209. Chuyển Giao Sức Mạnh

Chung Cực Truyền Kỳ

Chuyển Giao Sức Mạnh

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

#CCTK #akayhau
**CHƯƠNG 209: VẬN CHUYỂN!**
Bóng đêm buông xuống…
Như mọi lần, Nha Âm Thu biến thành bóng ma lặng lẽ đột nhập vào Hậu Cung, nơi hắn nhắm tới lần này chính là Thanh Cung của Thanh Quý Phi.
Thanh Quý Phi vốn là em gái của đương triều Quốc Sư, bên ngoài được ca tụng là một trong số những quý phi được Hãn Đế sủng ái nhất.
Cửa cung mở ra, Nha Âm Thu lặng lẽ thắp lên Mê Hồn Hương.
Trên giường, Thanh Quý Phi vừa được các tiểu cung nữ tắm rửa xong, toàn thân tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Mê Hồn Hương lan tỏa, ánh mắt nàng trở nên mê man, dần dần lịm đi, lẩm bẩm nói:
“Cảm tạ bệ hạ ân sủng!”
Nha Âm Thu hiện hình, nở nụ cười lạnh lùng: “Để Quý Phi chờ lâu rồi, hôm nay ta sẽ ân ái nàng thật sự.”
Từng lớp áo rơi xuống, cây gậy gỗ xuất hiện trong tay Nha Âm Thu.
Một hồi sau, Thanh Quý Phi mê man ngủ say trên giường, mùi hương dần tan biến.
Nha Âm Thu tranh thủ lúc trời chưa sáng, biến mất không để lại dấu vết.
Nhưng hắn đâu biết rằng, ngay khi vừa rời đi, Thanh Quý Phi đột nhiên mở to đôi mắt.
“OẸ!”
Nàng nôn dữ dội, nôn đến nôn ra cả máu tươi, như muốn tống khứ sạch sẽ những thứ ô uế và kinh tởm ấy.
Trong đôi mắt ngọc ngà, giờ đây chỉ còn là màu đỏ thẫm của hận thù và phẫn nộ.
Suốt toàn bộ quá trình, Thanh Quý Phi tỉnh táo đến tận giây phút cuối cùng…
Mê Hồn Hương không thể lay chuyển nàng.
Sự thật khiến tâm trí của một vị Quý Phi trở nên cuồng bạo… hận thù sâu như biển cả.
Rõ ràng, bột do Thanh Linh Đan rải khắp hậu cung đã phát huy tác dụng, khắc chế lại Mê Hồn Hương.
Nhớ lại những lần nửa tỉnh nửa mê trước đây, Thanh Quý Phi từng tưởng rằng do Hãn Đế quá mạnh mẽ khiến mình say đắm…
Tất cả, chỉ là màn kịch bẩn thỉu, nhục nhã nhất.
Nếu không sợ bị Nha Âm Thu giết hại, vừa rồi Thanh Quý Phi đâu cần phải giả vờ như những lần trước.
“Hóa ra… hóa ra ngay từ đầu, Hãn Đế chưa từng chạm vào ta!” Thanh Quý Phi thở hổn hển, ngực phập phồng:
“Tất cả đều là dối trá, nhục nhã… đây là nỗi nhục có thể khiến nữ nhân phát điên.”
Khi cơn hận trào dâng, Quốc Vận tại Thanh Cung đang thoát ly khỏi Hãn Quốc.
Vân Khôi công công vô tình ẩn mình trong không gian, nhẹ nhàng điều khiển Khống Vận Huyền Thể, hấp thụ trọn vẹn Quốc Vận này, biến Quốc Vận của một vị Quý Phi trở thành của mình.
Quý Phi là nữ nhân của Hoàng Đế, là thành viên hoàng thất… được kế thừa một lượng Quốc Vận nhất định.
Nhưng khi Quý Phi sinh lòng oán hận, xem Hãn Quốc là địch… thì lượng Quốc Vận đó không còn thuộc về nàng, nó sẽ thoát ly.
Lê Vĩ chỉ chờ có thế…
Sau khi đoạt hết Quốc Vận xong, hắn trả lại Thanh Cung số lượng y hệt như cũ, tránh bị Hãn Đế hay Hoàng Hậu cảm nhận được.
