Át Chủ Bài Và Bước Đường Cùng

Chung Cực Truyền Kỳ

Át Chủ Bài Và Bước Đường Cùng

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâu Diễm muốn nhanh chóng kết liễu Hắc Dạ Nhân để dồn sức xử lý tên Phây Cơ kia...
GÂU GÂU GÂU...
Khuyển Liệt tuy bị lép vế trước Lâu Diễm, nhưng bẩm sinh mang huyết mạch cường đại, đặc biệt là khả năng thi triển Địa Ngục Hoả – khắc chế chết người với linh hồn và tử khí. Những Tử Vật mà Hắc Dạ Nhân triệu hồi hoàn toàn không thể cản nổi.
Lợi thế chiến trường là vùng biển tử vong cũng bị Địa Ngục Hoả thiêu rụi sạch.
“Lên cho ta!”
Cảm nhận nguy cơ cận kề, Hắc Dạ Nhân gào lên.
Đại Vong Linh ngửa mặt rống vang, Cuồng Ma Tinh Tinh – tồn tại sở hữu chiến lực ngang một Bát Giai Ma Thú – lao thẳng vào Lâu Diễm.
Đây là con bài mạnh nhất mà Hắc Dạ Nhân còn giữ lại. Dù chỉ là vong linh, nhưng khi còn sống, nó từng là một tồn tại tương đương Đại Thừa Kỳ, hiện tại chiến lực vẫn sánh ngang Hợp Thể Hậu Kỳ.
Hắc Dạ Nhân đã tiêu tốn vô số tài nguyên tích luỹ suốt các trận chiến mới có thể thức tỉnh và triệu hồi được Đại Vong Linh.
Có thêm nó trợ trận, Hắc Dạ Nhân vẫn ôm chút hy vọng lật ngược thế cờ, tiêu diệt Lâu Diễm.
Nhưng hy vọng nhanh chóng tan thành mây khói.
Lâu Diễm cực kỳ quyết đoán – hắn rút ra một khối Lệnh Bài hình chiếc răng nanh.
Chính là răng nanh của Địa Ngục Khuyển.
RĂNG RẮC...
Không một chút do dự, Lâu Diễm bóp nát Lệnh Bài.
RỐNG!
Một tiếng gầm thét hung tợn vang vọng, hư ảnh ba cái đầu hiện lên sừng sững, ánh mắt đỏ rực như máu, miệng há rộng như chậu máu, toả ra sát khí kinh thiên và uy áp khủng khiếp của Cửu Giai Yêu Thú.
Đây chính là át chủ bài của Khuyển Liệt – một chiêu toàn lực của Khuyển Ngục Tộc Trưởng.
Trước đây, do quy tắc trong di tích cấm dùng ngoại lực, Khuyển Liệt không thể dùng Lệnh Bài này, nên nó rơi vào tay Lâu Diễm.
Giờ đây, Lâu Diễm không ngần ngại dùng nó để dứt điểm con mồi.
“KHÔNG!”
Hắc Dạ Nhân gào thét trong sợ hãi. Một chiêu của Cửu Giai Yêu Thú được kích hoạt, ba luồng Địa Ngục Pháo ngưng tụ trong hư ảnh Địa Ngục Tam Đầu Khuyển khổng lồ, phun trào dữ dội.
BÙM!
Cuồng Ma Tinh Tinh thậm chí không kịp chống đỡ một hơi, liền bị thiêu rụi hoàn toàn trong biển lửa kinh thiên.
PHỐC!
Hắc Dạ Nhân bay ngược như diều đứt dây, áo choàng bị thiêu trụi, để lộ thân thể một tên Vong Linh Sư da đen sạm, bị bỏng đến biến dạng.
Hai mắt hắn trắng dã, miệng sùi bọt, ánh nhìn vừa kinh hãi vừa hận thù, chằm chằm vào Lâu Diễm.
“Tên này... không những chiến lực kinh khủng, mà lòng dạ còn độc đoán đến cực điểm, ra tay không chút lưu tình!” Hắc Dạ Nhân thì thào yếu ớt:
“Không hổ là thiên kiêu số một của Diêm Vương Điện... ta thua không oan!”
“Quá khen!” Lâu Diễm như một đế vương của ngọn lửa, bước đi giữa biển lửa cuồng bạo, Ma Lâu Kiếm nâng lên, chĩa thẳng vào đầu Hắc Dạ Nhân:
“Kết thúc rồi!”
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Hắc Dạ Nhân bỗng chốc trở nên điên cuồng và hưng phấn. Nội tâm hắn gào thét:
“Tiểu Thần Thông - Hiến Tế Chi Hồn - Vong Linh Đoạt Xác!”
