Chung Cực Truyền Kỳ
Lâu Ma
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
#CCTK #akayhau
CHƯƠNG 179: LÂU MA!
Lê Vĩ không có nguyên liệu luyện khí để giúp Nham Dương đúc lại Hoả Diệm Sơn.
Nhưng sau khi diệt Diệu Thủ Đan Lão, Tà Liễu đã thu được chín loại Dị Hoả từ ông ta, liền thưởng hết cho Nham Dương.
Ban đầu chỉ có chín loại Dị Hoả, sau khi dùng để đúc Bạo Uyên Kiếm, con số này đã tăng lên gấp đôi.
Tu vi của Nham Dương nhờ đó cũng tiến lên đến Độ Kiếp Hậu Kỳ.
Khi sau này đúc lại Hoả Diệm Sơn, khí linh Hoả Dương sẽ càng thêm khủng khiếp.
Thậm chí không cần mượn lực của Hoả Kiếp, vẫn có thể luyện hóa ra mảnh vỡ Danh Khí.
Dù Dị Hoả chỉ là ngọn lửa do thiên địa sinh ra, không sánh bằng Hoả Kiếp, nhưng khi tập hợp số lượng lớn, uy lực cũng cực kỳ kinh người.
Đây chính là đãi ngộ và sự công nhận của Thiên Tà Giáo đối với đệ nhất Luyện Khí Sư của mình.
Chỉ cần danh tiếng Bạo Uyên Kiếm lan xa, sau này sẽ có vô số cường giả tìm đến Thiên Tà Giáo, chỉ để được Nham Dương luyện khí. Cũng sẽ có không ít Luyện Khí Sư vì ngưỡng mộ mà xin gia nhập.
Một thế lực có đệ nhất Luyện Khí Sư tồn tại, ắt sẽ trở thành thánh địa của các Luyện Khí Sư trong thế giới này.
Chỉ có điều, bí pháp Tế Sinh Mượn Hoả vẫn quá mức cực đoan, Nham Dương chưa có ý định truyền lại cho bất kỳ ai.
Khi Lê Vĩ hỏi ông cảm thấy thế nào với vị trí Thiên Tà Đại Trưởng Lão, sắc mặt Nham Dương lập tức tái mét, vội vàng lắc đầu từ chối.
Ông cảm thấy vị trí Tam Trưởng Lão hiện tại đã là tốt lắm rồi, chẳng dám mơ tưởng thêm.
Lê Vĩ nhún vai, cáo từ Nham Dương rồi rời đi.
Lần đúc Bạo Uyên Kiếm này, hắn tổn thất một kiện Khắc Trận Trường Bào trước uy lực của Hắc Sát Kiếp Lôi.
Xem ra Lê Vĩ quả thật không có duyên với những bảo vật để lại từ Trận Cuồng Lang Quân – cả Sơn Thuỷ Ấn lẫn Khắc Trận Trường Bào đều lần lượt bị phá huỷ trong các hoàn cảnh khác nhau.
Dù vậy, bù lại, hắn cũng thu được lợi ích lớn.
Đó là linh hồn của một Cửu Tinh Luyện Đan Sư, Độ Kiếp Hậu Kỳ – Diệu Thủ Đan Lão.
Khôi phục thân phận Âm Dương Sứ Giả, mang theo Hắc Bạch Song Linh, Lê Vĩ kích hoạt Diêm Vương Lệnh, tiến vào Âm Gian.
Hắn xuất hiện trên Dẫn Hồn Kiều, chắp tay chào Ngưu Đầu một tiếng, rồi thản nhiên bước vào Diêm Vương Điện.
Lê Vĩ định đến Câu Hồn Đường đổi linh hồn Độ Kiếp lấy Diêm Điểm, sau đó vào Diêm Các mua vài thủ đoạn phòng thân, chuẩn bị dùng dần khi nằm vùng ở Hãn Quốc.
Nào ngờ vừa bước vào Diêm Vương Điện, một cỗ uy áp cường đại lập tức trùm lên người hắn.
Không gian rung động, trước mặt hiện ra một thân ảnh toàn thân mặc giáp đen, mặt nạ dữ tợn như ác quỷ che kín khuôn mặt, lưng đeo lá cờ đỏ thẫm, trên đó viết một chữ “Phạt!”.
“Diêm Chấp Pháp?” Lê Vĩ ánh mắt lóe lên.
