Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 34: Dạ Tâm
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao rồi?”
Áo choàng đen tung bay, Thiên Tà Giáo Chủ hạ xuống Hỏa Diệm Sơn.
Sự hiện diện của nàng khiến nhiệt độ của các loại Dị Hỏa trên đỉnh núi bị áp chế hoàn toàn, chúng run rẩy, co rúm lại, không dám tỏa hơi nóng, e sợ nàng chướng mắt mà vung tay dập tắt.
Thân hình thấp bé, già nua của Nham Dương từ trong miệng núi lửa bay ra, cung kính chắp tay hành lễ:
“Bẩm giáo chủ, hy vọng lão nô không làm ngài thất vọng, vật cần đã được luyện chế xong.”
“Lấy ra!” Ánh mắt Thiên Tà Giáo Chủ lóe lên tia sáng.
“Dạ đây!” Nham Dương không dám chậm trễ, cẩn thận từng li từng tí lấy ra một chiếc hộp ngọc óng ánh rồi đưa tới.
Chiếc hộp này làm từ Dưỡng Khí Bảo Ngọc, có tác dụng ôn dưỡng pháp bảo và vũ khí chứa đựng bên trong, giá trị của nó có thể sánh ngang thành trì.
Từng ngón tay tinh xảo như được trời ban của Thiên Tà Giáo Chủ vươn ra đặt lên hộp ngọc, khẽ hé mở nó.
Lệ!
Theo động tác của nàng, hai tiếng chim gáy vang vọng từ trong hộp ngọc, một tiếng trầm ổn uy nghi, một tiếng thánh thót trong trẻo.
Đó chính là tượng trưng cho một đôi Bỉ Dực Điểu.
Chỉ thấy bên trong hộp, trên lớp gấm lót, là hai chiếc mặt nạ vô cùng tương xứng, hoàn mỹ không tì vết.
Trong đó, chiếc mặt nạ dành cho nam có màu đen chủ đạo, được viền bởi những đường họa tiết lông vũ màu trắng, phần trên bên trái của mặt nạ là một chiếc cánh nhọn sắc bén vươn ra, ôm sát đầu người đeo, uốn cong vào vành tai, toát lên vẻ đầy khí phách.
Còn chiếc mặt nạ dành cho nữ có màu trắng chủ đạo, lại có họa tiết những tia lông vũ màu đỏ thẫm như huyết hoa, phần trên bên phải của mặt nạ là một chiếc cánh sắc sảo, nhẹ nhàng ôm lấy nửa bên đầu.
Đây là cặp mặt nạ tượng trưng cho sự gắn kết của nam và nữ, được luyện từ Bỉ Dực Chi Tâm. Mỗi bên mặt nạ đều có một chiếc cánh Bỉ Dực Điểu, trông vừa thần bí, vừa tinh xảo…
Được chế tác từ nguyên liệu quý giá gần như tuyệt tích, do chính tay Cửu Phẩm Luyện Khí Sư dùng Dị Hỏa luyện thành, khi đeo vào không những có thể che giấu tu vi, dung mạo, mà còn có thể cộng hưởng chiến lực giữa hai bên.
“Hạn chế duy nhất là khi cả hai người cùng đeo mặt nạ, tu vi không được chênh lệch quá nhiều. Người có tu vi thấp hơn chỉ có thể thăng tiến tối đa hai tiểu cảnh giới, nếu không sẽ bạo thể mà chết.” Nham Dương cẩn thận nhắc nhở.
Lão đoán được người mà Giáo Chủ muốn dùng mặt nạ cùng là ai, rất sợ tên tiểu tử kia sẽ vì vậy mà bạo liệt, đến lúc đó Giáo Chủ sẽ lột da rút gân lão.
“Mặt nạ mà thôi, làm cho ngầu như vậy để làm gì.” Đột nhiên Thiên Tà Giáo Chủ lên tiếng.
“Hả?” Nham Dương sửng sốt, hoài nghi mình nghe lầm. Lão đã vắt kiệt trí óc để luyện ra đôi mặt nạ hoàn mỹ đến vậy, ngài nỡ lòng nào?
Thiên Tà Giáo Chủ ném chiếc mặt nạ của nam nhân cho lão, rồi ra lệnh:
“Thay đổi hình dáng của nó đi, càng xấu càng tốt, không cần phải đẹp đến mức đó đâu.”
