Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 31: Đẳng cấp Kim Đan!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hỏa Diệm Sơn là ngọn núi thứ ba trong Thiên Tà Giáo, chủ nhân ngọn núi là Tam Trưởng Lão - cường giả hệ Hỏa mạnh nhất thế lực. Trước khi nhậm chức trưởng lão, ông ta từng giữ vị trí Đường Chủ của Luyện Khí Đường.
Hỏa Diệm Sơn đỏ rực nhìn từ bên ngoài, lòng núi chứa đầy dung nham nóng chảy, vô số Dị Hỏa bùng cháy dữ dội, nhảy múa bên trong.
Trong bể dung nham, một lão già dáng người thấp bé, chưa đầy một mét, trên đầu mọc ra hai cái sừng dê đang thích thú ngâm mình, tắm rửa, tận hưởng cái nóng rực rỡ đủ sức thiêu cháy một Luyện Hư Kỳ chỉ trong nháy mắt.
Bỗng nhiên không gian phía trên bỗng vặn vẹo, chiếc áo choàng phấp phới, bóng dáng Thiên Tà Giáo Chủ xuất hiện.
Nàng vừa từ Tội Thành trở về.
“Phi lễ chớ nhìn!” Lão già thấp lùn giật mình, vội vàng dùng tay che cơ thể.
Thiên Tà Giáo Chủ không buồn để ý, nhẹ nhàng vươn tay, vô số Tà Lực đen kịt như những đám mây u ám bao phủ cơ thể lão già, che kín da thịt, trực tiếp kéo lão ta lên từ trong dung nham.
“Lão nô tham kiến Giáo Chủ!” Tam Trưởng Lão - Nham Dương kính cẩn hành lễ, khiến y phục bao trùm toàn thân.
“Bản tọa muốn ngươi luyện khí.” Thiên Tà Giáo Chủ bình thản nói.
Nham Dương giật mình. Pháp Bảo mạnh nhất của Thiên Tà Giáo, qua bao đời Giáo Chủ ôn dưỡng đã sớm vượt xa Pháp Bảo Cửu Tinh thông thường. Vật như vậy vẫn còn trong tay Giáo Chủ, rốt cuộc nàng còn muốn luyện chế thứ gì khác?
Nham Dương không dám có ý kiến, chỉ thành khẩn đáp:
“Chỉ cần Giáo Chủ đưa ra yêu cầu, lão phu sẽ dốc hết năng lực.”
Thiên Tà Giáo Chủ phất tay, hai trái tim gắn chặt liền xuất hiện trước mặt.
“Bỉ Dực Chi Tâm?” Trong mắt Nham Dương lóe lên vẻ kinh ngạc, thầm than phục:
“Vô số năm qua, Bỉ Dực Chi Tâm đã tuyệt tích… nghe nói có một lần Tội Thành Chi Chủ phải bỏ ra cái giá lớn mới có được từ Đấu Giá Hội, không ngờ Giáo Chủ cũng sở hữu được.”
“Là lấy từ Tội Thành.” Thiên Tà Giáo Chủ gật đầu.
“Cái này…” Nham Dương cả kinh, muốn đoạt đồ của Tội Thành vô cùng khó khăn, Giáo Chủ chắc hẳn cũng phải đánh đổi thứ gì đó quan trọng, rốt cuộc nàng muốn luyện chế thứ gì?
“Hai chiếc mặt nạ.” Thiên Tà Giáo Chủ nói thẳng thừng:
“Che đậy dung mạo, che đậy tu vi, che đậy khí tức… khi hai người đeo vào, có thể chia sẻ, liên kết sức mạnh cho nhau.”
Nham Dương nổi sóng gió lớn trong lòng.
Lão là Luyện Khí Sư cao cấp nhất của Thiên Tà Giáo, ở Hỗn Vực cũng cực kỳ nổi danh, đủ tư cách xếp vào hàng ngũ những Luyện Khí Sư hàng đầu.
Nham Dương đương nhiên biết ý nghĩa và công dụng của Bỉ Dực Chi Tâm.
Giáo Chủ vậy mà muốn luyện chế ra một cặp mặt nạ? Là dành cho nàng và ai sử dụng?
Liên tưởng đến tên tiểu tử đã kết Minh Hôn với nàng kia, Nham Dương không khỏi rùng mình…
Giáo Chủ chẳng lẽ xem trọng kẻ đó đến vậy sao? Điều này thật hoang đường.
