Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 157: Y Thư - Học Khí Vận!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không tệ, ngươi đã vượt qua khảo nghiệm nhập Y!”
Quỷ Cốc Tử vuốt râu, khẽ gật đầu.
“Cái gì? Chỉ mới là khảo nghiệm thôi ư?” Lê Vĩ trợn mắt, há hốc mồm.
Bao nhiêu năm khổ luyện, thử trăm ngàn độc, trồng vạn loại linh dược, luyện đan không biết bao nhiêu lần… vậy mà vẫn chỉ là… khảo nghiệm?
“Ngươi tưởng gì cơ?” Hiểu rõ tâm tư hắn, Quỷ Cốc Tử nhếch mép, giọng đầy trêu chọc:
“Ngươi trải qua gần vạn năm, trồng linh dược, luyện đan, nếm thử và hóa giải vạn độc — vậy thì sao? Thế gian này đâu thiếu thiên tài địa bảo mọc lên sau chục vạn, trăm vạn, thậm chí ngàn vạn năm. Một vạn năm của ngươi so với chúng, là gì chứ?”
“Độc đâu chỉ vạn loại? Có hàng triệu, hàng tỉ loại độc nữa kia! Ngươi tinh thông vạn độc, vậy thì tính là gì?”
Lê Vĩ cảm thấy lòng lạnh toát, mí mắt run rẩy.
Bao năm nỗ lực, cuối cùng mới nhận ra mình chẳng khác nào con ếch ngồi đáy giếng, tưởng trời là một vòm nhỏ.
Đúng thật, vạn năm có vẻ dài… nhưng so với cõi đời mênh mông, với dòng lịch sử vô tận, thì chẳng khác nào hạt cát giữa biển cả — nhỏ bé, mong manh đến đáng thương.
“Huống chi, Y Đạo không chỉ có Dược – Đan – Độc,” Quỷ Cốc Tử tiếp tục dội thêm một gáo nước lạnh:
“Châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt, cứu ngải, giác hơi, lôi trị, hoá trị, nhiệt trị, phẫu thuật, nghiệm thi, hạ độc, ủ độc, truyền độc… ngươi đã học được thứ nào?”
“Chưa kể đến tự sáng tạo phương pháp, tự phát minh công thức luyện đan, tự tạo độc dược, thậm chí là tình dược… ngươi làm được gì?”
“Ngươi mới chỉ tiếp xúc thực vật, tài nguyên, thiên tài địa bảo… nhưng động vật, yêu thú, cổ trùng, chủng tộc đặc biệt — chúng đều ẩn chứa dược tính, dùng được để luyện đan, chế độc, cứu người hay hại người… ngươi biết được bao nhiêu?”
Lê Vĩ ngồi phệt xuống đất, lòng điên cuồng sôi sục, nhưng không thể phản bác nổi một lời.
Từ lời Quỷ Cốc Tử, hắn chợt thấy Y Đạo như biển cả bao la, vô tận. Còn bản thân hắn, có lẽ mới chỉ chạm được nửa bước chân vào cửa.
“Dẫu vậy, ngươi đã qua khảo nghiệm. Từ nay sẽ được tiếp xúc với Y Đạo đỉnh cao — bao gồm tất cả những gì lão phu vừa nói!” Quỷ Cốc Tử khẽ mỉm cười.
Lão vung tay.
Phập!
Trong khoảnh khắc, Quỷ Cốc Tử phân thân thành ngàn người.
Cùng lúc đó, Lê Vĩ cũng bị phân tách thành một ngàn bản thể.
Mỗi Quỷ Cốc Tử túm lấy một Lê Vĩ, xé toạc không gian, bước vào những vùng càn khôn khác nhau.
Có càn khôn dạy châm cứu, có càn khôn dạy xoa bóp bấm huyệt, có càn khôn dạy nhận biết độc trùng, luyện dược, phẫu thuật, hạ độc…
Mỗi càn khôn là một lĩnh vực Y Đạo thâm sâu, cao diệu đến cực điểm.
Như Quỷ Cốc Tử từng nói, Quỷ Cốc Nhất Mạch tinh thông Âm Dương Thiên Cơ, không gì là không biết, không gì là không thông thạo — mỗi môn đều đạt tới đỉnh cao.
Nhưng một thân thể nhỏ bé như Lê Vĩ, đương nhiên không thể tiếp nhận toàn bộ.
