Chương 24: Còn sống ư? Tiểu Đồng!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 24: Còn sống ư? Tiểu Đồng!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Vĩ sau khi nhận nhiệm vụ, không vội rời khỏi giáo phái. Thay vào đó, hắn hỏi thăm một thanh niên ăn mặc lịch sự, áo trắng như tuyết, vẻ mặt hiền hòa đứng bên đường:
“Sư huynh, đệ vừa nhập giáo chưa lâu... huynh cho đệ hỏi nơi nào có những điển tịch, kỳ thư ghi chép thông tin về các loại tài nguyên tu luyện vậy?”
“Điển tịch với kỳ thư gì chứ?” Thanh niên trừng mắt nhìn hắn, nói:
“Đó là thứ mà đệ tử cấp thấp như chúng ta... à không, đệ tử cấp thấp như ngươi có thể tiếp cận sao?”
“Sư huynh hiểu lầm rồi.” Lê Vĩ cẩn thận giải thích:
“Đệ vừa mới tu luyện đến cảnh giới Trúc Cơ không lâu, muốn tìm hiểu thông tin về các loại thảo dược, linh quả mọc ven đường... lỡ may vô tình nhìn thấy còn biết cách phân biệt thứ nào có lợi, thứ nào gây hại.”
Trên đường từ Hồ Lô Sơn đi xuống, hắn phát hiện không ít loại trái cây, thực vật kỳ lạ mọc xung quanh. Nhưng vì không có chút kiến thức tu chân nào, sợ vô ý trúng phải kịch độc nên chẳng dám mạo hiểm. Điều này khiến Lê Vĩ cảm thấy cực kỳ bất lực.
Người ta xuyên không được kế thừa trí nhớ của chủ thể, thậm chí có cả một kho tàng kiến thức đồ sộ trong đầu, đôi khi còn kèm theo truyền thừa của cường giả thông hiểu trời đất. Còn nhìn lại hắn thì sao? Chẳng biết gì sất, thứ hắn nhận được là suýt chút nữa đã bị đám yêu nữ hút cạn.
Vậy nên Lê Vĩ cần tìm mua sách để bổ sung kiến thức, để ra đường gặp bảo bối còn biết cách nhặt về.
“Thì ra là vậy, những thứ ngươi nói chỉ là kiến thức căn bản thôi. Đến Tàng Thư Các, dùng mười khối Linh Thạch Hạ Phẩm là có thể đổi được một quyển Tiểu Tạp Thư, bên trong có ghi chép kiến thức ở nhiều lĩnh vực đủ dùng đến cấp độ Kim Đan.” Thanh niên đệ tử vỗ vỗ vai Lê Vĩ, hai mắt sáng ngời, cực kỳ tán thưởng mà nói:
“Nhưng nể mặt tiểu sư đệ ngươi có lòng cầu đạo, ta đây có một quyển Tiểu Tạp Thư siêu cấp, bán cho ngươi giá rẻ chỉ 15 khối Linh Thạch Hạ Phẩm thôi.”
Nói xong, hắn cực kỳ thần bí lấy từ trong Nhẫn Trữ Vật ra một quyển sách rách rưới, cố tình nhét vào tay Lê Vĩ.
“Tiểu Tạp Thư siêu cấp ư?” Lê Vĩ giật mình hỏi:
“Tiểu Tạp Thư siêu cấp khác gì so với Tiểu Tạp Thư bình thường?”
“Đương nhiên là khác biệt rồi.” Thanh niên chắp tay sau lưng, ra vẻ đạo mạo nói:
“Ta là một cao nhân ẩn dật, trong lúc chu du võ lâm, coi thường giang hồ đã tiếp xúc vô vàn loại thiên tài địa bảo quý hiếm khôn lường.”
“Ta đã tiện tay chép lại những kiến thức và trải nghiệm vô giá của mình vào Tiểu Tạp Thư, nâng nó lên cấp bậc siêu phẩm, chờ đợi người hữu duyên với nó.”
Hắn chỉ tay vào Lê Vĩ, dùng giọng nói tràn đầy kích động:
“Mà sư đệ ngươi, chính là nhân vật xứng đáng kế thừa Tiểu Tạp Thư siêu cấp của ta.”
Lê Vĩ nghe mà máu nóng sôi sục, chỉ muốn bỏ ra cái giá lớn để mua Tiểu Tạp Thư siêu cấp này, thậm chí cảm thấy 15 khối Linh Thạch còn rẻ, muốn bỏ ra 20 khối.
Hắn rùng mình, lén lút thi triển Thấu Mệnh Nhãn nhìn về phía thanh niên áo trắng.
