Chương 40: TRỨNG!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 40: TRỨNG!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần một năm trước…
Trong sơn cốc phía sau Thiên Tà Giáo…
Một bóng dáng trong bộ cung trang trắng bay lượn giữa không trung, với động tác uyển chuyển. Thanh Thu Thủy Kiếm trong tay nàng nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, kiếm khí quét ngang, lập tức tách thành hai luồng độc lập chém thẳng về phía trước.
Xoẹt... xoẹt...
Dãy núi không xa lập tức ầm ầm tách ra, nứt thành hai nửa, vết kiếm sắc bén đến kinh ngạc.
“Uy lực thật lớn!” Tần Thủy Dao giật mình trước cảnh tượng này.
Chỉ mới luyện Linh Huyền Kiếm Quyết một thời gian ngắn, vậy mà nàng có thể tung ra thế công không hề thua kém những vũ kỹ đã tinh thông hàng chục năm.
“Chẳng lẽ ta thật sự có duyên với Kiếm Đạo?” Đại sư tỷ tự nhủ trong lòng, vẫn còn cảm thấy khó tin.
Trước đó, vì lời nói của Lê Vĩ, nàng tùy tiện tìm một môn kiếm quyết và một thanh kiếm từ Bảo Khố về tập luyện.
Nào ngờ, Linh Huyền Kiếm Quyết mà nàng chọn vốn là một môn Song Kiếm Quyết, cần hai thanh kiếm mới có thể phát huy uy lực lớn nhất.
Tần Thủy Dao không quá quan trọng vấn đề này, nàng cũng chỉ luyện thử một chút mà thôi, cứ dùng tạm một thanh Thu Thủy Kiếm là đủ.
Chỉ tùy tiện luyện kiếm, không thèm dùng song kiếm ứng với công pháp… nhưng thành quả thu được vẫn rất kinh ngạc.
Kiếm chiêu vừa rồi, đủ để miểu sát một Hoá Thần Sơ Kỳ trong nháy mắt.
Điều này khiến nàng không thể không xem trọng lời của tên tiểu tử kia thêm vài phần.
“Luyện kiếm? Đột nhiên có nhã hứng sao?” Một thanh âm trong trẻo vang lên từ phía sau.
Tần Thủy Dao giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Trường bào đen tung bay, khí tràng cực mạnh, lãnh diễm tuyệt luân, ngạo thị thiên hạ.
Người đến chính là Thiên Tà Giáo Chủ!
“Tham kiến sư tôn!” Tần Thủy Dao toan quỳ hành lễ.
Thiên Tà Giáo Chủ phất tay ngăn lại, cất giọng: “Ngươi còn chưa trả lời!”
Khi nói chuyện, ánh mắt vô thức quét về phía ngọn núi bị tách đôi, hơi bất ngờ trước uy lực của một kiếm đó.
Rõ ràng từ trước đến nay, mình chưa từng dạy đồ đệ luyện kiếm.
“Là Lê Vĩ!” Tần Thủy Dao không dám giấu giếm, trong trẻo đáp:
“Có lần hắn nói đồ nhi có duyên với kiếm, thử luyện kiếm một lần xem sao!”
Tần Thủy Dao đem Thu Thủy Kiếm hai tay dâng lên, cung kính: “Nếu sư tôn không thích, từ giờ đồ nhi sẽ không luyện kiếm nữa.”
Nàng hiểu Thiên Tà Giáo Chủ muốn bồi dưỡng mình để trở thành người kế vị, là đệ tử chân truyền.
Sư tôn của mình không luyện kiếm, bản thân mình lại đi luyện, đây là không tôn trọng truyền thừa của sư tôn.
“Mỗi người đều có thủ đoạn riêng của mình, bổn toạ dạy dỗ ngươi… không có nghĩa là ngươi phải trở thành bản sao của bổn toạ.” Thiên Tà Giáo Chủ thản nhiên nói:
“Huống hồ nhìn ngươi dùng kiếm cũng không tệ.”