Do đó, dù Quỷ Cốc Tử tận tình giảng dạy và để hắn thực hành, lão vẫn phong ấn từng tầng ký ức, từng mảng kiến thức.
Ý thức và tâm trí Lê Vĩ bị Quyển Sách trong linh hồn hóa thành một cuốn sách khổng lồ, cao ngất tận trời.
Toàn bộ Y Đạo của Quỷ Cốc Truyền Thừa được khắc ghi từng dòng chữ bên trong.
Nhưng đa số trang sách đều bị phong ấn chặt chẽ.
Theo từng bước đột phá thực lực, Lê Vĩ sẽ tự mở ra từng trang, từng chương phù hợp — kế thừa Y Đạo theo từng cảnh giới.
Nếu giờ đây hắn nắm giữ toàn bộ, chỉ có một kết cục: bạo hồn mà chết, thân tan đạo tiêu.
Thời gian trôi qua, không biết bao lâu…
Hàng ngàn Quỷ Cốc Tử dẫn hàng ngàn Lê Vĩ trở về, ném vào nhau, hòa thành một thể.
Trong nháy mắt, một cơn lũ kiến thức dâng trào, xé toạc tâm thức.
Nhưng số lượng này, chỉ là một phần rất nhỏ trong quyển sách khổng lồ kia.
“Gọi tạm quyển sách trong ý thức ngươi là Y Thư!” Quỷ Cốc Tử ung dung lên tiếng:
“Phần đã giải phong đủ dùng cho ngươi đến Tiên Vương Cảnh. Khi ngươi đạt tới Tiên Vương, tự khắc sẽ mở ra những trang tiếp theo!”
“Y Đạo của Quỷ Cốc ta… đã toàn bộ đặt vào Y Thư cho ngươi rồi!”
Lê Vĩ quỳ xuống, dập đầu không nói lời nào. Nhưng ánh mắt hắn tràn đầy biết ơn và xúc động.
Quỷ Cốc Tử giờ đây không còn là một tiền bối, mà như một người thầy, một người cha trong con đường Y đạo.
Với một kẻ như Lê Vĩ — cô độc từ nhỏ, chưa từng được nếm trải tình thân — thì lão nhân nghiêm khắc, uyên bác trước mắt đã trở thành chỗ dựa tinh thần không gì thay thế được.
Đây là người trưởng bối đầu tiên hắn thật lòng kính trọng.
Cảm nhận được tâm ý của Lê Vĩ, ánh mắt Quỷ Cốc Tử cũng dịu lại, khẽ vuốt râu:
“Tiếp theo, lão phu có một câu hỏi.”
“Mời tiền bối chỉ giáo!” Lê Vĩ đứng dậy, chắp tay cung kính.
“Ngươi hiểu thế nào về hai chữ ‘khí vận’?” Quỷ Cốc Tử nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lê Vĩ run lên. Hắn biết, Y Đạo đã xong. Giờ là lúc bước vào Đạo thứ hai.
Không vội trả lời, hắn suy nghĩ thật kỹ, dựa trên nền tảng kiến thức còn non nớt, rồi mới cẩn trọng nói:
“Theo vãn bối, khí vận chính là vận khí… theo phong thuỷ, có tốt có xấu, có may mắn, có xui xẻo. Nó không cố định, mà có thể thay đổi.”
“Với tuổi của ngươi, câu trả lời này… không tệ!” Quỷ Cốc Tử gật đầu, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu:
“Nhưng… vẫn còn nông cạn.”
“Xin tiền bối chỉ điểm!” Lê Vĩ cúi đầu, thành tâm thọ giáo.
“Khí vận ngươi nói là của sinh mệnh… nhưng thực ra, nó bao hàm cả càn khôn, thiên địa, chi phối mọi thứ.” Quỷ Cốc Tử giảng giải:
“Khí vận không phải sức mạnh… mà là xác suất!”
“Mạnh chưa chắc thắng, yếu chưa chắc thua. Giàu chưa chắc sang, nghèo chưa chắc hèn… tất cả đều phụ thuộc vào vị trí ngươi đứng trong dòng chảy vận mệnh.”
“Đại thế vô biên. Mỗi thế giới, mỗi không gian đều có quy luật vận hành khí vận riêng.”
“Những điều này không thể giảng bằng lời… mà phải do chính ngươi trải nghiệm!”
Nói xong, Quỷ Cốc Tử giơ hai tay lên.
Chớp mắt, căn nhà tranh, sơn cốc hoang vu biến mất không còn dấu vết.
