Chương 39: Một Kiếm Phá Tan Tinh Thần!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 39: Một Kiếm Phá Tan Tinh Thần!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hồ đồ!”
Chứng kiến Lê Vĩ kích động đám đệ tử làm loạn theo mình, trong cung điện cách đấu trường không xa, một vị Đường chủ sắc mặt âm trầm nói: “Tuy nói chúng ta tin tưởng vào thực lực của Tần Thủy Dao, nhưng đối thủ dù sao cũng là thiên tài hàng đầu của Tinh Vân Các, không thể xem thường.”
“Đúng vậy, trận luận bàn này thắng bại khó lường, một khi thua… chẳng phải phần lớn đệ tử đều sẽ chịu thiệt sao?” Một Đường chủ khác tán thành, vẻ mặt bất mãn: “Tiểu tử kia nghe nói chỉ là đệ tử tạp dịch của Tần Thủy Dao, ở đâu ra cái gan lớn đến vậy?”
“Để tiểu nhân đi chặn hắn!” Một vị Các chủ dưới trướng nói.
“Ồn ào!” Một giọng nói uy nghiêm bỗng nhiên vang thẳng vào tâm trí bọn họ.
“Tứ Trưởng lão?” Cả đám sắc mặt đại biến, họ nhận ra người vừa mở miệng là một trong những trưởng lão hàng đầu Thiên Tà Giáo, là Phù Sư bậc nhất, địa vị cực kỳ cao. Bình thường những Các chủ, Đường chủ như bọn họ, dù có đến tận cửa bái kiến cũng không có tư cách.
“Giáo chủ vẫn đang theo dõi trận chiến này, ngay cả ngài còn chưa lên tiếng, các ngươi làm ồn cái gì?” Tứ Trưởng lão lạnh lùng truyền âm: “Ngồi im hết cho ta!”
“Vâng thưa trưởng lão!”
Đám Các chủ và Đường chủ rùng mình, ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.
Bọn họ không biết rằng, Tứ Trưởng lão tuy không hiện thân, nhưng sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Chết tiệt, may mà mình luôn để mắt tới mấy tên này... nếu không để bọn chúng nhảy ra gây sự với Lê Vĩ, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Người khác có thể không biết Lê Vĩ là ai, nhưng các vị Trưởng lão lại biết rất rõ. Dù sao thì bọn họ cũng có mặt ở trận “hôn lễ” kia. Vị tiểu tu sĩ Kim Đan này chính là phu quân trên danh nghĩa của Giáo chủ đấy.
Tuy rằng Giáo chủ từ đầu đến cuối chưa từng mở miệng thừa nhận, nhưng những hành động của nàng lại rất rõ ràng. Chỉ riêng việc Lê Vĩ được giữ lại, đủ chứng minh Giáo chủ có dụng ý khác đối với hắn.
Toàn bộ Thiên Tà Giáo, ngoại trừ Giáo chủ ra… không ai được quyền nhắm vào Lê Vĩ. Trừ phi nàng mở miệng ra lệnh.
Các vị trưởng lão hiểu được đạo lý này, đối với sự tồn tại của Lê Vĩ, họ giả vờ không biết, mắt nhắm mắt mở, nhưng cũng sẽ không chủ động ra mặt trêu chọc hắn. Cứ đối xử như một đệ tử bình thường là đủ rồi.
Nhìn hậu quả của Cốt Giang, cả một mạch Đại Trưởng lão hàng vạn người đều bị huyết tẩy, bốc hơi sạch sẽ… Nếu không phải Hắc Phù kia có tác dụng nên được tha mạng, kết cục chính là tận diệt.
Sau một trận náo nhiệt vì đánh cược, trận chiến giữa Tần Thủy Dao và Vân Sâm chính thức bắt đầu.
Không có trọng tài, cũng chẳng có người đứng ra chủ trì. Đơn giản vì trong bóng tối đã có nhiều lão quái đang quan sát, kẻ nào dùng ngoại lực để gian lận cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của bọn họ.
Tần Thủy Dao nhìn đối thủ trước mặt, giọng nói điềm tĩnh: “Ra chiêu đi!”
“Ta là nam nhân, nhường Tần cô nương ra tay trước.” Vân Sâm mỉm cười.
