Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 33: Tà Ác Hơn
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba luồng tàn ảnh đen kịt từ ba hướng khác nhau lao thẳng về phía Lê Vĩ, khiến hắn giật mình.
Hắn không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả.
“Vượt qua kiếp nạn này, ngươi mới thực sự trở thành Kim Đan chân chính, nếu không, kết cục sẽ là thân tử đạo tiêu.” Tiểu Đồng nhắc nhở.
Lê Vĩ không dám khinh suất, lập tức vận dụng Thái Cực Bào để bảo vệ cơ thể.
Keng Keng Keng.
Ba luồng kiếm sắc bén chém thẳng vào người hắn, nhưng bị Thái Cực Bào lấy nhu chế cương đẩy bật trở lại.
“Chết!”
Tâm Ma không hề bận tâm, lần này nó vung kiếm chém thẳng vào đầu Lê Vĩ.
“Tam Ảnh Bộ Pháp!” Lê Vĩ vội vàng thi triển thân pháp, thân ảnh hắn lập tức chia làm ba.
Nhưng Tâm Ma vốn dĩ sinh ra từ tâm trí hắn, trong chớp mắt đã nhận ra đâu là bản thể của Lê Vĩ.
Nó vẫn lao về phía hắn, tiếp tục tấn công.
Nào ngờ Lê Vĩ quát lớn: “Nổ tung!”
Hai phân ảnh, một Âm một Dương của hắn, lao thẳng vào ba tên Tâm Ma và tự bạo.
BÙM BÙM.
Âm Linh Lực và Dương Linh Lực nổ tung, hai phân ảnh của Tâm Ma cuối cùng cũng bị nhấn chìm.
Chỉ còn lại Tâm Ma bản thể, nó vẫn cầm kiếm lạnh lùng vô tình chém ngang cổ Lê Vĩ.
“Nguy hiểm!” Lê Vĩ da đầu tê dại, theo bản năng nâng thanh kiếm còn lại lên.
Nhưng kinh nghiệm dùng kiếm của hắn là con số 0 tròn trĩnh, hắn chỉ vô thức dùng kiếm như một vật chắn để đỡ đòn.
KENG!
Một kiếm chém xuống, cánh tay Lê Vĩ tê dại, chuôi kiếm bị chấn văng khỏi tay.
“Âm Dương Quyền!” Lê Vĩ không còn cách nào khác, vận chuyển Âm Dương Linh Lực hội tụ vào hai nắm đấm của mình.
Đồng thời, Tiểu Linh Thụ trong đan điền bừng sáng, tuôn trào Linh Lực vào nắm đấm của hắn.
Tâm Ma sắc mặt lạnh lùng, khóe môi nhếch lên một tia khinh miệt.
Trong đan điền của nó, một gốc Ma Linh Thụ cũng đang tuôn ra hắc khí như vòi rồng, đồng thời viên Hắc Đan to lớn bất thường cũng bùng phát vào cùng thời điểm.
“Âm Dương Ma Quyền!”
Tâm Ma đấm ra một quyền nghênh đón.
PHỐC!
Hai quyền va chạm, Lê Vĩ thổ huyết, cả người bay thẳng đâm vào vách cung điện, xương cốt như muốn vỡ vụn.
“Ngươi ngu xuẩn quá, những thủ đoạn chiến đấu ngươi có thì Tâm Ma đều có, thậm chí nó còn thuần thục hơn ngươi nhiều!” Tiểu Đồng gấp gáp nói.
“Chít!” Tiểu Bối muốn ra tay giúp đỡ, nhưng nó còn chưa đột phá tu vi, căn bản không thể can dự vào trận chiến của Kim Đan.
“Quên tiệt mất rồi!” Lê Vĩ nghiến răng nghiến lợi.
Hắn vừa kết đan xong nên chưa biết cách vận dụng lực lượng bên trong Kim Đan của mình, không ngờ lại bị Tâm Ma ra đòn phủ đầu như vậy.
Nó có Hắc Đan phụ trợ, vừa mới ra chiêu đã khiến hắn cảm thấy chênh lệch quá lớn.
Không chần chừ, Lê Vĩ tập trung tinh thần, điều động Âm Dương Kim Đan của mình.