“Thế nào? Làm được không?” Thiên Tà Giáo Chủ mất kiên nhẫn, giọng nói đã trở nên lạnh lẽo.
“Được được, đương nhiên là được.” Nham Dương đổ mồ hôi, liên tục gật đầu.
“Làm đi!” Thiên Tà Giáo Chủ tùy ý nói:
“Bản tọa chờ.”
Bóng dáng nàng biến mất, chỉ để lại Bỉ Dực Chi Tâm.
Nham Dương âm thầm cười khổ, muốn luyện chế Pháp Bảo đâu phải chỉ cần một loại nguyên liệu chủ đạo chứ?
Để đáp ứng được yêu cầu của Giáo Chủ về hai chiếc mặt nạ, ít nhất phải thêm ba loại nguyên liệu phụ trợ cao cấp.
“Lần này lại phải dốc hết túi rồi, lỗ nặng quá…” Nham Dương buồn rầu.
Tuy nhiên tất cả mọi thứ ở Thiên Tà Giáo vốn đều thuộc về Giáo Chủ, kể cả tài sản của mình, Nham Dương cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.
Sắc mặt lão trở nên chăm chú, vẻ kính cẩn vừa rồi tan biến, thay vào đó là khí chất nghiêm túc của một bậc tông sư.
Hai tay huy động thành tàn ảnh, từng loại hỏa diễm nóng rực khiến không gian vặn vẹo hiện rõ.
Ùng ục… Dung nham sôi trào, linh khí cũng bị đun sôi.
Theo ý niệm của Nham Dương, Bỉ Dực Chi Tâm rơi vào trong hỏa diễm, bắt đầu được tinh luyện.
…
Lê Vĩ không biết thê tử của mình vừa làm những chuyện gì, hắn đang tập trung hấp thụ linh khí từ Linh Lang.
Sau ba tháng, với nguồn linh khí vừa tinh khiết vừa nồng đậm, cùng với hoàn cảnh tuyệt vời trên đỉnh Hồ Lô Sơn, tu vi của hắn đã vượt qua Trúc Cơ Hậu Kỳ, tiến vào Trúc Cơ Viên Mãn… đang hướng tới một đại cảnh giới quan trọng.
Ngưng luyện linh khí của bản thân thành một viên đan màu vàng nhạt trong cơ thể, đây chính là cảnh giới Kim Đan, hay còn gọi là Kết Đan.
Viên Kim Đan của mỗi tu sĩ sẽ giúp chủ nhân tăng cường khả năng hấp thụ linh khí, thúc đẩy linh lực vận hành và gia tăng chiến lực.
Có được Kim Đan hỗ trợ, chiến lực của tu sĩ sẽ vượt xa cảnh giới Trúc Cơ trước đó.
Trong cùng một cảnh giới, Kim Đan của ai càng to sẽ càng có ưu thế…
Thế nên việc ngưng kết Kim Đan cũng rất quan trọng, cần ưu tiên tài nguyên tinh khiết, không để tạp chất xuất hiện, từ đó mới có thể tạo ra Kim Đan lớn hơn.
Đó là những gì Lê Vĩ tìm hiểu được, nhưng lại bị Tiểu Đồng khinh bỉ nói:
“Vẫn còn non lắm.”
“Chẳng lẽ sai chỗ nào?” Lê Vĩ tò mò hỏi.
Tiểu Đồng biết cân nhắc nặng nhẹ, Kim Đan là một nền tảng quan trọng, cẩn thận giải thích:
“Kim Đan có năm phẩm, từ Ngũ Phẩm đến Nhất Phẩm, trong đó Ngũ Phẩm là tệ nhất, Nhất Phẩm là cực hạn, quyết định rất lớn đến căn cơ và thành tựu của ngươi sau này.”
“Ồ?” Lê Vĩ như được mở mang tầm mắt.
“Phế vật kết được Ngũ Phẩm Kim Đan, tu sĩ bình thường kết được Tứ Phẩm Kim Đan, kẻ có chút thiên phú kết được Tam Phẩm Kim Đan, thiên tài kết được Nhị Phẩm Kim Đan, thiên tài trong số thiên tài kết được Nhất Phẩm Kim Đan.” Tiểu Đồng hỏi:
“Ngươi muốn kết được mấy phẩm?”
“Đương nhiên là Nhất Phẩm Kim Đan.” Lê Vĩ nuốt nước bọt đáp.
