180. Cảnh Báo Từ Quá Khứ

Chung Cực Truyền Kỳ

Cảnh Báo Từ Quá Khứ

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không tồn tại khái niệm phản bội!” Lê Vĩ kiên quyết nói:
“Tôi không phải hạng người khi sư diệt tổ. Nếu hôm nay tôi phản bội người từng dạy dỗ mình để bái ngươi làm sư… thì ngày mai cũng có thể phản bội ngươi vì một người khác.”
“Bổn toạ không cần quan tâm!” Lâu Ma gằn giọng:
“Chỉ kẻ yếu mới sợ bị phản bội. Bổn toạ là kẻ mạnh!”
Lê Vĩ nhướng mày. Xem ra hôm nay chẳng thể nói lý với lão này.
Trong lòng hắn lập tức tính toán, liệu có nên giả vờ thuận theo, rồi âm thầm trốn về Dương Thế?
Với thủ đoạn và thực lực của Lâu Ma, dường như chỉ còn cách đó là khả dĩ.
Bởi nếu lập tức bước vào Dương Thế trước mặt lão, Lâu Ma hoàn toàn có thể truy đuổi, sau đó thi triển Thiên Mệnh Cách – Tiểu Minh Giới Chủ, dựng nên Tiểu Minh Thế Giới để ra tay với hắn ngay tại Dương Thế.
Vừa định lên kế hoạch, Lâu Ma bỗng chốc duỗi tay ra:
“Lằng nhằng quá! Không chịu bái sư… vậy bổn toạ ép ngươi quỳ!”
Tay vừa giơ lên, Địa Ngục Hỏa lập tức sôi trào cuồn cuộn, cả vùng biển lửa quanh Cốt Lâu Sơn vang lên tiếng rít gào kinh khủng. Những bóng ma dữ tợn, tà ma hư ảo từ trong ngọn lửa gào thét trào ra, cuồn cuộn hội tụ vào lòng bàn tay Lâu Ma, phóng ra một cỗ uy áp kinh thiên trấn áp thẳng về phía Lê Vĩ.
Diêm Vương Điện cấm nội đấu, nhưng không cấm việc cưỡng ép thu đồ đệ.
Lâu Ma là Đại Trưởng Lão, muốn thu một tên Câu Hồn Sứ Giả mới tu vi Luyện Hư Kỳ, cần hỏi ý ai?
Luật lệ tuy có, nhưng quy luật mạnh được yếu thua vẫn luôn ngự trị.
Đúng lúc đó…
Ngược dòng thời gian vô tận, tại một túp lều tranh nằm sâu trong cõi u minh xa xăm, trước một bàn cờ Âm Dương đại thế như chứa đựng cả càn khôn, một lão giả diện mạo hiền hòa khẽ chớp mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, ngọn Địa Ngục Hỏa đang cuộn trào dữ dội tại Cốt Lâu Sơn bỗng chốc tắt lịm — không còn sót lại một tia lửa nhỏ.
Uy áp kinh thiên của Lâu Ma tan biến không còn dấu vết.
“Chuyện gì xảy ra?!” Lâu Ma đồng tử co rút.
RẮC RẮC…
Chiếc ma toạ hắn đang ngồi đột nhiên hóa thành tro bụi. Lâu Ma hoảng hốt bay vọt lên.
ẦM!
Sau đó, cả Cốt Lâu Sơn khổng lồ bỗng dưng nứt vỡ, đóng băng rồi vỡ vụn.
Từ Cốt Lâu Sơn làm trung tâm, một cơn sóng xung kích hủy diệt vô tận, không thể hình dung, bùng nổ và quét ngang khắp nơi.
“Là đại năng nào đang phẫn nộ?!” Diêm Vương — kẻ có địa vị cao nhất tại đây — thân mặc long bào lao vọt lên không trung, toàn lực vận chuyển tu vi Địa Tiên.
PHỐC!
Chưa kịp ra tay, Diêm Vương đã bị dư ba quét trúng, biến thành tro bụi ngay tức khắc.
Ngàn vạn linh hồn, minh hồn, vô số Ngưu Đầu, Mã Diện, Âm Binh, Lệ Quỷ, Câu Hồn Sứ Giả, Chấp Pháp, Phán Quan… tất cả đều tan xương nát thịt.
Lục Cõi Luân Hồi sụp đổ.
Diêm Vương Điện — thế lực hùng mạnh sừng sững bao đời — giờ chỉ còn là đống hoang tàn.
Thế nhưng, cơn sóng hủy diệt vẫn chưa dừng lại. Nó tiếp tục nghiền nát cõi u minh, san bằng muôn vàn dặm sơn hà, tàn phá hàng trăm vạn thế lực, càn quét vô tận sinh linh…
Từ Diêm Vương Điện làm trung tâm, cơn bùng nổ này không gì ngăn nổi — đi đến đâu, hủy diệt đến đó.
