Chung Cực Truyền Kỳ
Tứ Chi Phát Triển!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 127: TỨ CHI PHÁT TRIỂN!
Ầm ầm ầm...
Từng cột đá vỡ tan tành, bảy người còn lại từ từ rơi xuống đấu trường.
Ánh mắt tất cả đều trở nên nghiêm trọng, dù trong lòng tự tin, không ai dám xem nhẹ đối thủ. Bởi họ đều hiểu rõ, kẻ nào có thể xuất hiện ở đây, kẻ nào dám chọn con đường chiến đấu tiếp, đều không phải dạng tầm thường — mỗi người đều ẩn giấu thủ đoạn riêng.
Dù vậy, ai nấy đều tin rằng mình sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng.
Lê Vĩ liếc nhẹ sang Lâu Diễm. Kẻ này từ đầu tới giờ cứ làm bộ như chẳng thèm để ý đến hắn, thậm chí chưa từng liếc nhìn một lần, diễn sâu đến mức khó tin.
Nhưng cảm xúc tham lam phát ra từ dao động linh hồn thì không thể che giấu. Thứ cảm xúc ấy mãnh liệt đến nỗi khiến Hồn Tu của Lê Vĩ gần như muốn đột phá.
Rõ ràng Lâu Diễm đang giả vờ thờ ơ, như một con rắn độc rình rập trong bóng tối, chỉ chờ Lê Vĩ lộ sơ hở là lập tức ra tay trí mạng.
Đúng lúc Lê Vĩ đang suy tính, Lâu Diễm bỗng nhiên quay sang, truyền âm với giọng điệu thân thiện:
“Các hạ hẳn cũng là một Câu Hồn Sứ Giả.”
Lê Vĩ trong lòng lập tức cảnh giác. Tên khốn này tự dưng chủ động bắt chuyện, chắc chắn không có ý tốt.
“Thì sao?” Lê Vĩ bình thản đáp lại bằng truyền âm.
“Ta là Lâu Diễm, cũng là Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện.” Lâu Diễm mỉm cười, nói rất hòa nhã:
“Hai ta cùng xuất thân từ một thế lực, sao không hợp tác một phen? Giải quyết xong đối thủ, rồi mới phân cao thấp cũng chưa muộn.”
“Cái thằng tiểu nhân!” Lê Vĩ trong lòng mắng chửi điên cuồng.
Hắn tưởng tên này chỉ giả im lặng, ai ngờ lại còn đóng kịch thân thiện, lợi dụng danh nghĩa đồng môn để dụ dỗ hợp tác.
Nếu không có Đại Tội Thất Hình Quyết cảnh báo, chắc hắn đã tin lời và đồng ý ngay. Kết quả là bị tên này đâm sau lưng, chết oan ức đến mức không thể nhắm mắt.
“Được thôi, chờ dọn sạch chướng ngại, hai ta sẽ phân định thắng bại.” Lê Vĩ truyền âm lại vô cùng phối hợp, trong lòng âm thầm cười lạnh.
Cứ để xem, mèo nào cắn mỉu nào!
“Sảng khoái! Dù sao chiến thắng cuối cùng cũng sẽ thuộc về Diêm Vương Điện chúng ta!” Lâu Diễm vui vẻ đáp, tựa như đang vì đại cục mà suy tính, trông rất nghĩa khí.
“Vậy đã quyết!” Lê Vĩ gật đầu.
“Bảy người các ngươi, kẻ sống sót cuối cùng sẽ nhận được truyền thừa hoàn chỉnh!” Tiếng nói thần bí vang lên từ hư không:
“Phơi bày toàn bộ thực lực! Cuộc chiến hỗn loạn bắt đầu!”
ẦM!
Mặt đất rung chuyển, Cự Ngục Tộc, tính tình bạo ngược, lập tức ra tay trước.
Áo da trên người nổ tung, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên như những tảng đá khổng lồ, tay phải triệu hồi Sơn Thạch Chuỳ — một cây chùy bằng nham thạch đặc biệt.
Sức mạnh từ tu vi Lục Chuyển Thể Tu Vi Mãn bùng nổ, hắn vung chùy quét ngang, một đòn đánh xuống nhằm tiêu diệt cả sáu kẻ còn lại.
Rõ ràng là dựa vào thể hình khổng lồ, muốn một đòn quét sạch tất cả.
Và quả thật, kích thước của hắn quá đáng sợ. Sơn Thạch Chuỳ như một dãy núi sập xuống, che kín cả bầu trời, gần như không thể tránh né.