Hiện tại nhìn qua, Quốc Vận tại Thanh Cung vẫn còn.
Chỉ có điều, ngoài Lê Vĩ, không một ai biết được… lượng Quốc Vận này đã chuyển từ Thanh Quý Phi sang tay hắn.
Từng bước, hắn chiếm đoạt Quốc Vận một cách thành thục, lão luyện.
Nhưng có vẻ, sự thù hận của Thanh Quý Phi không đơn giản như vậy…
Nàng lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc, truyền âm cho anh trai mình, cũng chính là Quốc Sư đương triều, nghiến răng nghiến lợi kể lại toàn bộ sự việc:
“Anh trai, ngươi phải báo thù cho ta… Hãn Đế là tên liệt dương, một kẻ bệnh hoạn để thái giám nhúng tay vào Hậu Cung của hắn.”
Nghe xong, Lê Vĩ vội vàng tiến vào Chiến Giới Châu.
Xuyên qua không gian, rời khỏi hoàng cung, xuất hiện ngay tại Phủ Quốc Sư…
Phủ Quốc Sư đang chìm trong bầu không khí tang thương khi thiên tài hàng đầu, thiếu chủ Thanh Thành vẫn lạc tại Kỳ Sơn.
Bây giờ Quốc Sư lại nghe được tin động trời từ em gái Thanh Quý Phi của mình.
Ngay lập tức, Quốc Vận tại Phủ Quốc Sư cũng đang thoát ly Hãn Quốc.
“Ngọt ngào!” Lê Vĩ vừa kịp đuổi đến, nhanh chóng bước ra ngoài, vận chuyển Vận Mạch tiếp tục hoạt động.
Cuối cùng, hắn nuốt gọn một nửa Quốc Vận tại Phủ Quốc Sư… lại trả về chỗ cũ.
Quốc Vận đổi chủ thành công.
“Hắc hắc, chỉ riêng Hậu Cung hỗn loạn này… một lượng Quốc Vận của Hãn Quốc đã thuộc về ta!” Lê Vĩ cười tủm tỉm:
“Cứ tiếp tục như thế…”
Từng đêm, hắn thu thập Quốc Vận từ mỗi vị Quý Phi khác nhau.
Đến thời khắc then chốt, sẽ có tác dụng…
Làm xong tất cả, Lê Vĩ như bóng ma biến mất.
Mọi chuyện diễn ra theo đúng tính toán…
Dù rất muốn phẫu thuật cấy ghép Nha Thao, nhưng Lê Vĩ còn phải chuẩn bị các dụng cụ cần thiết, ngoài ra màn kịch Hoàng Hậu sắp bắt đầu, hắn không muốn bỏ lỡ.
Vẫn ẩn mình trong Chiến Giới Châu, lặng lẽ theo dõi toàn cục…
Bóng đêm buông xuống, hắn nhìn thấy đại tổng quản Nha Âm Thu cùng đám thái giám áp giải một thiếu nữ…
Thiếu nữ này mặc áo trắng nhuốm máu, da thịt trắng nõn đầy rẫy vết thương, mái tóc dài rối loạn, trên khuôn mặt mỹ miều giờ đã xuất hiện vết sẹo, đôi mắt thanh xuân trong trẻo nay cũng đục ngầu.
Không cần phải nói, đây chính là “Cực Tịnh”.
Mà nơi Cực Tịnh bị áp giải đến chính là thiên lao… địa bàn của Nha Ảnh.
Lê Vĩ âm thầm theo sau, chỉ thấy thiên lao rộng lớn như mê cung, bên trong có rất nhiều nhà ngục được phân chia thành từng tầng riêng biệt, mỗi tầng có một cách tra tấn, giam cầm khác nhau.
Tầng nào cũng có cường giả của Nha Ảnh trấn giữ…
Nha Âm Thu và đám thái giám đi đến đâu, Nha Ảnh đều cung kính hành lễ đến đó.
Mãi đến tầng thứ chín, cũng là tầng cao nhất của thiên lao…
Trong nhà ngục do Trận Pháp kết thành, bên trong là xiềng xích phủ đầy gai nhọn đang xích lấy một lão già tóc trắng, diện mạo kiên định, khí khái phi phàm.