“Giáo chủ…” Nham Dương dở khóc dở cười:
“Pháp bảo đã thành hình, rất khó thay đổi… sao ngài không yêu cầu từ sớm?”
“Ngươi đang chất vấn bổn tọa sao?” Giọng Thiên Tà Giáo Chủ lạnh như băng.
“Không dám!” Nham Dương vội vàng rụt cổ lại, chợt nhớ ra điều gì đó, liền kinh hỉ nói:
“Lão nô ở đây có một viên Tùy Biến Thạch, nó là nguyên liệu cấp cao có thể biến hóa thành bất kỳ hình dạng nào theo ý muốn của chủ nhân.”
“Nếu như dung hợp Tùy Biến Thạch vào mặt nạ, vậy muốn biến xấu hay biến đẹp gì cũng được.”
“Còn không mau đi làm?” Thiên Tà Giáo Chủ hừ lạnh một tiếng.
“Lão nô lập tức đi ngay!” Nham Dương chắp tay đáp.
“Khoan đã, nếu đã có thể tùy ý biến hóa, vậy ngươi hãy dùng cho cả đôi đi!” Nàng đưa nốt chiếc mặt nạ còn lại cho lão.
“Tuân lệnh, cho lão nô xin bảy ngày.” Nham Dương kính cẩn tiếp nhận, rồi lại nhảy vào trong miệng núi lửa.
Thiên Tà Giáo Chủ tùy ý đến bên một tảng đá ngồi xuống, lười biếng lẩm bẩm:
“Trước đó không nghĩ đến việc đeo mặt nạ vào cũng có thể trở nên tuấn lãng. Tốt nhất là nên xấu một chút, tránh hắn đi gieo tình chủng lung tung.”
Thời gian dần trôi, chỉ sáu ngày sau, Nham Dương toàn thân lấm lem từ dưới miệng núi lửa nhảy lên.
Lão đưa đến hai chiếc mặt nạ. Nhìn qua chúng không có gì khác biệt, chỉ là ở giữa vùng trán lại có thêm hai viên ngọc lục giác đa sắc khảm vào.
Đó chính là Tùy Biến Thạch.
“Mời giáo chủ thử qua!” Nham Dương nở nụ cười hài lòng, lần này tin rằng đã đủ làm nàng thỏa mãn.
Thiên Tà Giáo Chủ nhỏ máu nhận chủ chiếc mặt nạ của nam nhân, sau đó động ý niệm.
Rất nhanh, chiếc mặt nạ vốn khí phách và tinh xảo liền biến thành một cái mặt quỷ dữ tợn, răng nanh mọc ra, màu sắc đen kịt.
Cảm thấy chưa đủ xấu, nàng lại động ý niệm.
Mặt nạ biến hóa, thành một cái hộp sắt cứng cáp thô kệch.
“Quá đơn giản, chưa được…” Thiên Tà Giáo Chủ lắc đầu.
Lại động ý niệm, lần này mặt nạ biến thành khuôn mặt của một chú hề, tô son điểm phấn, có vài phần khôi hài.
“Chưa ổn lắm.” Nàng vuốt cằm tiếp tục cân nhắc.
Khóe miệng Nham Dương giật giật không ngừng, thầm thương xót cho vị kia…
Sau bảy bảy bốn chín lần thay đổi đủ loại hình dạng, cuối cùng Thiên Tà Giáo Chủ hai mắt sáng lên:
“Đây rồi!”
Lúc này, chiếc mặt nạ đã biến thành một cái đầu heo mập mạp trắng nõn, hai bên má được tô hồng, kèm thêm cả đôi tai lợn to dài thòng xuống hai bên.
Nàng dùng Tà Lực của mình phong ấn Tùy Biến Thạch, cố định trạng thái mặt nạ đầu heo này.
Như vậy, bất kỳ ai muốn thay đổi hình dáng của chiếc mặt nạ hoặc khôi phục nó về kiểu dáng nguyên bản ban đầu, đều cần phải có tu vi cao hơn nàng mới làm được.
Khóe môi anh đào khẽ cong, Thiên Tà Giáo Chủ hài lòng thu hai chiếc mặt nạ vào hộp.
Chiếc mặt nạ của nàng vẫn là Bỉ Dực Điểu cao quý rạng rỡ, nhìn sang bên cạnh lại là một cái đầu heo, đối lập đến cực điểm nhưng lại được đặt cùng nhau.