VÙ VÙ VÙ…
Kim Đan xoay tròn dữ dội, Âm Dương Linh Lực từ bên trong nó tỏa ra như lốc xoáy, dung hợp cùng với linh lực từ Tiểu Linh Thụ.
Lê Vĩ chỉ cảm thấy mình mạnh như chưa từng có.
Đè nén cơn đau, Âm Dương Quyền của hắn mạnh lên gấp mấy lần, một lần nữa lao thẳng đến Tâm Ma.
Hắn có Thái Cực Bào, Tâm Ma không có…
Đây là ưu thế của hắn.
Tên khốn này chỉ có thể nhắm vào đầu, vào hai chân… những nơi mà Thái Cực Bào không thể bảo hộ.
Lê Vĩ tận dụng ưu thế này, chỉ cần ưu tiên phòng ngự ở những nơi yếu hại, còn lại thì phát động thế công liên hoàn vào khắp toàn thân của Tâm Ma.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Hai bên chiến đấu kịch liệt, toàn bộ Mạch trong cơ thể Lê Vĩ đều vận chuyển, không khí xung quanh liên tục phát ra tiếng nổ vang rền.
Kể từ khi Lê Vĩ trở về Hồ Lô Sơn bế quan, Hắc Phù không còn bí mật theo dõi hắn, bằng không đã phải trợn mắt há hốc mồm trước cảnh tượng này.
Đây là chiến lực của một người vừa mới đột phá Kim Đan sao? Rõ ràng có thể sánh ngang Kim Đan Trung Kỳ, thậm chí tiếp cận Hậu Kỳ.
Chưa kể, cái tên màu đen giống hệt Lê Vĩ kia là ai?
Kiếm trong tay rung lên, nó bỗng nhiên gầm lên trầm đục:
“Tà Thức - Trảm Ảnh!”
Một kiếm nhắm vào cái bóng dưới chân Lê Vĩ chém xuống, khiến hắn hãi hùng, nhanh chóng phóng lên cao né tránh.
Sắc mặt Tâm Ma trở nên hài hước, nó thay đổi kiếm chiêu, chém thẳng vào cơ thể Lê Vĩ.
Một kiếm này xuyên qua nhục thân, không để lại thương thế nào trên da thịt nhưng lại khiến Lê Vĩ kêu lên thảm thiết:
“AAAAAA…”
Hai tay hắn ôm đầu, lăn lộn giãy giụa trên mặt đất, một cảm giác đau đớn không cách nào hình dung lan tràn khắp toàn thân.
“Thật tàn ác, kiếm này đã chém vào linh hồn của ngươi rồi!” Tiểu Đồng cũng phải giật mình.
“Mẹ kiếp, sao nó nói là Trảm Ảnh?” Lê Vĩ thở hổn hển, cả người đầm đìa mồ hôi, sắc mặt trắng bệch.
“Thế mới gọi là Tà, không thể dùng lẽ thường để đánh giá được. Nghe lời nó sớm muộn gì cũng chết.” Tiểu Đồng thản nhiên nói.
“Khoan đã, ta còn chưa tu luyện Chính Tà Kiếm Pháp… tại sao nó lại sử dụng được Tà Thức rồi?” Lê Vĩ trong lòng không phục.
“Khẩu quyết thì ngươi đã thuộc lòng, nhưng ngươi còn chưa biết bản thân mình là tà hay chính, trong khi nó đã đại diện cho sự tà ma trong tâm trí ngươi.” Tiểu Đồng ung dung trả lời:
“Nó không cần luyện đã đủ Tà, nên dùng Tà Kiếm một cách thuần thục.”
“Trảm Ảnh!”
Tâm Ma không ngừng vung kiếm chém ra, nói là Trảm Ảnh nhưng luôn nhắm vào linh hồn của Lê Vĩ.
“Ta tránh! Ta né!” Lê Vĩ thi triển thân pháp chạy thục mạng, không muốn bị chém trúng chút nào.
“Trảm Ảnh!”
Nhưng lần này, Tâm Ma bất chợt không chém vào Lê Vĩ, mà chém thẳng vào cái bóng dưới chân hắn.
“PHỐC!”