Chỉ là giờ đây lão già yếu ớt như ngọn đèn trước gió, thương tích nặng nề như có thể nằm xuống bất cứ lúc nào.
Rõ ràng, lão già này chính là Cực Lạc Đảo Chủ - Cực Khang, từng là Độ Kiếp Viên Mãn cường giả, hơn nữa còn đang mang theo Tiên Sinh Đan trong truyền thuyết… thứ có thể giúp Hãn Đế giải trừ kịch độc.
Dù bị tra tấn đến mức biến dạng, ánh mắt của lão vẫn kiên định, không chút dao động.
Không lâu sau, Nha Âm Thu bước đến, khí thế Độ Kiếp Kỳ ép thẳng đến.
“Hự…” Cực Khang rên một tiếng, buộc phải ngẩng đầu lên, cất giọng cười khàn đầy khinh miệt:
“Nha Âm Thu, nghĩ đến lũ thái giám các ngươi tu luyện cả đời đạt đến Độ Kiếp Kỳ… nhưng để chứng minh giá trị, vẫn phải phò tá một tên Hãn Đế bại liệt vô dụng, thật sự đáng thương hơn đáng trách.”
“Yêu ngôn hoặc chúng!” Nha Âm Thu hừ lạnh:
“Bệ hạ là chân mệnh thiên tử, nắm cả thiên hạ hàng tỷ sinh linh trong tay, Tiên Sinh Đan chỉ là công cụ để củng cố quyền lực, nếu bệ hạ bại liệt vô dụng… vậy một lão già bị nhốt ở đây như ngươi tính là thứ gì?”
Cực Khang không thèm nói thêm lời nào, rõ ràng lười tranh luận với một tên thái giám.
Tu vi cao, mất đầu vẫn có thể mọc lại…
Nhưng Nha Ảnh chủ tu Thôn Âm Bảo Điển, cả đời đã định chỉ có thể là thái giám mà thôi.
Trừ phi phế công tu lại từ đầu, nhưng có tên Nha Ảnh nào dám sao?
“Hắc hắc, lão già cứng đầu… ta biết ngươi không sợ chết, nhưng có món quà này cho ngươi!” Nha Âm Thu vỗ vỗ tay.
Bộp bộp…
Từ phía sau, mấy tên thái giám áp giải “Cực Tịnh” bước đến.
Vừa nhìn thấy cảnh này, đôi mắt bình thản hững hờ của Cực Khang mãnh liệt co rút lại, đồng tử thắt chặt, toàn thân run rẩy:
“Tịnh Nhi…”
“BỐP!” Nha Âm Thu hung hăng tát vào mặt Cực Tịnh một cái, nắm tóc nàng xách lên, hướng Cực Khang cười nhe răng:
“Lão cẩu, ngươi có thể không sợ mất mạng… nhưng ngươi không muốn nhìn thấy tia hy vọng duy nhất của Cực Lạc Đảo bị hủy diệt chứ hả?”
“Không thể nào… không thể…” Cực Khang không còn điềm tĩnh, gầm lên như dã thú:
“Tịnh Nhi đã được truyền tống đi xa, các ngươi không thể tìm thấy nàng… là giả, chắc chắn là giả!”
“Giả hay không, tự ngươi nhìn…” Nha Âm Thu cười gằn, một tay đẩy vào thể nội của Cực Tịnh.
Lão đem lực lượng và cả linh hồn của nàng rút ra ngoài, chính là lực lượng đặc biệt của Cực Lạc Đảo, linh hồn diện mạo giống bản thể như đúc…
“Sư thúc, ngươi mặc kệ…” Cực Tịnh mở miệng thì thào.
XOẸT!
Một tên thái giám liền cắt đứt đầu lưỡi của nàng.
“PHỐC!” Cực Khang bị tình cảnh này làm cho thổ huyết, tim đập liên hồi, sắc mặt vặn vẹo như dã thú.
“Lợi hại!” Lê Vĩ thầm quan sát cũng phải tán dương một tiếng, quá giống…
Không hổ là Như Ý Phân Thân của Hoàng Hậu, vậy mà có thể biến thành một người hoàn toàn khác biệt như vậy.
