239. Chiến Trường Diện Kì Thú: Hỗn Chiến Khởi Hành!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chiến Trường Diện Kì Thú: Hỗn Chiến Khởi Hành!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

#CCTK #akayhau
**CHƯƠNG 239: HỖN CHIẾN BẮT ĐẦU!**
"Trong chiến trường, các ngươi có thể sử dụng mọi năng lực cá nhân... nhưng nghiêm cấm dùng ngoại lực hoặc thủ đoạn phòng vệ mà trưởng bối đã ban tặng!" Giọng nói uy nghiêm tiếp tục tuyên bố luật lệ:
"Chẳng hạn như thuốc luyện, các ngươi chỉ được dùng thuốc do chính mình chế hoặc tìm thấy trong chiến trường, không được mang thuốc từ bên ngoài vào."
"Kẻ vi phạm sẽ bị diệt sát!"
**ẦM ẦM ẦM ẦM...**
Từ tấm bảng đá đen khổng lồ kia, vô số chữ huyền ảo bay lượn, kết thành hàng ngàn hình ảnh phản chiếu...
Trong đó hiện lên đủ loại cảnh giới: băng tuyết địa, độc trạm, huyết hải, cốt sơn, bình nguyên, đại mạc... cùng những tòa thành cổ kính, di tích bí ẩn.
Đây chính là toàn cảnh nơi diễn ra **Vị Diện Thiên Kiêu Chiến**—cuộc đấu giữa tất cả thí sinh.
Người ngoài có thể quan sát nhưng không thể can thiệp... điều này đối với đại đa số là vô cùng tàn nhẫn, bởi họ có thể phải chứng kiến đệ tử, con cháu mình ngã xuống trong cuộc chiến khốc liệt.
Chỉ có số ít may mắn ngẩng cao đầu tự hào...
Từ nơi xa xăm, giọng nói kiên quyết tuyên bố:
"Vị Diện Thiên Kiêu Chiến—chính thức bắt đầu!"
**VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ...**
Ngay lập tức, toàn bộ thiên kiêu bị khảm Đoạt Mệnh Ấn hút mạnh. Chẳng ai kịp phản ứng, tất cả bị cuốn vào cánh cửa khổng lồ trên tấm bảng đen.
Ánh mắt tất cả thiên kiêu loé lên, sắc mặt nặng nề.
Trên bảng xếp hạng vẫn còn một vị trí bỏ trống...
Tên ai sẽ xuất hiện? Ai sẽ trở thành kẻ mở đường cho vinh quang của kẻ khác?
Mọi điều sẽ được giải đáp trong cuộc chiến này.
Lê Vĩ cũng không ngoại lệ, hắn thả lỏng thân thể, mặc cho đại hắc bảng hút lấy mình...
Nhìn sang bên cạnh, Diêm Vương Điện Công Chúa và Thiếu Chủ cũng bị cuốn vào, rồi tách ra hai hướng khác nhau, biến mất.
Khi cánh cửa đóng lại, Vị Diện Thiên Kiêu Bảng sừng sững giữa vũ trụ... im lặng chờ đợi.
**Diệt sát 100 đối thủ không phải chuyện dễ dàng.**
**RĂNG RẮC...**
Từ hư không xa xăm đột nhiên xuất hiện một vết rách...
"Hồng hộc... hồng hộc..." Tiếng thở nặng nề vang lên.
Một thân hình đầy máu, toàn thân bầm dập, mất một cánh tay, nghiến răng nguyền rủa:
"Con chết tiệt... lần này ra tay quá ác, may mà trẫm né được đạp cuối!"
Nếu Lê Vĩ có mặt ở đây, chắc sẽ kinh hãi tột độ—bởi đây chính là nhân vật duy nhất hắn từng so sánh với Quỷ Cốc Tử tiền bối, người hắn kính ngưỡng nhất thế gian.
Một thân hắc bào như đế hoàng, áo thêu hoa sen trắng, oán hồn, ngục long... đủ loại họa tiết địa ngục. Làn da đen bí ẩn, đôi mắt đỏ ngầu kiêu ngạo, thần thái uy nghi, râu dài cuồng vũ, thân cao uy mãnh...
Vị này từng tiện tay nâng cấp hai Mệnh Cách của Lê Vĩ lên Thiên Mệnh Cách. Chỉ lạ là cứ mỗi lần xuất hiện, lại mang thương tích nặng nề.