Lê Vĩ thổ huyết thêm một lần, chỉ cảm thấy như thông qua cái bóng dưới chân, cả người hắn bị một kiếm kia chém trúng.
Cơn đau xé thịt, rách hồn thống khổ đến mức không thể nào hình dung được.
“Độc, rất độc… kiếm này thật sự có thể thông qua bóng để tác động vào hồn, thật thật giả giả, tà dị vô cùng.” Tiểu Đồng cảm thán:
“Kẻ sáng tạo ra kiếm pháp này cũng có chút thiên phú đấy.”
Lê Vĩ mặc kệ con mắt này lải nhải, hắn gần như ngã quỵ xuống đất.
Lực lượng hắn vẫn còn, Kim Đan vẫn rất to… nhưng cơn đau kịch liệt từ sâu trong linh hồn khiến cả người hắn co rúm lại.
Chưa bao giờ hắn đau đến muốn chết đi sống lại như thế, linh hồn yếu ớt như bị bổ đôi.
“Kết thúc!” Tâm Ma lạnh lùng bước đến, Tà Kiếm nhắm thẳng vào đầu Lê Vĩ.
“CHÍT!” Tiểu Bối không nhịn được nữa.
Cuốn theo thủy hỏa phong, hóa thành lốc xoáy bắn về phía Tâm Ma.
“Hừ!” Tâm Ma vung tay tung chưởng.
Tu vi áp đảo, một chưởng trực tiếp chấn vỡ lốc xoáy, đánh bay Tiểu Bối, máu tươi đầm đìa.
Nhìn thấy Tiểu Bối vẫn còn sống, Tâm Ma tạm buông tha Lê Vĩ, cầm kiếm lao thẳng về phía nó.
“Thằng khốn này!” Lê Vĩ gầm lên giận dữ như dã thú, mọi cơn đau lúc này đều bị hắn ép xuống, hai mắt long lên sòng sọc:
“Ngươi đánh lão tử thì được, cấm ngươi đụng vào nó!”
KENG!
Thanh kiếm dưới đất bất chợt bay vào tay hắn.
Chính Tà Kiếm Pháp tự động vận hành, khẩu quyết bừng sáng trong tiềm thức của hắn.
Một luồng Hạo Nhiên Chính Khí từ cơ thể Lê Vĩ bắn ra, Thái Cực Bào tung bay…
Thanh kiếm phát sáng như ánh sáng rực rỡ, màu trắng thánh khiết tuôn trào, xé toạc sự u tối âm u từ khí thế của Tà Kiếm.
“Chính Chiêu - Hộ Trảm!”
KENG!
Một kiếm từ tay Lê Vĩ vô thức chém ra…
Tuy chỉ là một kiếm, nhưng lại phóng ra hàng chục luồng kiếm khí.
Những luồng kiếm khí này tầng tầng lớp lớp đan xen, phạm vi rất rộng.
Kiếm này xuất hiện khi Lê Vĩ muốn bảo vệ Tiểu Bối, bảo vệ người bạn quan trọng nhất của mình.
Mênh mông rộng lớn che chở cho người thân, phong tỏa đường lui của địch…
Tâm Ma giật mình quay đầu, vung Tà Kiếm lên nghênh đón.
ĐÙNG!
Hai kiếm kịch liệt va chạm, Tà Chính đối chọi nhau, kiếm trong tay Tâm Ma và trong tay Lê Vĩ đều bị chấn văng, hai luồng kiếm khí, một tà ác điên cuồng, ma sát, giằng co kịch liệt… sau đó cùng nhau đồng quy vu tận, tan biến vào hư không.
Chỉ chờ có thế, Lê Vĩ xông thẳng đến Tâm Ma, hai tay nâng lên chuẩn bị tung quyền, cất tiếng quát lớn:
“Âm Dương Quyền!”
Tâm Ma cười lạnh, nâng hai quyền lên sẵn sàng đáp trả.
Nào ngờ ngay khi Lê Vĩ sắp tung đấm, viên Kim Đan to như quả bóng bỗng nhiên hiện ra.
“Chết tiệt!”
Hắn giận dữ gầm lên, cầm lấy viên Kim Đan ngoại cỡ trong tay như cầm khối đá, hung hăng đập xuống.
