246. Diệt Sát Quỷ Ngũ Tử

Chung Cực Truyền Kỳ

Diệt Sát Quỷ Ngũ Tử

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

VÙ VÙ VÙ!
Một màn phối hợp giữa hai loại Thiên Mệnh Cách của Diêm Tịch Dao khiến cho vạn dặm hoang mạc hoang vu bỗng chốc rực sáng.
Hàng nghìn nhánh xương cốt màu đen xám phóng lên thiên không không còn là những khúc xương, mà trên bề mặt của mỗi nhánh đều có hàng vạn ký tự Phù Văn màu tím đậm uốn lượn, sống động như có sinh mệnh.
U Minh Khắc Chú — Phù Cốt Toái Sinh!
"Sát!"
Diêm Tịch Dao nhẹ giọng quát lên một tiếng.
Hàng nghìn nhánh xương liên miên bất tuyệt trấn xuống không dứt, Phù Văn bạo tạc điên cuồng tạo thành một đại trận mang tính huỷ diệt.
Tứ La huynh đệ không cam lòng chịu chết, cố gắng chống lại bằng tất cả.
"Chặn lại cho ta!!!"
La Tam ở trạng thái Hắc Cốt khổng lồ cao mười trượng, rút ra những đốt xương cốt làm vũ khí, toàn diện trảm ra.
Hắn vốn tự hào về bí pháp rèn xương của Luân Hồi Cung, cho rằng nhục thân của mình không thua gì giao long tộc.
Thế nhưng, ngay khi một nhánh U Minh Cốt khắc phù văn đầu tiên chạm vào...
RĂNG RẮC!
Một tiếng nổ giòn giã vang lên, bộ Hắc Cốt khổng lồ của La Tam trước mặt U Minh Cốt khảm Phù yếu ớt như đất vụn.
BÙM!
Sát Phù nổ tung, U Minh Cốt trảm xuống...
Nát bấy, Hắc Cốt tan thành từng mảnh nhỏ...
Cùng lúc đó, La Tứ — Ám Ảnh và hai phân thân hắc ám cũng lao vào màn mưa xương cốt.
Bọn hắn thi triển bí pháp dung hợp, hấp thụ bóng tối tăng cường sức mạnh...
Nhưng mạnh đến đâu cũng là Đại Thừa Kỳ, trong khi công kích cấp độ này của Diêm Tịch Dao có thể uy hiếp đến Độ Kiếp.
PHỐC!
Phân thân và bản thể cùng lúc bị xuyên thủng, Phù Văn oanh tạc nổ thành thịt nát...
Ở một hướng khác, La Nhị sau khi cắn nuốt Tích Huyết Châu, toàn thân quấn quanh bởi một tầng huyết quang dày đặc, có thể cùng lúc đánh ra hàng chục loại Huyết Minh Vũ Kỹ...
Thế nhưng, số lượng U Minh Cốt quá nhiều, phối hợp với phù văn nổ tung đã nhấn chìm tất cả...
"Con moẹ nó! Tiện nữ này sao lại mạnh như vậy?!" Trước khi tan thành bọt máu, đây là ý niệm cuối cùng của hắn.
Còn về phần La Ngũ, còn chưa kịp hoàn thành ấn ký cuối cùng thì một đạo tàn ảnh béo mập đã che khuất toàn bộ tầm nhìn của hắn.
"Chào đạo hữu!”
Lê Vĩ thân cao ba mươi trượng, chẳng biết từ lúc nào đã vượt qua khoảng cách không gian, xuất hiện ngay trước mặt La Ngũ, vung quyền đấm ra.
“Lại là ngươi!” La Ngũ hận ý gào thét, nâng lên Ảo Hồn Kính muốn đón đỡ.
Khằng khặc...
Một tiếng cười quỷ dị vang lên, Dạ Tâm bất thình lình hiện ra phía sau, Tàn Khuyết Nhận vô tình gặt xuống:
“Tà Thức - Tuyệt Tâm!”