“Ngươi lại đây!” Thiên Tà Giáo Chủ phất tay gọi.
Nham Dương không dám làm trái ý, cúi thấp đầu tiến đến.
Bàn tay tinh xảo của nàng đặt lên đầu đối phương, một luồng linh hồn cường đại xâm nhập.
“AAA…” Nham Dương đau đớn kêu rên một tiếng, hai mắt nhắm chặt, thở hổn hển ngồi bệt xuống đất.
Lão mở mắt ra, nhất thời giật mình chắp tay hành lễ:
“Tham kiến giáo chủ, ngài đến tìm lão nô có việc gì sao?”
“Việc cần đã làm xong. Vừa rồi bổn tọa đã xóa trí nhớ của ngươi.” Thiên Tà Giáo Chủ thản nhiên nói:
“Đổi lại, Song Thủ Linh Hỏa trong bảo khố sẽ thuộc về ngươi.”
“Trời ạ!” Nham Dương kinh hỉ nhảy dựng lên, vẻ mặt đầy kích động:
“Thật sao giáo chủ?”
Song Thủ Linh Hỏa là Dị Hỏa ngưng tụ thành hai cánh tay, hỗ trợ chủ nhân chiến đấu hoặc bất kỳ lĩnh vực nào khác.
Lão đã sớm thèm muốn loại Dị Hỏa này nhưng chưa đủ Tà Điểm để quy đổi, không ngờ lại được ban thưởng rồi.
Bất kể trước đó đã giúp Giáo Chủ làm việc gì, nhưng với phần thưởng này thì lão không hề sợ lỗ, thậm chí còn kiếm lời lớn.
“Không cần thì thôi.” Thiên Tà Giáo Chủ nói.
“Cần, đội ơn Giáo Chủ đại nhân, vạn tuế vạn vạn tuế.” Nham Dương liên tục cúi đầu cảm tạ.
Chỉ là khi lão ngẩng đầu lên, thân ảnh trong tà hắc bào đã sớm biến mất.
“Kỳ quái…” Lão gãi gãi đầu, linh thức quét xuống miệng núi lửa.
Chỉ thấy lò luyện khí của mình vừa mới dập tắt không lâu.
“Giáo chủ sai ta luyện khí sao? Nhưng luyện thứ gì mà đến mức phải xóa trí nhớ như vậy? Thật kỳ quái.”
Lão lắc đầu, cũng không dám lục lọi tìm tòi, ngược lại vui mừng hớn hở chạy đến Bảo Khố để tiếp nhận Dị Hỏa.
…
Trong lúc đó, Lê Vĩ hưng phấn đến toàn thân run rẩy, hít thở dồn dập nhìn vào hư ảnh ba khối bia đá vừa xuất hiện trước mắt mình.
Trong đó, hai khối bia đá có màu xám, còn một khối bia đá lại có màu đen.
Màu đen đại diện cho Đại Mệnh Cách, làm sao hắn có thể không vui mừng?
Hắn đã sớm thèm khát hai cái Đại Mệnh Cách của Tiểu Bối, cuối cùng hắn cũng được sở hữu Mệnh Cách cấp bậc này.
Chỉ thấy bên trên ba hư ảnh bia đá, ba luồng thông tin hiện ra:
Tiểu Mệnh Cách - Trời Sinh Ma Linh: có được Ma Hồn thiên bẩm, dưới Luyện Hư Kỳ được miễn nhiễm tâm ma trong tu luyện.
Tiểu Mệnh Cách - Sơ Nhập Ma: có khả năng dung nhập cùng tâm ma trong một khoảng thời gian ngắn, tăng cường chiến lực.
Đại Mệnh Cách - Ma Chủng: Tâm Ma như hạt giống, nuôi cấy phát triển, triệu hoán chiến đấu. Tuy nhiên, hạt giống nuôi cấy càng mạnh, mỗi khi đột phá cảnh giới sẽ càng khó khăn, khả năng nhận phản phệ cực đại.
“Khó khăn lắm mới ra được Đại Mệnh Cách, sợ cái gì chứ.” Lê Vĩ quả quyết nói:
“Chọn Ma Chủng!”
Quyết định được đưa ra, hư ảnh hai khối bia đá màu xám liền biến mất.
Khối bia đá màu đen đại diện cho Đại Mệnh Cách - Ma Chủng phân tán thành vô số luồng hắc ám, dung nhập vào trong Cầu Thang.