Chỉ trong vài phút, cả một tầng vị diện trong Âm Gian — hợp thành từ hàng vạn tiểu thế giới — biến thành vùng đất chết, không còn sót lại bất kỳ sinh mệnh nào, kể cả một ngọn cỏ.
Thảm họa. Tận thế. Tai ương… không từ ngữ nào có thể miêu tả.
Không máu chảy thành sông, không xương chất thành núi. Chỉ còn lại tro tàn và hư vô mịt mờ.
À không, vẫn còn một Lâu Ma đang mất trí, hai mắt đờ đẫn, miệng há hốc, thất khiếu chảy máu, tâm cảnh hoàn toàn sụp đổ.
Một Cửu Chuyển Minh Tu đường đường chính chính, giờ đây như người thực vật, không thể chịu đựng nổi hình ảnh vừa chứng kiến.
Vì một câu “phản bội”, vì một hành vi ép thu đồ… mà kéo theo cả một tầng vị diện bị chôn vùi?
Người sống sót, mới là kẻ đau đớn nhất…
“Đại Trưởng Lão, Đại Trưởng Lão, ngài làm sao vậy?” Một giọng nói nghi hoặc vang lên bên tai.
Lâu Ma vẫn đờ đẫn như mất hồn.
“Đại Trưởng Lão, nếu ngài không còn gì, tại hạ xin cáo lui?” Tiếng nói ấy lại vang lên.
Lâu Ma bừng tỉnh, rùng mình.
“PHỐC!”
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt từ từ lấy lại thần sắc.
Mọi thứ quanh mình vẫn nguyên vẹn. Hắn vẫn là Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện, đang ngồi trên ma toạ. Cốt Lâu Sơn vẫn cháy hừng hực. Trước mặt là Lê Vĩ, đang nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lê Vĩ quả thật không hiểu.
Vừa rồi, chẳng hiểu vì sao ông già quỷ này bỗng dưng mặt tái như giấy, mồ hôi tuôn như suối, toàn thân run lẩy bẩy, mắt trợn tròn, miệng há hốc thở dốc như cá mắc cạn…
Lâu Ma bật dậy, quét Hồn Lực khắp nơi, thì thào:
“May quá… may quá… Vị diện vẫn còn nguyên, Diêm Vương vẫn sống!”
“???” Lê Vĩ trong lòng đầy dấu hỏi, cái đồ này bị điên à? Phát chứng hoang tưởng?
Lâu Ma cúi xuống — lúc nào không biết, hạ thân hắn đã ướt đẫm. May mà tu vi cao, thể nội không còn chất bẩn, nên không có mùi khai.
Hắn vội dùng hỏa diễm hong khô quần áo, ho khan một tiếng, ánh mắt bỗng trở nên thân thiết, nhìn Lê Vĩ nói:
“Lão phu đã suy nghĩ lại. Thiên kiêu của Diêm Vương Điện chúng ta không thể bị chà đạp. Dù ngươi không nguyện bái sư… ta vẫn sẽ tiến cử ngươi tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến!”
“Hả?” Lê Vĩ há hốc mồm, mặt mày ngơ ngác. Lão già này sao đột nhiên đổi thái độ thế?
Trước đó còn liên tục xưng “bổn toạ”, giờ lại tự xưng “lão phu”? Rõ ràng có gì đó không ổn.
Hắn liền dùng khí vận quan sát thử, phát hiện tất cả sợi tơ Sát Vận, Vận Rủi, Khí Vận nguy cơ quanh bản thân và Lâu Ma đều đã biến mất. Thay vào đó là những luồng khí vận rực rỡ, thân thiện, thậm chí còn mang theo cơ duyên.
“Đậu xanh?” Lê Vĩ trong lòng chửi thầm, hoàn toàn không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
“Ngươi nên cố gắng đề thăng tu vi!” Lâu Ma nghiêm túc dặn dò, giọng điệu hiền hòa như trưởng bối đối đãi hậu bối:
“Bởi vì khi Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đến gần, các đại thế lực sẽ dốc toàn lực tài nguyên cho thiên tài của mình. Ở đó, tu vi Luyện Hư Kỳ cũng chỉ là mức độ trung bình. Cố lên!”
“Ờ… ờ.” Lê Vĩ gật gù, chẳng hiểu mô tê gì.
“Nếu thiếu Diêm Điểm, cứ việc tìm lão phu!” Lâu Ma vỗ ngực:
“Có ai bắt nạt ngươi, cứ đến tìm lão phu!”
