Chung Cực Truyền Kỳ
Đấu Trường Thiên Kiêu
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáu vị thiên kiêu liếc nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên sự thấu hiểu vô hình.
Chỉ trong chớp mắt, mỗi người chọn ra một đối thủ cho riêng mình.
Sáu người, ba đôi giao chiến — cục diện vừa vặn.
Chọn một đối thủ duy nhất cũng là cách để tránh bị vây công từ những kẻ còn lại.
Lâu Diễm chủ động lao về phía Hắc Dạ Nhân. Bởi hắn biết rõ, Hắc Dạ Nhân chuyên điều khiển Minh Hồn và Tử Vong kết hợp để khống chế các Tử Vật chiến đấu.
Mà Địa Ngục Hoả của Lâu Diễm lại chính là khắc tinh của Minh Hồn. Hắn đương nhiên ưu tiên tiêu diệt mối đe dọa này trước.
“Khốn nạn!” Hắc Dạ Nhân hiểu rõ ý đồ của Lâu Diễm, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác — các cao thủ khác đã bắt đầu giao đấu.
“Địa Ngục Hoả thì đã sao? Tử Vật của ta chưa chắc đã sợ!” Trong lòng âm thầm gầm lên, Hắc Dạ Nhân khuếch trương vùng biển Tử Vong, cuộn những con sóng chết chóc cao vạn trượng, trút xuống Lâu Diễm như muốn nhấn chìm mọi thứ.
Nếu ngươi muốn nhắm vào Minh Hồn của ta, vậy hãy đối mặt với Tử Vong trước đã.
Lâu Diễm tuy đang chiến đấu với Hắc Dạ Nhân, nhưng ánh mắt luôn âm thầm dõi theo Lê Vĩ.
Hắn mong đối thủ của Lê Vĩ sẽ mạnh hơn, tốt nhất là ép đến mức Lê Vĩ phải thi triển huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, cạn kiệt lực lượng. Khi đó, chính là thời cơ tốt nhất để hắn ra tay.
Lê Vĩ không còn tâm trí để để ý đến Lâu Diễm — vì đối thủ của hắn lúc này chính là Mỹ Nữ Váy Trắng.
Không rõ vì lý do gì, nàng ta lại chủ động chọn hắn làm mục tiêu.
Thân hình uyển chuyển như ngọc như hoa, hoá thành một vầng trăng khuyết, từ trên cao chém thẳng xuống đầu Lê Vĩ.
“Bản thể của nữ nhân này rốt cuộc là cái gì?” Lê Vĩ trong lòng quát thầm:
“Chưa từng thấy ai biến thành trăng bao giờ!”
Dù nghi hoặc, hắn vẫn giơ cao Thiên Tàn và Địa Khuyết, lao thẳng lên nghênh chiến.
Hộ Trảm — Chính Chiêu, Loạn Hải — đồng thời chém ra.
Âm Dương Khí Lực cuộn như bão tố, tạo thành biển cả mênh mông, tầng tầng lớp lớp đâm vào ánh trăng.
XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…
Siêu Nguyên Anh trong đan điền bùng nổ toàn lực, cung cấp lượng Âm Dương Chi Lực vượt xa mức bình thường, cuối cùng đẩy lùi được ánh trăng rơi xuống.
“Hoá Thần Kỳ? Làm sao có thể?” Mỹ Nữ Váy Trắng kinh ngạc thốt lên.
Giọng nói nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân, nhưng đầy vẻ không tin nổi.
Ban đầu, qua biểu hiện của Lê Vĩ, nàng nghĩ hắn ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Luyện Hư Kỳ.
Không ngờ, khi giao chiến trực diện, mới phát hiện kẻ mang mặt nạ Quỷ này lại chỉ là một tu sĩ Hoá Thần Kỳ.
Một tu sĩ Hoá Thần Kỳ vượt chín cảnh giới đã là kỳ tích, giờ lại còn có thể ngăn cản công kích của nàng — điều này càng khó tin hơn.
ỤM…
Ngay khi Mỹ Nữ Váy Trắng kinh ngạc, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu đã như đạn pháo vụt thẳng lên trời, đôi tay như búa tạ nện thẳng vào vầng trăng khuyết.
“Hừ!” Mỹ Nữ Váy Trắng gạt bỏ nghi hoặc sang một bên, chủ động tách thân thành hai vầng trăng khuyết.
Một vầng chém thẳng vào hai tay Cổ Ngục Man Ngưu, vầng còn lại tiếp tục chém xuống Lê Vĩ.