Tần Thủy Dao cũng không đôi co, mái tóc dài tự bay, đôi mắt xinh đẹp bỗng trở nên sắc bén. Toàn thân nàng bùng phát lên một làn sóng linh lực âm u, ẩn chứa trong đó là sự táo bạo và sát khí.
“Hít!” Lê Vĩ hít sâu một hơi: “Đây là loại linh lực gì? Không phải thuộc tính sao?”
Mặc dù không phải nguyên tố, nhưng hắn cảm nhận được nó cường đại hơn so với Âm Dương Linh Lực của mình hay Thủy, Phong của Tiểu Bối.
“Nó là Tà Lực, một trạng thái biến đổi của linh lực bình thường…” Tiểu Đồng truyền âm giải thích: “Công pháp trong truyền thừa của Thiên Tà Giáo sẽ luyện ra loại Tà Lực này! Tuy nhiên, người thích hợp nhất để luyện Tà Lực chính là vị thê tử kia của ngươi, Tần Thủy Dao không hợp… vẫn nên tập trung luyện Kiếm thì hơn.”
Lê Vĩ nghe hiểu hàm ý của Tiểu Đồng. Bởi vì Thê tử Giáo chủ sở hữu Thiên Mệnh Cách - Tà Khí Lẫm Nhiên, có được Thiên Sinh Tà Thể, có thể phát huy vượt trội uy lực của các loại Tà Công, Tà Thuật.
Trong khi đó, mấy mệnh cách của Tần Thủy Dao không liên quan gì đến Tà Lực, ngược lại nàng có được Thiên Mệnh Cách - Kiếm Đạo Chi Tư, trời sinh ra đã thích hợp tu luyện kiếm đạo.
Chỉ có điều, đối với mấy loại Mệnh Cách tiềm ẩn này, thật sự rất khó để tự mình phát hiện, người khác càng khó lòng nhìn thấu. Giống như Tần Thủy Dao, nàng gia nhập Thiên Tà Giáo ở Man Di Chi Địa, tu luyện Tà Công, đối với các vũ khí như kiếm chưa từng có hứng thú.
Nếu không phải Lê Vĩ có lòng nhắc nhở nàng, cả đời sợ rằng nàng còn chưa liếc nhìn đến kiếm dù chỉ một chút. Lúc này Tần Thủy Dao nên từ bỏ luyện Tà Công, chuyển sang chủ tu Kiếm Đạo vẫn còn kịp. Bằng không chờ nàng tu vi tăng cao, con đường càng đi càng sai… e rằng đời này sẽ lãng phí thiên phú tốt nhất của mình mà không hề hay biết.
Qua đó có thể thấy sự nghịch thiên của Thấu Mệnh Nhãn, nó có thể giúp Lê Vĩ nhìn thấu thiên phú và sở trường của một người hơn cả chính bản thân người đó.
Nhưng nói gì thì nói, từ nhỏ đến lớn Tần Thủy Dao đã quen luyện Tà Công, dù gần đây có tiếp xúc với Kiếm Thuật, nhưng nàng vẫn chưa thay đổi được phong cách và thủ đoạn chiến đấu. Thế nên vừa mới ra tay, nàng đã lập tức đánh ra thức đầu tiên trong Thiên Tà Ngũ Thức: “Tà Ảnh Giảo Sát!”
Hai tay vung ra, Tà Lực hóa thành trảo ảnh, trong nháy mắt đã có hàng trăm luồng trảo ấn từ bốn phương tám hướng vồ tới mục tiêu, phong tỏa mọi đường lui.
“Mạnh thật!” Lê Vĩ nhìn mà giật mình. Một chiêu này của nữ đồ đệ, dù hắn có kích hoạt Thái Cực Bào cũng không thể trụ nổi. Thậm chí ngay khi Tần Thủy Dao ra tay, hắn còn không kịp truyền linh lực vào Thái Cực Bào. Tốc độ quá nhanh, căn bản không cùng đẳng cấp.
“Dù ngươi là Nhất Phẩm Kim Đan, nhưng chênh lệch hai đại cảnh giới vẫn vô cùng lớn.” Tiểu Đồng dạy bảo: “Ngươi hiện tại, có thể vượt cấp chiến đấu với một đại cảnh giới trở xuống!”