“Haha.” Tiểu Đồng cười nhạo:
“Nghĩ hay lắm, nhân vật kết thành Nhất Phẩm Kim Đan, nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, ngươi thật biết mơ mộng hão huyền.”
Lê Vĩ buồn bực, nhưng vẫn không bỏ cuộc, quyết tâm hỏi: “Cần điều kiện gì để sở hữu Nhất Phẩm Kim Đan?”
“Bốn điều kiện.” Tiểu Đồng tiết lộ:
“Thứ nhất, cần có nguồn linh khí chất lượng không nhiễm bất kỳ tạp chất nào, may cho ngươi là đã có Linh Thạch Hóa Hình, nếu không, dù là Linh Thạch Cực Phẩm cũng không đủ tiêu chuẩn.”
Lê Vĩ tươi cười, đưa tay xoa xoa đầu Linh Lang khen thưởng: “Đúng là bảo bối của ta.”
Con sói có vẻ rất hưởng thụ, híp mắt lại, nhưng cơ thể to béo trước đó của nó đã gầy đi một vòng sau khi cung cấp linh khí giúp Lê Vĩ đạt đến Trúc Cơ Viên Mãn.
“Thứ hai, cần có Ngũ Hành Thuộc Tính, hoặc hai loại thuộc tính tương sinh tương khắc trong cùng một thân thể, ngươi lại may mắn có được Âm Dương Chi Lực.”
Lê Vĩ mở cờ trong bụng, lại hỏi: “Thuộc tính tương sinh tương khắc là gì?”
“Là lực lượng vừa khắc chế nhau, vừa có thể hỗ trợ nhau mạnh mẽ hơn…” Tiểu Đồng liệt kê tiếp:
“Thứ ba, phải tập hợp đầy đủ tài nguyên tương ứng.”
“Cuối cùng là ngộ tính của người kết đan, thứ này chính là rào cản lớn nhất phân biệt giữa thiên tài và yêu nghiệt, không ai có thể giúp được ngươi cả.”
“Điều kiện cuối cùng ta chắc chắn đáp ứng.” Lê Vĩ tự tin nói.
“Ảo tưởng.” Tiểu Đồng khinh bỉ, hiển nhiên không tin, nói:
“Ngươi có thành tựu gì ngoài việc đánh được mấy tên Kim Đan yếu ớt kia?”
Lê Vĩ không phục đáp: “Ta từng tu luyện đến Trúc Cơ ở một nơi không có linh khí.”
Nếu như có được ánh mắt, Tiểu Đồng chắc chắn sẽ nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc.
Không có linh khí tu đến Trúc Cơ? Ngươi khoác lác cũng nên có giới hạn chứ…
Lê Vĩ lười giải thích, trực tiếp hỏi: “Những tài nguyên cần thiết là gì? Ta sẽ cố gắng thu lấy.”
Tiểu Đồng tiếp tục giảng giải: “Nếu dùng Ngũ Hành Linh Căn kết Nhất Phẩm Kim Đan, đòi hỏi phải sở hữu năm loại tài nguyên Tam Tinh Cực Phẩm tương ứng với Kim - Thủy - Mộc - Hỏa - Thổ.”
“Tuy nhiên ngươi lại dùng Âm Dương Linh Căn kết Nhất Phẩm Kim Đan, vậy chỉ cần có hai loại tài nguyên tương ứng với Âm và Dương là được, tuy nhiên chúng phải đạt đến cấp Tứ Tinh Hạ Phẩm.”
“Tứ Tinh?” Lê Vĩ tròn xoe mắt:
“Tài nguyên Tứ Tinh thường dành cho Nguyên Anh sử dụng, ta biết tìm ở đâu bây giờ?”
“Thế nên mới nói, bất kể kết Nhất Phẩm Kim Đan theo hình thức nào cũng không hề dễ dàng, trừ phi ngươi có cơ duyên, hoặc có bối cảnh, được trưởng bối chuẩn bị sẵn tài nguyên.” Tiểu Đồng truyền đến giọng nói đắc ý:
“Cũng may cho ngươi là có Đồng đại nhân ta đây, mau lấy mấy thứ ở bảo khố ra.”
“Ồ?” Lê Vĩ giật mình, trước đó hắn có 5000 Tà Điểm, mua Linh Huyền Song Kiếm tiêu tốn 2000, 3000 còn lại đã tiêu sạch vào những vật phẩm mà Tiểu Đồng chỉ định.