Ảnh ảo một tấm bia đá màu xám hiện ra sau lưng đối phương, bên trên hiện ra thông tin: “Bịp Khẩu Chi Tài, trời sinh có một cái miệng chuyên bịa chuyện, lừa bịp, phóng đại mọi thứ để thu lợi cho bản thân, người có tu vi thấp hơn sẽ dễ dàng bị tác động.”
Khóe miệng Lê Vĩ co quắp, nội tâm thầm mắng gặp phải tên lừa đảo kỳ quặc. Cũng may có Thấu Mệnh Nhãn, nếu không lại mất Linh Thạch một cách ngu ngốc rồi.
Bia đá màu xám tượng trưng cho Tiểu Mệnh Cách, tên thanh niên này chỉ có duy nhất Bịp Khẩu Chi Tài, ngoài ra không còn Mệnh Cách nào khác, tương lai có hạn. Nghĩ đến đây, Lê Vĩ quyết định không kết giao với đối phương, làm ra vẻ tiếc nuối nói:
“Sư huynh thông cảm, đệ vừa nhập giáo chưa lâu, trên người ngay cả một khối Linh Thạch cũng không có.”
“Haizz, thật sự đáng tiếc mà.” Thanh niên áo trắng trong mắt lóe lên tia khinh bỉ, sau đó cười xòa:
“Nhưng sư đệ yên tâm, ngươi cùng ta hữu duyên, quyển Tiểu Tạp Thư siêu phẩm này ta vẫn giữ lại, chờ ngươi khi nào có đủ Linh Thạch thì đến tìm ta.”
“Không biết tên họ cao quý của sư huynh là gì?” Lê Vĩ chân thành hỏi.
“Người đời thường gọi ta là Bạch Y Cường Giả, các thánh nữ ái mộ thì đặt biệt danh Bạch Y Tiểu Lang Quân.” Thanh niên ngẩng đầu nhìn trời, hận đời vô đối mà đáp:
“Nhưng giữa hai ta có duyên, ta sẽ tiết lộ tên thật của mình - Lý Cuội.”
“Phốc!” Lê Vĩ suýt bật cười, hai vai run run, cố gắng nín cười liên tục cảm thán:
“Lý Cuội, danh xưng này thật sự oai phong, chỉ với hai tiếng đã khiến ta chấn động.”
“Quả nhiên chỉ hiền đệ mới hiểu ta.” Lý Cuội hào hứng nói:
“Hẹn gặp lại!”
Ống tay áo tung bay, rất có phong thái cao nhân, hắn quay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng đối phương, Lê Vĩ lại phải cảm thán thế sự hiểm ác, suýt chút nữa một tiểu đệ tử như ta đã bị lừa mất Linh Thạch ngay tại giáo phái của mình.
Lắc đầu gạt Lý Cuội ra khỏi đầu, Lê Vĩ dự định tìm đến Tàng Thư Các mua Tiểu Tạp Thư thực sự đáng giá.
“HỪ!”
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên trong đầu khiến sắc mặt Lê Vĩ tái mét, linh hồn đau như bị xé toạc.
“Đồ kẻ ngu dốt, chút kiến thức thấp kém cũng phải tìm cách học tập.” Giọng nói trầm thấp lạnh lùng truyền thẳng vào đại não:
“Còn dùng ta để quan sát tên lừa bịp, đây chính là sự sỉ nhục to lớn.”
“Ngươi?!” Lê Vĩ thầm kinh hãi:
“Ngươi là Thấu Mệnh Nhãn? Ngươi không phải đã bị cầu thang đè chết rồi sao?”
“Chết cái đầu của ngươi!” Thấu Mệnh Nhãn phẫn nộ:
“Cầu thang tiền bối chỉ trấn áp, dạy dỗ ta một chút thôi, làm sao đến mức ác độc như ngươi nói? Còn không mau xin lỗi!”
“Xin lỗi cầu thang à?” Lê Vĩ thầm buồn cười, Thấu Mệnh Nhãn này tuy cực kỳ hống hách và kiêu căng, nhưng xem ra đã bị cầu thang dọa cho ngoan ngoãn phục tùng rồi.
Thấy nơi này không nên ở lâu, Lê Vĩ vội vàng thi triển thân pháp rời khỏi trung tâm Thiên Tà Giáo. Hắn vừa lên đường đến hướng Trường Bạch Sơn thực hiện nhiệm vụ, vừa truyền âm nói chuyện với Thấu Mệnh Nhãn:
“Dù ngươi lợi hại đến mức nào, nhưng chủ ngươi đã chết, truyền thừa của hắn cũng thuộc về ta, theo lý mà nói ta chính là truyền nhân của hắn, ngươi phải tôn trọng thiếu chủ.”