Ánh mắt Tâm Ma co rút mãnh liệt, không thể tưởng tượng được tên khốn này lại có thể đê tiện vô sỉ đến mức này.
Miệng ngươi thì hô Âm Dương Quyền, tay lại dùng Kim Đan nện ta ư?
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, nó không kịp xuất Hắc Đan ra để nghênh đón.
Tất cả đã quá muộn…
BÙM!
Kim Đan như một pháp bảo có thể hủy diệt, nện nổ đầu Tâm Ma trong ánh mắt thất thần của Tiểu Bối.
“Khặc khặc…” Tâm Ma phát ra tiếng cười âm trầm:
“Ngươi còn Tà ác hơn cả ta.”
Tiếng cười vừa dứt, nó cũng hóa thành vô số điểm đen tiêu tán, chui vào cơ thể Lê Vĩ rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
“PHỐC!”
Lê Vĩ ngã lăn ra đất thở hổn hển, Kim Đan nhanh chóng chui vào đan điền của hắn.
Cơn đau bị ép xuống giờ đây bùng phát dữ dội, lan tràn khắp tinh thần và đại não, hai mắt hắn từ từ khép lại, lâm vào hôn mê.
“Chít!” Tiểu Bối nhảy dựng lên, liên tục liếm mặt chủ nhân.
“Đừng quấy rầy!” Thanh âm của Tiểu Đồng truyền ra:
“Hắn sắp trải qua một bước ngoặt quan trọng!”
. . .
“HAHAHA!”
Lê Vĩ thức tỉnh, phát hiện mình đang đứng trước cầu thang thần bí, chân còn đạp lên bậc thang đầu tiên, liền ngửa đầu cười lớn:
“Lão tử cuối cùng cũng chinh phục được cầu thang bí ẩn này rồi!”
“Cút xuống!”
Vừa dứt tiếng, một luồng lực lượng đã chấn văng hắn…
Lê Vĩ vội vàng ngậm miệng, hận không thể tự tát mình một cái.
Sau đó động não, liền kinh hãi lắp bắp: “Cầu thang ở trong cơ thể, vậy sao ta lại ở đây?”
Tuy nhiên rất nhanh hắn liền gạt bỏ ý nghĩ này ra khỏi đầu, bởi vì một hiện tượng khác đang thu hút sự chú ý của hắn.
Trên cầu thang thần bí, bậc thang thứ tư đang sáng lên chói mắt…
“Phải rồi, mệnh cách!” Lê Vĩ kích động đến mức nhảy dựng lên:
“Ta đã đột phá Kim Đan, đủ điều kiện khai mở mệnh cách thứ ba rồi.”
Luyện Khí mở mệnh cách Tiểu Âm Dương, Trúc Cơ mở mệnh cách Tiểu Linh Thụ, vậy Kim Đan cũng nên mở mệnh cách.
Lần đầu tiên Lê Vĩ muốn tìm cách thoát khỏi Bổ Âm Tông, lần thứ hai hắn muốn tăng khả năng giữ mạng.
Vậy còn lần này…
Nhớ lại cuộc đối thoại với Tần Thủy Dao, hắn không chút chần chừ hạ quyết định:
“Ta muốn mệnh cách gia tăng chiến lực, càng mạnh càng tốt.”
Theo ý muốn của hắn, hư ảnh ba khối bia đá cổ xưa hiện ra.
Tiểu Mệnh Cách - Khổng Nhân Chi Tâm: Có được trái tim của chủng tộc khổng lồ, bơm máu huyết, thúc đẩy cường thân, là nền tảng căn bản của thể tu cường đại.
Tiểu Mệnh Cách - Thu Lôi Kinh Mạch: Có được 9 đường lôi mạch với khả năng hấp thụ Lôi Đình, đúc thành Lôi Hệ Linh Căn, chấp chưởng Lôi Thuộc Tính.
Tiểu Mệnh Cách - Lò Luyện Linh Hồn: Sở hữu thiên phú của một Hồn Tu, linh hồn như một cái lò luyện, với khả năng thôn nạp linh hồn con mồi sau đó thiêu đốt luyện hóa để trở nên mạnh hơn.
