245. Giai Đoạn Áp Lực – Càng Khốc Liệt!

Chung Cực Truyền Kỳ

Giai Đoạn Áp Lực – Càng Khốc Liệt!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 245 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao vừa liên thủ, cả hai chưa kịp phối hợp thì biến cố đột nhiên xảy ra.
Bầu trời rung chuyển, chiến trường chấn động khiến mọi thiên kiêu đều giật mình.
Chưa ai kịp phản ứng, một giọng nói lạnh lùng vang lên giữa không trung:
“Một tháng nữa, 1000 tòa Thiên Kiêu Thành sẽ xuất hiện ngẫu nhiên trên chiến trường. Chỉ những ai cướp được 10 Đoạt Mệnh Ấn mới đủ điều kiện bước vào. Kẻ ở ngoài thành sẽ phải đối mặt với thiên phạt thảm khốc!”
Tất cả thiên kiêu đều ngỡ ngàng, nín thở.
Vậy ra Vị Diện Thiên Kiêu Chiến không đơn thuần là cuộc săn đuổi hỗn loạn, mà còn có từng giai đoạn đẩy sự sinh tồn của họ lên đỉnh điểm khốc liệt.
Sự xuất hiện của Thiên Kiêu Thành không chỉ xóa bỏ hy vọng ẩn náu, mà còn buộc tất cả phải chiến đấu không ngừng nghỉ cho đến phút chót.
“May mà hồi đó ta không vào Chiến Giới Châu!” Lê Vĩ thầm bực bội.
Vị Diện Thiên Kiêu Bảng là bậc cao thủ, thiên phạt của nó có thể hủy diệt luôn cả Chiến Giới Châu của hắn.
Trong khi đó, vô số thiên kiêu khác cũng đang sốt sắng. Họ vốn tin rằng có thể thoát khỏi cuộc chiến, chờ đến giai đoạn cuối cùng khi mọi người kiệt sức mới nhảy vào giành lợi.
Nào ngờ luật lệ mới đã phá tan mọi mưu đồ… sao mà không khiến lòng người náo động?
Đặc biệt là những kẻ chưa sở hữu nổi một Đoạt Mệnh Ấn, giờ chỉ còn chưa đầy một tháng để sinh tồn.
Trong phút chốc, họ cuống cuồng truy sát lẫn nhau, bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
“1000 tòa thành giữa muôn vạn thiên kiêu, chắc chắn sẽ xảy ra hỗn chiến khủng khiếp.” Diêm Tịch Dao hứng khởi:
“Vào thành là lúc kẻ mạnh tự thanh trừng lẫn nhau, thật tàn nhẫn!”
“Quả đúng như vậy!” Lê Vĩ gật đầu.
“Những kẻ bước vào thành đều đã hạ gục ít nhất 10 đối thủ ngang tầm, đến lúc đó sẽ là cuộc đào thải giữa những kẻ mạnh nhất.”
“Ngươi đã thu được bao nhiêu Đoạt Mệnh Ấn?” Diêm Tịch Dao hỏi.
“Không tính của ta, ta có bốn cái.” Lê Vĩ đáp.
Là Cự Ngục Tộc, Hàn Phong Tộc, Lôi Âm Tinh Linh và Cổ Ngục Man Ngưu.
Diêm Tịch Dao sững người. Nàng từng nghĩ trong thời gian ngắn mình hạ ba địch, đoạt ba Đoạt Mệnh Ấn đã là thành công lắm rồi.
Nào ngờ Lê Vĩ lại hơn mình đến một cái.
“Ngươi thiếu sáu cái, ta thiếu bảy cái!” Diêm Tịch Dao quyết tâm:
“Chúng ta phải tranh thủ từng giây phút còn lại!”
Lê Vĩ gật đầu. Trong một tháng tới, họ cần săn được 13 Đoạt Mệnh Ấn.
Việc tìm kiếm con mồi sẽ không hề dễ dàng, bởi giờ đây, tất cả thiên kiêu đều là kẻ săn mồi… hoặc là con mồi.
Săn hay bị săn, vào thành hay chịu thiên phạt. Tất cả đều buộc phải xuất trận, không còn cơ hội trốn tránh.