“Vâng thưa sư tôn, chẳng hiểu vì sao… đồ nhi luyện kiếm tiến bộ khá nhanh.” Tần Thủy Dao nói ra cảm nhận của mình:
“Theo lời của Lê Vĩ, hắn có được khả năng kỳ quái, nằm mộng sẽ nhìn thấy một số đặc điểm của người bên cạnh, nên mới chỉ điểm ta thử tiếp xúc với kiếm.”
“Vậy sao?” Thiên Tà Giáo Chủ ánh mắt loé lên, tùy tiện từ Nhẫn Trữ Vật ném ra hai món đồ:
“Luyện thử cho ta xem!”
Tần Thủy Dao quan sát, phát hiện đó là một môn Kiếm Kỹ và một thanh Kiếm màu trắng.
Kiếm Kỹ đạt đến Lục Tinh Thượng Phẩm, tên gọi Quy Linh Nhất Kiếm, có tác dụng quy tụ linh khí trong phạm vi nhất định, chém ra một kiếm trí mạng.
Thanh kiếm màu trắng cũng là Vũ Khí Lục Tinh, gọi là Dẫn Linh Kiếm, vô cùng thích hợp để thi triển Quy Linh Nhất Kiếm.
“Hai thứ này là bổn toạ nhặt được trong một động phủ.” Thiên Tà Giáo Chủ nói:
“Nếu ngươi thật có thiên phú luyện kiếm, vậy thì cho ngươi.”
“Nhưng thưa sư tôn, Man Di Chi Địa chúng ta dùng vũ khí… sẽ chịu thua thiệt so với Huyền Binh Đại Lục.” Tần Thủy Dao chần chừ nói.
Đây cũng là sự do dự trong lòng nàng.
Nghe nói, bởi vì hoàn cảnh đặc thù, Huyền Binh Đại Lục sản sinh ra các Danh Khí với những công năng đặc biệt, cùng những môn công pháp phù hợp vũ khí với uy lực kinh người.
Đây là điều mà tu sĩ Man Di Chi Địa không thể sánh bằng.
“Không sợ hoàn cảnh không thích hợp, chỉ sợ lãng phí thiên phú của mình.” Thiên Tà Giáo Chủ nghiêm nghị:
“Chỉ cần đi đúng đường, ngày sau tự khắc sẽ có cơ duyên.”
“Vâng!” Tần Thủy Dao hít sâu một hơi, trịnh trọng tiếp nhận Quy Linh Nhất Kiếm và Dẫn Linh Kiếm.
Ngay trước mặt sư phụ mình, nàng bắt đầu luyện tập.
Tiến bộ thần tốc.
Trở về thực tại…
Tần Thủy Dao nhìn Dẫn Linh Kiếm trong tay mình, cảm thụ uy lực vừa rồi của Quy Linh Nhất Kiếm, sự kiên định trong mắt nàng ngày càng vững vàng.
Nàng không để ý đến tiếng gào thét thảm thiết của Vân Sâm, ánh mắt vô thức nhìn về phía Lê Vĩ đang ở quầy đánh cược.
“Sư tỷ đại thắng!” Lê Vĩ hướng về phía nàng nhảy dựng lên, giơ ngón tay cái.
Làm sao hắn có thể không mừng rỡ?
Lần đánh cược này, hắn đã kiếm bộn rồi.
Linh Lang đang suy yếu cũng sẽ có đủ tài nguyên để khôi phục.
Khoé môi Tần Thủy Dao cong lên một chút…
Tiếng gào thét của Vân Sâm đã im bặt, bởi vì phản phệ quá nặng khi bị thương ngay yếu điểm, hắn đã hôn mê bất tỉnh.
“Hoan hô!”
“Đại sư tỷ thắng!”
“Chết tiệt, chúng ta cũng thắng!”
“Lượm!”
“Bú đẫm!”
Toàn trường chính thức sôi trào, tất cả đệ tử Thiên Tà Giáo mừng rỡ như điên.