“Chủ nhân của ta? Ngươi nói kẻ nào?” Thấu Mệnh Nhãn trầm giọng chất vấn.
“Còn ai khác ngoài vị cường giả chết trong động phủ phía sau thác nước, chỉ còn bộ xương khô.” Lê Vĩ kéo vạt trường bào của mình nói:
“Đây là Thái Cực Bào do hắn lưu lại, chứng minh ta là truyền nhân của hắn.”
“Khặc khặc.” Thấu Mệnh Nhãn cất tiếng cười khinh bỉ vang vọng trong đầu Lê Vĩ:
“Đúng là thằng nhóc vô tri, tên đạo sĩ đó muốn thu phục ta, bị ta phản phệ đến mức linh hồn, lý trí đều tan nát, điên điên khùng khùng từ Huyền Binh Đại Lục lưu lạc đến tận Man Di Chi Địa hoang vắng... Từ bao giờ hắn đủ tư cách làm chủ nhân của ta?”
“Cái gì?” Lê Vĩ kinh hãi.
Nói vậy toàn bộ suy đoán của mình đều sai rồi?
Vị tiền bối kia căn bản không phải bị kẻ thù giết chết, mà bị chính Thấu Mệnh Nhãn phản phệ đến chết vì cố gắng thu phục nó.
“Không đúng, ta phát hiện xương tay của tiền bối bị chém đứt, Nhẫn Trữ Vật cũng biến mất, chứng tỏ ông ta từng chiến đấu.” Lê Vĩ nói.
“Thật non nớt, đừng ép mọi chuyện xảy ra theo cách nhìn của ngươi.” Thấu Mệnh Nhãn lại có cơ hội giáo huấn hắn:
“Trong lúc mất đi tỉnh táo, trí tuệ như trẻ lên ba, tên đạo sĩ đó bị một đám gian nhân lừa gạt chặt tay đoạt mất Nhẫn Trữ Vật, bởi vì đau quá mà bỏ chạy, cuối cùng mất máu quá nhiều mà chết trong động phủ.”
“Ngươi thật đáng sợ.” Lê Vĩ có chút kiêng dè.
Vị tiền bối đó khi còn sống chắc chắn rất mạnh, thế mà vẫn bị Thấu Mệnh Nhãn quấy phá đến mức sống dở chết dở, cuối cùng vẫn lưu lạc nơi thâm sơn cùng cốc.
“Nếu không có cầu thang tiền bối ra tay, ngươi so với hắn còn thê thảm hơn.” Thấu Mệnh Nhãn thản nhiên đáp:
“Không đủ thực lực lại muốn cưỡng ép thu phục ta, đó là cái giá phải trả!”
“Là ngươi tự động lao vào đầu của ta, lão tử muốn thu ngươi khi nào?” Lê Vĩ bất mãn phản đối.
“Khụ.” Thấu Mệnh Nhãn có chút im lặng, quả thật khi đó nó cũng tiêu hao rất nhiều, muốn tìm đại một thân thể để chiếm giữ nên cũng không kén chọn, liền lựa chọn Lê Vĩ.
Nào ngờ trong cơ thể tên này lại cất chứa một vị tiền bối đáng sợ như thế, kết quả nó bị trấn áp chỉ bằng uy thế của đối phương.
Chiếc cầu thang kia là tồn tại mà dù là thời kỳ toàn thịnh của Thấu Mệnh Nhãn cũng không thể đụng vào.
Nó thay đổi chủ đề, truyền đạt suy nghĩ:
“Tóm lại từ giờ ta sẽ hướng dẫn ngươi trưởng thành, chỉ điểm cho ngươi, những thứ phế thải như Tiểu Tạp Thư gì đó là không cần thiết.”
“Thật sự sao?” Lê Vĩ hai mắt tỏa sáng.
Vừa rồi hắn còn đang oán trách vì chẳng có ai chỉ đường dẫn lối cho mình, nào ngờ ông trời nghe được lòng mình...
Tuy rằng Thấu Mệnh Nhãn có thể không sánh bằng cầu thang, nhưng nó cũng cực kỳ kinh khủng, lai lịch lại còn bí ẩn.
“Đừng vội mừng, ta sở dĩ tạm thời thỏa hiệp là vì cầu thang tiền bối đã giúp ngươi luyện hóa ta.” Thấu Mệnh Nhãn lạnh lùng uy hiếp:
“Nhưng nếu ngươi không thể hiện ra được giá trị, ta thà tự bạo cũng không đi theo một tên vô dụng.”
