Chương 32: Nhất Phẩm Kim Đan: Diện Ma Xuất Hiện

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 32: Nhất Phẩm Kim Đan: Diện Ma Xuất Hiện

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nửa năm đã trôi qua...
Lê Vĩ như một lão tăng nhập định, bất động không chút xê dịch. Y phục và mái tóc của hắn đã phủ đầy bụi bặm, thậm chí còn có mạng nhện giăng mắc.
“Chít!” Tiểu Bối từ dưới bể nước nhảy lên, hai chân nhỏ xoa xoa cái bụng.
Nó đã đói meo rồi. Chủ nhân bế quan nửa năm trời, mấy xâu cá dự trữ đã bị nó chén sạch từ lâu.
RẮC… RẮC…
Tiếng rạn nứt vang lên, một hạt đan trong đan điền của Lê Vĩ đột ngột nổ tung. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, Âm Dương Linh Lực tán loạn khắp nơi, sắc mặt tái mét không còn chút máu.
“Thế nào? Không dễ phải không?” Giọng nói bình thản của Tiểu Đồng vang lên.
“Tại sao lại như vậy? Rõ ràng ta đã dung hợp hoàn mỹ Âm Linh Lực và Dương Linh Lực thành một thể rồi mà.” Lê Vĩ không cam lòng lau vết máu nơi khóe miệng, đôi lông mày nhíu chặt.
Hắn đã dựa vào những hiểu biết của mình về Kim Đan Cảnh, trước đó cũng từng tận mắt chứng kiến Kim Đan của Trần Nhiên.
Nhưng đến thời khắc mấu chốt, khi Kim Đan sắp kết thành công, nó bỗng nhiên phát nổ, khiến hắn thất bại thảm hại.
Dù hắn đã cẩn trọng từng li từng tí suốt nửa năm trời…
“Chỉ có thiên tài trong số các thiên tài mới có thể kết được Nhất Phẩm Kim Đan. Đáng tiếc, có vẻ ngươi không phải.” Tiểu Đồng châm chọc nói.
“Chít!” Tiểu Bối kêu ré lên, ôm bụng lăn lộn trên đất.
“Trước hết, nướng cá cho ngươi đã!” Lê Vĩ không đành lòng nhìn tiểu gia hỏa này đói meo.
Hắn liền lấy thịt cá từ trong Nhẫn Trữ Vật ra, tẩm ướp gia vị…
Ra hiệu cho Tiểu Bối đốt lửa. Đang định đặt cá lên nướng, ánh mắt Lê Vĩ chợt lóe sáng.
“Để ta làm món này…”
Hắn lấy Linh Huyền Song Kiếm ra, bắt đầu băm thịt cá…
Ong ong…
Linh Huyền Song Kiếm rung lên kháng nghị. Nó đường đường là Tứ Tinh Bảo Kiếm, vậy mà lại bị dùng để băm cá? Làm sao xứng với ngạo khí của nó chứ?
Lê Vĩ mặc kệ, tiếp tục băm cá thật nhuyễn đến mức dẻo quánh.
Lúc này, hắn mới dùng thịt cá nắn thành từng viên, từng viên một…
“Oa…” Tiểu Đồng hai mắt sáng rỡ như vừa khám phá ra một thế giới mới lạ. Nó chưa từng ăn món này bao giờ!
Lê Vĩ vo tròn từng viên cá, trong đầu lại mường tượng những viên cá này chính là kim đan của mình.
Từng viên cá được vo tròn giữa đôi tay, giống như Âm Lực và Dương Lực đang hòa quyện, trộn lẫn một cách hoàn mỹ thành hình tròn hoàn chỉnh…
Trong lúc bàn tay vo từng viên cá, tâm thần hắn theo bản năng vận chuyển Âm Dương Linh Lực trong đan điền một cách tự nhiên.
Hắn lại nhìn sang Linh Lang to lớn đang nằm bên cạnh, rồi quan sát Yêu Đan của Nhật Dương Điểu và Tích Âm Thạch. Khóe môi hắn nở một nụ cười, hơn nữa nụ cười ấy càng ngày càng đậm sâu.
Chứng kiến biểu lộ trên mặt tên này, Tiểu Đồng âm thầm giật mình: “Chẳng lẽ hắn đã ngộ ra điều gì đó?”
Lê Vĩ đã vo được kha khá xiên cá viên, bắt đầu đưa chúng lên lửa nướng…
Hương thơm lan tỏa, nước miếng Tiểu Bối chảy ròng ròng.
“Chín rồi!” Lê Vĩ cười ha ha.
Tiểu Bối nhận lấy xiên cá viên, cắn vào một viên. Nó chỉ cảm thấy khoang miệng căng phồng, vị giác được kích thích đến cực điểm, sung sướng đến mức muốn ngất đi.