Một nhận gặt thẳng vào tâm cảnh...
“AAA!” La Ngũ ôm đầu gào thét, thất khiếu chảy máu, tâm cảnh băng liệt, sắc mặt dại ra.
Một kẻ ưa thích ỷ vào Pháp Bảo và Tiểu Thần Thông phối hợp nhắm vào tâm cảnh con mồi, bây giờ lại bị chính một đòn trí mạng vào tận tâm cảnh của mình.
Đây là ăn miếng trả miếng...
Lê Vĩ tươi cười, thuận tiện chụp lấy La Ngũ, kéo lấy Minh Hồn của hắn ra khỏi cơ thể, nhai nuốt thoải mái.
“Ợ...”
Hắn vỗ bụng hài lòng, Minh Tu rốt cuộc đạt đến Thất Chuyển Trung Kỳ sánh ngang Hồn Tu.
Ở phía bên cạnh, Diêm Tịch Dao đã kích hoạt Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư, biến La Nhị, La Tam và La Tứ thành Quỷ Hồn Nô Lệ của nàng.
Về phần La Nhất và La Ngũ đã ở trong bụng của Lê Vĩ, tiêu hoá luôn rồi.
Quỷ La Ngũ Tử của Luân Hồi Cung, năm vị thiên kiêu danh chấn một phương, toàn quân bị diệt sạch sẽ không còn một mống!
VÙ...
Gió hoang mạc thổi qua, mang đi những tàn dư cuối cùng của huyết khí và tử khí.
Lê Vĩ giải trừ Phàm Ăn Hình, thân thể nhanh chóng co rút lại trở về hình dáng một thanh niên tuấn mỹ. Hắn đưa tay lau khóe miệng, trên mặt lộ ra nụ cười híp mắt đầy thỏa mãn.
Năm cái Đoạt Mệnh Ấn, ba cái nhập vào Diêm Tịch Dao, hai cái nhập vào trong hắn.
Lúc này, số lượng Đoạt Mệnh Ấn của hắn và nàng thu được từ kẻ khác đã cân bằng, mỗi người có sáu cái.
Hắn thừa hiểu dù không có mình, Diêm Tịch Dao vẫn sẽ thắng lợi...
Trận này nàng thậm chí còn chưa triệu hoán Quỷ Hồn, ba cái Thiên Mệnh Cách chưa phát huy hết sức mạnh.
Hơn nữa, đường đường là Diêm Vương Công Chúa, nếu thiếu thủ đoạn cường đại như Tiểu Thần Thông, Bí Thuật, Pháp Bảo... mới là chuyện lạ đấy.
Lê Vĩ đi đến trước mặt Diêm Tịch Dao, cười tủm tỉm nói: “Công chúa điện hạ, trận này công lao thuộc về ngươi, ta chỉ lấy hai... phần ngươi ba, thế nào?”
Diêm Tịch Dao nhìn cái bụng phẳng lì của Lê Vĩ sau khi nuốt chửng linh hồn, ánh mắt loé lên nói:
“Chúng ta hợp lực, ai cũng có công... không cần phân biệt rõ ràng như vậy, ta được ba cái Đoạt Mệnh Ấn và ba Quỷ Hồn Nô Lệ rồi, giao ngươi bốn Nhẫn Trữ Vật xem như bù lại!”
“Haha, công chúa quả thật chiếu cố tiểu sư đệ như ta!” Lê Vĩ vui vẻ nói:
“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh!”
Nói xong, Lê Vĩ bỗng nhiên lấy từ trong Nhẫn Trữ Vật của La Nhất ra một thanh đại đao khẽ lay động, chép miệng tiếc rẻ:
"Thanh đao này được rèn từ xương sườn của một con Cốt Long, cứng cáp vô cùng, tiếc là bị ta bóp móp một chỗ. Để lát nữa tìm thịt nấu lẩu, ta dùng nó làm củi đốt, xem thử có gia tăng chút hương vị nào không."