Một tháng nữa, máu sẽ nhuộm đỏ càn khôn.
...
VÙ VÙ VÙ...
Giữa vùng hoang mạc hoang vu, Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao di chuyển với tốc độ phi thường, linh thức quét ngang dò tìm mục tiêu.
Cả hai đều tâm cao khí ngạo, không muốn chờ đợi Đoạt Mệnh Ấn tự tìm đến.
Họ muốn trở thành thợ săn.
Nhưng thật trớ trêu, đã có kẻ đang săn họ.
“Có mùi tanh.” Lê Vĩ đột nhiên dừng lại, nhếch mép:
“Không phải mùi máu thường, mà là mùi thối rữa và oán hồn… chúng không che giấu ý đồ. Hai ta đã bị nhận diện là con mồi!”
Diêm Tịch Dao cũng dừng bước, thân hình lơ lửng giữa không trung, vạt áo đen tuyền khẽ lay động dưới lớp Phù Văn huyền bí.
Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, lạnh lùng lên tiếng:
“Tưởng không biết mặt, hóa ra lại là bọn bại tướng Luân Hồi Cung!”
“Luân Hồi Cung!” Ánh mắt Lê Vĩ sáng lên.
Hắn giờ đã không còn ngây thơ như trước, cũng hiểu thêm nhiều thế lực tại Âm Gian.
Luân Hồi Cung cũng giống như Diêm Vương Điện, bắt giữ linh hồn đưa vào Luân Hồi… hai thế lực được coi là đối thủ cạnh tranh.
Tuy nhiên, nội lực của Luân Hồi Cung thường kém hơn Diêm Vương Điện một chút, trong các trận tranh đoạt linh hồn, đa phần là Diêm Vương Điện chiến thắng.
Nên Diêm Tịch Dao mới gọi chúng là bại tướng.
KHẰNG KHẶC KHẶC...
Một tràng cười quỷ dị đột nhiên vang lên từ tứ phương tám hướng, như hàng ngàn con ác quỷ đang cào xé vào màng nhĩ.
Không gian phía trước nứt toác, năm đạo hắc quang mang theo sát khí dày đặc như sóng thần ập xuống, khóa chặt năm hướng, chặn đứng đôi nam nữ.
Năm tên nam tử dung mạo giống nhau như đúc, sắc mặt tái nhợt, trên trán mọc ra một chiếc sừng, răng nanh sắc nhọn lộ ra ngoài môi.
Biểu cảm của chúng đầy vẻ âm độc, quỷ quyệt, thèm thuồng ngấp nghé...
“La Sát Ngũ Tử!” Diêm Tịch Dao thốt ra bốn chữ, đồng thời truyền âm cho Lê Vĩ:
“Năm đứa con trai Đại Trưởng Lão Luân Hồi Cung — La Sát Cơ.”
Tất cả đều là Đại Thừa Kỳ và Bát Chuyển...
Nhờ mâu thuẫn và thù địch giữa Diêm Vương Điện và Luân Hồi Cung, không khó hiểu vì sao La Sát Ngũ Tử săn đuổi Diêm Vương Công Chúa.
Còn Lê Vĩ đứng bên cạnh, chỉ là phần thưởng phụ… không được bọn chúng chú ý lắm.
Bởi trước khi tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, phần lớn chỉ nghe danh tiếng thiên kiêu của Diêm Vương Điện là Lâu Diễm mà thôi.
Lê Vĩ vuốt cằm. Trước đây từng có người ca tụng Diêm Vương Điện có Lâu Diễm, Luân Hồi Cung có La Sát Ngũ Tử...
Giờ đây Lâu Diễm đã chết, hắn cũng muốn tiễn Ngũ Tử về cùng.
Một kẻ đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt dâm tà, đầu lưỡi liếm mép nhìn Diêm Tịch Dao, khàn giọng nói:
"Diêm Tịch Dao, không ngờ công chúa cao cao tại thượng của Diêm Vương Điện lại đi cùng một kẻ vô danh. Hôm nay, năm huynh đệ ta sẽ lột da rút hồn các ngươi, đoạt lấy Đoạt Mệnh Ấn, làm bàn đạp bước vào Thiên Kiêu Thành!"