“Loạn Nguyệt Trảm!”
Ngay khi Lê Vĩ định phản công, ánh trăng kia đột nhiên tách ra thành hàng nghìn lưỡi liềm nhỏ, hỗn loạn từ bốn phương tám hướng chém tới thân thể hắn, phong toả mọi lối thoát.
Lê Vĩ cảm giác như mình không phải đang chiến đấu với một “người”, mà là với một thứ có thể biến ảo vô tận.
Khắc Trận Trường Bào bừng sáng, Phản Lực Trận nhanh chóng bao phủ toàn thân.
ROẸT ROẸT ROẸT…
Hàng loạt lưỡi liềm chém vào trận pháp, uy lực mạnh đến mức khiến Trận Văn của Phản Lực Trận rạn nứt, sắp tan vỡ từng mảng.
Không muốn tiếp tục bị động, Lê Vĩ thi triển Tàn Ảnh Vũ Bộ, hoá thành hàng trăm phân ảnh.
Bản thể hắn Gia Tốc Thời Gian, tốc độ tăng vọt, lao thẳng lên trời, nhắm vào vầng trăng khuyết. Thiên Tàn và Địa Khuyết gầm vang, các kinh mạch vận chuyển tối đa, chém xuống một cách quyết liệt.
“Nguyệt Đạm!”
Nào ngờ, khi Thiên Tàn và Địa Khuyết chạm vào, vầng trăng khuyết kia lại hoá thành một bóng mờ rồi tan biến.
Mỹ Nữ Váy Trắng hiện thân ngay sau lưng hắn, tay duỗi thẳng, chém thẳng vào gáy Lê Vĩ.
Theo động tác vung tay, một lưỡi trăng sắc bén bắn ra, chém vào cổ hắn.
Tốc độ của nàng quá nhanh — nhưng đột nhiên, không gian xung quanh nàng như đông cứng lại, ngay cả lưỡi trăng cũng bay chậm chạp…
Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ đã mở ra.
“Âm Dương… lại còn cả Thời Không?” Gương mặt tuyệt mỹ của nàng lần đầu hiện lên vẻ khiếp sợ.
Đây đều là Linh Căn quý hiếm nhất thiên địa. Người khác có được một loại đã là thiên tài, như Minh Không Tinh Linh kia chỉ sở hữu mỗi Không Gian Linh Căn.
Thế mà kẻ mang mặt nạ Quỷ này lại có tới tận bốn loại?
Lê Vĩ chẳng quan tâm nàng nghĩ gì, cũng không nương tay vì dung mạo xinh đẹp — đây là chiến đấu sinh tử.
Hơn nữa… nàng cũng không đẹp bằng bà cả của ta.
Nghĩ vậy, hắn không chút do dự dịch chuyển lên đỉnh đầu nàng, Thiên Tàn và Địa Khuyết dung hợp thành Tàn Khuyết Nhận, 30 đường Ma Văn bùng nổ, Ma lực tràn ngập trời đất, chém xuống một cách quyết liệt.
“Còn có Ma Lực sao?” Mỹ Nữ Váy Trắng bị thiên phú nghịch thiên của đối phương dọa đến hoảng hốt.
Nhưng nàng cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. Khoé môi nhếch lên thành một đường cong tuyệt mỹ:
“Lạc Nguyệt Trảm!”
Thân ảnh nàng thoát khỏi Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ, hoá thành một vầng trăng tròn lơ lửng giữa trời.
XOẸT XOẸT XOẸT…
Nguyệt Lực ngưng tụ, từ trong mặt trăng tròn, vô số trăng khuyết như kiếm khí cuồn cuộn không dứt, chém xuống.
Những lưỡi trăng sắc bén đến mức cắt đứt cả Thời Gian và Không Gian, phá nát Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ, phong toả đường lui, liên tục chém vào cơ thể hắn.
“Moá!” Lê Vĩ chửi thầm:
“Nữ nhân này sao lại biến ảo liên tục thế?”
Hắn cảm giác như nàng không phải người sống — muốn biến mất lúc nào cũng được, cứ như ánh trăng trước mắt, nhìn thấy rõ ràng nhưng chẳng thể chạm vào.
Điều này hoàn toàn vượt ngoài logic.
BÙM!
Phản Lực Trận không chịu nổi Lạc Nguyệt Trảm, đạt đến giới hạn và nổ tung.
Tất cả phân ảnh của Tàn Ảnh Vũ Bộ cũng bị chém nát.