Chưa kể, Sơn Thạch Chuỳ là Vũ Khí Thất Tinh Cực Phẩm, vừa đánh xuống đã phóng ra hàng loạt tảng nham thạch nóng bỏng, vừa tàn phá vừa thiêu đốt đối phương.
“Muốn chết!”
Nhưng chính sự ngạo mạn này của Cự Ngục Tộc đã chọc giận cả sáu người còn lại.
Người phản ứng đầu tiên là Hắc Dạ Nhân.
“Tử Vong Chi Hải — Tử Vong Trỗi Dậy!”
Phật phật —
Áo choàng đen bay phần phật, từ cơ thể Hắc Dạ Nhân, một biển chết chóc hình thành bởi Tử Vong Chi Lực ngưng tụ lại.
Chưa dừng lại, hắn rút ra chín thi thể đã thu được sau chín trận chiến, ném thẳng vào biển tử vong.
Minh Hồn của hắn hòa vào đó —
Trong chớp mắt, chín thi thể sống lại, trở thành chín Tử Vật do Hắc Dạ Nhân triệu hồi.
“Giết!” Hắc Dạ Nhân cười lạnh, ra lệnh.
Chín Tử Vật lập tức phát uy, lao vút lên cao. Tu vi của chúng dao động từ Hoá Thần đến Luyện Hư Kỳ, đồng loạt điều động Tử Vong Chi Lực, thi triển Vũ Kỹ đầy dữ dội.
Rõ ràng, Hắc Dạ Nhân là cao thủ thao túng tử vong đến mức thuần thục, thậm chí có thể biến xác chết thành chiến binh trung thành.
Cùng lúc đó, Nghĩ Tộc – thân hình nhỏ bé nhưng khoác giáp chiến như một dũng sĩ, đôi cánh mọc ra từ lưng.
Vèo!
Tốc độ như bão táp, Nghĩ Tộc biến mất tại chỗ, đôi càng nhỏ bé giơ cao, gầm lên:
“Vạn Nghĩ Quyền!”
Yêu lực cuồn cuộn bắn ra, tạo thành ảo ảnh hàng vạn con kiến hợp thành đàn, tập trung lực lượng vào nắm đấm.
Dù nhỏ bé như kiến, Nghĩ Tộc chẳng hề e ngại, vung càng đấm thẳng vào Sơn Thạch Chuỳ — thứ lớn hơn nó hàng trăm lần…
Thế mà, chính Nghĩ Tộc và Hắc Dạ Nhân đã chặn đứng cây chùy khổng lồ giữa không trung, không để nó rơi xuống thêm dù chỉ một tấc.
“Tự tìm chết!” Thanh Y Thiếu Niên hừ lạnh, giơ tay lên.
Một chiếc Bầu Rượu khổng lồ bay vút lên không trung — kích thước chẳng thua kém gì Sơn Thạch Chuỳ.
Từng giọt rượu trong đó nặng như vạn cân, bên trong chứa đựng một biển rượu vô tận.
“Trọng Tửu, trấn áp hắn!” Thanh Y Thiếu Niên hai tay hạ xuống.
Đùng!
Bầu rượu hung hãn đập thẳng vào đầu Cự Ngục Tộc.
Đồng tử Cự Ngục Tộc co rụt, tay trái vội vàng triệu hồi Băng Sơn Thuẫn.
Băng Sơn Thuẫn như một ngọn núi băng, dựng lên giữa không trung, đỡ lấy đòn đánh từ trên cao.
Răng rắc…
Không gian xung quanh vỡ vụn, Cự Ngục Tộc lùi liên tục, Băng Sơn Thuẫn rung chuyển dữ dội, gần như không trụ nổi.
Nhưng ác mộng của hắn mới chỉ bắt đầu, bởi Lâu Diễm, Mỹ Nữ Váy Trắng và Lê Vĩ đã đồng loạt ra tay.
“Ùm… ùm… ùm…”
Lê Vĩ thi triển Âm Yêu Hộ Thể, triệu hồi Cổ Ngục Man Ngưu gầm lên thét dài. Hai mươi đường Ma Văn bao phủ đôi tay khổng lồ của nó.
Cổ Ngục Man Ngưu tuy nhỏ hơn Cự Ngục Tộc, nhưng cũng lớn bằng nửa thân thể hắn, đấm thẳng vào bụng kẻ kia.
Lâu Diễm như bóng ma xuất hiện từ phía sau, hóa thành ngọn Lửa Địa Ngục đỏ thẫm, hung hăng thiêu đốt linh hồn Cự Ngục Tộc.
Mỹ Nữ Váy Trắng còn kinh dị hơn. Nàng đạp gió như múa, động tác siêu phàm thoát tục, nhưng ai cũng không rõ nàng biến mất từ lúc nào.