VÙ!
Trong chớp mắt, Minh Hồn của Hắc Dạ Nhân bùng cháy dữ dội.
“AAAAAA…”
Hắn gào thét trong đau đớn tột cùng, toàn bộ Minh Hồn đột nhiên biến thành một luồng Vong Linh đen kịt, lao thẳng vào thân thể Lâu Diễm.
Vong Linh liều lĩnh xâm chiếm Minh Hồn, định cắn nuốt ý thức Lâu Diễm để chiếm đoạt thân xác.
“Khốn kiếp! Lại là Tiểu Thần Thông!” Sắc mặt Lâu Diễm biến sắc.
Thần Thông là những thủ đoạn kỳ lạ, uy lực vượt trội, không thiên về công kích như võ kỹ, cũng không thiên về tốc độ như thân pháp, mà mang đến hiệu quả đặc biệt, mỗi loại có cách dụng pháp khác nhau.
Tiểu Thần Thông tuy yếu nhất, nhưng cực kỳ quý hiếm.
Hiến Tế Chi Hồn - Vong Linh Đoạt Xác chính là tuyệt kỹ mà Hắc Dạ Nhân chỉ dùng khi rơi vào đường cùng.
Bởi vì cái giá phải trả là thiêu rụi toàn bộ Minh Hồn mình, chuyển hoá thành Vong Linh để đoạt xác đối thủ.
Nếu thành công, hắn sẽ sống lại, cướp lấy thân phận mục tiêu.
Nếu thất bại, thân diệt hồn tiêu, Minh Hồn tan thành tro bụi, vĩnh kiễn mất cơ hội luân hồi.
Ngay cả Lâu Diễm cũng không ngờ Hắc Dạ Nhân còn giấu một chiêu ác độc như vậy. Không hổ là nhân vật có thể tiến đến nơi này của Cửu Chiến Di Tích.
“Lâu Diễm, từ giờ ta sẽ là ngươi! Ta sẽ lấy hết mọi thứ ngươi có, chiếm đoạt mọi vinh quang, đứng trên đỉnh thiên kiêu... khặc khặc khặc!” Vong Linh Hắc Dạ Nhân cười điên cuồng, dùng tiếng cười để uy hiếp tinh thần Lâu Diễm, tạo điều kiện đoạt xác.
Nhưng hắn đã lầm. Lâu Diễm không phải quả hồng mềm, tâm cảnh vững chắc như núi đá, chẳng dễ gì dao động.
Hơn nữa, y là người đủ hiểm, đủ độc, đủ bình tĩnh trong mọi tình huống.
Đặc biệt là khi Lâu Diễm đã dùng số lượng lớn Diêm Điểm để đổi lấy các thủ đoạn từ Diêm Các thuộc Diêm Vương Điện.
“Giãy chết vô nghĩa!” Lâu Diễm phất tay, một viên đan dược trắng hiện ra.
Viên đan này ẩn chứa nguồn sinh mệnh dồi dào, đẳng cấp Thất Tinh, cực kỳ quý giá.
“Không xong! Là Sinh Cơ Đan!” Vong Linh Hắc Dạ Nhân hoảng sợ tột độ.
Sinh Cơ Đan không có gì đặc biệt, chỉ chứa đựng sinh mệnh lực khổng lồ, có thể chữa thương, cải tử hoàn sinh trong giới hạn cảnh giới.
Đây là Sinh Cơ Đan cấp Thất Tinh – ngay cả cường giả Hợp Thể chết rồi dùng cũng có cơ hội sống lại.
Lâu Diễm chưa chết, nhưng hắn dùng nó để khắc chế Vong Linh đang xâm nhập.
Vong Linh do Tử Vong ngưng tụ.
Mà đối lập với Tử Vong, chính là Sinh Mệnh!
“Tốn kém thật đấy!” Lâu Diễm nuốt chửng Sinh Cơ Đan.
ỰC...
OÀNH!
Sinh Mệnh Lực như sóng thần cuộn trào khắp cơ thể Lâu Diễm khi đan dược tan ra.
“AAAAAAA…”
Tiếng gào thét tuyệt vọng của Hắc Dạ Nhân vang lên thảm thiết. Tử Vong trong Vong Linh hắn đang bị Sinh Mệnh Lực triệt tiêu.
Một hơi thở, hai hơi thở, ba hơi thở...
Tử Vong bị nhấn chìm hoàn toàn trong nguồn sinh lực dồi dào.