"Ồ?" Đôi mắt đỏ vô thức quét về Vạn Tiên Tử Tràng, nơi đang diễn ra Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
Hắc bào nam tử vuốt râu, gật gù:
"Lại là trò chơi của đám Tiên phía trên đây... quy mô này tạm chấp nhận được."
Nghĩ vậy, hắn nhấc chân định bước tới xem chơi.
"Coi như giải trí vậy, đám nhỏ ở vị diện này chắc cũng khó tìm được hạt giống nào tốt."
Bỗng nhiên, hắn biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện ngay trên đỉnh Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, nằm lười biếng, quét mắt nhìn các hình chiếu.
Vị Diện Thiên Kiêu Bảng run rẩy... nhưng không dám phát ra tiếng động.
Kỳ lạ hơn, dù hắc bào nam tử tồn tại ở đó, chẳng ai cảm nhận được sự hiện diện của hắn—ngoại trừ tấm bảng đen đang bị doạ sợ.
"Ồ? Thú vị đây!" Lần đầu tiên, trong ánh mắt đỏ của hắn lóe lên chút hứng thú.
Bởi hắn nhìn thấy một kẻ trong chiến trường...
"Tiểu tử này, chẳng phải là nhân tuyển của Quỷ Cốc Nhất Mạch sao? Vậy mà học được Y và Vận... có chút ý tứ... đáng để trẫm chú ý."
Trong lúc hắn ung dung chơi đùa, từng vết thương trên thân thể hắn lành lại chóng mặt.
Dường như loại thương tích đủ sức trấn áp Vị Diện chẳng phải là vấn đề to tát...
...
Thiên địa quay cuồng, Lê Vĩ phát hiện mình đứng giữa một nơi xa lạ...
Lạnh, lạnh đến tê tái toàn thân.
Bốn phương tám hướng đều là băng tuyết trong suốt như thủy tinh.
Hắn bị dịch chuyển vào một hầm băng vạn năm...
Từng lớp băng tường dày đặc cứng cáp hơn luyện khí cao cấp, chẳng có lấy một khe hở thoát thân.
"Haha, tiểu tử này xem như xui xẻo!" Bên ngoài, không ít thế lực quan sát thấy cảnh tượng này, thoáng nở nụ cười.
Phá băng thoát thân chắc chắn tiêu hao nhiều năng lượng... chưa kể băng sơn trên đầu có thể sụp đổ đè ép, trọng thương.
Nếu bị kẻ khác tìm thấy, chẳng khác gì cá nằm trên thớt?
Tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo khiến nụ cười của họ đông cứng.
Lê Vĩ chẳng buồn phá băng, cũng chẳng thèm nghiên cứu... chỉ thoáng dùng Không Gian Chi Lực, thoải mái thoát khỏi hầm băng.
Phóng tầm mắt, hắn thấy mình đứng giữa vùng băng sơn trắng xoá, hoa tuyết đầy trời...
Khắp nơi không có lấy một tia linh khí...
"Khá lắm, còn tinh thông Không Gian Chi Lực!" Diêm Vương gật đầu, hài lòng với biểu hiện của hắn.
"Không Gian Linh Căn" vốn là thiên phú hiếm thấy.
"Ta có nên trốn không nhỉ?" Ánh mắt Lê Vĩ hiện vẻ tà mị, nở nụ cười xấu xa.
Hắn định trốn vào Chiến Giới Châu, chờ bên ngoài đánh đến đầu rơi máu chảy, đào thải hết chín phần mười... rồi mới nhảy ra thu gặt chiến lợi phẩm.
Luật chơi là thu được càng nhiều Đoạt Mệnh Ấn càng tốt bằng bất cứ thủ đoạn nào.
Hắn chỉ cần chờ kẻ nào đó sở hữu vài trăm Đoạt Mệnh Ấn, rồi nhảy ra giết hắn, lấy hết tất cả.
Nhưng Lê Vĩ lắc đầu, thấy kế này không khả thi...
Bởi kẻ sở hữu vài trăm Đoạt Mệnh Ấn chứng tỏ đã đánh bại không ít người, thu được chiến lợi phẩm và nội tình của thiên tài khác... thực lực khi đó đã mạnh hơn rất nhiều.