“Giả hay thật?” Nha Âm Thu hài hước nhìn Cực Khang:
“Lão già, ngươi nên biết rằng nanh vuốt của Nha Ảnh trải rộng khắp thiên hạ, muốn tìm đứa cháu gái có nhan sắc tuyệt trần này của ngươi… quá đơn giản.”
“Khốn nạn, khốn nạn…” Cực Khang gào thét:
“Các ngươi muốn gì? Đừng hại Tịnh Nhi!”
Cực Tịnh là hy vọng duy nhất, cũng là hậu bối mà Cực Khang yêu thương nhất…
Lão thà đánh đổi mạng sống, cũng không muốn Cực Tịnh xảy ra sự cố nào.
“Chúng ta có thể ký giao ước… chỉ cần lão giao ra Tiên Sinh Đan, Cực Tịnh và lão sẽ được an toàn rời đi.” Nha Âm Thu cười quỷ dị:
“Ngược lại, hậu quả tự gánh lấy… không ai biết vị cô nương này có thể trải qua những giày vò biến thái của Nha Ảnh hay không.”
“Súc sinh!” Cực Khang rít lên, bàn tay bấm thẳng vào da thịt.
“Thế nào đây?” Nha Âm Thu lãnh khốc hỏi.
“HAHAHA!” Bỗng nhiên, Cực Khang ngửa đầu cười gằn:
“Lão phu làm sao tin được đám tiểu nhân các ngươi? Lão phu đã suy nghĩ lại rồi, thà rằng cùng Tịnh Nhi vẫn lạc, cũng không để cẩu Hãn Đế được như ý nguyện.”
Nói đến đây, ánh mắt lão gắt gao nhìn chằm chằm Nha Âm Thu:
“Còn ngươi… thử tra tấn Tịnh Nhi dù chỉ một chút xem, lão sẽ kéo theo Tiên Sinh Đan cùng hủy diệt.”
“Khốn kiếp!” Nha Âm Thu chân mày chau lại.
Lê Vĩ cũng âm thầm gật gù, không hổ là lão tiền bối… không dễ bị Nha Ảnh uy hiếp a.
Các ngươi dùng Cực Tịnh uy hiếp ta sao? Vậy ta sẽ dùng Tiên Sinh Đan uy hiếp ngược lại các ngươi.
Để xem bên nào dám đánh cược…
Làm như vậy, vừa có thể câu kéo thêm thời gian, vừa có thể bảo hộ Cực Tịnh.
Hãn Đế cấp thiết cần Tiên Sinh Đan, càng không dám cược độ liều với Cực Khang…
“Ném ả vào ngục đối diện!” Nha Âm Thu lăng lệ nói.
“Tuân lệnh!” Mấy tên thái giám đem “Cực Tịnh” ném vào nhà lao đối diện với Cực Khang.
Nha Âm Thu mang theo tâm tình phẫn nộ rời đi…
Kế này của Hoàng Hậu, không ngờ vẫn chưa thể thành công.
Chỉ cần Tiên Sinh Đan còn ở chỗ Cực Khang, lão vẫn chiếm quyền chủ động.
Vân Ninh Cung.
Lê Vĩ vừa “trùng hợp” đến bái phỏng, lại thấy Nha Âm Thu sắc mặt tối sầm đi vào.
“Thế nào rồi? Cực Tịnh mà bổn cung chuẩn bị cho các ngươi, hài lòng chứ hả?” Hoàng Hậu tùy ý hỏi.
Vân Linh không có ở nơi này, hiển nhiên đã hóa thân thành Cực Tịnh bị nhốt trong nhà lao.
Lê Vĩ phối hợp, châm trà rót nước…
“Cực Tịnh hoàn hảo đã qua mặt được Cực Khang… nhưng lão già đó cũng không dễ đối phó.” Nha Âm Thu bất đắc dĩ đem tình hình từ đầu đến cuối kể lại một lần.
“Ồ? Cực Lạc Đảo Chủ này xem ra cũng là một kẻ hào kiệt, không dễ cúi đầu, thuộc lại chỉ ưa mềm không ưa cứng.” Hoàng Hậu cảm thấy hứng thú, nói rằng:
“Hắn sẵn sàng cược cả mạng mình, Tiên Sinh Đan và Cực Tịnh… cũng không muốn để bệ hạ đạt được ý đồ, hận thù rất sâu.”