“Đừng quên rằng nếu chủ nhân quá vô dụng sẽ không đủ tư cách sở hữu bảo vật đẳng cấp cao, có thể nhận phản phệ nặng nề bất cứ lúc nào.”
“Hừ, ta có vô dụng hay không... Tương lai mới biết được.” Lê Vĩ bĩu môi đáp.
“Cứ quyết định như thế, còn không mau gọi một tiếng sư phụ?” Thấu Mệnh Nhãn uy nghiêm cất giọng.
“Tiểu Thấu!” Lê Vĩ gọi.
“Ngươi đùa ta sao?” Thấu Mệnh Nhãn gào thét.
“Đùa cái quái gì, lão tử là chủ nhân của ngươi, ngươi lại muốn ta gọi là thầy?” Lê Vĩ bất mãn phản đối:
“Dù là cầu thang còn chưa đưa ra yêu cầu vô lý đó.”
Nghe hắn nhắc đến cầu thang, Thấu Mệnh Nhãn rốt cuộc hạ hỏa, vẫn không cam lòng:
“Dù không phải sư đồ, ngươi cũng không được gọi ta là Tiểu Thấu, phải gọi Đồng Đại Nhân, đồng là đồng tử đấy, hiểu chưa?”
“Đại Nhân? Ngươi là người sao? Đực hay cái vậy?” Lê Vĩ nghe vậy hiếu kỳ, chỉ có người mới được gọi là Đại Nhân mà.
“Liên quan gì đến ngươi?” Thấu Mệnh Nhãn thật sự nổi nóng, đúng là cái tên thô bỉ.
“Vậy thì gọi Tiểu Đồng!” Lê Vĩ quyết định.
“Khốn kiếp, có tin ta lập tức phản phệ ngươi không?” Thấu Mệnh Nhãn gầm lên.
“Ồn ào!” Một giọng nói hờ hững vô tình cắt ngang cuộc cãi vã:
“Tiểu Đồng chính là Tiểu Đồng, cấm cãi lại!”
“Vâng thưa tiền bối.” Giọng nói của Thấu Mệnh Nhãn - Tiểu Đồng tràn ngập oán giận, nào dám mở miệng nói một chữ “không”?
“Cầu thang lão đại thật sự lợi hại!” Lê Vĩ mừng rỡ.
Quả nhiên chỉ có thứ khủng bố này ra oai mới có thể thu phục cái thứ không sợ trời, không sợ đất như Thấu Mệnh Nhãn.
“Chít!?”
Tiểu Bối ngồi trên vai Lê Vĩ, nhìn thấy sắc mặt hắn khi thì vui, khi thì giận, khi thì vừa mừng vừa sợ... thật sự vô cùng khó hiểu, móng vuốt nhỏ gãi gãi đầu.
“À đúng rồi.” Lê Vĩ xoa đầu Tiểu Bối truyền âm hỏi:
“Ngươi và vị tiền bối đó giằng co ở thác nước, có biết Tiểu Bối từ đâu mà ra không? Nó đã ở đó từ trước à?”
Lê Vĩ luôn thắc mắc chuyện này, ở thác nước đó chỉ có một mình Tiểu Bối là rái cá, vậy bầy đàn của nó, cha mẹ của nó đâu?
“Chuyện nào nên nói ta sẽ tự nói, ngươi không cần hỏi!” Tiểu Đồng hờ hững đáp, sau đó tự động im lặng.
Lê Vĩ giận đến nghiến răng...
Bất quá dù không đạt được đáp án chính xác, nhưng hắn cũng đã có kết luận lai lịch của Tiểu Bối không tầm thường.
Bởi vì nếu Tiểu Bối chỉ là con rái cá nhỏ sinh ra và lớn lên ở một thác nước hoang vu, Thấu Mệnh Nhãn không cần phải ập ừ trả lời như vậy.
Tuy rằng tính cách của Tiểu Đồng không thân thiện, nhưng có được sự trợ giúp chủ động của nó, Lê Vĩ như tìm được một ngọn đèn dẫn lối giữa bóng đêm.
Hành trình này có thể sẽ còn rất dài, hắn sẽ cố gắng tiến bước, giống như đạp lên từng nấc thang của Khai Mệnh Nghịch Thiên vậy.
Tương lai không thể nói trước kết quả, chỉ có sự quyết tâm của hiện tại.
Nhiệm vụ đầu tiên của giáo phái.
Hắn phải hoàn thành!
. . .