Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 25: Bóng Sói – Sát Ý
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Còn bao lâu nữa ta mới có thể bay đây?”
Lê Vĩ thở dài thườn thượt.
Phạm vi địa bàn của Thiên Tà Giáo, dù là ở khu vực trung tâm, cũng quá đỗi rộng lớn. Là một tu sĩ như hắn mà phải cuốc bộ cũng cảm thấy mỏi rã rời cả hai chân.
Liên tục vận dụng thân pháp suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng đến được nơi cần đến...
Đó là dãy núi trắng cao chạm đến mây, tuy rằng không thể nào nguy nga hùng vĩ như Hồ Lô Sơn của Lê Vĩ, nhưng cũng vô cùng to lớn, con người trông nhỏ bé như những con kiến đứng dưới chân núi.
Đây chính là Trường Bạch Sơn, nơi liên tục xảy ra các vụ mất tích bí ẩn của những nô lệ khai thác linh thạch trong nửa năm qua... Ngay cả hai đệ tử cảnh giới Trúc Cơ đến điều tra cũng biến mất.
Nhìn rừng rậm hoang vu xung quanh núi, Lê Vĩ thầm nghĩ khả năng cao thật sự là do yêu thú mạnh mẽ nào đó gây họa.
Hắn bước đến gần, nhìn thấy mấy cái lều dựng gần chân núi, xung quanh có không ít người đang đốt lửa nấu cơm, hầu hết đều là phàm nhân, cả thanh niên lẫn những người đàn ông ăn mặc rách rưới, làn da rám nắng, đôi tay chai sần.
“E hèm, tại hạ là đệ tử của giáo phái đến đây!” Lê Vĩ lên tiếng nói.
“Thì ra là tiên trưởng đại nhân, bọn nô tài không kịp nghênh đón, xin đại nhân tha tội.” Cả đám phàm nhân kéo đến quỳ rạp xuống đất.
Lê Vĩ suýt nữa thì nhảy dựng lên. Thân là người hiện đại, sao có chuyện một đám người quỳ gối trước mặt mình, hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Làm cái gì thế? Mau đứng lên!” Lê Vĩ quát lớn khiến các phàm nhân sợ hãi.
Nhưng cũng không dám làm trái lời hắn, lập tức vội vàng đứng dậy.
“Các ngươi là ai?” Hắn hỏi.
“Bẩm đại nhân, tất cả chúng tôi đều là nô lệ phụ trách khai thác linh thạch trong núi.” Một người đàn ông trung niên có vẻ là trưởng nhóm, cung kính giải thích:
“Nhưng nửa năm qua không ngừng có thành viên trong đoàn bỏ mạng, vì thế chúng tôi quyết định chạy xuống chân núi chờ Chấp Sự đại nhân xuất quan.”
Lê Vĩ nghe vậy ánh mắt lóe sáng, hỏi:
“Làm sao các ngươi biết những nô lệ kia đã chết? Chẳng phải chỉ nói bọn hắn mất tích hay sao?”
Mất tích và chết là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, trong nhiệm vụ chỉ nói những nô lệ mất tích mà thôi.
“Còn nữa, Chấp Sự mà các ngươi nói là ai?” Hắn hỏi tiếp.
Đám người đưa mắt nhìn nhau, thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương, vội vàng giải thích:
“Trong lúc huynh đệ khai thác, đêm xuống thường nghe thấy tiếng gầm ghê rợn, bóng một con yêu thú hung tợn in trên vách đá sâu bên trong hầm mỏ, những huynh đệ không may ở gần gào thét thảm thiết rồi biến mất, chẳng phải đã bị yêu thú đó ăn rồi sao?”
“Về phần Chấp Sự, ngài ấy chính là người quản lý mỏ linh thạch ở Trường Bạch Sơn, tuy nhiên đã bế quan đã lâu, chưa xuất hiện.”
Lê Vĩ hạ giọng hỏi: “Thật sự có bóng yêu thú in trong hầm mỏ sao? Các ngươi có thấy rõ ràng đó là yêu thú gì không?”
“Bẩm tiên trưởng đại nhân, những người nhìn thấy chân thân của yêu thú đều đã chết, mấy người chúng ta may mắn nhìn thấy bóng đen ở phía xa, đó có vẻ là một con sói khổng lồ.” Trung niên nhân tiếp tục thưa bẩm.
