Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Sơn Hằng bước lên phía trước, định nói thì bỗng thấy gió đêm cuốn qua, những cành liễu bay lượn như mây. Một sợi tóc bạc phất phơ bên tai thanh niên, ánh bạc như trăng rọi, lấp lánh tựa suối đêm.
Ánh mắt Chu Sơn Hằng dừng lại một chút, trong lòng bỗng thấy lạ lùng.
Tân công tử chẳng qua mới hơn hai mươi tuổi, làm sao lại có tóc bạc?
Nhưng khi nhìn kỹ lại, Tân Hòa Tuyết đã đưa tay vuốt sợi tóc lạc về sau tai. Lúc này nhìn lại, tóc của y đen nhánh, không có gì khác biệt so với những sợi tóc còn lại.
Có lẽ là ánh nến bên đường không đủ sáng, lại thêm ánh trăng mờ ảo, nên hắn đã nhìn nhầm.
Mặc dù vậy, trong lòng Chu Sơn Hằng vẫn còn đôi chút nghi ngờ:
“Tân công tử, chiếc xe ngựa này từ đâu mà đến?”
Tân Hòa Tuyết giơ tay chạm vào dây cương và bộ phận sắt đặt giữa hai hàm răng ngựa để buộc cương, rồi cẩn thận giải thích:
“Ta thuê từ trong trấn. Vốn định lên chùa Huệ Phúc một chuyến. Trên đường qua thôn Hứa Thọ, nhìn thấy nhà huynh còn ánh đèn sáng, đoán là chưa ngủ, nên mạo muội ghé thăm một chút.”
Chu Sơn Hằng hỏi tiếp:
“Vậy món đồ bị mất đã tìm được chưa?”
Vừa hỏi xong, hắn liền nhận ra câu hỏi này thật dư thừa. Rõ ràng Tân Hòa Tuyết chưa kịp đến chùa Huệ Phúc, bởi vì đã giúp hắn đưa mẫu thân vào thành đến chỗ nhà thuốc.
Chu Sơn Hằng vội chắp tay hành lễ, nét mặt nghiêm nghị nói với Tân Hòa Tuyết:
“Tối nay thật sự đa tạ công tử. Ân tình này Chu mỗ xin khắc cốt ghi tâm. Ngày sau nếu có việc gì cần đến ta, nhất định sẽ không từ chối.”
Rồi lại áy náy và hối lỗi nói thêm:
“Chỉ sợ đã làm chậm trễ chuyện của công tử...”
Thực ra, chuyện mất đồ ở chùa Huệ Phúc vốn chỉ là cái cớ mà Tân Hòa Tuyết bịa ra. Y vốn không có đồ gì bị mất ở chùa Huệ Phúc.
Tân Hòa Tuyết điềm nhiên trấn an hắn:
“Chùa chiền có các sa di, chắc chắn sẽ giữ lại vật thất lạc. Chu huynh không cần lo lắng. Ngày mai ta lên đó cũng không muộn.”
Y ngước nhìn ánh trăng, rồi khẽ nói:
“Xem ra tối nay không thể về lại thôn Hứa Thọ rồi. Chu huynh nghĩ sao?”
Chu Sơn Hằng đáp:
“Dược đồng đã nói sẽ sắp xếp hai gian phòng cho ta và mẫu thân. Ta để mẫu thân nghỉ ngơi và uống thuốc trước. Trong nhà có Nhị Lang trông nhà, sáng mai ta trở về cũng không sao.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu:
“Vậy thì cứ như thế nhé. Ta xin cáo từ trước.”
Y ngồi lên xe ngựa, người đánh xe giơ roi, chiếc xe dần khuất dần vào ngõ hẻm. Đến khi Chu Sơn Hằng không còn thấy bóng dáng ở chỗ rẽ nữa, xe ngựa biến mất như mây khói. Chỉ còn hai con đom đóm bay lượn quanh quẩn nơi đó.
Hóa ra, chính chúng là thứ mà Tân Hòa Tuyết dùng để làm thủ thuật che mắt lúc nãy.