Nói xong, còn trao cho Lê Vĩ một lệnh bài hình đầu lâu — tín vật của Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện, có thể dùng để liên hệ bất cứ lúc nào.
“Cái quỷ gì vừa xảy ra vậy?”
Rời khỏi Cốt Lâu Sơn, Lê Vĩ vẫn đầy thắc mắc: “Tiểu Đồng, ngươi nói xem Lâu Ma kia bị gì thế?”
“Ai mà biết?” Tiểu Đồng bình thản:
“Có thể là quy tắc Diêm Vương Điện nghiêm minh, khiến lão không dám làm càn. Ngược lại, bị sự kiên cường của ngươi chinh phục, sinh lòng yêu tài, nên tiến cử ngươi tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.”
“Đừng có dỗ trẻ con ba tuổi!” Lê Vĩ hừ lạnh.
“Thì ta cũng không biết.” Tiểu Đồng cười hì hì:
“Tóm lại, lão già đó sẽ không gây sự với ngươi nữa.”
Lê Vĩ nhún vai. Quả thật, sau khi thăm dò khí vận, hắn thấy Lâu Ma đã hoàn toàn mất địch ý, thậm chí muốn lấy lòng.
Điều này cực kỳ bất thường… Nhưng dù sao cũng là chuyện tốt.
Hắn chẳng bận tâm, bước thẳng vào Câu Hồn Đường.
“Đại nhân, lâu rồi không gặp!” Quỷ Lệ nhoẻn miệng cười:
“Lần này lại muốn bán bao nhiêu linh hồn?”
“Một!” Lê Vĩ giơ một ngón tay, đưa ra Diêm Vương Lệnh.
“Chỉ một thôi?” Quỷ Lệ cười tiếp nhận, liếc vào bên trong — nụ cười lập tức đông cứng.
“Linh hồn… linh hồn Độ Kiếp Hậu Kỳ?!” Nàng thốt lên.
Ngay lập tức, cả Câu Hồn Đường im lặng như tờ. Hàng trăm Câu Hồn Sứ Giả xung quanh hoảng hốt nhìn về phía Lê Vĩ.
Độ Kiếp Kỳ — ở bất kỳ đâu cũng là tồn tại đỉnh cao.
Tại Diêm Vương Điện, Đại Trưởng Lão là Cửu Chuyển Minh Tu, ngang hàng với Độ Kiếp, còn các Trưởng Lão cũng tương đương.
Linh hồn Độ Kiếp Kỳ — số Câu Hồn Sứ Giả có thể bắt được chỉ đếm trên đầu ngón tay, ví dụ như Hắc Bạch Vô Thường.
Còn lại, phải lập đội liên thủ mới có thể khống chế được.
Mà đây lại là Độ Kiếp Hậu Kỳ — bị một tên mới gia nhập Diêm Vương Điện bắt được?
Chẳng lẽ Âm Dương Sứ Giả đều nghịch thiên đến vậy?
“Khụ, may mắn thôi!” Lê Vĩ ho khan, tùy tiện nói dối:
“Ta phát hiện lão già này đã bị mấy Độ Kiếp khác đánh gần chết, tiện tay nhặt được.”
“Nhặt… mày nhặt được cái đầu mày!” Cả đám Sứ Giả trong lòng chửi thầm:
“Sao không ai nhặt được như mày?”
“Linh hồn cấp này vượt quyền hạn của ta!” Quỷ Lệ vội ra hiệu:
“Phải mời Đường Chủ ra mặt trao đổi!”
Nàng ra tư thế mời, Lê Vĩ gật đầu bước theo, dưới ánh mắt ghen tị của không ít kẻ.
Xét toàn bộ Diêm Vương Điện hiện tại, cường giả ngang Độ Kiếp chưa vượt quá hai mươi người.
Có thể thấy, một linh hồn cấp bậc như vậy giá trị đến mức nào.
Lê Vĩ được dẫn vào một căn phòng đen tối, bao quanh bởi ngọn lửa u ám. Trong đó, một quỷ tộc trung niên, diện mạo oai nghiêm, da đỏ, đầu mọc sừng, đang ngồi đọc điển tịch.
Chính là Câu Hồn Đường Chủ — Quỷ Uy.
“Bẩm Đường Chủ, vị Sứ Giả này muốn trao đổi linh hồn Độ Kiếp Hậu Kỳ!” Quỷ Lệ cung kính bẩm báo.
Quỷ Uy ngẩng đầu, thấy là Lê Vĩ, lập tức lộ vẻ hứng thú: “À, hóa ra là Âm Dương Sứ Giả do Hắc Bạch Vô Thường giới thiệu.”
“Chính tại hạ.” Lê Vĩ chắp tay.
Quỷ Uy ra hiệu cho Quỷ Lệ lui ra, rồi mời Lê Vĩ ngồi xuống đối diện.