“Chư Tinh Hộ Thể!” Vân Sâm cấp tốc ứng phó. Chỉ thấy linh lực trên thân thể hắn tỏa sáng lấp lánh, kết tụ thành từng ngôi sao nhỏ bay xung quanh, tạo thành một vòng xoáy sáng rực hộ thể.
ẦM ẦM ẦM ẦM…
Tà Ảnh Giảo Sát của Tần Thủy Dao vồ xuống, tất cả đều bị Chư Tinh Hộ Thể đánh bật ra.
Lê Vĩ nhận ra loại lực lượng mà Vân Sâm sử dụng, đó là lực lượng của sao trời, được gọi là Tinh Thần Lực. Tương truyền, công pháp đặc thù của Tinh Vân Các chuyên tu luyện vào đêm tối, vào những thời điểm bầu trời đầy sao, bọn họ dẫn động linh khí, hấp thụ ánh sao, tăng cường tu vi và thực lực.
Nếu Thiên Tà Giáo các đời giáo chủ tu luyện Tà Lực, thì Các chủ của Tinh Vân Các sẽ tu Tinh Thần Lực. Tà Lực và Tinh Thần Lực vừa mới giao tranh, đã có xu thế bất phân thắng bại.
Điều này khiến không ít đệ tử vừa mới cược theo Lê Vĩ âm thầm lo lắng… nếu sư tỷ thua trận, bọn họ xem như lỗ lớn.
“Đến lượt ta tấn công!” Vân Sâm cười một tiếng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
ONG!
Ẩn trong cơ thể, xương cốt của hắn bừng sáng, Tinh Thần Lực toàn thân bỗng chốc mạnh hơn gấp đôi. Chính là Tinh Cốt!
Tinh Cốt này có khả năng tích trữ Tinh Thần Lực còn mạnh hơn Tiểu Linh Thụ của Lê Vĩ tích trữ Linh Lực. Bởi lẽ Tiểu Linh Thụ chỉ là Tiểu Mệnh Cách, trong khi Tinh Cốt thuộc về Đại Mệnh Cách.
Thực lực đại tăng, Vân Sâm hai tay hóa thành tàn ảnh, liên tục điểm chỉ: “Tinh Thần Chỉ!”
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…
Hắn bắn ra cùng lúc hàng trăm luồng chỉ đạn sắc bén, những chỉ đạn này trong suốt như hòa vào không khí xung quanh, khó lòng quan sát hay né tránh. Hơn nữa nhờ vào Tinh Cốt gia thân, Tinh Thần Chỉ so với bình thường mạnh và nhanh hơn gấp mấy lần.
Tuy nhiên, thân là đệ tử của Giáo chủ, người đã thành thạo Thiên Tà Ngũ Thức, Tần Thủy Dao liền thi triển thức thứ hai: “Thất Tà Huyễn Ảnh!”
Đạp chân bước ra, Tần Thủy Dao hóa thành bảy luồng ảnh ảo… Áo trắng như hồ điệp bay múa, bảy luồng ảnh ảo khó phân thật giả, di chuyển với tốc độ cao, ngự không phi hành, né tránh hàng loạt Tinh Thần Chỉ...
Trong nháy mắt, Tần Thủy Dao đã áp sát Vân Sâm, cả bảy luồng tà ảnh cùng lúc tung ra Thất Tà Giảo Sát. Uy lực của chiêu này trong nháy mắt tăng lên gấp bảy lần.
ẦM ẦM ẦM ẦM…
Chư Tinh Hộ Thể của Vân Sâm tán loạn, sắc mặt hắn lạnh lùng, lại một lần nữa kích phát Tinh Cốt mạnh hơn, thực lực cường đại hơn gấp ba lần. Chư Tinh Hộ Thể bùng phát, mỗi một hạt tinh thần đều nổ tung… đánh vỡ sáu luồng tàn ảnh của Tần Thủy Dao, ép lùi bản thể nàng.
Thừa thắng xông lên, Vân Sâm triệu hoán một kiện Ngũ Tinh Pháp Bảo Cực Phẩm - Tinh Thần Ấn. Đây là một món đồ giống như ngọc ấn, bên trên điêu khắc hình ngôi sao, tỏa ra hào quang màu trắng.