Tân Hòa Tuyết đỡ lấy tường đá, ho khan nhẹ nhưng kéo dài.
Bên tai, một sợi tóc bạc nhẹ rơi xuống, tựa ánh trăng rọi.
Y đưa tay vuốt sợi tóc, ánh mắt trầm ngâm suy tư.
Xem ra lời nhắc nhở của Bồ Đề Quân không sai.
Phúc đức và tu vi của Cẩm Lý yêu đều nằm trong lòng son, liên kết chặt chẽ với cơ thể.
Thực ra, việc sử dụng những tiểu pháp thuật hay thủ thuật che mắt thường ngày không tiêu hao quá nhiều linh khí. Dù linh khí có cạn kiệt, y vẫn có thể dần dần hồi phục.
Nhưng nếu can thiệp vào vận mệnh của phàm nhân, dùng lòng son để cầu phúc đức cho họ, đó chính là hành vi can thiệp vào duyên phận tạo hóa. Hành động này cuối cùng không chỉ tiêu hao tâm lực của cá chép Cẩm Lý yêu, mà khi tâm lực cạn kiệt, nếu may mắn thì phải quay về nguyên hình, tu luyện lại từ đầu trong hai trăm năm. Nếu tệ hơn thì hồn tan vào trời đất.
Suy cho cùng, vạn vật trên đời vốn tự vận hành theo quy luật. Không thể tùy tiện can thiệp.
Nghĩ đến đây, y cảm thấy Chu Sơn Hằng quả là người xui xẻo điển hình. Những kẻ như vậy, trời thường giáng xuống vô vàn thử thách về ý chí, thân thể, và tâm hồn.
Thậm chí, lần này mẹ của Chu Sơn Hằng bạo bệnh vốn dĩ đã định là phải qua đời.
Có lẽ do kịch bản Cẩm Lý yêu đã ra tay vẫn còn hiệu lực, nên Chu Sơn Hằng không phải chịu cảnh tang mẹ đau lòng và vẫn có thể thuận lợi tham gia kỳ thi cấp tỉnh năm sau.
Thế nhưng, theo kịch bản, rõ ràng Cẩm Lý yêu đã làm nhiều việc đến vậy, nhưng lại không nói Chu Sơn Hằng biết rõ ràng việc này sẽ hao phí ít nhiều tâm lực từ tấm lòng son của y. Và rồi, kịch bản sau đó mới là kết cục cuối cùng.
Làm sao có thể diễn ra như vậy được?
Người thư sinh nghèo này phải biết rõ y đã hy sinh nhiều đến nhường nào, chứ đâu có lý nào lại yên tâm thoải mái sống mà chẳng hay biết gì?
Trong lúc suy tư về sự hy sinh thầm lặng, Tân Hòa Tuyết thu lại tầm mắt. Ngón tay khẽ vuốt bên tai, sợi tóc bạc qua phép thuật đã được che giấu, không để lộ bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.
Y quay sang nói với hai con đom đóm đang lượn quanh mình:
“Hãy tan đi thôi.”
Hai con đom đóm vốn ở trên người y, nhờ nhiễm phúc đức và linh khí mà dần có chút ý thức, nghe thấy lời nói liền xoay ba vòng quanh y, sau đó bay về hướng vùng ngoại ô hoang dã.
........
Ngày thứ hai, tại lu nước trong sân, Tân Hòa Tuyết nhìn thấy Chu Sơn Hằng cùng mẹ Chu trở về. Không lâu sau, Chu Sơn Hằng lại một mình vội vã mang theo một quyển sổ sách rời đi.
Tân Hòa Tuyết lặng lẽ hóa hình để bám theo. Để tránh bị Chu Nhị Lang phát hiện lu nước có gì bất thường, y sử dụng tiểu pháp thuật hóa thành một con cá chép trắng, ẩn mình trong nước.
Y thấy Chu Sơn Hằng gõ cửa từng nhà trong thôn Hứa Thọ. Thì ra, những năm gần đây, Chu Sơn Hằng thường giúp bà con viết câu đối xuân, viết thư từ hộ, thậm chí làm văn bia, hắn đã giúp rất nhiều việc. Vì tình làng nghĩa xóm, nhiều người được nợ mà không phải trả ngay lập tức.