“Nương nương liệu có diệu kế?” Nha Âm Thu buồn bực hỏi.
“Với tình huống này, không thể dùng thêm thủ đoạn uy hiếp hay dụ dỗ nữa rồi.” Hoàng Hậu nhẹ vuốt lọn tóc thơm ngát, hé mở đôi môi anh đào:
“Chỉ còn cách để Cực Khang tự nguyện lấy Tiên Sinh Đan ra mà thôi.”
“Tự nguyện?” Nha Âm Thu hoài nghi mình nghe lầm.
Cực Khang khư khư cố chấp giữ lấy Tiên Sinh Đan, sao lại tự nguyện giao ra?
“Bây giờ bổn cung hỏi ngươi một câu.” Hoàng Hậu nhàn nhạt nói:
“Cực Lạc Đảo đã hủy, Cực Tịnh bị bắt giam… nếu ngươi là một kẻ gần đất xa trời như Cực Khang, ngươi muốn điều gì nhất?”
“Muốn khôi phục thương thế, phá tan lao ngục, giải cứu Cực Tịnh…” Nha Âm Thu đáp.
“Ngu xuẩn, ngươi muốn gì phù hợp thực tế hơn được không?” Hoàng Hậu khinh bỉ nhìn hắn.
Nha Âm Thu âm thầm tức giận, lại không dám đắc tội với nàng, chỉ có thể lắc đầu tỏ ý không biết.
“Ngươi thì sao?” Hoàng Hậu nhìn Lê Vĩ:
“Nếu ngươi là Cực Khang, ngươi muốn gì?”
“Tiểu tử không biết đâu!” Lê Vĩ bĩu môi.
Lần trước Hoàng Hậu nói chỉ cần hắn trả lời khiến nàng hài lòng, sẽ được ban thưởng.
Nhưng đến giờ chưa thấy thưởng gì cả…
“To gan, dám cãi lời nương nương?” Nha Âm Thu thịnh nộ trừng hắn cảnh cáo.
“Khanh khách!” Hoàng Hậu cười đến run rẩy bầu sữa ngoại cỡ, vui vẻ nói:
“Trả lời thêm câu này, bổn cung sẽ có thưởng.”
Lê Vĩ xem như tin nàng thêm một lần, vuốt cằm: “Tia hy vọng duy nhất là Cực Tịnh bị bắt, trạng thái tổn hại rất nặng, căn cơ cũng bị ảnh hưởng rồi…”
“Nếu ta là một lão tiền bối như Cực Khang, trước khi lâm chung… sẽ muốn tìm một đồ đệ đủ tầm kế thừa sở học cả đời.”
“Ồ?” Lời này khiến Nha Âm Thu cũng phải trố mắt.
Đúng vậy nha, vì sao cường giả sau khi chết thường hay lưu lại truyền thừa? chẳng phải vì muốn tìm truyền nhân, có thể tiếp nối thành tựu của mình hay sao?
Trong hoàn cảnh của Cực Khang lúc này, một truyền nhân phù hợp chính là miếng mồi ngon hấp dẫn nhất.
Ánh mắt Nha Âm Thu kinh dị nhìn Lê Vĩ, tên này tuổi còn trẻ… sao lại có được một tư duy và nhận thức như lão quái vật vậy hả?
“Thông minh đấy!” Hoàng Hậu tán thưởng vỗ tay:
“Cực Khang đang cần truyền nhân, chúng ta liền bố trí một ‘nhân tuyển’ thích hợp đến cho lão!”
“Ai?” Nha Âm Thu nói:
“Với bản sự của Cực Khang, thiên tài thông thường không đủ lọt mắt lão đâu, hơn nữa rất dễ bị lão nhìn thấu mưu kế của chúng ta.”
“Ai nói là thiên tài bình thường?” Hoàng Hậu hài hước nhìn sang “tiểu công công” đang pha trà, nói:
“Thiên tài này… là kẻ duy nhất trong mười Nha Ảnh sống sót từ Kỳ Sơn trở về đấy.”
Khoé miệng Lê Vĩ giật giật…
Chúc cả nhà trưa đọc truyện vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt mốc 10k sub.
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Xin chân thành cảm ơn!