ỤM…
Cổ Ngục Man Ngưu nhanh chóng bảo vệ sau lưng chủ nhân, dùng cơ thể khổng lồ và Ngục Giáp phòng ngự cực mạnh, chặn hàng loạt trăng khuyết rơi xuống cho tới khi tan biến.
Phía đối diện, Lê Vĩ nâng Tàn Khuyết Nhận, chém ra Loạn Hải.
Trong trạng thái dung hợp hai kiện Thai Khí, uy lực Loạn Hải mạnh gấp năm lần.
Biển Âm Dương Khí Lực hỗn loạn cuộn trào, gào thét, nghiền ép và huỷ diệt, phá tan toàn bộ Lạc Nguyệt Trảm.
Lê Vĩ thoát khỏi công kích tầng tầng lớp lớp, nhịn không được mở Thấu Mệnh Nhãn để quan sát nàng.
Kết quả vượt ngoài tưởng tượng — phía sau lưng Mỹ Nữ Váy Trắng không có bất kỳ bia đá nào hiện ra.
“Làm sao có thể?” Lê Vĩ kinh hãi.
Không có bia đá nghĩa là không có Mệnh Cách — kể cả Tiểu Mệnh Cách cấp thấp nhất cũng không có.
Nữ tử này không có Mệnh Cách, vậy tại sao lại có thủ đoạn quỷ dị và chiến lực mạnh đến vậy?
Không bận tâm Lê Vĩ đang nghĩ gì, nàng lạnh lùng quát lên:
“Dạ Nguyệt Khúc!”
Không gian hoá thành bóng đêm, những vầng trăng khuyết như đang khiêu vũ. Mỹ Nữ Váy Trắng biến mất như u linh, lúc ẩn lúc hiện.
Sát cơ tràn ngập tứ phía, lần này có đến 3000 luồng Trăng Lưỡi Liềm từ mọi hướng chém tới Lê Vĩ.
Ẩn trong đó là sức mạnh có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Trong lúc Lê Vĩ chưa tìm ra cách đối phó, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên cũng đang kịch chiến.
Thanh Y Thiếu Niên rõ ràng là một tu sĩ hệ Thuỷ, nhưng hắn lại có thể biến Thuỷ Thuộc Tính thành Rượu.
Mỗi loại rượu đều có công dụng riêng — công, thủ, tốc độ, hỗ trợ… không thiếu thứ gì.
“Tửu Xà Quật!” Thanh Y Thiếu Niên hai tay kết ấn.
Từ trong Bầu Rượu lớn, hàng nghìn luồng Độc Tửu gào thét lao ra, hoá thành một đàn Độc Xà xanh thẳm, há miệng lao đến cắn nuốt Nghĩ Tộc.
Nghĩ Tộc thân hình nhỏ, tốc độ cao, sau lưng mọc ra bốn cánh, linh hoạt né tránh giữa đàn rắn, không để một giọt Độc Tửu nào chạm vào người.
Vô số hư ảnh Nghĩ Tộc như hoà vào bản thể, toàn lực nhất trí, đàn kiến hợp nhất xông đến Thanh Y Thiếu Niên, vung nắm đấm nhỏ bé ra.
Nắm đấm bé tí, nhưng nghiền nát cả không gian!
“Trọng Tửu Gia Thân!” Thanh Y Thiếu Niên cười nhạt, từ Bầu Rượu bắn ra hàng loạt Thuỷ Tửu, những giọt rượu nặng nề, cứng rắn, kết thành một quả cầu bảo vệ quanh người.
OÀNH…
Công kích của Nghĩ Tộc đấm vào màn rượu, nhưng như cát chìm biển, không thể xuyên thủng.
“Ngươi đến đây cũng đã khá rồi, con kiến nhỏ!” Thanh Y Thiếu Niên nhếch mép:
“Để ta tiễn ngươi!”
Bầu Rượu nặng nề như núi, trấn thẳng xuống đầu Nghĩ Tộc.
“Con kiến nhỏ? Ai cho ngươi lá gan?” Nghĩ Tộc gầm gừ:
“Cự Nghĩ Biến!”
Huyết dịch trong người sôi sục, Nghĩ Tộc tiêu hoá thịt Cự Ngục Tộc.
Trong chớp mắt, từ con kiến nhỏ nhoi, Nghĩ Tộc vươn mình to bằng người thường.
Đồng tử Thanh Y Thiếu Niên co rút — một con kiến to lớn trông quá mức dữ tợn và kinh khủng.
Đáng sợ hơn, chiến lực Nghĩ Tộc bạo tăng, vung nắm đấm khổng lồ trấn thẳng vào đối phương.
ĐÙNG!