Giờ đây, khi tiền thuốc của mẹ Chu không đủ, Chu Sơn Hằng buộc phải đi thu lại những món nợ này. Nhưng năm ngoái lũ lụt, năm nay hạn hán lớn, mọi người trong thôn đều đang túng thiếu, đến mức không đủ tiền mua cái ăn. Những người hiền lành ngày thường nay lại đóng chặt cổng, vẻ mặt lạnh lùng khi thấy hắn cầm sổ sách đến.
Từ sáng sớm đến trưa, gõ cửa từng nhà, trong số nợ ba ngàn văn, Chu Sơn Hằng chỉ thu lại được hai trăm văn, đành ngậm ngùi quay về sau khi đã chịu đủ những ánh mắt xa lánh.
Dưới ánh nắng chói chang, thời tiết nóng bức từ mặt đất nứt nẻ, hơi nóng bốc lên, khiến mọi vật trước mắt như bị làn khói trắng che phủ.
Về đến nhà, Chu Nhị Lang nôn nóng chạy ra hỏi:
“Đại ca, thế nào rồi?”
Chu Sơn Hằng chỉ rót một chén trà nhỏ, lắc đầu không nói gì.
Một lát sau, hắn trấn an Chu Nhị Lang:
“Đừng lo, đại ca sẽ nghĩ cách. Trưa nay, ta sẽ ra huyện tìm lão Hành, xem gần đây có việc gì để làm thuê không.”
Chu Nhị Lang cúi đầu, lòng nặng trĩu. Cậu biết, mẫu thân nói rằng để chữa trị lâu dài phải cần ít nhất ba vạn văn. Nhà họ, làm sao có thể xoay sở được số tiền lớn như vậy?
“Đại ca, chín tháng nữa huynh phải lên quận thi, đến lúc đó trên đường đi còn cần chi phí đi lại...... Nếu như đệ sinh sớm vài năm thì tốt rồi, có lẽ đã có thể đi xây thành, làm công trình thủy lợi để kiếm chút tiền rồi…”
Chu Sơn Hằng an ủi:
“Không cần lo lắng. Nếu thật sự không được, trong nhà chúng ta còn vài mẫu đất cằn, có thể mang đi thế chấp. Đệ cứ chuyên tâm học Thiên Tự Văn, chăm sóc mẫu thân cho tốt là được.”
Tân Hòa Tuyết nghe rõ mọi chuyện, lặng lẽ rời đi.
Trong nhà, hai anh em nhà họ Chu không hề biết rằng, ngoài sân có một thanh niên khoác áo trắng, đội mũ có rèm lụa che mặt, vừa rời khỏi.
.......
Ở nông thôn, rất nhiều những con đường đất vàng gồ ghề trải dài, khắp nơi đều phủ đầy bụi.
Một người thôn phu trên núi đi săn hồ ly, vừa bắt được một con hồ ly còn sống. Con vật này thường xuyên trộm gà trong sân, cuối cùng cũng bị hắn bắt sống trở về. Lúc này, hồ ly đã biết cái chết đang cận kề, nó kêu ai oán thảm thiết, âm thanh nghe vô cùng thê thảm.
Bỗng một giọng nói thanh tao vang lên, tựa như dòng suối nhỏ róc rách trong tiết tháng ba:
“Huynh đài, con hồ ly này có bán không?”
Giọng nói trong trẻo dễ nghe như dòng suối chảy qua lớp băng giá tháng ba.
Người thôn phu kinh ngạc ngẩng đầu, "Ngươi muốn mua?"
Đối phương là người thanh niên mặc áo trắng tinh khôi, khuôn mặt che sau tấm màn lụa mỏng, không thể nhìn rõ dung nhan.
Thấy người này ăn mặc trang phục không giống người thường, thôn phu liền hét giá cao.
Thanh niên đỡ mũ có rèm lụa, gật đầu đồng ý.