Bọn họ cuồng nhiệt nhìn Tần Thủy Dao, rồi lại nhiệt tình nhìn Lê Vĩ, cuối cùng như lang hổ vây lấy đám đệ tử Tinh Vân Các, từng người nở nụ cười như ác ma:
“Đến lúc thu lưới!”
Lần đánh cược này, các đệ tử đều bị Lê Vĩ đem mạng ra kích thích, vì thế không ai đặt cược ít cả.
Tối thiểu cũng một phần ba số Linh Thạch đang có.
Một hơi kiếm được từng ấy Linh Thạch, sao có thể không vui sướng?
“Làm sao có thể… đại sư huynh vậy mà thua!”
Trái với Thiên Tà Giáo, các đệ tử Tinh Vân Các sắc mặt tái mét, từng người như rơi vào hầm băng.
Vạn phần không nghĩ ra, đại sư huynh vốn đang chiếm ưu thế, tại sao cục diện lại nghịch chuyển nhanh như vậy?
Đại sư huynh rõ ràng đã xuất động át chủ bài - Tinh Nhãn, theo lý phải oanh sát Tần Thủy Dao mới đúng.
Rồi tại sao Tần Thủy Dao đường đường là đại sư tỷ của Thiên Tà Giáo, đồ đệ của Giáo Chủ lại sử dụng Kiếm Thuật? Hơn nữa còn một kiếm chém trúng điểm yếu của đại sư huynh.
Từng câu hỏi không có lời giải đáp…
Chỉ biết rằng số tài sản mà Trưởng Lão giao cho mình trước đó căn bản không đủ để thua cược trận này.
Cái giá phải trả thật sự quá nhiều.
“Thế nào? Định quỵt nợ sao?” Lý Cuội cao giọng quát:
“Đã thua rồi, còn không mau giao hàng?”
“Nơi này là địa bàn của giáo ta, các vị trốn không thoát!” Một đám đệ tử tinh anh trong giáo từng bước ép sát.
“Ai nói… ai nói chúng ta quỵt?” Đệ tử Tinh Vân Các khó khăn nuốt nước bọt:
“Các ngươi từng người lên, cả đám áp sát lộn xộn như vậy, làm sao chung?”
Lời tuy nói thế, bọn họ lại đang điên cuồng truyền âm cho trưởng lão hỗ trợ cấp vốn.
Bằng không khó mà toàn mạng rời khỏi Thiên Tà Giáo.
“Các huynh đệ tỷ muội, xếp hàng đi!” Lý Cuội nói.
“Được lắm, mời Lê sư đệ đến trước đi!” Một đám đệ tử tinh anh nâng Lê Vĩ lên hàng đầu.
Các đệ tử còn lại cũng theo thứ tự xếp ngay ngắn ở phía sau, chờ Tinh Vân Các có chơi có chịu.
“Haha, đa tạ các vị!” Lê Vĩ tươi cười chắp tay cảm tạ không ngừng.
Hắn nhận ra sau chuyện lần này, các đệ tử đều có hảo cảm với mình, không ít thì nhiều.
Cũng đúng thôi, hắn giúp bọn họ phát tài một vố, dù là tiểu nhân hám lợi thì cũng nên cảm kích một chút.
Nhìn thấy khuôn mặt xấu xa của Lê Vĩ, đệ tử Tinh Vân Các nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám nói gì.
“Đem vật phẩm của ngươi quy đổi!”
“Linh Huyền Song Kiếm ước tính 200 khối Linh Thạch Cực Phẩm.”
“Hải Khiếu Kinh và Ngự Phong Bộ ước tính 1600 khối Linh Thạch Cực Phẩm.”
“Chúng ta trả cho ngươi hết thảy 1800 khối!”
Giao một chiếc Nhẫn Trữ Vật chứa từng ấy linh thạch ra, sắc mặt từng thành viên Tinh Vân Các tái mét, đây là một con số không nhỏ.
Dù là đệ tử cấp Hoá Thần nỗ lực làm nhiệm vụ, muốn thu được từng đó linh thạch cũng phải tốn rất nhiều công sức, thời gian, thậm chí là đánh đổi bằng tính mạng.