Kẻ vừa lên tiếng là La Nhất – Sát Hồn, trưởng tử của La Sát.
Bốn kẻ còn lại lần lượt là La Nhị — Phệ Huyết, La Tam — Hắc Cốt, La Tứ — Ám Ảnh, và La Ngũ — Liệt Tâm.
La Nhất bước ra một bước, cốt đao trong tay vạch một vòng tròn, cười hắc hắc:
"La Sát Tử Pháp — Ngũ Liên La Trận, khởi!"
Khí tức của năm anh em nhà họ La trong chớp mắt dung hợp làm một.
Giữa trán bọn họ có năm dấu ấn hiện ra, liên kết với nhau, tăng cường chiến lực, cộng hưởng giữa chiến trường.
La Tứ — Ám Ảnh thân hình lướt nhẹ, biến mất hoàn toàn trong hư vô.
Sức nặng của bóng tối trong phạm vi vạn dặm đột nhiên tăng lên gấp trăm lần, không gian biến thành hắc ám đen kịt, vô số bàn tay hắc ám đang dùng sức kéo căng.
Đây là Bát Tinh Vũ Kỹ - Thủ Ám Trọng Trường, tăng trọng lực trong bóng tối, một khi bị định trụ, tốc độ sẽ giảm xuống tối đa.
Lê Vĩ nhàn nhạt cười, Tiểu Càn Khôn bành trướng, Thời Không Cốt kích hoạt, thao túng thời không, triệt tiêu hoàn toàn trọng lực bóng tối mà La Tứ vừa thi triển.
“Lợi hại đấy!” Diêm Tịch Dao khen ngợi nhìn hắn.
“Hừ, chưa xong đâu!”
Hai tiếng quát lạnh vang lên.
La Nhị — Phệ Huyết và La Tam — Hắc Cốt đồng thời xuất chiêu.
La Nhị phun ra một ngọn thác huyết dịch màu đỏ thẫm mang theo tính chất ăn mòn cực mạnh:
Huyết Hà Táng Thi.
Huyết dịch cuồn cuộn tạo thành dòng sông lớn như trường hà, cứ thế ập xuống...
La Tam vung tay triệu hoán ra hàng vạn chiếc răng nanh sắc nhọn chẳng khác răng cưa, từ dưới đất trỗi dậy như núi đao.
Màn phối hợp của La Sát có thể nói là thiên la địa võng, vừa có khống chế tuyệt đối của hệ bóng tối, vừa có công kích diện rộng của huyết độc và nanh cốt, lại thêm La Nhất phụ trách liên kết thực lực của các huynh đệ, sẵn sàng ra tay tung đòn trí mạng khi con mồi lộ sơ hở.
"Phối hợp rất tốt, nhưng trước mặt bản công chúa, chút trò vặt này vẫn chưa đủ nhìn!"
Diêm Tịch Dao tóc dài nhẹ bay, đôi mắt bừng tỉnh...
Thiên Mệnh Cách — Âm Ti Phù Thể phát động toàn diện trong một ý niệm.
Vô vàn Phù Văn tím đen từ thân thể nàng phun trào ra, không cần kết ấn, lập tức ngưng kết thành năm bức tường phù chú bao bọc xung quanh hai người.
Âm Ti Vạn Thiên Phù — Ngũ Phương Tuyệt Bích!
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!
Huyết hà chôn xác và núi răng oanh tạc lên bức tường phù chú, phát ra những tiếng nổ điên cuồng.
Dư ba lật tung hoang mạc, lộ ra những rãnh như vực sâu.
Thế nhưng dưới năng lực chưởng khống phù văn đạt đến độ lô hỏa thuần thanh của Diêm Tịch Dao, toàn bộ lực lượng hủy diệt kia đều bị các ký tự phù chú chuyển hóa, đồng hóa thành âm lực bổ sung ngược lại cho phòng ngự.
"Cái gì?!” La Nhị và La Tam giật mình, không ngờ đòn hợp kích của bọn họ lại bị một mình nàng dễ dàng đỡ được.