Thôn phu giao con hồ ly, tứ chi bị trói chặt, cho vị khách lạ.
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Nhà ngươi ở đâu? Ta sẽ trở lại vào lúc chạng vạng hôm nay để trả tiền. Giờ ta cần vào thành trước để lấy tiền bạc.”
Thôn phu nghe y nói vậy, tỏ vẻ chần chừ, làm bộ muốn đổi ý:
“Ngươi tưởng có thể tay không bắt được sói trắng sao?”
Tân Hòa Tuyết vẫn giữ nét mặt bình thản:
“Ta xin nợ trước, Chu Sơn Hằng là bạn tốt của ta, có thể bảo đảm cho ta. Nếu hôm nay chạng vạng ta không kịp về thanh toán, ngày mai ta sẽ trả gấp đôi.”
Thôn phu nhìn y, dáng vẻ cũng không giống người thiếu tiền. Phỏng chừng đây là một người học thức, có gia sản. Tin tưởng tám phần, hắn buông tay đành giao hồ ly và nói:
“Nếu chạng vạng ngươi không trở lại, ta sẽ tìm Chu Sơn Hằng đòi tiền!”
Tân Hòa Tuyết:
“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.” (Quân tử nói một lời, bốn ngựa khó đuổi. Nghĩa là lời đã phát ra không thể thu lại, lời nói quân tử rất uy tín không dễ thay đổi.)
Y mang con hồ ly rời đi.
Khi thôn phu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bóng dáng thanh niên áo trắng như bay trong gió. Một cơn gió khẽ cuốn màn che lên, để lộ chiếc cổ và cằm trắng như tuyết, đường nét thanh thoát, tinh tế.
Gió thoảng qua, mang theo chút hương thơm nhẹ nhàng.
Thôn phu vô cớ đỏ mặt, tai nóng bừng.
........
Chọi gà là một trong những hoạt động phổ biến nhất ở kinh thành và các nơi khác trong thời Đại Trừng. Đây là loại hình giải trí mang tính cạnh tranh, lấy việc gà trống đấu nhau làm nội dung chính, thường đi kèm với việc cá cược giữa các bên. Vì vậy, dù ở kinh thành phồn hoa hay vùng quê hẻo lánh, ngành đánh bạc liên quan đến chọi gà đều phát triển.
Trước đây, triều đình Đại Trừng đã ra lệnh nghiêm cấm, nhưng chọi gà và cá cược vẫn trở thành phong trào ngầm phổ biến. Cũng giống như đua ngựa hay đua chó, các lệnh cấm thường xuyên bị vi phạm. Cuối cùng, chính phủ buộc phải thiết lập các trường gà chuyên biệt để quản lý, đồng thời thu thuế từ hoạt động đánh bạc này.
Chọi gà địa phương được gọi là "chọi gà hố", là nơi diễn ra các trận đấu, được xây dựng với không gian rộng rãi và có hàng rào để dân chúng dễ dàng theo dõi.
Dưới ánh mặt trời chói chang, không khí bên trong sân đấu trở nên nóng bức, dù có mái che cũng không làm dịu đi cái nóng oi ả. Khán giả xung quanh càng cổ vũ, hò reo náo nhiệt, khiến mồ hôi người xem tuôn ra như mưa.
Lý công tử, con trai của huyện lệnh, đã giành chiến thắng ba trận liên tiếp. Hắn phấn khích đến đỏ bừng mặt, lớn tiếng hỏi:
“Còn ai muốn đấu với ta nữa không?”
Hắn tự hào khoe:
“Đây chính là gà trống Trường An, nhìn xem! Kim hào, thiết cựa, dáng đứng hiên ngang, đuôi cao vút!”
Hắn dùng nhiều loại từ ngữ khen ngợi gà trống của mình. Cứ như thể nó có thể nghe hiểu tiếng người vậy. Gà trống của hắn đứng giữa sàn đấu, ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ lông đỏ rực, dáng vẻ oai phong lẫm liệt.
Mọi người xung quanh không ngớt lời tán thưởng:
"Không hổ danh là gà của Lý công tử!"