Càng đáng sợ chính là, đây chỉ mới bắt đầu… vẫn còn hàng dài đệ tử Thiên Tà Giáo ở phía sau.
Lê Vĩ hai mắt toả sáng lấp lánh.
Một Linh Thạch Cực Phẩm bằng mười Linh Thạch Thượng Phẩm.
1800 khối Linh Thạch Cực Phẩm chính là mười tám ngàn Linh Thạch Thượng Phẩm.
Hắn làm nhiệm vụ trước đó, cũng chỉ thu được 30 khối Linh Thạch Thượng Phẩm mà thôi.
Hốt được cú này, hắn liền cảm thấy cày nhiệm vụ không còn “thơm” nữa.
Tất cả là nhờ vào Hải Khiếu Kinh và Ngự Phong Bộ đẳng cấp cao, chúng nó là Ngũ Tinh, thích hợp cho tu sĩ cấp Hoá Thần tu luyện.
Nhiệm vụ trước đó Lê Vĩ làm chỉ là cấp Trúc Cơ, mà Hoá Thần lại trên Trúc Cơ tận ba đại cảnh giới.
Trừ Lê Vĩ ra, e rằng không có Trúc Cơ hay Kim Đan nào dám lấy tài sản đẳng cấp đó đặt cược.
Đương nhiên, trong mắt mọi người, Hải Khiếu Kinh và Ngự Phong Bộ là của Tần Thủy Dao, phần thắng cược này đa số cũng thuộc về nàng, nên cũng chẳng có ai thèm ghen tị với hắn.
“Đừng quên trước đó ta còn cược mạng!” Lê Vĩ lên tiếng nhắc nhở:
“Ta có tu vi Kim Đan Sơ Kỳ, đệ tử Tinh Vân Các chỉ cần cho ta một tùy tùng đồng cấp là được.”
Lời này khiến toàn bộ Thiên Tà Giáo hưng phấn.
Từ trước đến nay, hai thế lực tranh đấu không ngừng, không phải người chết thì là ta chết… nhưng chưa có tiền lệ thu phục.
Nếu một đệ tử Tinh Vân Các trong cùng cấp phải đi làm thuộc hạ cho đệ tử của Thiên Tà Giáo, đây chẳng phải Thiên Tà Giáo sẽ có thể diện rất lớn sao?
Đối với thế lực tà dị như Thiên Tà Giáo, hầu hết mọi người đều rất tán thưởng cách chơi của Lê Vĩ.
“Không được!” Một sư huynh của Tinh Vân Các phản bác:
“Ngươi là Kim Đan, chúng ta dùng 200 khối Linh Thạch Cực Phẩm trả cho ngươi!”
“Ngươi mơ đẹp!” Lê Vĩ sắc mặt lạnh xuống:
“Lão tử ngay cả vũ khí cấp Tứ Tinh cũng có, mạng của ta đáng giá hơn nhiều!”
Hắn nâng Linh Huyền Song Kiếm lên.
“Tinh Vân Các, đây là thua không nổi sao?” Chúng nhân Thiên Tà Giáo vận chuyển tu vi, áp bách cực mạnh nghiền ép.
“500 khối Linh Thạch Cực Phẩm!” Tinh Vân Các hít sâu một hơi:
“Từng này đủ mua một vật phẩm Tứ Tinh Thượng phẩm, các vị đừng quá đáng.”
“Mạng của lão tử quý giá hơn cả Cửu Tinh!” Lê Vĩ nói.
“Ngươi…” Sư huynh Tinh Vân Các đầy kiên quyết:
“Đừng ép chúng ta trở mặt, Tinh Vân Các thà chết không thể nhục.”
“Đây là đánh cược công bằng, ta nhục các ngươi khi nào?” Lê Vĩ bất mãn:
“Nếu sư tỷ ta thua, giờ đây mạng của ta đã thuộc về các ngươi rồi.”
“Sư đệ nói không sai!” Toàn trường náo động ầm ĩ.