Khoảnh khắc đó, bậc thang thứ tư hóa thành màu đen, hai chữ Ma Chủng khảm lên trên đó.
Bậc thang thứ nhất - Khai Mệnh Nghịch Thiên.
Bậc thang thứ hai - Tiểu Âm Dương.
Bậc thang thứ ba - Tiểu Linh Thụ.
Bậc thang thứ tư - Ma Chủng.
Những bậc thang còn lại vẫn đang ẩn giấu trong hư vô mờ mịt, chưa thể khai mở.
Lê Vĩ nhớ rõ Cầu Thang từng nói khi mình đạt đến Nguyên Anh, sẽ xuất hiện phương pháp thăng cấp Mệnh Cách.
Còn một đại cảnh giới nữa… rồi hắn sẽ đạt đến.
Cầu thang rung lên, một luồng lực lượng đẩy ý thức của hắn ra ngoài.
Không biết qua bao lâu sau, cơn đau khắp toàn thân lan tràn khiến sắc mặt hắn vặn vẹo.
ONG!
Nhưng ngay sau đó, viên Âm Dương Kim Đan trong đan điền rung động, thôn nạp linh khí từ bốn phương tám hướng, tỏa ra lực lượng tinh khiết lan tỏa khắp toàn thân.
Lê Vĩ thoải mái dễ chịu, tất cả đau đớn biến mất sạch sẽ, khôi phục lại khí sắc.
“Lúc này ngươi mới được xem là Kim Đan tu sĩ chân chính, thương thế do Tâm Ma khảo nghiệm đã được chữa lành.” Giọng nói bình thản của Tiểu Đồng vang lên.
“Còn không mau chúc mừng ta?” Lê Vĩ cười đắc ý, hai mắt mở ra.
“Vẫn là con kiến, có gì đáng mừng?” Tiểu Đồng nhàn nhạt khinh thường.
“Chít, chúc mừng chủ nhân!” Tiểu Bối vui vẻ trong lòng hắn.
“Haha, vẫn là Tiểu Bối tốt với ta.” Lê Vĩ vuốt ve đầu nó:
“Là do ta không tốt nên ngươi chưa đột phá được.”
Bởi vì quá trình kết đan của hắn đã hấp thụ quá nhiều linh khí từ Linh Lang, dẫn đến Tiểu Bối không còn đủ nguồn linh khí để đột phá Tam Giai Yêu Thú.
“À đúng rồi, yêu thú có cần kết ra Nhất Phẩm Yêu Đan không?” Lê Vĩ hỏi.
Nếu như có thể, hắn muốn Tiểu Bối có được nền tảng căn cơ tốt nhất.
“Yêu Thú phát triển khác với nhân loại, yêu đan không quan trọng, bọn chúng chỉ chú trọng huyết mạch, nòi giống.” Tiểu Đồng giải thích:
“Tài nguyên để thăng cấp huyết mạch rất khó tìm, chỉ có thể tùy duyên.”
“Không thành vấn đề.” Lê Vĩ mỉm cười:
“Chúng ta lại đi làm nhiệm vụ, lấy Linh Thạch cho Tiểu Bối đột phá.”
“Chít!” Tiểu Bối hưng phấn gật gật cái đầu nhỏ.
Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, tập trung quan sát bên trong cơ thể mình.
Sau khi sở hữu Đại Mệnh Cách - Ma Chủng, hắn phát hiện trong đan điền, nằm bên cạnh Kim Đan có một hạt giống màu đen âm trầm, bí hiểm.
Nó chính là Ma Chủng.
Lê Vĩ cảm giác rõ ràng Ma Chủng này chính là một phần của cơ thể mình, nó như tay, như chân, như trái tim… hắn luôn cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Ý niệm vừa động, Ma Chủng hiện ra trong tay hắn.
“Cầu Thang đại nhân quá mức khủng bố, ngươi nên cảm thấy may mắn.” Tiểu Đồng thán phục.
Hiển nhiên nó cũng đã nhìn thấy cảnh tượng Lê Vĩ thức tỉnh Ma Chủng nhờ vào sự giúp đỡ của Cầu Thang.
Nó tồn tại vô số năm, chưa từng nhìn thấy loại bảo vật nào có thể khai phá Mệnh Cách cho tu sĩ một cách tùy ý như vậy.