Nghe thấy lời này của Lê Vĩ, Diêm Tịch Dao không nhịn được mà co giật khóe miệng. Kiện binh khí cấp Bát Tinh đỉnh cấp mà tên này lại muốn đem làm củi nấu lẩu, quả thực là phá của, không thể nói lý.
“Danh tiếng của La Sát Ngũ Tử này cũng không nhỏ, chiến lực lại hơi yếu một chút.” Diêm Tịch Dao nói.
“Bọn hắn không yếu đâu, chẳng qua không có cơ hội thể hiện!” Lê Vĩ nhe răng cười.
“Không yếu?” Diêm Tịch Dao nhướn mày:
“Chúng còn thủ đoạn gì à?”
“Haha, năm con hàng này còn có một năng lực... sau khi nhục thân bị huỷ, Hồn của chúng sẽ dung hợp vào nhau tạo thành một thực thể duy nhất!” Lê Vĩ nhún vai nói:
“Khi đó bọn họ sẽ đạt đến Cửu Chuyển Minh Tu, sánh ngang Độ Kiếp Sơ Kỳ.”
Diêm Tịch Dao hơi giật mình, liền nhìn sang ba tên Quỷ Hồn Nô Lệ ra lệnh:
“Hợp thử ta xem!”
Nhận lệnh, La Nhị, La Tam và La Tứ nhanh chóng hợp nhất, biến thành một Quỷ Hồn ba đầu sáu tay, tu vi đạt đến Bát Chuyển Viên Mãn Minh Tu.
Bọn họ đã tổn thất mất lão đại và lão ngũ, không thể đạt đến trạng thái toàn thịnh là Cửu Chuyển.
“Thấy chưa?” Lê Vĩ nói.
“Vậy ra ngươi cố tình ăn mất hai tên để chúng không thể lập tức dung hợp?” Diêm Tịch Dao nhìn chằm chằm, trước đó còn tưởng rằng hắn chỉ đơn giản muốn vơ vét chút lợi, không nghĩ còn có thể nhìn thấu thủ đoạn lợi hại nhất của La Sát Ngũ Tử.
“Cứ cho là thế đi!” Lê Vĩ cười hề hề.
Hắn có Thấu Mệnh Nhãn, đương nhiên biết Thiên Mệnh Cách – Tử Minh Quy Nhất của năm con hàng này...
Mà cũng vì biết, nên bọn chúng muốn tận dụng được Tử Minh Quy Nhất trước mặt hắn là không thể nào.
“Lợi hại thật!” Diêm Tịch Dao không thể không bội phục.
Nam nhân này chẳng những chiến lực và thiên phú khó lường, mà còn có kiến thức viễn siêu người khác.
Phải biết rằng ngay cả nàng, trước đó cũng không biết La Sát Ngũ Tử còn có năng lực như thế.
“À đúng rồi, cái Luân Hồi Cung này yếu hơn cả Diêm Vương Điện chúng ta, dựa vào đâu cử vào tận năm tên thiên kiêu?” Lê Vĩ bất mãn nói:
“Trong khi Diêm Vương Điện chỉ cử ra ba người?”
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đâu có giới hạn số lượng thiên kiêu của một thế lực!” Diêm Tịch Dao thản nhiên đáp:
“Đương nhiên nếu không ngại thiên tài làm đá lót đường cho người khác, ngươi có thể cử hàng trăm người tham gia cũng được.”
Lê Vĩ nghĩ lại cảm thấy cũng đúng...
Cử ra bao nhiêu đi chăng nữa, số lượng thiên kiêu cuối cùng chiến thắng vẫn chỉ là 100.
Thay vì cử đám đông hậu bối và đệ tử xông vào chịu chết, chi bằng dồn lực để bồi dưỡng ra số ít thiên kiêu chất lượng nhất, không chừng sẽ còn giành được một danh ngạch trong 100 cái tên.
“Hiểu rồi!” Lê Vĩ gật gù:
“Thà chất lượng hơn số lượng.”
Đây cũng là lý do vì sao các thiên kiêu đều được trang bị tận răng, kém nhất cũng có Bát Tinh Pháp Bảo...