Hắn lật đật lấy chúng ra, lần lượt là một viên yêu đan ảm đạm, không còn lực lượng, một khối đá cuội màu xám tro với đầy vết nứt và một ngọn đèn dầu hiu hắt, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.
Ấy thế mà mỗi món đồ này đều có giá 1000 Tà Điểm, đắt đỏ vô cùng.
“Cảm thấy giá cao à?” Tiểu Đồng buông lời chế nhạo:
“May cho ngươi là mấy tên Giám Định Sư của Thiên Tà Giáo không biết cách dùng hàng, bằng không, một vạn Tà Điểm chưa chắc đã đổi được.”
“Vậy chúng ta kiếm lời lớn sao?” Nhịp tim Lê Vĩ đập thình thịch.
“Tri thức chính là tài sản vô giá, có tri thức vượt trội như ta đây… ngươi còn không biết quý trọng sao?” Tiểu Đồng lãnh ngạo, quyết định khai sáng cho kẻ ngu muội này, ung dung nói:
“Yêu đan kia thuộc về Nhật Dương Điểu, loài yêu thú sống nhờ năng lượng từ mặt trời, có một dòng huyết mạch mỏng manh của Kim Ô Thần Thú, chí dương chí cương.”
“Khối đá màu xám tưởng chừng vô dụng kia chính là Tích Âm Thạch, là loại khoáng thạch chuyên hấp thụ Âm Khí ở những nơi âm hàn, lạnh lẽo như mộ địa, nghĩa trang.”
“Chỉ riêng hai thứ này nếu ở trạng thái tốt nhất, đã có thể sánh ngang với tài nguyên Lục Tinh rồi.”
Lê Vĩ hai mắt sáng rực, nhưng chợt nhận ra Yêu Đan Nhật Dương Điểu đã bị rút cạn lực lượng, còn Tích Âm Thạch cũng đầy rẫy vết nứt, có vẻ không còn nguyên vẹn.
“Chính vì không còn dùng được nên mới có giá rẻ bèo.” Tiểu Đồng cười nhạt:
“Nhưng ngọn đèn dầu yếu ớt kia lại ẩn chứa một tia Âm Dương Chi Hỏa, nếu dùng Âm Dương Chi Hỏa thiêu đốt Yêu Đan và Tích Âm Thạch, có thể khôi phục phần nào lực lượng bên trong chúng, đủ cho ngươi dùng làm tài nguyên kết đan.”
“Lợi hại.” Lê Vĩ giơ ngón tay cái lên, vội vàng nâng ngọn đèn dầu lên.
Tỉ mỉ quan sát, phát hiện ngọn lửa trong đèn dầu vẫn đang cháy, màu sắc nhợt nhạt.
Thử chạm tay vào, hoàn toàn không cảm nhận được nhiệt độ.
“Nó đã yếu đến mức sắp lụi tàn, mau dùng Linh Lực.” Tiểu Đồng nghiến răng:
“Đừng để việc gì cũng cần ta chỉ dạy.”
Không chút chần chừ, Lê Vĩ chạm tay vào đèn, truyền Âm Dương Linh Lực của mình sang…
VÙ VÙ VÙ.
Ngay lập tức, ngọn đèn như một cái động không đáy, điên cuồng hút lấy linh lực của hắn.
“Phốc!”
Lê Vĩ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, trong lòng thầm mắng:
“Trắng trợn cướp đoạt!”
Chỉ trong một hơi thở, tất cả linh lực trong đan điền và cả Tiểu Linh Thụ đều sắp bị hút cạn, nguồn linh lực vận chuyển qua kinh mạch quá nhanh và mạnh khiến hắn không chịu nổi phản phệ, máu tươi liên tục trào ra.
Khoảnh khắc đó, ngọn lửa yếu ớt bỗng bùng lên dữ dội, lơ lửng trước mặt, đốt cháy trụi cả ngọn đèn dầu vốn chứa đựng nó.
Đây là hỏa diễm có hai màu trắng và đen đan xen giao thoa, nhiệt độ trong phòng bỗng nhiên vừa lạnh vừa nóng, vô cùng khó chịu.
Lê Vĩ lúc này chảy cả mồ hôi, lúc thì lạnh run cầm cập…
Hắn cắn răng, làm theo lời của Tiểu Đồng, đặt viên yêu đan và khối đá cuội vào trong Âm Dương Chi Hỏa.