Đây là lực lượng chấp pháp của Diêm Vương Điện, chỉ có tầng lớp cao nhất mới được điều động, chuyên phụ trách các nhiệm vụ trừng phạt thành viên vi phạm.
Sao Diêm Chấp Pháp lại xuất hiện trước mặt mình?
“Đại Trưởng Lão muốn gặp ngươi!” Diêm Chấp Pháp trầm giọng nói.
“Đại Trưởng Lão?” Lê Vĩ tim đập nhanh hơn.
Chẳng lẽ việc mình diệt Lâu Diễm đã bị phát hiện?
Đại Trưởng Lão chính là sư phụ của Lâu Diễm, mà Lâu Diễm lại chết dưới tay Quỷ Vương – Phây Cơ.
Hiện tại Phây Cơ mất tích, liên quan gì đến Âm Dương Sứ Giả như mình?
Vậy mà vô cớ, Đại Trưởng Lão lại tìm mình?
Lê Vĩ híp mắt, rồi từ từ mở ra Thấu Mệnh Nhãn.
Ngay lập tức, dòng khí vận kỳ dị hiện ra từ phía Diêm Chấp Pháp.
“Có Sát Vận, nhưng rất nhạt…” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Diêm Chấp Pháp này nhận lệnh của Đại Trưởng Lão, nhưng Sát Vận lại cực kỳ mỏng, gần như không tồn tại. Điều đó chứng tỏ từ phía Đại Trưởng Lão chỉ có chút nguy cơ tiềm tàng, chứ không phải thù hận đến mức phải giết mình ngay lập tức.
Rõ ràng, Đại Trưởng Lão gần như chưa biết mình là kẻ ra tay với Lâu Diễm. Bằng không, Sát Vận hẳn đã đậm đặc hơn nhiều.
Sát Vận hiện tại chỉ là nguy cơ mơ hồ, xuất phát từ khả năng bại lộ, chứ chưa đáng lo ngại.
Nghĩ vậy, Lê Vĩ gật đầu: “Phiền Diêm Chấp Pháp dẫn đường!”
Khí Vận Chi Đạo của Quỷ Cốc Nhất Mạch quả thật thần diệu. Dù không thể đoán trước tương lai, nhưng chỉ cần quan sát khí vận, cũng đủ suy luận phần nào tình hình.
Diêm Chấp Pháp hóa thành một bóng đen lao đi, tu vi Hợp Thể Hậu Kỳ khiến tốc độ cực nhanh.
Lê Vĩ động niệm, Địa Khuyết lập tức hiện ra dưới chân.
Âm Lực toàn diện bộc phát, Địa Khuyết ngân vang. Lê Vĩ chân đạp Địa Khuyết, lao đi như một ngôi sao xích hồng.
Ngự Không Cảnh!
“Thủ đoạn gì đây?” Diêm Chấp Pháp trong lòng kinh ngạc, lập tức tăng tốc độ lên tối đa.
Nhưng dù bay nhanh đến đâu, Lê Vĩ vẫn ung dung đứng trên Địa Khuyết, đuổi theo với khoảng cách ổn định – không gần, không xa.
Tư thế đạp khí bay chẳng khác nào ngự kiếm phi hành. Lê Vĩ tiêu sái đến cực điểm.
“Tên này không đơn giản!” Diêm Chấp Pháp âm thầm đánh giá.
Chênh lệch đến hơn một đại cảnh giới, vậy mà tốc độ toàn lực của hắn vẫn không thể bỏ lại được đối phương.
Trong lòng càng thêm coi trọng Lê Vĩ, nhưng vẫn nhanh chóng dẫn đường.
Không lâu sau, họ đến một ngọn núi hình đầu lâu khổng lồ, bên trong là biển lửa địa ngục cuộn trào dữ dội.
Diêm Chấp Pháp hạ xuống chân núi, chắp tay hướng lên cao: “Đã dẫn người đến!”
“Ngươi lui đi!” Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm vọng xuống.
Diêm Chấp Pháp ra hiệu cho Lê Vĩ tiến lên, rồi nhanh chóng đạp không bay đi.
Lê Vĩ vuốt cằm. Theo hắn biết, Đại Trưởng Lão của Diêm Vương Điện là một Cửu Chuyển Minh Tu Viên Mãn, thực lực chắc chắn không thua kém nhiều so với Tà Liễu, Công Tôn Thuyên.
Trước một nhân vật như vậy, dù có Bạo Uyên Kiếm cũng khó lòng chống cự. Cơ hội duy nhất là trốn khỏi Âm Gian, trở về Dương Thế.