Trong chiến trường này, ngươi có thể trưởng thành cấp tốc, mạnh lên sau từng trận chiến.
Nếu ẩn trốn từ đầu, chẳng khác gì giậm chân tại chỗ, bị những nhân vật xuất hiện sau bỏ xa—không chỉ về tu vi, mà còn về thủ đoạn chiến đấu.
Hơn nữa, Lê Vĩ muốn tu luyện Cửu Minh Chiến Pháp. Hắn cần trải qua thật nhiều trận chiến...
Cửu Minh Chiến Pháp là truyền thừa công pháp từ Minh Chiến Tiên tại Cửu Chiến Di Tích, chỉ Lê Vĩ biết đến sự tồn tại của nó... nên không cần e ngại việc tu luyện bị bại lộ.
Đương nhiên, nếu có thể leo vào top 100 trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, có được thế lực tầng thứ hai bảo kê... khi đó cũng không sợ bại lộ nữa.
**RĂNG RẮC...**
Băng sơn phía dưới đột nhiên chấn động dữ dội, mặt băng ầm ầm nứt ra...
**ĐÙNG!**
Một mảng băng tuyết bị đập vỡ, một cánh tay khổng lồ xuyên qua tầng tầng hàn băng từ lòng đất nhô lên.
"Cự Ngục Tộc!" Lê Vĩ không xa lạ với giống loài khổng lồ nơi địa ngục. Chẳng ngờ tên này lại xui xẻo hơn mình, bị chôn vùi dưới lớp băng.
Dựa vào khí thế của hắn, Thể Tu rất mạnh, đang phá băng mà lên.
**XOẸT!**
Xuyên qua không gian, một mũi tên hừng hực Hắc Lôi hủy diệt cắm thẳng vào đầu Lê Vĩ từ phía sau.
Thân thể hắn phân tán thành từng mảnh, bị lôi đình màu đen tàn phá.
"Tàn ảnh?"
Tại đỉnh núi không xa, đồng tử trong mắt một tên Lôi Âm Tinh Linh co rút lại, trên tay cầm Lôi Cung lập loè...
Chứng kiến mũi tên không diệt được đối thủ, hắn mọc ra bốn đôi cánh, bay vút lên định rời khỏi hiện trường...
Chỉ vừa bay lên, từ bóng dưới thân hắn, một đôi cánh tay quỷ dị như Ma Trảo vồ lên, hung hăng chụp chân hắn kéo ngược trở lại.
"Cút ngay!" Lôi Âm Tinh Linh phẫn nộ, hai chân bạo phát Dị Lôi táo bạo phát nổ, tạc thẳng vào bóng của mình.
Dạ Tâm cười khằng khặc, lặn xuống bóng đêm biến mất...
Lôi Âm Tinh Linh tăng tốc độ điên cuồng, nhưng nhanh chóng phát hiện dù vỗ cánh thế nào, thân thể vẫn đứng im giữa không trung.
Thời gian ngưng đọng.
Tiểu Càn Khôn bành trướng, Lê Vĩ chấp chưởng Địa Khuyết như quỷ mị tập kích từ phía sau gặt thẳng vào cổ...
Hình mặt trăng máu quét ngang...
Tóc gáy dựng đứng, hắn vận chuyển tu vi Hợp Thể Viên Mãn toàn diện...
Hai loại Dị Lôi từ thể nội lao vọt ra, ngưng kết thành Hắc Lôi Trảo vồ thẳng xuống Địa Khuyết.
Thiên Tàn xuất hiện ở bàn tay còn lại, lại gặt điên cuồng...
**ROẸT! ROẸT!**
Hắc Lôi Song Trảo đụng phải hai kiện Thai Khí, lập tức bị bổ đôi.
"Cáo từ!" Lôi Âm Tinh Linh nhận ra không phải đối thủ, muốn thi triển Lôi Âm Độn Pháp đào tẩu.
Nào ngờ Dạ Tâm lại trồi lên, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra khỏi lòng bàn tay, xoắn chặt tứ chi hắn, ngăn cản kết ấn.
Đây chẳng khác gì hai đánh một, sắc mặt hắn tái mét gào lên:
"Ta là thiên kiêu của Tinh Linh Tộc, ngươi không..."
**PHỐC!**
Thoại âm dứt, Thiên Tàn và Địa Khuyết gọn gàng gặt ngang.
