Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 289: Nỗi sợ đói khát
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 289 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơm nước xong xuôi.
Hai người lại cầm quần áo, bước vào hồ nước ngâm mình.
Lúc tiểu nha đầu kỳ cọ tắm rửa cho hắn, không cẩn thận xoa đến chỗ ấy, hắn đau đến nhe răng trợn mắt.
Tiểu nha đầu cứ tưởng hắn thoải mái, bèn tăng thêm lực.
Tắm rửa xong trở lại phòng.
Lạc Thanh Chu thay quần áo sạch sẽ, bước ra cửa.
Vừa tới cửa ra vào Linh Thiền Nguyệt cung, chàng liền thấy Bách Linh cùng Hạ Thiền đứng đối diện nhau, thấy chàng đến, đều nhìn về phía hắn.
- Cô gia, hôm nay tiểu thư không ở đây, ngươi cũng không cần vào thỉnh an.
Bách Linh mở miệng nói.
Lạc Thanh Chu thấy sắc mặt nàng có chút u ám, hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Bách Linh do dự một chút, mới nói:
- Nhị tiểu thư vừa mới ngất xỉu, tiểu thư vừa đi qua, không biết bao giờ mới quay về.
Lạc Thanh Chu nghe vậy biến sắc:
- Ta chạng vạng tối mới trở về từ chỗ Nhị tiểu thư, làm sao đột nhiên ngất xỉu?
Con mắt Hạ Thiền chăm chú nhìn chằm chằm hắn.
Bách Linh thở dài một hơi nói:
- Nhị tiểu thư thường xuyên ho ra máu, rồi ngất xỉu, đã nhiều lần, nhưng gần đây...
Lạc Thanh Chu nhíu mày nói:
- Ta đi xem một chút.
Bách Linh vội vàng nói:
- Cô gia, ngươi bây giờ không tiện đi, rất nhiều người trong phủ đều đi, ngươi đi chắc chắn cũng không vào được. Mà tiểu thư đã đi, ngươi cũng không cần phải đi nữa. Đợi ngày mai hãy đi.
Lạc Thanh Chu dừng bước, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Thiếu nữ kia vốn yếu đuối đến tội nghiệp, sắc mặt luôn tái nhợt, chỉ đi vài bước đã thở hồng hộc, giờ lại thổ huyết ngất xỉu, không biết...
Thế nhưng buổi chiều lúc chàng ở đó với nàng, nàng còn rất khỏe, còn nói chuyện cười đùa, còn vẽ ba bức tranh.
Lúc ấy, mặc dù sắc mặt nàng không được tốt nhưng thân thể trông hoàn toàn khỏe mạnh, chẳng hề ho khan.
Làm sao chỉ vừa tối...
Tối hôm qua, chàng nghe vị nhạc mẫu nói, mỗi lần trời vừa tối, nàng đều ho khan nhiều.
Nhưng tối hôm qua suốt đêm, chàng và nàng ngủ cùng nhau, nàng cũng không hề ho khan.
Hẳn là khi lo lắng hay vui vẻ nàng sẽ không ho khan?
Trong lòng Lạc Thanh Chu suy nghĩ miên man, lại cảm thấy bất lực.
Tần phủ có tài lực lớn như thế, nhiều năm qua đều không thể chữa khỏi thân thể nàng, hắn có thể làm gì đây.
- Cô gia, lúc tiểu thư sắp đi nói với ta, nếu cô gia tới, liền bảo ta nói cho cô gia, cô gia về sớm nghỉ ngơi.
Bách Linh nhìn hắn nói.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, gật đầu nói:
- Hiện tại ta đúng là không thích hợp đi, vậy ta trở về.
- Cô gia.
Ngay khi chàng quay người muốn rời khỏi, Bách Linh lại hô một tiếng.
Chờ chàng nhìn về phía nàng, thiếu nữ này lại há to miệng, muốn nói thêm.
- Bách Linh, có chuyện gì ngươi cứ nói.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, dừng một chút, lại thêm:
- Ta cũng không phải người ngoài.
Hạ Thiền đứng ở một bên, vẫn bình thản nhìn hắn.
Bách Linh do dự một hồi, mới nói:
- Không sao đâu, cô gia, ngươi nhanh về nghỉ ngơi. Nhị tiểu thư ở đây, ngươi không cần lo lắng.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, không nói thêm nữa, quay người rời đi.
Hai thiếu nữ nhìn bóng lưng chàng nhanh chóng biến mất trong gió tuyết phía xa, yên tĩnh hồi lâu, Bách Linh thở dài một hơi, thấp giọng nói:
- Nếu nói ra ý nghĩ của tiểu thư cho cô gia, chắc chắn... Cô gia sẽ cảm thấy mình bị sỉ nhục, có thể sẽ vừa giận dữ vừa xấu hổ, quay đi luôn.
Hạ Thiền không nhúc nhích đứng ở đó, ánh mắt nhìn chỗ bóng lưng vừa biến mất, trầm mặc không nói gì.
Bách Linh nhìn về phía nàng, nói khẽ:
- Nếu cô gia đi thật, lạc đường đầu đường, Thiền Thiền, ngươi đây sao?
Hạ Thiền vẫn không đáp lại, đứng tại chỗ yên tĩnh một hồi, xoay người, vào phòng.
Về đến phòng.
Nàng khép cửa phòng lại, sau đó lấy ra túi tiền để sẵn trong tủ quần áo, đến trước cửa sổ nhìn hồi lâu, thấp giọng lẩm bẩm:
- Đều, cho hắn... Đừng, đói bụng...
Ngoài cửa sổ, gió lạnh gào thét, bông tuyết bay tán loạn.
Nàng nhớ tới vô số đêm rét lạnh, nàng cô độc lạc đường, đói bụng, thân thể lạnh run, đi trong đêm tối mù mịt, cứ như không có điểm dừng...
Nàng sợ đêm tối, sợ băng giá, sợ tiếng sấm, sợ vô vàn thứ...
Nhưng sợ đói khát nhất.
Nên nàng muốn tích góp tiền cho hắn.
Nàng có thể không có hắn, nhưng nàng tuyệt đối không thể để hắn đói bụng ngoài kia...
Lạc Thanh Chu trở lại trong phòng.
Tiểu Điệp nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy tới.