Hàng loạt quả cầu huyền bí xuất hiện, lơ lửng giữa không trung.
Mỗi quả cầu là một thế giới, một cuộc đời khác nhau.
Quỷ Cốc Tử dùng đầu ngón tay chấm vào trán Lê Vĩ.
Ngay lập tức, hàng vạn linh hồn Lê Vĩ bắn ra, lao thẳng vào các quả cầu — như bước vào luân hồi, sống thành vô số phiên bản của chính mình.
Ở một thế giới, Lê Vĩ sinh ra trong gia tộc quyền quý.
Từ nhỏ ăn ngon mặc đẹp, được nâng như trứng, hứng như hoa. Ra đường có người hầu kẻ hạ, bước đi đâu cũng có người dắt lối.
Mười sáu tuổi, tình cờ bước vào một động phủ, nhặt được truyền thừa cường giả.
Hai mươi tuổi, đột phá liên tục, danh chấn một phương.
Ba mươi tuổi, mỹ nhân tuyệt sắc chủ động quy thuận.
Bốn mươi tuổi… chết.
Chết vì quá tự tin, xông vào một bí cảnh chưa ai khai phá.
Không âm mưu, không kẻ thù… chỉ là khí vận đã cạn.
Một bước sai… đời người chấm dứt.
…
Ở một thế giới khác, Lê Vĩ sinh ra là kẻ ăn mày.
Không cha, không mẹ. Không nhà, không cửa.
Mỗi ngày một bữa cơm đã là may mắn.
Bị đánh, bị đuổi, bị khinh rẻ…
Suýt chết cóng trong đêm đông.
Chính đêm đó, hắn chui vào một hang đá trú thân, vô tình phát hiện một bộ công pháp cổ xưa.
Từ đó bắt đầu tu luyện.
Cả đời bị truy sát, bị phản bội, bị dồn đến đường cùng vô số lần…
Nhưng lần nào cũng sống sót, hiểm tử hoàn sinh bằng những cách ngẫu nhiên đến khó tin.
Cuối cùng, bước lên đỉnh cao.
…
Một thế giới khác nữa, Lê Vĩ là tu sĩ thiên tài, thiên phú tuyệt luân, được tông môn sủng ái.
Tài nguyên dồi dào, công pháp đỉnh cao, là thiên chi kiêu tử… nhưng hắn vẫn chết.
Không phải vì yếu.
Mà vì… đứng sai phe.
Một quyết định chính trị sai lầm… khiến toàn tông bị diệt, hắn cũng không thoát.
…
Một thế giới khác, Lê Vĩ là kẻ vô dụng.
Không linh căn, không tư chất.
Cả đời làm phàm nhân, không tham vọng, không dã tâm…
Nhưng sống đến trăm tuổi, con cháu đầy đàn, an nhiên viên tịch.
Không vinh quang, không huy hoàng…
Nhưng cũng không tai họa.
…
Ở một thế giới, Lê Vĩ vừa sinh ra đã chết yểu.
Chưa kịp khóc, chưa kịp mở mắt, chưa kịp chọn lựa.
Vận mệnh không đứng về phía hắn.
…
Hàng ngàn, hàng vạn cuộc đời trôi qua.
Có lúc vinh quang tột đỉnh.
Có khi thảm bại tận cùng.
Có nơi chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Điều đáng sợ là, trong từng kiếp sống, từng thế giới — ý thức của hàng vạn Lê Vĩ lại liên kết làm một.
Người ở thế giới này biết được hoàn cảnh của người ở thế giới kia, muốn tìm cách cứu vãn, thay đổi vận mệnh.
Ban đầu, Lê Vĩ cố tìm quy luật, tìm nguyên nhân, tìm “đúng sai”.
Nhưng dần dần…
Hắn nhận ra một chân lý khiến linh hồn chấn động: không có công bằng, không có tất yếu.
Có người làm đúng tất cả… vẫn chết.
Có kẻ làm sai mọi thứ… vẫn sống.
Rồi đến một lúc, Lê Vĩ ngừng suy nghĩ.
Không phải từ bỏ… mà vì hắn bắt đầu *cảm nhận*.
Không còn dùng lý trí…
Mà dùng tâm hồn để *nhìn*.
Hắn thấy, ở một số thế giới, quanh người có những “dòng chảy” — như sợi tơ, mang nhiều màu sắc khác nhau.