Sau khi kiểm tra linh hồn của Diệu Thủ Đan Lão, Quỷ Uy kinh ngạc nói: “Không chỉ là linh hồn cấp cao, mà khi sống là Cửu Tinh Luyện Đan Sư Viên Mãn… giá trị cực lớn.”
Lê Vĩ gật đầu. Lần trước hắn bán linh hồn Trận Cuồng Lang Quân cũng đã được giá cao.
Ngoài tu vi, mỗi linh hồn còn được định giá dựa trên thành tựu nghề nghiệp đặc biệt khi còn sống — vì chúng có thể được khai thác, sử dụng.
Dù Trận Cuồng Lang Quân hay Diệu Thủ Đan Lão đều là kẻ thù của Lê Vĩ, nếu được Diêm Vương Điện thu nhận, họ vẫn có cơ hội sống lại và cống hiến tại Âm Gian.
Nhưng Lê Vĩ chẳng lo bị trả thù.
Bởi dù được thu nhận, họ cũng chỉ còn là linh hồn, mất hết tu vi. Muốn phát triển, phải chuyển thành Minh Tu, tu luyện lại từ đầu — khởi điểm cũng chỉ là Nhất Chuyển Minh Tu, dù có kiến thức từ Dương Thế.
Khi ấy, Lê Vĩ đã sớm bỏ xa họ hàng vạn dặm.
Dù sau này họ có tìm đến, liệu có đủ khả năng?
Tất nhiên, nếu hắn để một kẻ tu luyện lại từ đầu, lạ nước lạ cái, mà vẫn tìm ra được để trả thù… thì hắn cũng quá vô dụng, chết là đáng.
“Dù chỉ là linh hồn Độ Kiếp Hậu Kỳ… nhưng vì thân phận Luyện Đan Sư, Câu Hồn Đường sẽ trả giá tương đương Độ Kiếp Viên Mãn!” Quỷ Uy nói:
“Linh hồn Độ Kiếp Sơ Kỳ giá 40 triệu, mỗi tiểu cảnh giới tăng thêm 20 triệu. Vậy Độ Kiếp Viên Mãn là 100 triệu.”
“Thành giao!” Lê Vĩ tim đập thình thịch.
Lần trước hắn bán một tá linh hồn chỉ được 46 triệu. Giờ chỉ một linh hồn đã là 100 triệu.
Đủ để đổi vật phẩm Cửu Tinh trong Diêm Các rồi.
Dù tương lai chưa biết hung hiểm ra sao, nhưng hiện tại, thân phận Tinh Chủ mang lại quá nhiều lợi ích.
Nếu không nhờ các Tinh Nữ ra tay, làm sao hắn có thể giết được Diệu Thủ Đan Lão để thu về số Diêm Điểm khổng lồ này?
Dù các Tinh Chủ khác không thể qua lại Âm Dương Lưỡng Giới như hắn, Lê Vĩ vẫn là tồn tại duy nhất.
Quỷ Uy chuyển lượng Diêm Điểm khổng lồ vào Diêm Vương Lệnh của Lê Vĩ, sau đó thâm trầm hỏi:
“Không biết Sứ Giả đã có đạo lữ chưa?”
“Đường Chủ hỏi vậy là sao?” Lê Vĩ giả ngu.
“Quỷ Tộc chúng ta đời đời phụ trách Câu Hồn Đường. Không chỉ quan hệ rộng, mà tài nguyên cũng dồi dào.” Quỷ Uy mời chào:
“Nếu ngươi hứng thú, có thể trở thành Quỷ Tế của Quỷ Tộc. Nữ Quỷ trong thế hệ này tùy ngươi chọn, muốn ba, muốn năm cũng được.”
Rõ ràng, nhận ra tiềm năng vượt trội của Lê Vĩ, Quỷ Uy quyết định đầu tư, chiêu hiền.
Lão quản lý Câu Hồn Đường hàng ngàn năm, đây là lần đầu thấy một Câu Hồn Sứ Giả tu vi Lục Chuyển lại mang linh hồn Độ Kiếp đến giao dịch.
Chỉ cần có được rể này, Quỷ Tộc tương lai sẽ hưởng lợi vô cùng.
“Khụ, tại hạ tạm thời chưa có ý định đó.” Lê Vĩ nghiêm mặt:
“Tôi đã có thê tử ở nhà.”
Nói đến Quỷ Tộc, trong lòng hắn lúc nào cũng chỉ có Xích Luyện Quỷ Cơ.
Không muốn dây dưa thêm, Lê Vĩ đứng dậy cáo từ.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Quỷ Uy vuốt cằm than thở:
“Kẻ này… không dễ lay động a…”