“Khuyết Nguyệt Thiên Tru!”
Khi xuất hiện, nàng đã hóa thành lưỡi liềm trăng, như lưỡi hái tử thần, chém thẳng xuống đầu Cự Ngục Tộc từ phía sau.
Nguyệt Lực!
Đây là sức mạnh hấp thụ từ ánh trăng —
Rõ ràng, Mỹ Nữ Váy Trắng tu luyện một công pháp hoặc có thể chất đặc biệt, có thể vay mượn lực lượng từ mặt trăng để chiến đấu.
Tương tự như cách Tinh Vân Các điều động Tinh Thần Lực từ các vì sao.
“KHÔNG!”
Cự Ngục Tộc hét lên trong sợ hãi tột độ.
Hắn không ngờ chỉ vì một đòn đầu tiên mang tính khiêu khích, lại lập tức trở thành mục tiêu chung của cả trường.
Sáu kẻ này không ai yếu hơn hắn, vậy mà lại liên thủ muốn tiêu diệt hắn!
Tuyệt vọng, Cự Ngục Tộc cắn nát một khối Ngọc Bội ngậm trong miệng.
Lập tức, ảo ảnh một Cự Ngục Tộc lớn gấp mười lần hiện ra —
Chính là ảo ảnh phụ thân hắn, cũng là con bài mạnh nhất.
Ảo ảnh này sở hữu chiến lực Bát Chuyển Thể Tu Hậu Kỳ, vừa xuất hiện đã mọc ra tám cánh tay, vung ra khắp nơi, muốn nghiền nát mọi đòn tấn công.
Nhưng đừng quên, ở đây không chỉ một Cự Ngục Tộc có bảo mệnh chiêu.
“Đại Vong Linh — Hiện Thế!” Hắc Dạ Nhân ngửa mặt cười dài, giơ cao một chiếc vòng tay.
Răng rắc…
Chiếc vòng vỡ tan.
Rống!
Vong Linh của một Ma Thú Bát Giai — Cuồng Ma Tinh Tinh — hiện ra.
Cuồng Ma Tinh Tinh hai mắt đỏ ngầu, hung tàn giậm ngực, hai tay nắm chặt, lao thẳng vào ảo ảnh, dùng thân hình khổng lồ chặn đứng mọi đòn công.
Nghĩ Tộc nhân cơ hội, lao thẳng vào tai Cự Ngục Tộc, điên cuồng cắn xé, tàn phá từ bên trong.
“Phá hủy ngươi từ trong ra ngoài… mới là nghệ thuật!” Nghĩ Tộc hưng phấn gào lên.
Nó đang ăn thịt Cự Ngục Tộc từ bên trong, mỗi lần cắn một miếng, số lượng ảo ảnh Nghĩ Tộc lại tăng lên.
“AAAAAA…”
Cự Ngục Tộc gào thét vì đau đớn tột cùng, Sơn Thạch Chuỳ rơi khỏi tay.
Đúng lúc đó, Cổ Ngục Man Ngưu đấm thủng đan điền hắn, Địa Ngục Hoả của Lâu Diễm xâm nhập linh hồn, Khuyết Nguyệt của Mỹ Nữ Váy Trắng chém xuống.
Roẹt…
Thân thể khổng lồ bị xé toạc, máu bắn tung tóe, đan điền trọng thương, linh hồn bốc cháy…
“AAAAAAAA…”
Cự Ngục Tộc gào thét, hai chân khuỵu xuống, cơ thể nặng nề như núi sập giữa chiến trường.
“Đầu óc ngu ngốc, chỉ biết phát triển tứ chi!” Hắc Dạ Nhân khinh miệt nghĩ thầm, tay lén kết ấn sau tay áo:
“Vong Linh Triệu Hoán — Thu Phục!”
Tử Vong Minh Hồn của hắn lén lút xâm nhập vào thi thể Cự Ngục Tộc, định rút linh hồn ra.
Chỉ cần chiếm được một phần linh hồn, hắn có thể dùng bí pháp Triệu Hồi, biến Cự Ngục Tộc thành Tử Vật do mình điều khiển.
Nhưng động tác đó làm sao qua được mắt hai Câu Hồn Sứ Giả — Lê Vĩ và Lâu Diễm?
“Mơ mộng hão huyền!” Lâu Diễm vung Ma Lâu Kiếm, một kiếm chém thẳng.
Uy lực Danh Khí bùng phát, chém nát Tử Vong Minh Hồn đang lao tới, đồng thời vung tay ra Hoả Ngục Xiềng Xích, cắm thẳng vào linh hồn Cự Ngục Tộc — hắn muốn đoạt linh hồn về Diêm Vương Lệnh.
