Thanh Chu tò mò hỏi:
- Chúng ta cũng đi dự tiệc mừng Trưởng công chúa sao?
Châu nhi đáp:
- Lão gia và phu nhân đương nhiên phải đi. Còn cô gia thì... đoán chừng là...
- Châu nhi.
Trong thư phòng, Tần Vi Mặc khẽ gọi.
Châu nhi lập tức nói:
- Dạ, tiểu thư. Nô tỳ sang phòng bếp giúp Thu nhi hâm cháo đây. Người với cô gia cứ nói chuyện đi, đừng ngại nô tỳ ở đây làm phiền.
Nói xong, nàng quay người đi thẳng về nhà bếp.
Từ ngày cô gia biết nàng là “tiểu mật thám” của phu nhân, lúc đầu còn thấy bồn chồn, ngại ngùng. Nhưng gặp hoài thành quen, cũng chẳng còn lo nữa.
Dù sao nàng cũng chẳng làm điều sai trái, càng không bao giờ nói bậy. Tất cả đều là thật thà báo lại cho phu nhân, lòng trung thành với tiểu thư nhà mình là tuyệt đối. Có gì đâu mà sợ cô gia ghét?
Khi nàng bước vào nhà bếp, Thu nhi liếc nhìn, khẽ nói:
- Lần sau đừng nói vậy với cô gia nữa. Nhất là đừng nhắc đến chuyện người ở rể. Trong lòng cô gia sẽ khó chịu, tiểu thư cũng không vui.
Châu nhi mím môi:
- Thu nhi, ngay cả ngươi cũng bênh cô gia à? Ta có nói bậy đâu, chỉ là nói thật thôi.
Thu nhi dịu dàng khuyên:
- Không phải chuyện gì cũng cần nói thật. Đặc biệt là những lời dễ làm tổn thương người khác. Tiểu thư chẳng phải thường dạy chúng ta như vậy sao?