Mà một số thế lực cường đại, ngay cả Cửu Tinh Pháp Bảo cũng trang bị cho thiên kiêu.
Nên biết rằng Cửu Tinh Pháp Bảo không phải rau cải trắng, ở Diêm Các của Diêm Vương Điện cũng không có nhiều, hơn nữa mỗi kiện đều bán với giá trên trời.
Luân Hồi Cung cử vào La Sát Ngũ Tử để tận dụng tối đa chiến lực là chuyện thường...
Diêm Tịch Dao xoay người, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng khí tức bạo liệt của các thiên kiêu khác đang không ngừng va chạm:
"Quy tắc Thiên Kiêu Thành vừa ra, những kẻ ẩn nấp đều đã bị ép phải hiện thân... Phía trước có mấy luồng khí tức không tệ, có vẻ như có vài con mồi lớn đang hỗn chiến."
"Vậy còn chờ gì nữa?" Lê Vĩ bình tĩnh nở nụ cười:
"Đi thôi, Thiên Kiêu Thành phải có chỗ cho chúng ta!"
VÙ VÙ!
Hai đạo độn quang một vàng một tím đen lập tức vạch phá bầu trời hoang mạc, lao thẳng về phía trung tâm của những cuộc hỗn chiến điên cuồng.
10 Đoạt Mệnh Ấn chỉ là vé vào cửa.
Thiên Kiêu Thành mới là nơi đẫm máu...
...
Phía tây chiến trường, nơi giáp ranh với một dải đầm lầy dơ bẩn, sương mù dày đặc không tán...
Thế nhưng lúc này, lớp sương mù đã bị những luồng lực lượng vô hình xé toạc thành từng mảnh nhỏ.
KENG KENG KENG...
Tiếng kim loại va chạm rợn người liên tục bùng nổ.
Giữa chiến trường hỗn loạn đó, một nam tử mặc trường bào trắng như tuyết đang chắp hai tay sau lưng, bàn chân dẫm trên một phiến đá, lơ lửng cách mặt đất ba thước.
Thân hình hắn gầy gò, tóc dài đen nhánh xõa ngang vai, trên mặt không một chút cảm xúc, phảng phất như tất cả những kẻ xung quanh chẳng lọt nổi vào mắt hắn.
Hắn chính là Kiếm Minh Thiếu Chủ — Kiếm Tuyệt Phàm.
Kiếm Minh chính là thế lực Kiếm Tu mạnh nhất Vị Diện tầng thứ nhất.
Kiếm Minh Thiếu Chủ được xưng tụng là hạt giống Kiếm Đạo hiếm thấy cổ kim...
Lúc này, vây quanh hắn là năm thiếu niên tiếng tăm không nhỏ...
Năm kẻ này đều là những hạt giống đỉnh cấp của các tông môn hàng đầu, tu vi thấp nhất cũng là Hợp Thể Viên Mãn.
Đứng ở hướng chính diện là hai huynh đệ đồng môn của Ngũ Hành Tông, Mộc Lăng và Hỏa Chúc.
Một kẻ thống ngự sâm lâm bạt ngàn, một kẻ điều động dòng thác nham thạch nóng chảy...
Mộc Thuộc Tính phòng ngự và khống chế, Hoả Thuộc Tính tấn công dữ dội.
Phía trên cao, một gã đại hán đầu trọc, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng đang nắm chặt một thanh trường mâu bằng đá nặng nề, vừa to vừa thô, lại mang đầy nguy hiểm.
Hắn là Ngô Lãm của Cửu Binh Sơn, người sở hữu vạn cân lực bẩm sinh, lực chiến thô bạo...
Kinh khủng nhất là hai vị thiên tài của Song Tinh Giáo, Tinh Dương và Tinh Toản.
Hai kẻ này đứng đối xứng hai bên đông tây, một người quanh thân có những tiểu tinh màu đỏ xoay tròn, người kia vận chuyển Hắc Tinh Chi Lực tạo ra một hố đen hắc ám từ các ngôi sao chết chóc.