Tuy nhiên, Diêm Vương Điện có Diêm Vương – tu vi Địa Tiên – đứng đầu, luật lệ nghiêm cấm nội đấu tại nơi này. Dù là Đại Trưởng Lão cũng phải tuân thủ.
Lê Vĩ hít sâu, chân đạp Địa Khuyết, bay thẳng lên đỉnh Cốt Lâu Sơn.
Nhanh chóng, giữa những đợt sóng Địa Ngục Hoả sôi sục, hắn nhìn thấy một toà ma toạ đen ngòm.
Ma toạ sừng sững giữa biển lửa, từng tia lửa đều thấm đẫm sát khí đến tận xương tủy.
So với thứ Lâu Diễm từng sử dụng, những thủ đoạn đó chỉ như trò trẻ con.
Địa Ngục Hoả nơi đây dường như có linh tính, không ngừng biến hóa thành đủ hình dạng: lúc là Hoả Xà, lúc là Hoả Ưng, lúc là Hoả Sư, có khi lại hóa thành Hoả Long uy nghiêm, hung hãn.
Ngồi trên ma toạ là một lão già thân hình gầy guộc, khoác hắc bào thêu hoa văn lửa đỏ rực, ánh mắt âm lãnh, da mặt tái nhợt, khuôn mặt sắc nhọn như quỷ tu la.
Hoàn toàn trái ngược với chuẩn mực thẩm mỹ nhân loại, tựa như một lão quỷ sắp chôn vùi.
Chính là Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện – Cửu Chuyển Minh Tu Viên Mãn – Lâu Ma.
“Câu Hồn Sứ Giả - Lê Vĩ bái kiến Đại Trưởng Lão!”
Lê Vĩ giả vờ chắp tay hành lễ, thực chất là mở Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Ầm!
Bốn khối bia đá lần lượt hiện ra, khiến ánh mắt hắn khẽ co rụt.
Đại Mệnh Cách – Đại Ma Độc Cốt: trời sinh sở hữu Ma Cốt chứa Kịch Độc, có thể đâm ra bất ngờ, kết liễu đối thủ một cách chí mạng.
Thiên Mệnh Cách – Hoả Ngục Chi Vương: dưới sự điều khiển của Hoả Ngục Vương, Địa Ngục Hoả mạnh gấp nhiều lần so với tu sĩ đồng cảnh, tu vi càng cao, uy lực càng tăng mạnh.
Thiên Mệnh Cách – Thiên Sinh Ma Âm: sở hữu Thiên Sinh Âm Vận – Ma Âm, có thể trực tiếp công kích linh hồn, khuấy động tinh thần bằng giọng nói, uy lực kinh người.
Thiên Mệnh Cách – Tiểu Minh Giới Chủ: có thể tạo ra một Tiểu Minh Giới ở bất kỳ đâu, kể cả Dương Thế, hoạt động và chiến đấu tự do trong đó một khoảng thời gian, cho đến khi Minh Lực cạn kiệt.
Lê Vĩ trong lòng lập tức căng thẳng.
Lão già này quá nguy hiểm, đặc biệt là Thiên Mệnh Cách cuối cùng – Tiểu Minh Giới Chủ.
Chỉ cần tưởng tượng, dù hắn trốn về Dương Thế, Lâu Ma vẫn có thể truy sát, tạo ra Tiểu Minh Giới, giam giữ hắn bên trong, bất chấp quy luật, ngày đêm không ngừng ra tay.
Rõ ràng, thân phận Âm Dương Sứ Giả – tự do qua lại Âm Dương hai giới – của Lê Vĩ giờ đây không còn an toàn trước Tiểu Minh Giới Chủ.
Không hổ là Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện, thủ đoạn thật khó lường.
Bốn Mệnh Cách: một Đại và ba Thiên. Thiên phú như vậy, chỉ có Yến Bảo Nhi trong trạng thái Song Ngư Nhất Thể mới có thể vượt qua.
“Ngươi đang nhìn cái gì?” Lâu Ma nhướng mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.
Bị Lê Vĩ liếc mắt, hắn cảm giác như bị nhìn thấu từ trong ra ngoài.
Điều này khiến Lâu Ma không thể tin nổi. Một tiểu tử Lục Chuyển Minh Tu, Luyện Hư Sơ Kỳ, làm sao có thể nhìn thấu Cửu Chuyển Minh Tu Viên Mãn?