Những sợi tơ này không chỉ nối với một sinh mệnh…
Mà đan xen, chồng chéo, móc nối nhau thành một mạng lưới khổng lồ.
Một người thay đổi… kéo theo cả trăm, cả ngàn, cả vạn sợi tơ rung động theo.
Khí vận không ngừng biến đổi, xoay chuyển theo từng quyết định, từng hành động trong một thế.
Có sợi tơ lớn, có sợi tơ nhỏ.
Có sợi rực rỡ, tỏa sáng chói lòa.
Có sợi ảm đạm như bóng đêm.
Lại có sợi gãy đoạn, rối loạn.
…
Đến một thế khác, hắn đứng trước hai con đường.
Một là đường lớn, bằng phẳng.
Hai là lối nhỏ, gập ghềnh.
Không lý do rõ ràng… nhưng Lê Vĩ *thấy* dòng chảy khí vận đứt đoạn ở con đường lớn.
Hắn chọn con đường nhỏ.
Không lâu sau, đường lớn sụp đổ vì động đất, tất cả người đi qua đều chết sạch.
Ở một nơi khác, hắn cố tình bước vào khu vực khí vận hỗn loạn.
Không phải vì ngu…
Mà vì hắn nhận ra: nguy hiểm… không đồng nghĩa với tử vong.
Kết quả đúng như vậy. Dù chật vật qua bao hiểm nguy, hắn vẫn sống sót, bước ra khỏi nơi hung hiểm.
Hắn bắt đầu thử nghiệm đủ kiểu.
Lúc thì đi theo dòng thuận lợi.
Lúc thì cố tìm cửa tử.
Lúc thì chọn con đường khó thay vì dễ.
Thậm chí có lúc đứng yên, chẳng làm gì cả.
Mỗi lựa chọn dẫn đến một kết cục khác nhau.
Sau hàng vạn lần thử nghiệm…
Lê Vĩ rút ra một chân lý:
“Khí vận là do thiên địa và vận mệnh sắp đặt… nhưng không phải là không thể thay đổi.”
Ở một thế, hắn cố chấp chống lại dòng chảy khí vận — kết quả: chết nhanh hơn.
Ở một thế khác, hắn thuận theo hoàn toàn — sống, nhưng cả đời chỉ là quân cờ, bị người khác thao túng.
Cuối cùng…
Hắn ngộ ra.
Tất cả Lê Vĩ ở các thế giới từ từ ngẩng đầu.
Không còn gào thét.
Không còn điên cuồng.
Chỉ còn một sự bình tĩnh đến rợn người.
“Ta không cần phải chống trời…”
“Ta cũng không cần phải thuận theo trời…”
“Đỉnh cao nhất… là đứng ngoài trời, và biết trời đang muốn làm gì.”
OÀNH!
Hàng vạn linh hồn đồng loạt trở về.
Hắn mở mắt.
Vẫn là căn nhà tranh cũ.
Vẫn là Quỷ Cốc Tử ngồi đó.
Nhưng ánh mắt Lê Vĩ… đã hoàn toàn khác.
“Ngươi thấy gì?” Quỷ Cốc Tử hỏi.
Lê Vĩ im lặng rất lâu.
Rồi chậm rãi nói: “Dòng chảy khí vận… luôn tồn tại xung quanh ta.”
Ngay nơi hoang vu tuyệt tích, không một bóng người… vẫn có khí vận.
Ngay nơi linh khí khô cằn… vẫn có khí vận.
Ngay trên mảnh đất chết… vẫn có khí vận.
“Thành công bước đầu. Ngươi đã *thấy* được khí vận!” Quỷ Cốc Tử mỉm cười:
“Nhưng đây… chưa phải nhập môn!”
“Khí vận của ngươi, của người xung quanh, của vạn vật, của muôn loài, của trời đất… tất cả đều có thể tác động.”
“Quan sát — thao túng — thay đổi — cướp đoạt — tạo lập khí vận…”
Lê Vĩ rùng mình.
Hắn chợt nhớ đến Lăng Hiên — kẻ được khí vận che chở.
Nếu mình có thể học được một trong những năng lực trên… chẳng phải có thể đối phó với Lăng Hiên sao?
Chẳng hạn như… thay đổi khí vận của hắn. Hoặc… cướp đoạt.
Khi đó, kẻ mang Khí Vận Gia Thân này… chẳng phải sẽ trở thành vật trong túi?
Lê Vĩ hít sâu, thành khẩn nói:
“Mong tiền bối truyền dạy!”