Nhưng ngay lúc này, La Ngũ bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Diêm Tịch Dao như một bóng ma.
Trong tay hắn cầm một chiếc gương vỡ nát tỏa ra ánh sáng lục nhạt quỷ dị — Ảo Hồn Kính.
"Trúng chiêu của ta đi, Tiểu Thần Thông – Phá Tâm Thuật!"
Một đạo ánh sáng huyền ảo chiếu thẳng vào gáy Diêm Tịch Dao, đây là Tiểu Thần Thông cực kỳ quỷ dị và khó lường.
Đạo quang mang này không tổn hại nhục thân, nhưng lại có khả năng cưỡng ép kéo hồn của tu sĩ ra khỏi cơ thể, đưa vào trong ảo cảnh luân hồi, tra tấn đến mức nghiền nát tâm cảnh và ý chí của đối thủ.
Thần sắc Diêm Tịch Dao đột nhiên ngây dại, năm bức tường phù chú xung quanh khẽ lung lay như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
“Haha, công chúa thì sao? Vào trong ảo cảnh luân hồi, ngươi sẽ trải qua muôn vàn cực hình, vạn quỷ lăng nhục!” La Ngũ cười to.
"Chết đi!” La Nhất — Sát Hồn chớp thời cơ nghìn năm có một, thân hình cao lớn vụt tới, thanh cốt đao khổng lồ mang theo Cốt Long Ma Lực thô bạo, tàn nhẫn chém thẳng xuống cổ Diêm Tịch Dao.
"Các ngươi xem ta là không khí?”
Một tiếng gầm tàn bạo, kiệt ngạo bất tuần đột ngột nổ vang như sấm sét giữa trời quang.
Phàm Ăn Hình phát động. thân thể mập mạp bành trướng lên đến ba mươi trượng.
Trong lòng bàn tay, vảy rồng của Trấn Ngục Bạo Long tầng tầng lớp lớp hiện ra, kèm theo đó là vài chục đạo Ma Văn chằng chịt...
ẦM!
Hắn đưa tay trái ra, năm ngón tay thô ráp đầy ma văn trực tiếp bắt lấy lưỡi cốt đao của La Nhất.
KENG!!!
Tiếng va đập như kim loại vang dội khắp chiến trường, tóe lửa rực trời.
Thanh cốt đao có thể ngạnh kháng với linh bảo cấp cao của La Nhất khi chém vào lòng bàn tay Lê Vĩ lại phát ra tiếng ma sát kẽo kẹt, không thể tiến thêm một tấc, thậm chí lớp lân phiến trên tay Lê Vĩ còn chưa rách.
"Nhục thân quái quỷ gì thế này?!" La Nhất trợn tròn mắt, lực lượng đối phương truyền đến qua thân đao lại nặng nề như cả một tòa thần sơn áp xuống, làm xương bả vai hắn như sắp rạn nứt.
Lê Vĩ cười gằn, cái miệng rộng như chậu máu há ra...
Hắn không dùng vũ khí, mà dùng chính ngọn lửa địa ngục hừng hực trong lòng ngực phun ra một tia hủy diệt.
"Hơi Thở Bạo Long!"
Ở trạng thái to lớn của Phàm Ăn với cái miệng rộng, một cột Hơi Thở Bạo Long to gấp hàng chục lần bình thường, uy lực không cần phải nói.
ĐÙNG!
Tia Bạo Long hủy diệt xuyên qua thời không, hung hăng oanh tạc thẳng vào lồng ngực của La Nhất.
Bộ huyết giáp bảo vệ cấp Bát Tinh trên người tên thủ lĩnh La Sát trước mặt tia sáng này liền nát bấy như giấy vụn.
PHỐC!
Nửa thân người của La Nhất tấc tấc nổ tung thành một làn sương máu.
Minh hồn của hắn kinh hoàng thò đầu ra, muốn thi triển bí pháp độn tẩu về phía bốn huynh đệ, nhưng Lê Vĩ làm sao có thể bỏ qua miếng mồi ngon này?
"Đồ ăn ngon của ta, chạy đi đâu?” Lê Vĩ há mồm hút mạnh, một lực lượng thôn phệ dữ dội bộc phát ra ngoài.