Lê Vĩ vội thu Thấu Mệnh Nhãn, giả bộ nói: “Phong thái của Đại Trưởng Lão khác thường, tiểu tử nhất thời kinh ngạc, xin ngài thứ lỗi.”
“Hừ!” Lâu Ma lạnh lùng cười, nói thẳng:
“Từ nay, ngươi là đệ tử chân truyền của bổn toạ!”
“Hả?” Lê Vĩ trong lòng giật mình.
“Sao? Ngươi có ý kiến?” Sắc mặt Lâu Ma trầm xuống, ánh mắt hiện lên vẻ ác liệt.
Phản ứng này khiến lão càng thêm bực bội.
Lẽ ra, một tiểu tử như hắn phải vui mừng rơi lệ, kính cẩn dập đầu, quỳ gối gọi sư phụ, hận không thể cúng bái mình mới phải.
Từ khi mất đi đồ đệ cưng Lâu Diễm, Lâu Ma từng điên cuồng truy tìm hung thủ, nhưng không để lại manh mối nào.
Không còn cách nào, lão đành tìm người thay thế.
Sau khi điều tra tất cả Câu Hồn Sứ Giả trẻ tuổi, tên Lê Vĩ lọt vào mắt xanh của lão.
Kẻ này không chỉ là Âm Dương Sứ Giả, tốc độ trưởng thành nhanh, thành tích săn linh hồn còn vượt xa Lâu Diễm ngày trước.
Lâu Ma cực kỳ hứng thú, liền ra lệnh cho Diêm Chấp Pháp dẫn Lê Vĩ đến gặp mình ngay.
Nhưng chẳng hiểu sao, tên tiểu tử này khiến lão cảm thấy khó chịu kỳ lạ.
“Đa tạ Đại Trưởng Lão coi trọng!” Lê Vĩ mở miệng:
“Nhưng tại hạ đã có sư phụ, không thể bái người khác làm thầy!”
Trong lòng hắn cười lạnh.
Hóa ra thấy thiên phú của ta tốt nên muốn thu làm đồ đệ. Lão cẩu ngươi cũng có chút ánh mắt.
Tiếc thay, đồ đệ cưng Lâu Diễm của ngươi đã chết dưới tay ta. Hai bên là kẻ thù, còn gì là sư đồ?
Hơn nữa, nhìn khắp Âm Dương lưỡng giới, ngoài Quỷ Cốc Tử sư phụ, ai còn đủ tư cách để ta gọi hai tiếng “sư phụ”?
“Ngươi đã có sư phụ?” Lâu Ma mặt lạnh như băng. Sao tình báo Diêm Vương Điện không có thông tin này?
“Đúng vậy, ta đã có sư phụ!” Lê Vĩ thẳng thắn:
“Xin Đại Trưởng Lão thứ lỗi, tại hạ không thể đáp ứng.”
“Ngươi có biết lợi ích khi trở thành đồ đệ bổn toạ?” Lâu Ma gằn từng chữ:
“Đó là được đại diện thế hệ trẻ tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến!”
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến?” Lê Vĩ tỏ vẻ nghi hoặc.
“Là cuộc tranh tài giữa những thiên kiêu hàng đầu từ các thế lực Cửu Tinh trở lên trong toàn vị diện.” Lâu Ma trầm giọng:
“Chỉ ba thiên tài xuất sắc nhất do Đại Trưởng Lão hoặc Diêm Vương tiến cử mới được đại diện Diêm Vương Điện tham chiến. Nếu thắng, phần thưởng cực kỳ quý giá, danh vọng thế lực cũng tăng vọt.”
“Không làm đồ đệ bổn toạ, đừng mơ tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến!”
Đây chính là lý do Lâu Ma từng dốc sức bồi dưỡng Lâu Diễm.
Kết quả Lâu Diễm đã chết, hắn đành tìm đến Lê Vĩ.
“Nghe cũng hấp dẫn.” Lê Vĩ vuốt cằm, vẫn lắc đầu:
“Nhưng ta phải hỏi ý kiến sư phụ mình trước.”
“Sư phụ ngươi là ai?” Lâu Ma khinh miệt:
“Phản bội hắn đi, trở thành đồ đệ của bổn toạ!”
Ngay khoảnh khắc Lâu Ma nói ra câu đó…
Trong cõi u minh xa xăm, một túp lều tranh cũ kỹ hiện ra. Một lão giả hiền lành, đang ngủ gật trước bàn cờ.
Ông từ từ mở mắt…
…
Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!