Lâu Diễm cảm thấy toàn thân sảng khoái, cảm nhận rõ Vong Linh Hắc Dạ Nhân đang tan biến trong cơ thể.
“Tiểu Thần Thông thì sao? Gặp ta… ngươi cũng chỉ có thể quỳ xuống!”
Hắn khẽ nhếch mép, lạnh lùng đến tột cùng.
Vong Linh Sư thiên tài – Hắc Dạ Nhân – còn chưa kịp phơi bày danh tính, đã tan biến khỏi thế gian.
...
Trong lúc Lâu Diễm và Hắc Dạ Nhân quyết chiến...
Lê Vĩ và Mỹ Nữ Váy Trắng đã đánh nhau đến trời long đất lở.
“Huyền Dạ Huyết Quang!” Mỹ Nữ khẽ ngâm.
Trước mắt Lê Vĩ, ngàn dặm không gian xung quanh biến thành bóng đêm.
Tóc trắng, váy dài – tất cả đều nhuộm đỏ máu.
Lúc ấy, Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận Nguyệt Lực của nàng chuyển sang trạng thái cuồng bạo, sát khí dâng trào, hung hãn và mạnh mẽ hơn gấp bội so với lúc ban đầu.
Rõ ràng đây là một thủ đoạn biến đổi chiến đấu để tăng lực.
XOẸT!
Mỹ Nữ bay lên không trung, hoá thành một vầng trăng lưỡi liềm đỏ thẫm.
Huyết Nguyệt vận chuyển lực lượng đỏ rực, bắn ra vô số luồng Nguyệt Trảm, phong toả tám hướng, trút xuống đầu Lê Vĩ.
Mỗi nhát chém, mạnh hơn trước ít nhất ba lần.
Huyền Dạ Huyết Quang phát huy uy lực kinh người.
Lê Vĩ tay cầm Tàn Khuyết Nhận, chém ra ba luồng Loạn Hải.
RĂNG RẮC...
Nhưng giờ đây, Âm Dương Khí Lực từ Tàn Khuyết Nhận không còn đủ sức chống lại Huyết Nguyệt trảm.
Thế công của Lê Vĩ hoàn toàn sụp đổ.
RỐNG!
Cổ Ngục Man Ngưu gào thét bất khuất, nhưng thân thể khổng lồ bị hàng loạt Nguyệt Trảm xé nát thành từng mảnh.
Không phải do Thai Khí yếu, cũng chẳng phải Tàn Khuyết Nhận kém.
Mà vì chênh lệch tu vi.
Lê Vĩ chỉ đạt Hoá Thần Kỳ, còn Mỹ Nữ có chiến lực ngang Luyện Hư Kỳ cao cấp.
Nếu cùng cảnh giới, hắn tự tin có thể dùng Cổ Ngục Man Ngưu hoặc Tàn Khuyết Nhận phá tan ánh trăng này.
Nhưng chênh lệch là chênh lệch – không thể phủ nhận.
Ngay khi hàng ngàn lưỡi trăng đỏ sắp chém vào người...
Lê Vĩ chỉ lạnh lùng gầm lên: “Ra đi!”
RÚ...
Một tiếng gào như từ thời thượng cổ vọng xuống, khiến vạn vật run sợ.
Từ thân thể Lê Vĩ, Thôn Linh Ma Thụ – u ám, quỷ dị, âm trầm – hiện ra giữa không trung.
Thân cây như cột chống trời, tán lá, rễ cây mọc đầy gai nhọn đen kịt, mỗi bộ phận như vũ khí sắc bén, cứng rắn tựa pháp bảo.
Thôn Linh Ma Thụ vung tán cây như hàng trăm cánh tay khổng lồ, mang theo Ma Lực ngập trời và năng lực Thôn Phệ kinh khủng.
OÀNH OÀNH OÀNH...
Toàn bộ ánh trăng đỏ, lưỡi liềm khuyết nguyệt, chạm vào Thôn Linh Ma Thụ đều vỡ vụn.
“Đây là Bồ Ma Thụ? Nhưng sao lại cảm giác nguy hiểm hơn?” Nội tâm Mỹ Nữ một lần nữa bị Lê Vĩ làm chấn động:
“Ngoài Cổ Ngục Man Ngưu, hắn còn có Bồ Ma Thụ hộ thân?”
Nàng không có kiến thức của Địa Tiên chuyển thế, nên không nhận ra đây là biến chủng Bồ Ma Thụ.
Nhưng điều đó cũng đủ khiến nàng kinh hãi. Bồ Ma Thụ là Thượng Cổ Hung Ma...