Chỉ chờ có vậy, Nhật Dương Điểu Yêu Đan và Tích Âm Thạch liền nuốt chửng Âm Dương Chi Hỏa.
Yêu Đan Nhật Dương Điểu nuốt phần lửa nóng, Tích Âm Thạch nuốt lấy phần lửa lạnh…
Lê Vĩ vừa chờ mong, vừa kích động nhìn tình huống này.
“Chít chít…” Tiểu Bối ở bên cạnh cũng đầy hứng thú quan sát cảnh tượng tài nguyên được phục hồi, hai mắt híp lại, vô cùng vui mừng.
Nó biết chỉ cần thành công, chủ nhân của mình sẽ trở nên cường đại…
“Lửa này nướng cá ăn ngon không chít?” Tiểu Bối âm thầm suy nghĩ.
Linh Lang thấy Lê Vĩ mệt mỏi nằm ngửa trên mặt đất, nó chủ động đến gần, phóng thích Linh Khí giúp hắn phục hồi.
“Sói con, yêu chết ngươi.” Lê Vĩ cảm động ôm lấy một chân của nó, cảm thấy thoải mái dễ chịu.
Nửa tháng trôi qua, Âm Dương Chi Hỏa đã dần dần tan biến…
Nhưng đổi lại, màu sắc của viên Yêu Đan kia ngày càng chân thực, thoáng ẩn thoáng hiện hư ảnh một con chim điểu với bộ lông đỏ trắng đan xen…
Song song với đó, các vết nứt trên khối đá cuội đã khép lại, trở thành một Tích Âm Thạch tràn đầy âm hàn linh khí.
“Xong rồi!” Tiểu Đồng hài lòng gật đầu:
“Tuy đẳng cấp của chúng vẫn kém hơn bản gốc, nhưng vẫn vượt qua Tứ Tinh Hạ Phẩm khá nhiều… đủ cho ngươi kết đan.”
“Đa tạ ngươi!” Lê Vĩ chân thành nói.
Nếu không nhờ Tiểu Đồng chỉ điểm, có lẽ hắn còn ngây ngô khờ khạo, ngay cả phẩm cấp của Kim Đan cũng không biết.
“Hừ, hãy chứng minh ngươi không khoác lác, kết đan nhanh đi!” Tiểu Đồng hừ lạnh:
“Cho ta thấy Nhất Phẩm Kim Đan xem nào!”
“Sẽ không để ngươi thất vọng.” Lê Vĩ gật mạnh đầu.
Hắn không vội đột phá, thay vào đó, hắn khoanh chân ngồi thiền, kiên nhẫn hấp thụ Linh Khí từ Linh Lang để hồi phục.
Tiểu Đồng âm thầm tán thưởng, nó cố ý thúc giục để xem phản ứng của Lê Vĩ, đối phương có thể chú trọng việc ổn định trạng thái thay vì nóng vội kết đan ngay lập tức, cho thấy tâm tính trầm ổn, biết cân nhắc nặng nhẹ.
Để kết đan diễn ra một cách thuận lợi và hoàn mỹ, trạng thái của tu sĩ phải ở trạng thái toàn thịnh.
Ba ngày sau, khi linh lực trong đan điền và Tiểu Linh Thụ đều đã được lấp đầy…
Lê Vĩ chăm chú, bắt đầu trùng kích bình cảnh Trúc Cơ Viên Mãn.
VÙ VÙ VÙ…
Âm Dương Linh Lực bên trong đan điền hóa thành vòng xoáy, điên cuồng cuốn lấy nhau, dung hợp vào nhau, cô đọng dữ dội.
Tiểu Linh Thụ tuôn ra vô vàn Linh Khí, hòa quyện vào trong đó, trợ giúp chủ nhân đẩy nhanh tiến độ kết đan.
Âm và Dương lúc thì hòa quyện, lúc thì ma sát … tưởng như đã dung hợp lại, bỗng nhiên tách ra, cố gắng triệt hạ lẫn nhau.
Đây chính là sự tương sinh tương khắc…
Lê Vĩ vẫn kiên nhẫn, hắn có thể khiến Âm Dương Chi Lực hòa quyện thành một, vừa có thể tương sinh, vừa không đánh mất sự tương khắc của chúng để kết ra Kim Đan.
Từng chút, từng chút một…
Khái niệm về thời gian không còn trong nhận thức…
...