Nhịp tim Lê Vĩ đập thình thịch, Cầu Thang không hổ danh Khai Mệnh Nghịch Thiên, mấy cái mệnh cách này đều là thiên phú tuyệt hảo để tăng cường chiến lực.
Một cái cho luyện thể, một cái cho luyện hồn, một cái để trở thành lôi tu… tất cả đều ngon, chỉ hận không thể chọn hết.
Nhưng hiện tại Lê Vĩ bắt đầu trở nên tham lam hơn…
Tiểu Bối có được hai cái Đại Mệnh Cách, Tần Thủy Dao còn có Thiên Mệnh Cách, dựa vào đâu mà mình không thể có mệnh cách đẳng cấp cao?
Tiểu Mệnh Cách đã không còn đủ để hắn thèm thuồng nữa.
“Thay đổi đi, ta muốn Đại Mệnh Cách!” Lê Vĩ nói.
Trước mặt hắn, Cầu Thang chiếu lên một dòng chữ: “Đẳng cấp Mệnh Cách xuất hiện ngẫu nhiên, đẳng cấp càng cao tỷ lệ xuất hiện càng thấp, không thể cưỡng cầu.”
“Vẫn đổi!” Lê Vĩ cắn răng.
Sau khi đột phá Kim Đan, hắn có ba lần yêu cầu triệu hoán mệnh cách…
Mới chỉ dùng một lần, vẫn còn hai lần nữa, hắn hy vọng có Đại Mệnh Cách, thậm chí là Thiên Mệnh Cách trình diện.
Dù sao thì bên cạnh hắn đều là thiên tài như Tiểu Bối, Tần Thủy Dao… hắn cũng không muốn thua kém quá nhiều.
Theo mong muốn của hắn, hư ảnh ba khối bia đá rung động kịch liệt, sau đó bắt đầu thay đổi.
Tiểu Mệnh Cách - Tinh Thần Nhãn: Khai mở con mắt thứ ba, hấp thụ tinh thần chi lực từ sao trời, gia tăng chiến lực.
Tiểu Mệnh Cách - Thiên Địa Ban Phúc: Có được khả năng hấp thụ linh khí trong chiến đấu vượt xa tu sĩ cùng cấp bậc.
Tiểu Mệnh Cách - Trời Sinh Đao Cốt: Đúc ra xương cốt sắc bén, cứng rắn như trường đao, thiên phú luyện Đao tăng mạnh.
Khóe miệng Lê Vĩ giật giật, những mệnh cách lần này so với ba mệnh cách trước đó còn tệ hơn…
Hắn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, chỉ còn một lần để thay đổi mệnh cách.
Nếu vẫn ra mệnh cách gà mờ, thậm chí kém hơn cả những mệnh cách này, hắn sẽ khóc không ra nước mắt.
“Phải cẩn thận hơn, yêu cầu rõ ràng hơn mới được.” Lê Vĩ hít sâu một hơi, tập trung động não.
Bất chợt hai mắt hắn lóe sáng, có một ý nghĩ táo bạo.
Chiến lực mạnh, nhưng mạnh không có nghĩa là bản thân phải mạnh… chỉ cần diệt được đối thủ đã là mạnh.
Tại sao phải lấy một đánh một trong khi Tâm Ma của mình khủng bố như vậy? Suýt chút nữa đã có thể đánh chết mình?
Chưa kể Tâm Ma có thể tự thông hiểu Tà Kiếm bên trong Chính Tà Kiếm Pháp mà không cần vất vả tập luyện.
Não của hắn vận động rất nhanh, ý nghĩ cũng thiên biến vạn hóa, không theo tư duy bình thường.
Các tu sĩ khác e sợ, ngán ngẩm Tâm Ma đến cực điểm, không muốn gặp phải Tâm Ma trong quá trình tu luyện của mình.
Còn Lê Vĩ…
“Ta muốn Mệnh Cách giúp ta khống chế được Tâm Ma, triệu hoán Tâm Ma ra chiến đấu, ám sát đối thủ.”
Một mệnh lệnh nghiêm túc được đưa ra.
ẦM ẦM ẦM…
Ba khối bia đá rung chuyển dữ dội…
Bắt đầu đổi màu…
…"}