Chỉ cần lớn mạnh, một gốc Bồ Ma Thụ có thể huỷ diệt cả một Đế Quốc.
Không phải yêu thú, không phải thực vật – mà là thiên tai sống!
30 đường Ma Văn chằng chịt như kinh mạch lan khắp thân Thôn Linh Ma Thụ. Tán cây như những cánh tay khổng lồ quật lên bầu trời, định kéo Hồng Nguyệt Mỹ Nữ xuống trần gian.
“Khốn nạn... không hổ là Quỷ Vương!”
Lâu Diễm chứng kiến cảnh tượng, trong lòng trào dâng khát khao.
Hắn không ngờ tên Phây Cơ này, chưa dùng đến huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, đã sở hữu thứ đáng sợ như Thôn Linh Ma Thụ.
So với Địa Ngục Dị Chủng, Thượng Cổ Hung Ma chỉ thua kém một bậc.
Đều là chủng tộc cường đại và kinh khủng. Sở hữu một trong hai, đã đủ để ngạo nghễ trên con đường cường giả.
Mà tên Quỷ Vương này... lại có cả hai!
Điều này khiến ngay cả Lâu Diễm cũng phải ghen tị, đố kỵ...
Không thể ngồi yên, Lâu Diễm quát lớn: “Quỷ Vương đạo huynh, ta giúp ngươi hàng phục yêu nữ!”
GÂU GÂU GÂU...
Lâu Diễm cưỡi Địa Ngục Tam Đầu Khuyển lao tới, Ma Lâu Kiếm đã sẵn trong tay, chờ Lê Vĩ sơ hở là ra tay trí mạng.
Nào ngờ bất chợt, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên liếc nhau, rồi quyết đoán quay đầu.
Hai người đạt được ăn ý – Bầu Rượu dưới sự điều khiển Thanh Y Thiếu Niên, nặng vạn cân, từ trên cao đập thẳng xuống đầu Lâu Diễm.
Đồng thời, Nghĩ Tộc hợp thể cùng đàn kiến, một càng khổng lồ từ phía sau đánh tới.
“Các ngươi!?” Lâu Diễm phẫn nộ tột cùng.
Hắn không bao giờ ngờ hai tên này lại bất ngờ ra tay với mình.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Lâu Diễm bóp nát Dịch Không Phù, thân hình dịch chuyển sang nơi khác.
PHỐC!
Khuyển Liệt xui xẻo, không kịp theo, bị Bầu Rượu đập nát cả ba đầu, lại bị Nghĩ Tộc đấm một quyền vỡ nát nửa thân thể.
“Muốn chết!” Lâu Diễm quay đầu gào thét.
“Haha, hai tên Câu Hồn Sứ Giả có thể hợp tác, sao chúng ta không thể?” Thanh Y Thiếu Niên uống một ngụm rượu, cười dài:
“Nếu để các ngươi liên thủ đánh bại Mỹ Nữ kia, chẳng phải ta và Nghĩ huynh sẽ thành cá nằm trên thớt?”
“Đúng vậy, liên thủ diệt kẻ này mới có cơ hội sống!” Nghĩ Tộc gật đầu.
Họ không phải kẻ ngu. Biết rõ Lê Vĩ và Lâu Diễm cùng một thế lực.
Nếu để hai người này hợp lực diệt Mỹ Nữ, thì đến lượt bọn họ bị thanh tẩy.
Nhìn chiến lực Lê Vĩ và Lâu Diễm thể hiện, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên tự biết, nếu hai đấu hai, phe mình chắc chắn thua.
Không, là hai đấu ba – tính luôn Khuyển Liệt – xác suất thắng của họ bằng không.
Vì thế, họ âm thầm hợp tác, bất ngờ tập kích Lâu Diễm.
Tiếc rằng, Lâu Diễm quá nhiều bài tẩy – kịp né tránh. Kết quả, họ chỉ tiêu diệt được Khuyển Liệt.
“Các ngươi...” Lâu Diễm trong lòng rống lên điên cuồng khi hiểu rõ ý đồ:
“Tự cho mình thông minh, thực ra chẳng hiểu gì cả!”
Hắn uất ức, thịnh nộ tột độ. Rõ ràng mục tiêu hắn là Lê Vĩ, làm gì có chuyện liên thủ!
Nhưng giờ nói ra, đối thủ cũng chẳng tin.
“Hahaha!” Lê Vĩ thấy vậy, cười lớn khoái trá:
“Lâu huynh xử lý hai tên phiền toái đó đi, xong việc ta và huynh thống khoái chiến một trận!”