Roẹt… roẹt…
Lê Vĩ không chịu thua kém, cũng vung Hoả Ngục Xiềng Xích, cắm thẳng vào linh hồn, tranh đoạt với Lâu Diễm.
“AAAAAAA…”
Linh hồn bị kéo ra khỏi thể xác khổng lồ, lại bị hai Câu Hồn Sứ Giả tranh giành, bị Địa Ngục Hoả thiêu đốt dữ dội — Cự Ngục Tộc đau đớn đến mức không thể diễn tả, thê thảm vô cùng.
Tiếng gào thét của linh hồn như ác mộng, khiến cả đấu trường sởn da đầu.
“Hừ!” Lê Vĩ và Lâu Diễm nhìn nhau, không ai chịu nhường.
Lâu Diễm kích hoạt Hoả Ngục Chi Vương, gia tăng sức mạnh Địa Ngục Hoả, vung xiềng xích đánh vỡ dây xích của Lê Vĩ.
“Phàm Ăn Hình!”
Thân thể Lê Vĩ phình to, hóa thành một quái nhân mập mạp, thèm ăn, kích thước chẳng thua kém Cổ Ngục Man Ngưu.
Hắn há miệng như vực sâu không đáy, Thôn Phệ điên cuồng hút lấy linh hồn.
Trong đan điền, Thôn Linh Ma Thụ phối hợp với chủ nhân, vận chuyển Thôn Phệ Chi Lực.
Vù vù vù…
Dưới sự kết hợp giữa Phàm Ăn Hình và Thôn Linh Ma Thụ, toàn bộ linh hồn Cự Ngục Tộc bị Lê Vĩ nuốt chửng vào bụng.
“Ực…” Lê Vĩ ợ một tiếng sảng khoái.
Minh Tu và Hồn Tu suýt nữa đột phá lên Ngũ Chuyển Hậu Kỳ.
“Thôn Phệ mạnh đến vậy? Đây là chủng tộc gì?”
Trạng thái của Lê Vĩ khiến các đối thủ kinh hãi.
Vừa mập, vừa dữ tợn, vừa to lớn, lại còn có thể nuốt chửng linh hồn…
“Ngươi…” Sau lớp mặt nạ, da Lâu Diễm tái nhợt.
Hắn là thiên kiêu hàng đầu trong giới Câu Hồn Sứ Giả, vậy mà bị một tên Câu Hồn Sứ Giả khác cướp mất con mồi đã gần trong tay — làm sao có thể không tức điên?
Đây là nhục nhã!
“Bình tĩnh, chúng ta cùng một thế lực, nên ưu tiên xử lý kẻ khác trước!” Lê Vĩ cười khẽ, truyền âm.
Khoé mắt Lâu Diễm giật giật, hận không thể xông lên đánh hắn ngay.
Nhưng hơn ai hết, hắn hiểu lúc này cần phải nhẫn nhịn.
Bởi hắn biết rõ Lê Vĩ có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long.
Dù mạnh, Lâu Diễm cũng không dám chắc có thể thắng hắn. Hắn cần để những người khác làm suy yếu Lê Vĩ, ít nhất là buộc hắn phải dùng huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long đối phó kẻ khác, rồi mới nhân cơ hội ra tay bất ngờ.
Nghĩ vậy, Lâu Diễm bình thản truyền âm: “Quyết định tốt. Một tên đã ngã, những tên còn lại sẽ lần lượt nối gót!”
Lê Vĩ thầm cười. Ngươi chính là kẻ ta muốn bám theo nhất.
Hắn hiểu rõ Lâu Diễm sẽ tìm cơ hội ra tay, nhưng tại sao hắn lại không thể làm ngược lại?
Cuộc săn này… sẽ rất thú vị.
“Hai con cáo già đang giả ngu!” Tiểu Đồng âm thầm khinh bỉ.
Chiến trường nhất thời yên ắng…
Thủ đoạn của mọi người đã phần nào lộ ra.
Sáu người nhìn nhau dè chừng, chẳng ai để ý đến xác to lớn đang tan rã dưới chân.
Cự Ngục Tộc vì ngu ngốc, chủ động khiêu khích các thiên kiêu, kết quả bị vây công đến chết…
Sáu người còn lại đều rút ra bài học:
Dù có tấn công, cũng không thể nhắm vào tất cả cùng lúc.
Ai dám làm vậy, sẽ phải đối mặt với liên minh tạm thời.
Thất bại… là điều tất yếu!
…
Chúc cả nhà ngủ ngon.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!