296. Chương 296: Đáp án chắc chắn là có

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 296: Đáp án chắc chắn là có

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 296 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Thân là tỷ phu, ngươi chắc chắn phải biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm. Nếu ngươi dám làm ra chuyện trái lễ giáo, không bằng cầm thú đối với Vi Mặc, hừ, ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!
Nói xong, nàng quay người, mặt lạnh lùng rời đi.
Đi đến cửa, nàng lại đột nhiên quay đầu nói:
- Ban đêm ta sẽ đến. Vi Mặc bây giờ là bệnh nhân, ngươi tốt nhất chiều theo nàng mọi việc, nếu ngươi dám chọc nàng tức giận, cẩn thận da của ngươi đấy.
Dứt lời, nàng mở cửa rồi rời đi trong oán hận.
Lạc Thanh Chu ngồi trên nệm nhung mềm mại trước giường, khóe miệng có chút co rúm mấy lần.
Hắn thực sự không hề làm gì trái lễ giáo với thiếu nữ trên giường, nếu mà làm ra chuyện gì, thiếu nữ này...
Theo ý của vị nhạc mẫu kia, hắn không thể chủ động, nhưng nếu thiếu nữ muốn, hắn cũng chỉ phải chiều theo, đúng không?
Vậy nếu hắn làm thật, đến lúc đó nàng có lột da hắn hay không?
Đáp án chắc chắn là có.
- Tỷ phu đừng sợ... Có Vi Mặc bảo vệ ngươi.
Tần Vi Mặc nhìn hắn lộ vẻ thấp thỏm khổ sở, đôi mắt không khỏi cong cong, nở nụ cười.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua con ngươi trong veo của nàng, thì thầm trong lòng: "Nha đầu ngốc, cũng chính vì ngươi quá mức bảo hộ, ta mới sợ."
Vị nhạc mẫu kia chắc chắn đang ghen ghét ăn dấm.
Đương nhiên, cũng có lo lắng.
Nhưng hắn làm đúng, ngồi yên, giữa hắn và Tần nhị tiểu thư thanh sạch...
Cái kia...
Tối hôm qua vị thần hồn tiền bối kia nói, đến cùng có tác dụng không?
- Nhị tiểu thư, ta có vài thứ, không biết có ích cho thân thể ngươi không. Ta cho ngươi dùng một giọt, thử xem hiệu quả, được chứ?
Thực ra tối hôm qua từ khi trở về từ Uyên Ương lâu, trong lòng hắn đã nghĩ đến hai loại linh dịch Nhật Nguyệt do bảo kính sinh ra.
Vị thần hồn tiền bối kia nói, Tần nhị tiểu thư bệnh tình như vậy, có lẽ là thể hư cùng hồn hư.
Chính may, chất lỏng màu đen và chất lỏng màu xanh sẫm chính là có thể tăng cường thể chất và thần hồn.
Mặc dù không thể để Tần nhị tiểu thư tu luyện, nhưng đối với thể chất và thần hồn, chắc chắn sẽ có tác dụng.
Có thể nên thử một lần.
Tần Vi Mặc nghe vậy, chớp chớp mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra tia nghi ngờ:
- Một giọt?
Ngay lập tức nàng vểnh miệng:
- Tỷ phu thật keo kiệt, chỉ một giọt thôi à? Không thể cho ta dùng thêm một chút sao?
Lạc Thanh Chu lấy ra bình đựng chất lỏng xanh đậm từ trong túi trữ vật, cười khổ nói:
- Dùng trước một giọt đi, thử hiệu quả đã.
Nói xong, mở nắp bình, một tay cầm đầu ngón tay mảnh mai của nàng, một tay đổ chất lỏng trong bình sứ ra.
Thiếu nữ thấy thế, càng thêm tò mò:
- Không phải trực tiếp bỏ vào miệng ta sao? Chất này, cũng chỉ có thể liếm liếm à?
Vừa dứt lời, chất lỏng rơi vào đầu ngón tay của nàng.
Ngay lập tức, nó bỗng nhiên biến mất không thấy đâu.
Đôi mắt đẹp của thiếu nữ trợn to, ngơ ngác một lúc, ánh mắt nhìn hắn nhưng không lên tiếng.
Tỷ phu cho nàng, chắc chắn là thứ rất tốt.
Nàng không hề hoài nghi thiếu niên trước mặt sẽ làm hại mình, cũng không chần chừ xem thứ này có thể gây hại cho cơ thể mình hay không.
Lạc Thanh Chu lại lấy ra một bình sứ khác, đổ một giọt chất lỏng đen như mực vào đầu ngón tay của nàng.
Chất lỏng vừa rơi xuống, cũng giống như lần trước, trong chớp mắt biến mất không thấy đâu.
- Tốt, trước mắt thử xem hiệu quả. Nếu có thể, chúng ta lại dùng giọt thứ hai. Nhưng Nhị tiểu thư, chuyện này tuyệt đối không được nói với người khác, nếu như...
- Tỷ phu, ta sẽ không nói với người khác, đây là bí mật của hai chúng ta.
Trong mắt thiếu nữ ẩn nụ cười, lại thì thầm:
- Vi Mặc và tỷ phu còn rất nhiều bí mật, ta sẽ không tiết lộ cho người khác đâu.
Lạc Thanh Chu bỗng nhớ đến chuyện tối hôm trước hai người ngủ cùng nhau, lại nhớ đến chuyện đêm đó trên thuyền hoa.
Đúng vậy, giữa hắn và Tần nhị tiểu thư thật sự có rất nhiều bí mật.
- Cốc, cốc, cốc.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Ngay lập tức, giọng nói của Thu nhi vang lên:
- Tiểu thư, cô gia, Châu nhi đã bữa trưa đến, hai người ăn trước rồi nói chuyện tiếp nhé.
Lạc Thanh Chu đứng dậy từ dưới đất nói:
- Tốt, đưa vào đi.
Hắn phải để thiếu nữ này ăn chút gì, nếu không cơ thể không có năng lượng bổ sung, làm sao mà khỏe được.
Cửa phòng mở ra.
Thu nhi nhận cơm trưa từ tay Châu nhi, bước vào gian phòng, đặt trên bàn cạnh giường, nhỏ giọng nói:
- Cô gia, ít nhất cũng cho tiểu thư ăn chút.
Lạc Thanh Chu gật đầu nhẹ.
Tiểu nha hoàn không nói thêm gì, im lặng lui ra ngoài.