Phải biết rằng Mệnh Cách chính là số mệnh bẩm sinh của mỗi người trên thế gian này, nhưng một tu sĩ trong lúc tu luyện lại có thể liên tục sở hữu Mệnh Cách, đây là sự nghịch thiên gì?
Thật sự không thể lý giải nổi.
Lê Vĩ nhún nhún vai, đang suy nghĩ nên nuôi cấy Ma Chủng ở đâu.
Ở giữa trán đã có hình xăm Thấu Mệnh Nhãn, nếu đặt Ma Chủng ở giữa trán cũng không ngầu.
Mà khảm trên tay chân cũng rất quái dị, đưa vào thể nội không phải là ý tưởng hay.
Nhớ lại Tâm Ma xuất hiện lần đầu là từ trong cái bóng của mình trồi lên, hai mắt Lê Vĩ tỏa sáng.
Không cần suy nghĩ nhiều, hắn ném thẳng Ma Chủng vào cái bóng dưới chân.
Hắn lấy số ít Linh Thạch còn sót lại, rót linh khí vào trong Ma Chủng cho nó hấp thụ.
RĂNG RẮC…
Ma Chủng nứt ra, từng luồng khí tức âm u, tà dị như rễ cây từ bên trong Ma Chủng bò ra, bám vào vị trí trái tim của cái bóng, triệt để dung hợp.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Linh khí từ bốn phương tám hướng kéo về, bị cái bóng của Lê Vĩ hấp thụ.
Tu vi của Tâm Ma sánh ngang với bản thể, vì vậy rất nhanh cái bóng đã đột phá đến Kim Đan Sơ Kỳ.
“Hiện thân!” Lê Vĩ nói.
Cái bóng dưới đất của hắn biến mất, hóa thành một Lê Vĩ phiên bản tà ác đứng đối diện. Đôi mắt đỏ ngầu mở ra, hàm răng u ám nhe miệng cười khằng khặc.
“Chít! ?” Tiểu Bối hoảng sợ nhảy vào trong ngực Lê Vĩ lẩn trốn, như nhìn thấy quỷ.
Lê Vĩ đứng lên, cùng với cái bóng của mình song song đứng cạnh nhau.
Bên dưới dù có ánh sáng phản chiếu nhưng mặt đất trống không, cái bóng của Lê Vĩ không còn ở đó.
Khung cảnh này vừa quỷ dị, vừa huyền bí khó lường…
“Nó không có ý thức.” Lê Vĩ nhìn phiên bản màu đen của mình, vuốt cằm nói:
“Tuy rằng tràn ngập hơi thở tà ác, nhưng linh hồn trống rỗng.”
“Đương nhiên rồi, nó là Tâm Ma của ngươi… ở trạng thái bình thường nó chính là một phần của ngươi, do ngươi làm chủ.” Tiểu Đồng giải thích:
“Chỉ khi ngươi đột phá tu vi mà Tâm Cảnh theo không kịp, lúc đó Tâm Ma mới thức tỉnh ý thức, cố gắng phản phệ ngươi.”
“Nếu ngươi không thể đánh thắng nó, hậu quả sẽ rất thảm, nó sẽ thế chỗ của ngươi, còn ngươi sẽ trở thành cái bóng của nó!”
“Nghe qua giống đa nhân cách vậy.” Lê Vĩ bật cười:
“Nếu ta yếu hơn, nhân cách tà ác sẽ chiếm cứ ta, lấn át linh hồn nguyên bản.”
“Có thể hiểu như vậy, mỗi người đều có bản ngã, bản ngã sinh ra tâm ma, bản ngã không vững vàng thì tâm ma sẽ càng phát triển.” Tiểu Đồng xác nhận:
“Còn hiện tại nó cũng như tay chân của ngươi, tự do mà điều khiển!”
“Tốt rồi, ngươi là Tâm Ma của ta, cũng là bóng tối của ta…” Lê Vĩ suy nghĩ một lát, rồi mở miệng nói:
“Từ giờ, tên của ngươi sẽ là Dạ Tâm!”
Dạ Tâm không biểu lộ bất cứ một dao động nào. Việc Lê Vĩ đặt tên cho nó giống như đang tự đặt tên cho cái đầu gối của mình vậy, hoàn toàn vô nghĩa.
Lê Vĩ buồn bực quát: “Cút về!”
Dạ Tâm tan đi, biến thành cái bóng bình thường dưới chân bản thể…
Không chút khác biệt…