Theo động tác của Vân Sâm, Tinh Thần Ấn biến lớn như một tảng đá nặng hàng vạn cân, từ trên cao trấn thẳng xuống đầu Tần Thủy Dao.
Tu sĩ ở Man Di Chi Địa không ưa dùng vũ khí, nhưng có thể dùng Pháp Bảo. Mà Tinh Thần Ấn chính là Pháp Bảo mạnh nhất của Vân Sâm, hắn không hề do dự mang ra đối phó với nàng.
“Thiên Tà Đệ Tam Thức - Tà Yêu Phụ Thể!” Tần Thủy Dao biểu lộ bình tĩnh, hai tay kết ấn.
GÁY!
Theo một tiếng thánh thót vang vọng từ bên trong cơ thể, vô vàn Tà Lực từ cơ thể Tần Thủy Dao bốc lên, hóa thành thân ảnh của một con yêu điểu. Bốn đôi cánh che phủ phân nửa sàn đấu, từng sợi lông vũ đều do Tà Lực ngưng thành, tỏa ra yêu khí trùng thiên, đôi mắt đỏ thẫm nồng đậm sát khí.
“Liệt Huyền Điểu!?” Không ít đệ tử kinh hô: “Đã lâu rồi mới có kẻ ép được đại sư tỷ triệu hoán Tà Yêu Phụ Thể!”
Tà Yêu Phụ Thể là thức thứ ba trong Thiên Tà Ngũ Thức, giúp người tu luyện có thể luyện hóa Yêu Đan của một loài Yêu Thú cùng cấp để triệu hoán Tà Ảnh của nó ra chiến đấu. Mà Liệt Huyền Điểu chính là Ngũ Giai Yêu Thú khá mạnh mẽ…
Nó dang rộng bốn cánh, móng vuốt vung ra, hung hăng lao vào Tinh Thần Ấn như sao băng.
ẦM!
Tinh Thần Ấn bị Liệt Huyền Điểu đánh bay, Vân Sâm biểu lộ nghiêm nghị, tiếp tục điều động Tinh Thần Ấn lao tới công kích. Tần Thủy Dao cũng điều khiển Liệt Huyền Điểu chống lại Tinh Thần Ấn.
Hai người giao phong kịch liệt, đánh hơn nửa ngày, chiêu thức liên tục tung ra vẫn bất phân thắng bại…
“Tần sư tỷ kéo dài thời gian làm gì?” Lê Vĩ có chút sốt ruột. Trước đó hắn đã nhắc nhở nàng, Tinh Nhãn là điểm yếu của Vân Sâm, tại sao nàng vẫn không nhắm vào mắt của hắn mà công kích? Nếu đánh vào mắt, ưu thế sẽ rất lớn.
“Tiểu tử ngươi đừng vội!” Tiểu Đồng hừ một tiếng: “Kinh nghiệm chiến đấu của Tần Thủy Dao cao hơn ngươi, nàng vẫn đang chờ thời cơ thích hợp để tung đòn trí mạng.”
Chiến đấu ngày càng kịch liệt, Vân Sâm đã vận chuyển toàn bộ Tinh Thần Lực tích lũy trong Tinh Cốt. Mà Tần Thủy Dao đã thi triển đến thức thứ tư - Thôn Tà Chưởng.
Mỗi chưởng đánh ra đều sẽ thôn nạp linh lực trong vũ kỹ của đối thủ. Quá trình thôn nạp này tuy rằng không thể hoàn toàn phá giải vũ kỹ của tu sĩ đồng cấp, nhưng sẽ làm suy yếu đòn tấn công của đối phương.
Tuy nhiên, Tinh Cốt tích trữ quá nhiều lực lượng, Vân Sâm nhờ vậy chưa bị ảnh hưởng quá nhiều. Nhưng hắn biết nếu như tiếp tục kéo dài, Tần Thủy Dao bằng vào Thôn Tà Chưởng sẽ đánh bại mình.
“Phải một kích tất sát!” Ánh mắt Vân Sâm lóe lên một tia hiểm độc. Hắn muốn làm phân tán sự chú ý của nàng, trong lúc Tần Thủy Dao lơ là sẽ bất ngờ dùng Tinh Nhãn tấn công, một đòn giành chiến thắng.
Nghĩ là làm, Vân Sâm bùng nổ sát ý… hai tay kết ấn: “Tinh Vân Bí Pháp - Huyết Tinh Thần!”