Trọng Tửu Gia Thân của Thanh Y Thiếu Niên bị đấm lõm vào, hắn phun ra một ngụm máu, cơ thể liên tục lùi về phía sau.
Sự biến lớn không hề làm giảm tốc độ Nghĩ Tộc — ngược lại còn tăng lên. Nó điên cuồng áp sát, hàm răng nhọn gặm xé.
Thanh Y Thiếu Niên mặt lạnh như băng, rút ra một bình Sinh Mệnh Tửu uống cạn — thương thế lập tức hồi phục.
Chưa dừng lại, hắn tu cạn luôn bình Cuồng Chiến Tửu đỏ rực.
BÙM!
Tu vi từ Luyện Hư Hậu Kỳ lao thẳng lên Luyện Hư Viên Mãn, gần chạm tới Hợp Thể Kỳ.
“Chết!” Thanh Y Thiếu Niên toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, mất đi vẻ thư sinh ban đầu.
Hắn nắm hai tay vào Bầu Rượu, coi như vũ khí, đập thẳng tới.
OÀNH!
Chiến trường chấn động dữ dội, hai bên đều bị đánh bật ra, tạm thời khó phân thắng bại.
Trong khi đó, Lâu Diễm đang thể hiện sức mạnh áp đảo khiến Hắc Dạ Nhân chật vật chống đỡ.
Thiên Mệnh Cách — Hoả Ngục Vương quá mức cường đại, nó tăng cường Địa Ngục Hoả mạnh hơn rất nhiều so với bình thường.
Lúc này, không chỉ Minh Hồn vốn đã bị khắc chế, ngay cả Tử Vong Chi Lực của Hắc Dạ Nhân cũng không chịu nổi.
Hắc Dạ Nhân liên tục điều khiển chín bộ Tử Vật tấn công Lâu Diễm, nhưng Lâu Diễm càng triệu hồi thêm Khuyển Liệt.
GÂU GÂU GÂU!
Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc ngửa đầu gầm thét, trung thành tuyệt đối với chủ nhân, ba cái đầu phun ra Địa Ngục Hoả tràn ngập trời đất.
Địa Ngục Hoả của Ngục Khuyển Tộc vốn đã mạnh, nay lại được dung hợp với Địa Ngục Hoả của Hoả Ngục Vương.
Trong nháy mắt, cường độ tăng vọt gấp chín lần!
XÈO XÈO XÈO XÈO…
Hắc khí như hơi nước bốc lên, Tử Vong Chi Hải của Hắc Dạ Nhân bị biển lửa địa ngục bao trùm, thiêu đốt và huỷ diệt.
Chín Tử Vật tuy mạnh, nhưng chỉ là vật vô tri. Khuyển Liệt lại là thiên kiêu hàng đầu, lại còn sống.
Lâu Diễm thi triển Bí Pháp của Ngục Khuyển Tộc, phân thân thành ba Khuyển Liệt, tay cầm Hoả Ngục Phủ, công kích không ngừng, trắng trợn đồ sát Tử Vật dù phải lấy ít đánh nhiều.
“Ngươi dám thu phục Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc? Không sợ Ngục Khuyển Tộc phát điên sao?” Hắc Dạ Nhân kinh hãi gào thét.
So với việc tiêu diệt, thu phục làm sủng vật hay thú cưỡi còn là sự sỉ nhục lớn hơn nhiều.
Ngục Khuyển Tộc là chủng tộc lớn, địa vị và tiếng nói ở Âm Gian không thua kém gì Diêm Vương Điện.
Hành động của Lâu Diễm chính là giẫm nát tôn nghiêm của chủng tộc này.
Ngục Khuyển Tộc làm sao có thể bỏ qua?
Huống chi Khuyển Liệt chính là Khuyển Tử — con ruột của Ngục Khuyển Tộc Trưởng, một vị Cửu Giai Yêu Thú Viên Mãn.
Nếu Ngục Khuyển Tộc Trưởng biết con mình bị bắt làm vật cưỡi, sẽ xảy ra cảnh tượng gì?
Nghiêm trọng hơn, Ngục Khuyển Tộc có thể tuyên chiến toàn diện với Diêm Vương Điện — nếu không, sẽ thành trò cười cho cả cõi Âm.
Vì vậy, trong mắt Hắc Dạ Nhân, việc Lâu Diễm thu phục Khuyển Liệt là hành động điên cuồng đến tột cùng.
“Đã sợ thì đừng chơi!” Lâu Diễm cười gằn:
“Con đường cường giả, không dành cho kẻ hèn nhát!”