Lê Vĩ lúc này đã tập trung tinh thần, khoanh chân ngồi xếp bằng, bắt đầu vận chuyển ý niệm…
VÙ VÙ VÙ…
Âm Dương Linh Lực trong đan điền chậm rãi xoay tròn, hòa quyện vào nhau.
Trong đan điền của hắn, như có một đôi tay vô hình đang vo viên cá, lúc này lại khéo léo vo tròn hai loại lực lượng vào nhau.
“Tưởng thế nào, kết quả e rằng vẫn chẳng khác gì.” Tiểu Đồng thất vọng thở dài.
Lê Vĩ không quan tâm, hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào quá trình kết đan của mình…
Một viên kim đan đang dần dần hình thành dưới sự xoa nắn của hắn…
Nếu cứ tiếp tục như thế, nó chắc chắn sẽ lại phát nổ ngay khi vừa tiếp nhận lực lượng nồng đậm từ Linh Lang và hai loại tài nguyên kia.
Lê Vĩ đã nhận ra mình sai ở điểm nào trong quá trình kết đan.
Kim Đan của Trần Nhiên chỉ là loại Ngũ Phẩm Kim Đan bình thường, bị giới hạn về mặt kích cỡ, chỉ lớn hơn đầu ngón tay một chút mà thôi.
Trong khi đó, Nhất Phẩm Kim Đan lại phải chứa đựng nguồn lực lượng khổng lồ từ Linh Lang, Yêu Đan Nhật Dương Điểu và Tích Âm Thạch.
Kim Đan chính là thịt cá, còn linh khí dồi dào cùng Yêu Đan Nhật Dương Điểu và Tích Âm Thạch chính là gia vị.
Khi ngươi vo tròn cá viên, không thể dùng một ký cá mà lại hai ký gia vị được.
Muốn dùng nhiều gia vị, lượng cá của ngươi phải nhiều hơn, và viên cá vo ra chắc chắn cũng phải to hơn.
Mà lúc này, Lê Vĩ cố ý kết ra một lớp vỏ kim đan rỗng ruột ở bên ngoài.
Chính phần rỗng này sẽ chứa đựng nguồn linh khí nồng đậm, cũng như Âm Dương Chi Lực đến từ hai loại tài nguyên kia…
Thận trọng từng bước một, không để xảy ra bất cứ sai lầm nào…
Kim Đan rỗng ruột bên trong, chỉ lộ ra một lỗ nhỏ vừa đủ để từng chút từng chút một rút lấy linh khí của Linh Lang, cũng như lực lượng từ Yêu Đan Nhật Dương Điểu và Tích Âm Thạch.
“Cái tên này…”
Tiểu Đồng không nói lời nào, nhưng nội tâm lại dâng lên sóng to gió lớn.
Nó vạn phần không ngờ, Lê Vĩ lại có thể ngộ ra nguyên lý của Nhất Phẩm Kim Đan trong thời gian ngắn như vậy.
Chỉ thất bại một lần, đến lần thứ hai đã thành công sao?
Hơn nữa, lại còn là trong lúc nướng cá cho sủng vật mà ngộ ra sao?
Rất nhiều thiên tài hàng đầu, tiêu tốn hàng chục, hàng trăm năm, thất bại không biết bao nhiêu lần mà vẫn chưa nhìn thấy sự khác biệt nếu không nhận được chỉ điểm.
Để kết Kim Đan một loại thuộc tính bình thường, chỉ cần hấp thụ đủ linh khí là xong, đây chính là Ngũ Phẩm Kim Đan.
Để kết Kim Đan hai loại thuộc tính, chỉ cần dung hòa các thuộc tính với nhau, đây thường là Tứ Phẩm Kim Đan.
Để kết Kim Đan ba loại thuộc tính, đây chính là Tam Phẩm Kim Đan.
Để kết Kim Đan bằng việc dung hòa thuộc tính Ngũ Hành hoặc Tương Sinh Tương Khắc, đây chính là Nhị Phẩm Kim Đan.
Còn Nhất Phẩm Kim Đan, vừa phải dung hòa Ngũ Hành Thuộc Tính hoặc thuộc tính Tương Sinh Tương Khắc, lại còn phải hấp thụ thêm nguồn tài nguyên tương ứng. Những tài nguyên này chứa đựng năng lượng vượt xa khả năng chịu đựng của kim đan Nhị Phẩm trở xuống.
Vì vậy, cách kết Nhất Phẩm Kim Đan khác biệt hoàn toàn với bốn cách thức còn lại…
Thay vì lập tức hợp lực thành đan, ngươi phải tạo ra được một thứ đủ để chứa đựng năng lượng dồi dào, để cơ thể và tu vi thích ứng từng chút một, dần dần luyện hóa sạch sẽ tài nguyên mà không làm Kim Đan phát nổ.