Cắn đầu lưỡi phun ra một giọt tinh huyết, sắc mặt Vân Sâm tái nhợt. Hắn hiến tế giọt tinh huyết này của mình, thiêu đốt nó cho Tinh Cốt hấp thu. Ngay lập tức, Tinh Thần Lực của Vân Sâm từ trong suốt trắng sáng chuyển sang đỏ thẫm. Tinh Thần Lực trở thành Huyết Tinh Chi Lực.
“Huyết Tinh Quyền!” Vân Sâm thô bạo xông lên, đấm ra một quyền. Một quyền này đánh vỡ cả Thôn Tà Chưởng, Huyết Tinh Chi Lực thế không thể cản phá đấm thẳng vào ngực Tần Thủy Dao.
Đối mặt thế công này, nàng không dám xem thường, liền thi triển thức mạnh nhất mà mình nắm giữ. “Thiên Tà Đệ Ngũ Thức - Tà Huyền Ma Ti!”
Tần Thủy Dao duỗi ra mười ngón tay thon dài, trên từng đầu ngón tay là Tà Khí ngưng tụ, dệt thành những sợi Ma Ti như tơ mỏng quấn quanh thân thể… Hai chân đạp không, động tác như khiêu vũ, từng tia Ma Ti lại như những lưỡi đao sắc nhọn tạo thành vòng xoáy, trảm diệt bốn phía.
Lê Vĩ giật mình, hắn từng thấy Thê tử Giáo chủ dùng chiêu này tru sát Cốt Giang. Động tác tràn ngập vẻ đẹp nhưng lại sát phạt đến rợn người.
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Tà Huyền Ma Ti xoáy đến đâu, không khí như bị xé toạc đến đó… Một quyền tràn đầy sức mạnh của Vân Sâm đấm vào, lại bị những sợi Tà Huyền Ma Ti này siết chặt, xoắn nát cả cánh tay, máu tươi rỉ xuống.
Vân Sâm không bận tâm cảm giác đau đớn, ngược lại trong lòng mừng rỡ. Tần Thủy Dao đã dùng đến công kích mạnh nhất của nàng, cơ hội của hắn đã đến.
Mắt trái của Vân Sâm đột ngột sáng lên, lượng Tinh Thần Lực ẩn chứa trong đó không thua kém gì Tinh Cốt. Hơn nữa nó còn dồn nén và ngưng tụ thành một đòn duy nhất.
“Tinh Nhãn - Tinh Thần Tru!” Vân Sâm quát lên. Tinh Nhãn bùng sáng, một cột Tinh Thần Lực nhanh như chớp bắn ra, nhắm thẳng vào mi tâm mục tiêu.
“Không xong!” Các vị trưởng lão Thiên Tà Giáo bật người đứng lên. Tinh Nhãn này đến quá mức đột ngột, bất ngờ không lường trước được... ngay cả bọn họ cũng không phản ứng kịp.
Nhưng mà đối mặt với Tinh Thần Tru của đối thủ, ngũ quan sắc sảo của Tần Thủy Dao không chút dao động, trên tay bất chợt xuất hiện một thanh trường kiếm.
“Kiếm?” Sự hoang đường dâng lên trong lòng toàn trường. Lúc này lấy kiếm ra làm gì? Dù phản ứng kịp, cũng không thể chống nổi một đòn toàn lực của Tinh Nhãn!
KENG!
Mặc kệ người khác nghĩ gì, kiếm trong tay Tần Thủy Dao ngân vang, kiếm khí luân chuyển dọc theo thân kiếm. Vù vù vù vù… Cuồn cuộn Linh Khí trời đất kéo về hội tụ vào lưỡi kiếm, dường như ngay cả thiên địa cũng ủng hộ Tần Thủy Dao.
Nàng xuất kiếm! Kiếm ảnh như dương quang chiếu rọi chói mắt… Một kiếm dứt khoát chém dọc theo Tinh Thần Tru, đem Tinh Thần Lực chém thành hai mảnh.
PHỐC!
Mũi kiếm bén nhọn đâm xuyên Tinh Nhãn, cắm thẳng vào đầu lâu… “AAAAAAAAAAAAA…” Tiếng kêu tê tâm liệt phế vang lên...