“Chấp Sự mà các ngươi nói đã bế quan, thế ai báo tình hình tại mỏ về trong giáo?” Lê Vĩ hỏi tiếp.
“Là đệ tử của Chấp Sự đại nhân - Trần công tử.” Trung niên nhân đáp lời.
“Mang ta đi gặp hắn!” Lê Vĩ ra lệnh.
“Mời đại nhân!” Trung niên nhân vội vã dẫn đường.
Hai người leo lên núi...
Nửa ngày sau, đã nhìn thấy một tiểu viện bằng gỗ xây giữa sườn núi, trung niên nhân giới thiệu:
“Đây là nơi ở của Chấp Sự đại nhân và Trần công tử, bọn họ phụ trách giám sát tình hình tại Trường Bạch Sơn.”
“Ngươi có thể đi!” Lê Vĩ xua tay.
“Nô tài cáo lui!” Trung niên nhân cung kính cáo lui.
Lê Vĩ bước vào tiểu viện, từ bên trong đã có tiếng nói vọng ra:
“Là sư huynh trong giáo đến sao?”
“Không sai, ta là Lê Vĩ, nhận nhiệm vụ điều tra tình hình.” Lê Vĩ gật đầu, lấy ra Nhiệm Vụ Lệnh.
Nhìn thấy vậy, một tên thanh niên tuấn tú, mặc thanh y từ trong viện bước ra, chắp tay hành lễ:
“Tiểu đệ là Trần Tùng, đệ tử của Trần Nhiên Đạo Nhân.”
Lê Vĩ đánh giá đối phương. Tên Trần Tùng này chỉ có tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ, rõ ràng không đủ sức giải quyết khó khăn tại mỏ linh thạch nên mới báo cáo tình hình về trong giáo.
“Trần chấp sự vẫn đang bế quan sao?” Hắn hỏi.
“Đúng thế, sư phụ của đệ đang trong giai đoạn then chốt để đột phá Kim Đan Trung Kỳ, không thể xuất quan, có lẽ phải mất thêm vài năm tĩnh tu.” Trần Tùng tiếc nuối thở dài:
“Bằng không có ngài trấn giữ, con yêu thú kia chắc chắn không dám ngang tàn như vậy.”
“Ngươi cũng cho rằng là yêu thú gây ra sao?” Lê Vĩ nhíu mày.
“Ngoại trừ yêu thú, làm sao còn kẻ nào dám ăn gan hùm mật gấu đến Thiên Tà Giáo ta gây sự.” Trần Tùng nghiêm nghị đáp:
“Hơn nữa, tiểu đệ cũng đã kịp nhìn thấy bóng dáng con yêu thú đó từ xa, may mắn chạy thoát kịp thời.”
“Cái bóng của yêu thú thường xuất hiện khi nào?” Lê Vĩ đi thẳng vào vấn đề.
“Vào giữa đêm!” Trần Tùng rùng mình đáp: “Có lẽ chỉ có cường giả Kim Đan mới giải quyết được nó!”
“Chít!” Tiểu Bối ngồi trên vai chủ nhân nghe vậy vô cùng hiếu kỳ, chớp chớp đôi mắt bé tí. Nó nóng lòng muốn thử sức, xem con yêu thú kia có bản lĩnh gì.
“Đêm nay ngươi mang ta đi theo dõi tình hình!” Lê Vĩ đáp.
“Cái này...” Trần Tùng e ngại không ngớt: “Tiểu đệ chỉ mang sư huynh đến bên ngoài hầm mỏ, nếu ngươi muốn quan sát hãy tự mình đi vào.”
“Ngươi dù sao cũng là Trúc Cơ tu sĩ, có cần nhát gan đến vậy sao?” Lê Vĩ bất bình.
“Hai vị Trúc Cơ trước đó đến làm nhiệm vụ đều mạnh hơn ta nhiều, bọn hắn đều đã chết rồi.” Trần Tùng phản bác.
Nhận thấy tên này thật sự sợ hãi, Lê Vĩ đành phải gật đầu:
“Được rồi, dẫn ta đến bên ngoài cũng được.”
“Đa tạ sư huynh.” Trần Tùng ra hiệu mời: “Tiểu đệ đã chuẩn bị sẵn phòng cho ngươi nghỉ ngơi.”
“Đa tạ.”
Tiến vào trong phòng, Lê Vĩ truyền âm hỏi: “Tiểu Đồng, ngươi cảm thấy chuyện này thế nào? Liệu có phải do yêu thú gây ra?”