"Nhìn con gà này xem, chưa từng thấy dáng vẻ đẹp đến vậy!"
"Lý công tử hôm nay đúng là thắng lớn, tiền vào như nước!"
Trong lúc đang nói, có một túi ngân lượng được ném lên sân đấu. Có lẽ đầy đến mức khi rơi xuống phát ra tiếng như đá va chạm.
Người chủ trì chọi gà, được gọi là 'Đầu gà', vội chạy đến ghi lại tiền cược. Ngẩng lên, ông thấy một thanh niên che mặt bằng khăn trắng. Ông ta hỏi:
"Không biết xưng hô với công tử như thế nào?"
Thanh niên đáp bằng giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng:
'Họ Tân.'
Dẫu sao, việc tham gia chọi gà là hoạt động không mấy chính đáng, nên việc che mặt cũng không phải điều lạ. Đầu gà không mấy bận tâm, chỉ cẩn thận đếm bạc và nói lớn:
'Tân công tử, cược mười lượng bạc!'
Cược mười lượng bạc, tương đương một vạn văn tiền, đối với người buôn bán nhỏ, mỗi ngày thu được chỉ khoảng một trăm văn, ở Giang Châu cũng không phải là con số nhỏ.
Khán giả ở đây chưa từng gặp qua Tân Hòa Tuyết, xung quanh nhìn thanh niên lạ mặt và con gà trống của y, trông nhỏ hơn và có khí thế kém mạnh mẽ và oai phong hơn gà trống Trường An của Lý công tử nhà Huyện lệnh kia. Nhưng Tân Hòa Tuyết đứng đó vẫn điềm nhiên, đứng thẳng, phong thái ung dung, không chút lo lắng.
Sau khi Đầu Gà cắn thử miếng bạc để xác nhận là bạc thật, y vẫn giữ thái độ thản nhiên, không hề khẩn trương. Dù sao, thuật che mắt mà y sử dụng có hiệu lực kéo dài khoảng mười hai canh giờ.
Lý công tử thấy đối thủ đặt cược đủ lớn, cũng không chịu thua, lập tức ném thêm 15 lượng bạc. Nhưng con gà trống của hắn, vốn nổi tiếng hung dữ, chưa từng thua trận ở Trường An, lần này lại có biểu hiện khác lạ.
Không hiểu vì sao, con gà trống đó tỏ ra sợ hãi, chỉ lo trốn tránh trên sàn đấu, không dám đối đầu trực tiếp. Chẳng bao lâu sau, trong thời gian một ván đấu, nó đã thua cuộc.
Lý công tử sững sờ, không thể tin nổi:
“Sao lại thế này! Có phải ngươi đã dùng dầu hồ ly để gian lận không?”
Có người gian lận, sẽ bôi lên đỉnh đầu gà trống một lớp thịt nghiền hồ ly. Khiến gà trống nhiễm mùi của hồ ly. Khi đối mặt với mùi thiên địch, con gà đối thủ tự nhiên sẽ hoảng sợ mà thua cuộc.
Dưới lớp màn che, Tân Hòa Tuyết khẽ cụp mi, điềm tĩnh nói với người chủ trì chọi gà: 'Ngươi có thể kiểm tra.'
Ngay sau đó, có người mang lên một chậu nước lớn, dùng nước rửa sạch toàn thân con gà.
Những người đứng xem ban đầu còn thì thầm nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy thanh niên đó điềm nhiên đứng yên, mặt không biểu cảm, vững vàng như cây trúc ngọc, tiếng xì xào bàn tán dần im lặng.
Lý công tử lẩm bẩm: "Không có khả năng..."
Lý công tử: "Đợi đã, chơi thêm một ván nữa!"
Hắn ra lệnh cho người hầu dùng khăn ướt lau sạch mào gà và khoang miệng, làm sạch máu bầm, sau đó dùng nước trong miệng phun lên ngực, bụng và hai cánh của con gà để làm mát.
Ngay sau đó, hắn đặt cược toàn bộ vốn liếng hôm nay, ném thẳng hai mươi lượng bạc ra bàn.