Năm đại thiên kiêu liên thủ, ý đồ tiêu diệt kẻ đã sở hữu sáu loại Đoạt Mệnh Ấn từ Kiếm Tuyệt Phàm.
"Kiếm Tuyệt Phàm! Buông bỏ thanh kiếm rỉ sét của ngươi xuống!" Ngô Lãm gầm lên, tiếng lôi đình nổ vang khiến đầm lầy bên dưới cuộn trào sóng dữ:
"Dù ngươi có là Kiếm Minh Thiếu Chủ, tự phụ kiếm đạo vô song, nhưng trước thạch mâu trong tay ta, kiếm của ngươi chỉ là phù vân!”
"Nhảm nhí quá." Kiếm Tuyệt Phàm nhẹ nhàng buông lỏng hai tay đang chắp sau lưng.
Bàn tay gầy guộc của hắn chậm rãi hạ xuống, nắm lấy chuôi của thanh trường kiếm rỉ sét loang lổ dắt bên hông.
Thanh kiếm này mỏng manh vô cùng, trên lưỡi kiếm đầy vết mẻ, thoạt nhìn giống như một thanh sắt vụn phế thải.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào chuôi kiếm, một luồng âm lực lạnh lẽo tột cùng đột nhiên từ dưới chân hắn lan tràn ra xung quanh.
Không có ánh sáng chói mắt, không có hư ảnh vạn trượng, chỉ là một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian.
"Chết đi! Ngũ Hành Tuyệt Sát — Mộc Hỏa Chuyển Luân!" Mộc Lăng và Hỏa Chúc cảm nhận nguy hiểm, tiên hạ thủ vi cường.
Vạn trượng gai nhọn màu xanh sẫm từ sâm lâm đâm lao vọt ra giăng kết thành thiên la địa võng bao phủ, nương theo đó, nham thạch như mưa lửa của Hoả Chúc đánh ra giáng xuống không ngừng...
Lửa mượn gió, gỗ trợ thế lửa, hai luồng thuộc tính hỗ trợ tạo thành một vòng xoáy hủy diệt khổng lồ, nghiền nát tất cả bên trong, cuốn thẳng về phía tà áo trắng của Kiếm Tuyệt Phàm.
Đối mặt với chiêu thức phối hợp long trời lở đất này, Kiếm Tuyệt Phàm thậm chí không thèm chớp mắt.
Hắn chỉ nhấc tay phải lên, thanh kiếm rỉ sét rút ra một tấc.
XOẸT!
Một đường kiếm mỏng như sợi tơ nhạt nhòa lướt qua hư không.
Nó không hề tạo ra tiếng nổ nào với vòng xoáy Mộc Hỏa dữ dội kia, mà trực tiếp xuyên thẳng qua tầng năng lượng thuộc tính, lướt nhẹ qua cổ của Mộc Lăng và Hỏa Chúc.
Thời gian giống như ngưng đọng trong một cái chớp mắt.
Vòng xoáy Mộc Hỏa khổng lồ cách thân thể của Kiếm Tuyệt Phàm chỉ ba thước bỗng nhiên đứng khựng lại, sau đó như mất đi nguồn năng lượng duy trì, hóa thành tàn tro rơi rụng lả tả xuống đầm lầy.
"Cái... cái gì..." Mộc Lăng trợn tròn hai mắt, biểu cảm trên mặt cứng đờ.
Thân thể hắn hoàn toàn không có một vết thương, quần áo không rách, huyết dịch không chảy.
Thế nhưng, sâu trong thể nội của hai huynh đệ Ngũ Hành Tông, hồn phách bỗng nhiên xuất hiện một vệt cắt gọn gàng...
Hai đạo linh hồn của Mộc Lăng và Hỏa Chúc trực tiếp bị chém đôi, chậm rãi tiêu tán.
Bịch!
Nhục thân của hai tên thiên kiêu ngã ráp xuống đất, đôi mắt trống rỗng không còn chút thần trí nào.