Ngay từ đầu, Tiểu Đồng đã định hướng Lê Vĩ đúc Nhất Phẩm Kim Đan, nên mới bảo hắn đổi mấy loại tài nguyên thích hợp đó…
Nhưng vốn dĩ, nó định để Lê Vĩ thất bại nhiều lần, phải hạ mình cầu xin nó chỉ điểm.
Ấy thế mà…
“Thiên phú của hắn… thật sự không tồi.”
Tiểu Đồng không thể không thừa nhận điều đó.
Lại nửa năm nữa trôi qua…
Yêu đan của Nhật Dương Điểu bốc hơi trong không khí, Tích Âm Thạch hóa thành bụi mịn…
Lực lượng của chúng đã bị rút sạch, hoàn toàn mất đi giá trị.
Nếu nói là Kim Đan, thì thứ trong đan điền của Lê Vĩ lúc này chẳng khác nào một quả bóng lớn mà một người trưởng thành mới có thể ôm trọn.
Nếu không phải trong đan điền của tu sĩ hình thành một vùng không gian nhỏ biệt lập, e rằng cái bụng của hắn đã bị quả bóng này đội lên, trông chẳng khác nào bụng bầu chín tháng…
Quả bóng mang hai màu đen và trắng hòa quyện vào nhau, từng đường viền Kim Sắc như những linh mạch sống động bao trùm lấy nó, luân chuyển nguồn linh lực khổng lồ bên trong.
Đây chính là Kim Đan của Lê Vĩ – Âm Dương Kim Đan.
Khí thế của hắn bành trướng quá mức, nhưng quả bóng Kim Đan cũng dần dần thu nhỏ lại.
Đây là sự tích súc, cô đọng khiến Âm Dương Linh Lực càng thêm chặt chẽ, hòa quyện đến mức hoàn hảo, tuy hai mà một.
ẦM!
Lấy Lê Vĩ làm trung tâm, một luồng kình phong quét ngang bốn phía, khiến thành vách căn phòng không ngừng rung động.
Nếu đây không phải là nơi tu luyện của Đại Trưởng Lão, được gia cố bằng trận pháp, chắc chắn đã sụp đổ trước thanh thế kinh người này.
“Đan thành!” Tiểu Đồng gật đầu lên tiếng.
Lê Vĩ chậm rãi mở mắt, ung dung đứng dậy…
Âm Dương Kim Đan đã thu nhỏ lại, không còn căng phồng như quả bóng, nhưng vẫn to lớn khác thường, như một quả cầu mà bàn tay người lớn nắm không xuể.
Hắn cảm giác nếu mình đem Kim Đan này ra nện Trần Nhiên, dù đối phương không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng.
“Chít! Mau cứu chó con!” Tiểu Bối kéo tay Lê Vĩ, cuống quýt nói.
Hắn đưa mắt nhìn, nhất thời thầm kinh hãi…
Chỉ thấy Linh Lang trước đó vừa mập vừa béo, giờ đây đã teo tóp lại, nhỏ yếu đến đáng thương, trông chẳng khác nào thời điểm hắn gặp nó bên trong hầm mỏ.
“Tiêu hao đến mức độ này sao?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.
“Đương nhiên rồi!” Tiểu Đồng nói:
“Để kết Nhất Phẩm Kim Đan cần rất nhiều linh khí. Ngươi và Tiểu Bối cùng lúc hấp thụ, nó đương nhiên không gánh nổi.”
Lê Vĩ thương tiếc bế Linh Lang lên, đưa tay vuốt ve đầu nó.
“Hú…” Linh Lang gắng gượng nhìn hắn, kêu lên một tiếng, ra hiệu nó không sao, chỉ là hơi uể oải mà thôi.
“Yên tâm đi! Ta sẽ nhanh chóng tìm thứ gì đó cho ngươi ăn no.” Lê Vĩ an ủi, đoạn đút cho nó một khối Linh Thạch Thượng Phẩm.
Linh Lang hấp thụ sạch sẽ linh thạch, híp mắt hưởng thụ.
Lê Vĩ cười cười, rồi thu Linh Lang vào.
“Chít, cảm giác chủ nhân đã rất lợi hại rồi…” Tiểu Bối nhảy lên bả vai hắn, reo lên.
“Hắc hắc.” Lê Vĩ cười đắc ý.
ONG!
Bỗng nhiên, cầu thang thần bí vốn nằm im lìm từ đầu đến cuối bỗng nhiên rung chuyển.
Tóc gáy Lê Vĩ dựng đứng, một cảm giác nguy hiểm tột độ khiến hắn chấn động.
Theo bản năng, Tam Ảnh Bộ Pháp được triển khai, hóa ra phân thân, tách về ba hướng chạy trốn.