Nhưng lần này, chưa đầy một khắc đồng hồ, gà Trường An của Lý công tử đã bị đánh bại.
Lý công tử nhìn thấy người chủ trì thu hết tiền đặt cược và trao cho Tân Hòa Tuyết, nhưng vẫn không tin vào mắt mình.
“Ngươi nhất định là dùng quỷ kế gì đó!”
Hắn thấy thanh niên kia đang thong thả rời đi, thấy y sắp bước ra khỏi sân, hắn vội vàng chạy đến chặn lại chỉ trong ba, hai bước chân. Dưới tình thế cấp bách, hắn làm xô lệch chiếc khăn che mặt của Tân Hòa Tuyết.
Gió thổi qua, tấm lụa mỏng khẽ bay lên như làn khói, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm, nơi đuôi mắt có một vết nhỏ tinh tế như dấu nhấn, cùng đôi môi đỏ nhạt.
Giống như mây trong mộng, tuyết ngoài trời, và mùa xuân giữa tuyết.
Lý công tử dừng lại một chút, ấp úng không nói nên lời. Trước vẻ đạm mạc (điềm đạm, thâm trầm) của thanh niên, hắn theo bản năng xin lỗi:
“Mạo phạm...”
Tân Hòa Tuyết bình thản đáp:
“Không sao.”
Giọng nói trầm thấp hỏi:
“Giờ ta có thể đi rồi chứ, Lý công tử?”
Một tiếng “Lý công tử” rõ ràng người nói không hề có chút cảm xúc hỗn loạn nào, nhưng lại khiến lòng người nghe xao động không yên.
Lý công tử lắp bắp:
“Mời... mời...”
Tân Hòa Tuyết mang theo tiền thắng cược, bước đi mà không để lại chút vương vấn nào. Con gà trống vừa thắng trận, giống như một con cáo nhỏ, lén lút và ngoan ngoãn đi theo sau y.
Tổng cộng 35 lượng bạc, tương đương 3 vạn 5000 văn tiền.
Lần này Lý công tử nhà huyện lệnh mua được một bài học đắt giá, dù sao cũng phải biết rằng đánh bạc gây tổn hại rất nặng.
Rời khỏi sân đấu, Tân Hòa Tuyết rẽ qua hai con hẻm, đi ngang qua huyện đường. Bên trong huyện đường, dường như đang tổ chức một nghi thức lớn, thu hút rất đông người dân vây quanh xem.
Tân Hòa Tuyết vốn không có ý định dừng lại, nhưng ở bên ngoài huyện đường, có một quán trà nhỏ trong đình hóng gió.
Người kể chuyện trong quán trà phe phẩy chiếc quạt, gõ mạnh lên mặt bàn, rồi cất cao giọng:
“Hôm nay, muốn kể về vị đại sư Độ Chi vừa đến Giang Châu chúng ta!”
Người kể chuyện nói, "Ngài mới chỉ hai mươi lăm tuổi, nhưng đã là một trong những tăng nhân trụ cột của chùa Quá Sơ. Nghe nói ngài vốn là người Giang Châu, từng được Ngộ Năng đại sư ở chùa Huệ Phúc dạy dỗ. Sau này, khi Ý đại sư ở Pháp Vân Tự ghé qua chùa Huệ Phúc, ngài đã nhận ra tài năng của Độ Chi, đổi pháp hiệu cho Độ Chi và đưa về kinh thành."
Tân Hòa Tuyết vừa nghe thấy tên chùa Quá Sơ, liền khẽ dừng bước.
Người dân bàn tán: "Ý đại sư… chẳng phải là quốc tăng của triều đình ta sao? Vậy Độ Chi đại sư là đệ tử của ngài ấy à?"
Người kể chuyện gật đầu: "Đúng vậy."
"Nếu nói đến những công lao của Độ Chi đại sư…"
"Lần đầu tiên ngài nổi danh ở kinh thành, các vị có biết là vì chuyện gì không?"
Người nghe tò mò, sốt ruột hỏi:
“Chuyện gì? Chuyện gì? Mau kể đi!”