“Dừng tay!” Bốn tên còn lại không còn thời gian tấn công Diêm Tịch Dao, phải chuyển sang giải cứu đại ca.
Nào ngờ đôi mắt thất thần của Diêm Tịch Dao bỗng hiện lên tia hài hước...
Hàng vạn luồng Phù Chú chẳng biết từ bao giờ hiện ra giữa không gian, kết thành xiềng xích đem tứ chi bọn chúng khoá chặt.
“Làm sao có thể?” La Ngũ không dám tin:
“Sao ngươi không trúng Tiểu Thần Thông?”
“Đần độn!” Diêm Tịch Dao khinh miệt cười.
Nếu như có ai đó nhìn xuyên được cơ thể nàng, sẽ thấy toàn bộ hồn phách của nàng đều được Phù Văn bảo hộ.
Người có Âm Tinh Phù Thể, làm sao dễ dàng bị trúng chiêu nhắm vào Hồn đơn giản như vậy?
Từ đầu đến cuối, nàng chỉ đang giả vờ để địch nhân chủ quan.
Lê Vĩ thừa cơ hội, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra, trói chặt lấy hồn của La Nhất kéo về, thèm thuồng nuốt chửng, ừng ực mà nuốt.
"Đại ca!!!" Bốn tên còn lại nhìn thấy La Nhất bị ăn tươi nuốt sống trong chớp mắt, gầm lên đầy thảm thiết. mối liên kết của bọn họ bị đứt đoạn, khiến cả bốn đứa cùng lúc cắn lưỡi phun ra một ngụm máu già, sắc mặt tái mét không còn chút máu.
"Chơi đùa đã đủ, các ngươi có thể đi rồi!"
Diêm Tịch Dao khẽ nâng tay lên, một thanh âm RẮC RẮC từ sâu trong xương tủy nàng vang lên.
Thiên Mệnh Cách — U Minh Cốt kích phát!
Từ thể nội nhỏ nhắn của Diêm Vương Công Chúa, hàng nghìn nhánh xương cốt phóng thảng lên thiên không.
Vèo vèo vèo...
Chúng nó bay một cách hỗn loạn, mỗi nhánh xương cốt cứng cáp, sắc nhọn... ẩn chứa sát khí kinh hoàng, bao vây bốn tên họ La...
“Nằm mơ!” Bọn chúng không phải đèn cạn dầu, cố gắng thi triển các loại chiêu thức khác nhau.
La Nhị - Phệ Huyết triệu hoán một kiện Bát Tinh Cực Phẩm – Tích Huyết Châu, tuôn ra Huyết Lực nồng đậm cho hắn uống vào và thôn phệ, kéo căng tu vi lên Đại Thừa Hậu Kỳ.
La Tam giải toả toàn thân, biến thành một bộ Hắc Cốt khổng lồ nhằm chống lại U Minh Cốt.
La Tứ thi triển Phân Thân Hắc Ám, biến thành ba người chiến lực không kém gì nhau, hấp thụ bóng tối và hắc ám chi lực xung quanh để tăng cường chiến lực toàn diện.
La Ngũ lại điều động Ảo Hồn Kính, hiến tế Minh Lực, thiêu đốt Minh Hồn để tăng cường sức mạnh, phát động lại Tiểu Thần Thông... lần này quyết tâm đưa Diêm Tịch Dao vào ảo cảnh thống khổ, vạn kiếp bất phục.
Lê Vĩ thấy vậy, đang muốn ra tay tương trợ...
Nhưng cảnh tượng tiếp theo, hắn biết mình không cần nóng vội...
Bởi vì hàng nghìn nhánh xương cốt của Diêm Tịch Dao bỗng nhiên bừng sáng...
Ánh sáng đến từ vô số luồng Phú Văn hiện lên trên những nhánh xương...
Vốn đã không thua gì Danh Khí, giờ đây càng đáng sợ hơn...
Khắc Chú vào xương cốt.
U Minh Cốt và Âm Ti Phù Thể phối hợp hoàn mỹ.
Ác mộng của địch nhân!
...
Chúc cả nhà tối vui vẻ.
Ai có lòng ủng hộ em thì đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!