PHỐC!
Âm Phân Thân vừa mới chạy được hai bước đã bị một thân ảnh màu đen vừa xuất hiện tiêu diệt.
Toàn bộ căn phòng trở nên u tối, ánh sáng bị nuốt chửng, linh khí tinh khiết trở nên hỗn loạn, chứa đầy tạp chất…
“Chít! Có quỷ kìa!” Tiểu Bối cũng hoảng hồn leo lên đầu hắn.
Lê Vĩ thấy rõ ràng, thân ảnh màu đen này vừa từ trong cái bóng của Âm Phân Thân trồi lên.
Điều đó cho thấy, nếu hắn không phản ứng kịp, người vừa ngã xuống chắc chắn sẽ là hắn.
“Ngươi là ai? Sát thủ? Hay lính đánh thuê?” Lê Vĩ quát lớn.
Nơi này rõ ràng là đỉnh núi của Đại Trưởng Lão tại Thiên Tà Giáo, làm sao có thể có kẻ âm thầm xâm nhập, còn muốn ám sát mình chứ?
Thân ảnh màu đen kia im lặng không đáp, chỉ là nó bỗng nhiên quay người lại.
“Hít!” Lê Vĩ hít một hơi, một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng khiến da gà của hắn nổi lên từng đợt.
Tiểu Bối cũng trợn mắt há hốc mồm, không dám tin vào những gì đang chứng kiến…
Chỉ thấy thân ảnh màu đen đứng đối diện có diện mạo giống Lê Vĩ y như đúc.
Ngũ quan tuấn lãng, mái tóc cắt ngắn, thân thể cao ngất, rõ ràng là được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu…
Sự khác biệt duy nhất chính là kẻ này như được tạo thành từ bóng tối âm u, khuôn mặt đầy vẻ tà ác, nhe răng cười u ám lộ ra hàm răng đen tuyền, hai mắt lại đỏ ngầu như máu, không có chút nhân tính nào.
Đáng nói hơn, đối phương còn nhẹ nhàng phất tay, một trong hai thanh Linh Huyền Song Kiếm đã bay vào tay y…
Ngay khi kẻ này vừa chạm vào chuôi kiếm, toàn bộ thanh kiếm đã bị nhuộm đen, khí tức tà ác, âm u bao trùm lấy lưỡi kiếm…
“Trời ạ, chẳng lẽ là kẻ song sinh?” Lê Vĩ thốt lên.
Dù sao thì hắn chẳng nhớ gì về tiền thân của mình ở kiếp này. Khả năng cao tên này là huynh đệ song sinh có thâm cừu đại hận sao?
“Song sinh cái quái gì!” Tiểu Đồng quát lớn:
“Nó là Tâm Ma của ngươi. Ngươi liên tục đột phá cảnh giới, tâm cảnh không theo kịp tu vi nên mới sản sinh ra Tâm Ma phản phệ.”
“Tâm Ma? Làm sao có thể chứ?” Lê Vĩ lắp bắp:
“Tâm Ma chẳng phải chỉ xuất hiện trong tâm trí hay sao? Ngươi đừng thấy ta ngây thơ mà lừa gạt!”
Tuy kiến thức tu chân của hắn còn ít ỏi, nhưng hắn cũng đã từng nghe nói về cái gọi là Tâm Ma trong truyền thuyết.
Tâm Ma chỉ xuất hiện trong tâm cảnh khi tu sĩ đột phá cảnh giới, cần phải vượt qua nó để củng cố và ổn định tâm cảnh, từ đó thuận lợi tiến cấp.
Nếu như không thể chiến thắng Tâm Ma, chắc chắn sẽ tẩu hỏa nhập ma… trở nên điên dại.
Làm gì có chuyện Tâm Ma lại chạy ra ngoài, còn muốn làm thịt luôn bản thể chứ?
“Ngươi nói đúng, bổn tọa cũng đang thắc mắc đây.” Tiểu Đồng trịnh trọng nói:
“Không hiểu nổi vì sao Tâm Ma của ngươi có thể đi ra như vậy, nhưng chắc chắn nó là Tâm Ma hàng thật giá thật.”
“Đúng rồi!” Lê Vĩ nhớ lại trước đó cái cầu thang hơi phản ứng khác thường, rồi cái tên đen xì này liền xuất hiện.
Chẳng lẽ cầu thang muốn thử thách, khảo nghiệm mình sao?
Không để hắn kịp phản ứng, Tâm Ma mang theo trường kiếm chém thẳng tới.
Lê Vĩ còn đang suy nghĩ thì Tâm Ma vậy mà một phân thành ba, từ ba hướng khác nhau vung kiếm chém xuống…
Nó thi triển cả Tam Ảnh Bộ Pháp sao?
“Chết!”