Một kiếm nhẹ rút, hai vị thiên kiêu tinh thông phối hợp ngũ hành liền tử thương, hồn phi phách tán!
Chứng kiến hai người Mộc Lăng chết một cách quỷ dị như vậy, Ngô Lãm ở trên cao da đầu tê dại, nội tâm dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
Nhưng đã phóng lao, không thể không theo!”
"Thạch Bạo Chi Lực — Mâu Phá Trường Không!"
Ngô Lãm thiêu đốt cả tinh huyết, đem sức mạnh nhục thân phát huy đến cực hạn.
Một mâu của hắn đâm thẳng xuống mục tiêu...
Trong quá trình này, Thạch Mâu biến lớn, to như một ngọn núi với đỉnh nhọn đập thẳng vào mục tiêu.
Đây không còn là đâm, đây là trấn áp thô bạo!
Kiếm Tuyệt Phàm ngước mắt lên, biểu lộ từ đầu đến cuối như nước trong không gợn sóng.
Hắn tiến lên một bước nhẹ nhàng, kiếm trong tay rút thêm một tấc, hướng lên bầu trời vung lên một nhát giản đơn.
Không có chiêu thức cầu kỳ, không có kiếm khí hóa hình, chỉ có một đường thẳng tắp.
Vẫn là sự mỏng manh đó, nhưng lại cắt đôi Thạch Mâu từ đỉnh đến chuôi giữa bầu trời...
Đồng tử Ngô Lãm co rút lại, chỉ thấy không gian trước mặt đang tách làm hai mảnh.
"A!!!"
Ngô Lãm gào thét thảm thiết, nhưng tiếng hét của hắn chỉ vang lên được nửa tiếng thì đột ngột im bặt.
Thân thể hắn, ngã xuống từ không trung... rơi vào từng khối đá do Thạch Mâu vỡ vụn tạo thành.
Nhìn từ bên ngoài, chẳng có chút vết thương nào.
Ba kẻ ngã xuống! Kiếm Tuyệt Phàm đứng đó, tà áo trắng vẫn phẳng phiu như cũ, thanh kiếm rỉ sét trong tay lúc này mới chỉ lộ ra chưa đầy ba tấc.
Mắt thấy ba vị đồng bạn bị giết chết trong nháy mắt mà không cách nào nhìn thấu được quy luật của kiếm chiêu, hai vị thiên tài còn lại của Song Tinh Giáo là Tinh Dương và Tinh Toản hoàn toàn sụp đổ tâm thần.
Sự kiêu ngạo của thiên kiêu lúc này biến thành sự hoảng loạn tột độ.
"Kiếm Ý, trời ơi... hắn lĩnh ngộ Kiếm Ý trong truyền thuyết! Mau dùng bí pháp tối cao!" Tinh Dương rít lên, hai mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Hắn đã nhận ra vì sao Kiếm Tuyệt Phàm giết chóc một cách thầm lặng như vậy.
Bởi vì hắn sử dụng Kiếm Ý, chém vào ý thức, chém vào hồn, chém vào phách.
Kiếm Ý là ý chí của kiếm tu, sát phạt và sắc bén, quỷ dị không thể lường được...
“Thiếu Chủ Kiếm Minh, vậy mà đã ngộ được Kiếm Ý!” Bên ngoài, hàng loạt lão quái vật khiếp sợ thốt lên.
Ngay cả Độ Kiếp Kỳ, Cửu Chuyển cường giả... cũng rất khó lĩnh ngộ được Ý.
“Hợp lực đi, chúng ta không còn đường lui!” Tinh Toản cũng điên cuồng hét lớn.
“Đốt máu tế hồn!” Tinh Dương hoảng loạn.
Hai người liều mạng nhìn nhau, đồng thanh quát lớn:
"Song Tinh Quy Nhất — Chúng Tinh Chi Bạo!"
...
Chúc cả nhà ngủ ngon.
Ai có lòng ủng hộ em thì đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!