“Hắc, với bản lĩnh của ta, liếc mắt một cái là nhìn thấu chân tướng.” Thấu Mệnh Nhãn khinh thường đáp lời: “Nhưng mấy chuyện nhỏ này đừng làm phiền đến ta, ngươi cũng nên tự mình trải nghiệm để trưởng thành.”
“Cút đi!” Lê Vĩ bất mãn hừ lạnh một tiếng.
Hắn nằm xuống giường, Tiểu Bối lăn qua lăn lại bên cạnh, tò mò hỏi: “Chít, ngươi nghĩ không phải do yêu thú làm sao?”
“Tiểu Hoàng trước đó đã từng nói, yêu thú chỉ cần không ngu sẽ không chủ động ra tay với tu sĩ tại Thiên Tà Giáo, không sợ cường giả cao cấp làm thịt sao?” Lê Vĩ tặc lưỡi nói:
“Nếu thật sự là yêu thú, tại sao chưa ai nhìn thấy chân thân của nó mà chỉ thấy cái bóng chiếu trên thạch động? Ta thấy có kẻ làm chuyện mờ ám, cố tình đổ tội cho yêu thú thì đúng hơn.”
Đối tượng khả nghi nhất chính là Trần Tùng và Trần Nhiên, nhưng mà Lê Vĩ không thể tìm ra lý do tại sao bọn họ lại ra tay với các nô lệ. Nên biết rằng nô lệ khai thác mỏ linh thạch ở đây chỉ là phàm nhân, việc giết phàm nhân chẳng có lợi lộc gì cho tu sĩ cả.
Trừ phi có nguyên nhân bắt buộc nào đó...
Hắn cũng lười suy luận, nếu bản thân mình có đủ thực lực, chân tướng sẽ rõ ràng vào đêm nay.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ khoanh chân ngồi thiền, ổn định tâm thần, sẵn sàng chiến đấu.
...
Đêm xuống, bầu không khí tại Trường Bạch Sơn trở nên tĩnh lặng...
Thân là tu sĩ, Trần Tùng và Lê Vĩ đều có thể dễ dàng nhìn rõ cảnh vật trong đêm.
Trần Tùng đi trước dẫn đường, Lê Vĩ theo sát phía sau...
Mỏ linh thạch nằm sâu trong lòng núi Trường Bạch, lối vào như một cửa hang động do con người khai phá.
Vừa mới đến gần, Lê Vĩ đã cảm giác được linh khí nơi này nồng đậm một cách bất thường, từng luồng linh khí như hóa thành hơi nước bám vào da thịt hắn.
“Không đúng lắm.” Ánh mắt hắn lóe lên một tia nguy hiểm:
“Dù đây là mỏ linh thạch cũng không thể có nồng độ linh khí cao đến thế.”
Linh khí ở nơi này nồng đậm chẳng thua gì linh khí tại Hồ Lô Sơn. Nên biết rằng phía dưới Hồ Lô Sơn là phong thủy bảo địa hàng đầu của Thiên Tà Giáo, là khu vực của đại trưởng lão, nơi có rất nhiều mỏ linh thạch chôn dưới lòng đất nên mới được ưu ái như vậy.
Một cái mỏ linh thạch ở Trường Bạch Sơn lấy tư cách gì có được chất lượng linh khí sánh ngang Hồ Lô Sơn được cơ chứ?
Điều này phàm nhân bình thường không thể nhận ra, nhưng làm sao qua mắt được sự cảm ứng của Lê Vĩ?
Mà nếu Lê Vĩ đã nhận ra sự khác thường, chẳng có lý do gì mà tên Trần Nhiên tu vi Kim Đan kia lại không thấy kỳ lạ. Tại sao hắn không báo tin tức này về giáo?
“Mỏ linh thạch này không tầm thường, tên Trần Nhiên kia quả thật có vấn đề.” Lê Vĩ trong lòng nghiêm trọng.
Hắn cẩn thận dùng Âm Dương Linh Lực bảo vệ khắp toàn thân, âm thầm truyền linh lực vào Thái Cực Bào.
Theo chân Trần Tùng, cuối cùng cũng đến gần lối vào hầm mỏ...
Đây là một hang động tối tăm, trên tường có treo những ngọn đuốc đang cháy tạo nên những vệt sáng mờ ảo.
“Sư huynh vào điều tra đi! Tiểu đệ bên ngoài chờ đợi.” Trần Tùng nói.