Người kể chuyện:
"Ở kinh thành, có một phú thương họ Quách, làm chủ một tiệm bạc lớn. Tuy giàu có, nhưng ông ta sống giản dị, thường xuyên phát cháo cứu đói và làm việc thiện vào những năm mất mùa hoặc mùa đông giá rét. Mỗi năm, ông đều quyên tặng cho quan phủ hàng vạn lượng vàng."
"Thế nhưng, ông ta lại có một sở thích quái đản: sưu tầm các loài cá cẩm lý quý hiếm từ khắp nơi. Điều đáng trách là ông ta dùng máu thịt để nuôi cá! Tin vào lời một đạo sĩ giang hồ lừa đảo, ông ta nghe nói rằng dùng máu thịt của trẻ nhỏ nuôi cá huyết cẩm lý có thể giúp cá đạt tới trạng thái thần diệu, ăn vào sẽ giúp trường sinh bất lão và có được sức khỏe phi thường."
"Trong khoảng thời gian đó, ở kinh thành có nhiều trẻ nhỏ bị mất tích, lời đồn đại lan tràn khắp nơi, khiến dân chúng hoang mang. Khi quan phủ điều tra đến nhà họ Quách, họ phát hiện toàn bộ 63 người trong gia đình đều đã chết thảm! Máu chảy lênh láng, đỏ cả một đoạn phố bên ngoài."
“Nguyên nhân là cá huyết Cẩm Lý được nuôi bằng máu người kia đã hoàn toàn luyện thành công. Để đạt mục đích, gia đình họ Quách đã tàn sát toàn bộ người trong phủ!”
“Quan phủ không còn cách nào để đối phó, Thánh Thượng đành phải đích thân ra lệnh cho Độ Chi đại sư đến trấn áp yêu nghiệt.”
“Con cá huyết Cẩm Lý này đã hấp thụ oán khí của hơn một trăm người, yêu lực vô cùng mạnh mẽ!”
“Độ Chi đại sư đã giao chiến kịch liệt với nó suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng trấn áp được con cá huyết Cẩm Lý, phong ấn nó trong An Bình Tháp...”
Người kể chuyện lắc lắc cây quạt xếp:
“Trận chiến này không chỉ khiến Độ Chi đại sư nổi danh khắp kinh thành, mà còn khiến Thánh Thượng vô cùng khâm phục. Ngài được phong làm Thiếu Khanh chùa Quá Sơ.”
“Lần này, Giang Châu chúng ta gặp nạn hạn hán kéo dài. Chùa Quá Sơ nghi ngờ đây là do Hạn Bạt tác quái (là yêu quái trong thần thoại Trung Quốc, một loại sinh vật truyền thuyết), Thánh Thượng mới đặc biệt cử Độ Chi đại sư đến đây để trừ yêu, cầu mưa cứu hạn.”
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua huyện đường phía xa, nơi đang diễn ra nghi thức long trọng.
Y nhẹ nhàng vén tấm lụa trắng che mặt, nhìn về phía sân lớn. Đúng lúc đó, một vị tăng nhân cao lớn bước ra.
Người ấy mặc y phục cà sa, viền nâu ánh kim, thêu họa tiết vân mây tinh xảo, tay cầm chuỗi Phật châu bằng gỗ trầm hương. Đôi mày kiếm thẳng tắp, mắt phượng trầm mặc, cúi đầu như không vướng bụi trần, khí chất vừa uy nghiêm vừa siêu thoát. Trên đỉnh đầu còn có thể nhìn thấy những vết sẹo giới hương (sẹo chấm tròn trên đầu tăng, ni cô) vẫn còn rõ nét lưu lại khi thụ giới (chịu theo những điều ngăn cấm của đạo Phật để tu hành).
Tân Hòa Tuyết chỉ liếc nhìn một lần, lập tức kéo mũ rèm xuống, vội vàng lùi lại phía sau.
Dường như Độ Chi đại sư cảm nhận được điều gì, ánh mắt lướt qua đám đông, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng mảnh mai trong bộ y phục trắng thấp thoáng khuất dần.