Thủ cấp rơi rụng...
**RỐNG!**
Hai cái Dị Lôi mất chủ gầm lên phẫn nộ, xông thẳng ra khỏi thể nội Lôi Âm Tinh Linh, hình thành hai cột Hắc Lôi cực mạnh giáng xuống đầu Lê Vĩ.
Lê Vĩ cười nhạt, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết phóng thích Dị Thuộc Tính gia trì, cường thế trảm vào Hắc Lôi...
**OÀNH...**
Không gian chấn động, hai loại Dị Lôi bị cưỡng ép cắn nuốt...
**Hợp Căn Cảnh—dung hợp thuộc tính linh căn vào Thai Khí**
Dị Lôi không đủ khả năng chống lại, ngoan ngoãn trở thành lực lượng mới của Thai Khí.
"Tha mạng!" Linh hồn Lôi Âm Tinh Linh rú thảm bay ra, Lê Vĩ nâng lên Diêm Vương Lệnh bắt giữ.
Diêm Vương Lệnh chính là Pháp Bảo của hắn, một phần thủ đoạn của thế lực phía sau hắn, không hề vi phạm quy tắc cuộc chơi.
Sinh cơ tiêu tán, Đoạt Mệnh Ấn trong lòng ngực hắn tách khỏi cơ thể.
Lê Vĩ đưa tay chụp đến, nào ngờ một cổ kình phong như bão táp quét ngang, muốn cướp lấy Đoạt Mệnh Ấn.
Kẻ này hoá thân thành gió lốc, né tránh mọi thế công, chẳng thấy bản thể, chỉ thấy từng cơn bão cuốn qua...
"Ngươi ăn tiêu sao?" Lê Vĩ cười gằn:
"Tà Thức—Tuyệt Tâm!"
Hắn nắm Thiên Tàn, Dạ Tâm cầm Địa Khuyết... hai luồng Tà Thức cùng lúc trảm ra.
"Không cần nhắm vào thân thể ngươi, chỉ cần ngươi là vật sống... ta chém vào tâm cảnh."
**XOẸT XOẠT...**
"AAAAAA!" Tiếng hét thảm thiết vang lên, gió lốc tan rã, bão tố suy yếu, từng luồng gió ngưng tụ, hiện ra một tên thanh niên ôm đầu gào thét thê thảm, hai mắt trắng dã như sắp biến thành người thực vật.
Lê Vĩ thu lấy Đoạt Mệnh Ấn của hắn, lại đạp không lao đến tên thanh niên.
"Đây là của ta!" Có tiếng gầm như trống trận vang lên, Cự Ngục Tộc cao lớn ngàn trượng phá băng trỗi dậy, nửa cơ thể thoát khỏi tầng băng, cánh tay như cột chống trời lại hướng con mồi của Lê Vĩ vung tay chụp đến, muốn bóp nát tên thanh niên.
"Cướp con mồi? Tứ chi phát triển như ngươi xứng sao?" Lê Vĩ cười dài:
"Nằm xuống cho ta!"
"Hỗn xược!" Cự Ngục Tộc gầm lên, dùng sức bật dậy, tuyết bay đầy trời.
**ỤM BÒ...**
Một thanh âm như quái vật thượng cổ thức tỉnh, phía trước Lê Vĩ là vô tận Âm Lực ngưng kết thành Cổ Ngục Man Ngưu...
Không còn là Thất Tinh Yêu Đan, đây là Cổ Ngục Man Ngưu do Cửu Tinh Yêu Đan kết thành.
Nó so với băng sơn bên cạnh còn lớn hơn.
Cự Ngục Tộc hình thể rất to, nhưng trước mặt Cổ Ngục Man Ngưu như hài đồng và người trưởng thành.
Cổ Ngục Man Ngưu biểu lộ hung tợn, hai tay nắm thẳng xuống đầu Cự Ngục Tộc đè xuống...
**ẦM ẦM ẦM...**
Vạn dặm sụp đổ, băng sơn tan tành...
Cự Ngục Tộc vừa mới ngoi đầu lên, lại bị trấn vào trong lòng băng lạnh lẽo...
Lê Vĩ nhàn nhạt:
"Đã kêu ngươi nằm!"
...
Chúc cả nhà ngủ ngon.
Ai có lòng ủng hộ em thì đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: [email protected]
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt mốc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!