“Được rồi!” Lê Vĩ ôm Tiểu Bối trong lòng, cẩn thận bước vào.
Linh khí càng lúc càng dày đặc, đã không thua gì khu vực trung tâm tại Hồ Lô Sơn.
Nơi này được đào như một đường hầm từ ngoài vào sâu trong núi, các nô lệ khai thác đến đâu sẽ đào hầm đến đó, khắp nơi vẫn còn dấu vết đào bới bằng cuốc xẻng, những mảnh vụn linh thạch li ti...
Lê Vĩ tiến sâu vào, đi được một nửa hầm mỏ, nhìn thấy chỗ sâu trong núi ngày càng mở rộng...
HÚ...
Chợt một tiếng tru dài xé toang màn đêm, hang động tăm tối như sáng bừng trong khoảnh khắc đó, bóng của một con sói khổng lồ hiện lên trên vách đá, hai mắt nó sáng ngời như mặt trăng khóa chặt lấy Lê Vĩ. Một luồng uy áp cực kỳ mạnh mẽ đè ép xuống cơ thể hắn...
Lê Vĩ giật mình, tiếng hú này là thật, bóng yêu thú cũng không thể làm giả...
Chẳng lẽ thật sự là do yêu thú gây ra?
ẦM!
Bỗng nhiên từ phía sau, một chưởng hung hăng đánh thẳng vào đầu hắn.
“CHÍT!”
Tiểu Bối ngồi trên vai hắn phản ứng cực kỳ nhanh. Nó giận dữ kêu lên một tiếng, Thủy và Phong hai loại lực lượng hóa thành lốc xoáy nhỏ trên móng vuốt, vồ ra đón lấy chưởng này.
OÀNH...
Hầm mỏ rung lắc, Tiểu Bối bị chấn bay văng ra...
Lê Vĩ quay phắt người lại, chứng kiến một tên hắc y nhân vừa tập kích mình từ phía sau.
Hắc y nhân trợn tròn mắt kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ con thú nhỏ kia có thể ngăn chặn một chưởng của mình như vậy.
Nhưng y cũng không e ngại chút nào, tu vi Kim Đan Trung Kỳ bùng phát, Hỏa Linh Lực hóa thành trảo ấn, vồ vào ngực Lê Vĩ.
Lê Vĩ không thèm phòng ngự, trái lại vung nắm đấm lên.
Âm Dương Linh Lực dung hợp, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể bùng phát, Tiểu Linh Thụ trong đan điền bùng nổ một nguồn linh lực khổng lồ.
“Âm Dương Quyền!”
Hắn vung quyền đấm thẳng về phía hắc y nhân, chấp nhận đón lấy một trảo của đối phương.
“Ngu xuẩn!” Hắc y nhân cười khẩy, thầm nghĩ một tên Trúc Cơ Hậu Kỳ lại muốn đấu tay đôi với mình, đúng là tự tìm đường chết mà.
XOẸT...
Hỏa Linh Trảo vồ thẳng vào lồng ngực Lê Vĩ, không ngờ Thái Cực Bào bỗng nhiên sáng lên, một vòng xoáy như thái cực luân chuyển xuất hiện ngay vị trí trảo ấn.
PHỐC!
Hỏa Linh Trảo bắn ngược trở lại, trúng ngay đầu hắc y nhân, máu tươi bắn tung tóe...
Đồng thời, Âm Dương Quyền của Lê Vĩ đã đấm thẳng vào bụng y.
“PHỐC!”
Hắc y nhân phun ra một ngụm máu, cả người như diều đứt dây, nặng nề đập vào vách đá, cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn.
Đây là sinh tử chiến, Lê Vĩ đương nhiên không giữ lại con át chủ bài, kích hoạt Thái Cực Bào khiến đối thủ phải nếm mùi đau khổ.
Hỏa Linh Trảo thiêu cháy y phục, xé rách da mặt sâu vào bên trong, lộ ra diện mạo một người đàn ông bị bỏng nặng, máu tươi đầm đìa.
“Xem ra ngươi chính là Trần Nhiên chấp sự.” Lê Vĩ hừ lạnh một tiếng:
“Mỏ linh thạch này có vấn đề, ngươi đang che giấu bí mật gì?”
“Ngươi đã biết quá nhiều, không thể để ngươi sống!” Trần Nhiên hít sâu một hơi, nuốt xuống một viên Liệu Thương Đan đã ngậm sẵn từ trước.
