268. Chương 268: Tỷ phu gặp phải nàng?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 268: Tỷ phu gặp phải nàng?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 268 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thu nhi tiếp tục nhắc nhở:
- Trước khi bàn chuyện, hãy đặt mình vào vị trí người khác, nghĩ cho họ một chút. Nếu hành động gây tổn thương, tốt nhất không nên nói hay làm. Phải học cách nói lời dối có thiện ý, biết không?
Ánh mắt Châu nhi bỗng nhiên biến đổi kỳ quái, nhìn về phía nàng nói:
- Thu nhi, ngươi nói thật cho ta biết đi, ngươi thích cô gia chứ? Ngươi muốn làm tiểu nha đầu động phòng cho cô gia chứ?
- A?
Thu nhi nghe vậy sửng sốt, vội vàng phủ nhận:
- Nói bậy gì thế, ta có làm gì đâu.
Châu nhi lạnh lùng:
- Không có sao? Ngươi vẫn luôn bênh vực cô gia, luôn tác hợp ta với cô gia, ngươi muốn chờ cô gia cùng tiểu thư chúng ta... rồi sau đó, ngươi có thể làm tiểu nha đầu động phòng của cô gia, đúng không?
- Không phải!
- Đúng rồi! Hừ, ta đi ra nói cho cô gia biết, nói Thu nhi đêm nay muốn lưu cô gia lại, hương khuê thị tẩm cho cô gia.
Châu nhi nói xong, định bước ra ngoài.
Thu nhi vội vàng ôm lấy nàng từ phía sau, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng:
- Châu nhi! Đừng nói bậy, cô gia nghe thấy mà xấu hổ chết mất.
Châu nhi cười ha ha:
- Tiểu nha tử gấp gáp, tiểu nha tử sợ sệt.
- Nói nữa, ta xé nát miệng của ngươi!
- Cô gia! Cô gia! Thu nhi nói nàng đêm nay muốn cho cô gia xé nát bụng nhỏ của nàng... Còn… A...
Thu nhi cuống quýt che miệng nàng, lôi nàng vào tận cùng phòng bếp.
- Tỷ phu, tiến đến...
Trong thư phòng, trên chiếc giường mềm mại.
Thiếu nữ mặc bộ đồ tuyết trắng, lại lần nữa ôn nhu mời, lông mày nhíu lại, môi phấn khẽ cắn, vẻ mặt đau khổ, dung nhan điềm đạm đáng yêu, khiến người thương tiếc.
Nhìn dung nhan này, thiên hạ có mấy ai có thể cưỡng nổi?
Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt, không nói thêm, cúi đầu cởi giày, bước vào.
Hương thơm của thiếu nữ cùng hơi ấm trong phòng bao trùm lấy hắn.
Chân bước lên tấm nệm nhung mềm mại, tim hắn cũng như rơi vào chốn mịt mờ.
Gian phòng này, dung nhan thiếu nữ, khí tức này, không khí này, dù người có tâm địa sắt đá cũng sẽ mềm mại xuống.
Lạc Thanh Chu tiến đến trước giường, định cúi đầu nói chuyện, thiếu nữ ôn nhu nói:
- Tỷ phu, lên đây...
- Lên giường, đi lên...
Nàng lại nhẹ nhàng nói thêm.
Lạc Thanh Chu do dự, lòng thầm nghĩ: Dù sao đã bước vào, lên giường cũng lên.
Dù sao nhạc mẫu đại nhân đã nói, để hắn làm tỷ phu “hợp cách”.
Thỏa mãn yêu cầu cô em vợ, cũng là chuyện đáng để.
Hắn lên giường, ngồi đối diện.
Thiếu nữ duỗi bàn tay ngọc thon dài, đầu ngón tay trắng như ngọc nhẹ nhàng điểm lên quân cờ trên bàn:
- Tỷ phu, biết đánh cờ không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không.
Dù biết, hắn vẫn muốn nói không, bởi nếu thiếu nữ này mời hắn đánh cờ, rắc rối càng lớn.
- Vi Mặc dạy tỷ phu, được không?
-... Nhị tiểu thư, ta tối nay tới là muốn hỏi Nhị tiểu thư một việc. Trong phủ chúng ta, có phải có khách quý từ kinh đô tới không? Nhị tiểu thư biết nàng tên gì không?
Lạc Thanh Chu không dám do dự, trực tiếp hỏi.
Thiếu nữ nghe vậy giật mình, nhìn hắn vài lần, mới nói:
- Tỷ phu gặp phải nàng?
Lạc Thanh Chu đành nói dối:
- Ở trong phủ giống như gặp được một lần, nghe tiểu nha tử nói, nàng tựa như từ kinh đô tới, không biết có phải nàng hay không? Nhị tiểu thư, khách quý từ kinh đô, dung nhan thế nào?
Ánh mắt thiếu nữ ôn nhu nhìn hắn, khóe miệng bỗng nhiên cong cong:
- Lúc tỷ phu nói dối, đôi mắt càng không dám nhìn ta.
Lạc Thanh Chu nhìn quân cờ trên bàn, mặt hơi nóng.
Chẳng biết tại sao, mỗi lần đối mặt thiếu nữ này, hắn cứ nói dối là cảm thấy tội lỗi.
- Nàng tên Nam Cung Mỹ Kiêu, là nữ nhi họ hàng của mẫu thân ta, đến từ kinh đô. Đến Mạc Thành là vì đào hôn. Còn dung nhan...
Đôi mắt thiếu nữ mỉm cười nhìn hắn:
- Tỷ phu là nam tử, nhất định sẽ rất thích dung nhan và dáng người của Mỹ Kiêu tỷ tỷ. Nếu gặp, chắc chắn sẽ khó quên.
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, thầm nghĩ: “Đúng là khó quên, hóa ra thiếu nữ lãnh ngạo kia chính là nàng.”
Tốt rồi, hôm qua không xảy ra xung đột với nàng.
- A, Nhị tiểu thư.
Tay Lạc Thanh Chu rút trong túi áo ra một túi kim tệ, đặt lên bàn cờ:
- Đây là hai trăm kim tệ, gửi lại cho Nhị tiểu thư.
Lần trước đi tụ bảo các mua chủy thủ, tăng thêm kim tệ bán yêu đan, hắn chỉ cần thêm tám mươi kim tệ.
Hôm qua vừa hay nhặt được hơn tám mươi kim tệ trong Hắc Mộc lâm.