Hắn nhanh chóng hồi phục thương thế, nghiến răng gầm gừ:
“Huyết Hỏa Chi Pháp!”
Hỏa Linh Lực khắp toàn thân bừng bừng thiêu đốt. Trần Nhiên thiêu đốt máu huyết của mình để thi triển bí pháp, đề thăng tu vi.
Chỉ trong thoáng chốc, tu vi của Trần Nhiên đạt đến Kim Đan Hậu Kỳ.
“Lần này ngươi phải chết!”
Trần Nhiên thực lực tăng vọt, lao đến, hai tay đều là Hỏa Linh Trảo đang bùng phát.
Lần này rút kinh nghiệm, y không nhắm vào Thái Cực Bào trên thân Lê Vĩ, mà tập trung vồ vào đầu.
“Tam Ảnh Bộ Pháp!” Lê Vĩ thi triển thân pháp, hóa ra hai phân ảnh, chạy về ba hướng khác nhau.
Linh thức của Kim Đan Hậu Kỳ quét qua, lập tức nhận ra bản thể của Lê Vĩ có linh lực dồi dào nhất.
Trần Nhiên cười lạnh, hung hăng tấn công về phía đó...
BÙM!
“Bản thể” này nổ tung, linh lực bùng phát, Trần Nhiên lại bị chấn động đến mức phun máu.
“Sao lại như vậy?” Trần Nhiên kinh hãi.
Hắn đâu biết rằng khi thi triển Tam Ảnh Bộ Pháp, Lê Vĩ đã lén lút chuyển nguồn linh lực tích trữ trong Tiểu Linh Thụ sang một phân ảnh, khiến phân ảnh này chẳng những giống hệt bản thể, mà còn chứa nguồn linh lực có thể phát nổ khi bị tấn công.
Nếu không phải đối phương là Kim Đan Kỳ, vừa rồi đã bị nổ tan xương nát thịt.
Đây là một phương thức chiến đấu mới mà Lê Vĩ nghĩ ra sau những ngày rèn luyện cùng lũ yêu thú trên Hồ Lô Sơn.
“Nhân lúc ngươi bị thương, lấy mạng ngươi!”
Lê Vĩ cười lạnh, quay lại, Âm Dương Quyền hung bạo đấm ra.
Trần Nhiên không dễ dàng chịu thua, lấy ra một kiện Pháp Bảo là Hỏa Linh Kiếm để đón đỡ.
OÀNH...
Tay của Lê Vĩ tóe máu, nhưng Trần Nhiên cũng trọng thương, đập thẳng vào vách đá.
“Chạy!” Trần Nhiên muốn chạy trốn, thực lực của tên đệ tử này vượt xa sức tưởng tượng của hắn rồi.
Nào ngờ vừa mới khó khăn lắm mới đứng lên...
“Chít!” Tiểu Bối thi triển Ngự Phong Bộ, lao đến như một cơn lốc.
Hải Khiếu Kinh vận chuyển, linh lực cuồn cuộn như sông lớn dồn vào móng vuốt, vồ ra xuyên thủng đầu đối thủ.
PHỐC!
Máu tươi bắn tung tóe, Trần Nhiên hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm con thú nhỏ này.
Không thể tưởng tượng khi nó bùng phát lại có uy lực khủng khiếp đến thế.
Lê Vĩ nhân cơ hội lại ở phía sau đấm ra một quyền kết liễu.
“Hự... các ngươi...”
Trần Nhiên có lẽ chưa từng ngờ đến bản thân sẽ mất mạng dưới tay một người và một thú có tu vi thua xa mình đến vậy...
Chết không nhắm mắt.
“Phù...” Lê Vĩ thở phào một hơi, cùng với Tiểu Bối đập tay ăn ý, chống nạnh cười ha hả.
Hắn thành thạo lột Nhẫn Trữ Vật và nhặt Hỏa Linh Kiếm của Trần Nhiên.
Tiểu Bối càng trực tiếp hơn, dùng móng vuốt nhỏ xé rách đan điền của lão ta, móc ra một viên Kim Đan nồng đậm Hỏa thuộc tính.
HÚ!
Tiếng sói tru dài vẫn tiếp tục vang lên từ sâu trong hầm mỏ, bóng sói khổng lồ vẫn nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Một người một thú nuốt nước bọt, nhìn nhau rồi cắn răng quyết định:
“Vào!”