“Nếu đã như vậy!” Ánh mắt sư huynh Tinh Vân Các loé lên, dùng linh lực ngưng tụ đặt lên cổ, quyết liệt nói:
“Ta dùng mạng của ta trả cho các hạ!”
“Không được nha sư huynh!” Các đệ tử phía sau sợ hãi quá đỗi, vội vàng ngăn cản hắn.
“Khoan đã!” Lê Vĩ bỗng nhiên híp mắt.
“Ngươi còn muốn thế nào?” Sư huynh nghiến răng.
“Trứng của ngươi, ta muốn!” Lê Vĩ mỉm cười.
“PHỐC!” Toàn trường suýt chút nữa phun ra.
Vị sư huynh của Tinh Vân Các kia cũng vội vàng dùng tay che lấy hạ bộ của mình, sống lưng phát lạnh, sắc mặt kinh tởm nhìn Lê Vĩ, tức giận đến rỉ máu trên môi:
“Ngươi còn muốn nhục ta?”
Toàn trường cũng kỳ quái nhìn hắn, ngươi là một nam nhân nha, muốn trứng của hắn làm cái gì?
“Làm ơn đi! Đầu óc đen tối như ngươi còn dám xưng là danh môn chính phái?” Lê Vĩ khinh bỉ nói:
“Trứng ở trong Nhẫn Trữ Vật của ngươi, dùng nó đổi mạng coi như xong chuyện!”
“Trứng trong nhẫn?” Sư huynh Tinh Vân Các giật mình.
Chợt nhớ trong một lần thám hiểm di tích, mình tình cờ thu được một quả trứng chưa rõ lai lịch.
Dù đã tìm nhiều cách nhưng vẫn không ấp nở được quả trứng này.
Sư huynh Tinh Vân Các động ý niệm, một quả trứng màu đen có hoa văn đỏ hiện ra.
Quả trứng này chỉ lớn hơn bàn tay của người trưởng thành một chút.
“Ngươi làm sao biết ta có trứng? Ngươi biết nó là trứng gì sao?” Sư huynh Tinh Vân Các hỏi.
“Đừng nói nhảm, giao trứng hoặc giao người, tự ngươi chọn!” Lê Vĩ lười nói nhiều.
Quả trứng này là do Tiểu Đồng phát hiện, cũng là Tiểu Đồng muốn hắn tìm cách thu lấy.
Về phần quả trứng này là đồ vật gì, hắn còn không biết.
“Được, ta giao trứng của mình cho ngươi!” Sư huynh Tinh Vân Các hạ quyết định.
Mất một quả trứng, đệ tử Tinh Vân Các không cần hy sinh, cũng xem như ổn thỏa.
Lê Vĩ tiếp nhận, vuốt cằm gật gù: “Trứng của ngươi làm ta rất hài lòng!”
Khoé miệng đám đông co quắp, lời nói của hai tên này sao lại khiến người khác hiểu lầm như vậy?
Lúc này, Tần Thủy Dao bất chợt hạ người rơi xuống trước mặt hắn, nâng bàn tay lên.
Lê Vĩ âm thầm cảm động, biết rằng nàng đang cố ý bảo vệ mình, liền rất phối hợp đem những thứ vừa thắng cược giao ra.
Hắn chỉ là một Kim Đan, nếu mang quá nhiều tài sản sẽ trở thành dê béo bị nhắm vào.
Đừng nhìn các đệ tử ở đây đang cảm kích, nhưng quay lưng đi tất cả đều là tà nhân, ở thế giới tàn khốc này, giết người đoạt bảo là chuyện thường tình.
Giao tài sản cho Tần Thủy Dao một cách công khai, sẽ không còn ai tìm đến hắn.
Đương nhiên, Lê Vĩ cũng đem một bảng danh sách có viết tên người kèm theo, cười hề hề nói:
“Đây là các vị sư huynh từng chiếu cố tiểu đệ!”
Chứng kiến cảnh này, không ít nam đệ tử hài lòng mỉm cười.
Lần trước ở Thiên Tà Bảo Khố, cũng vì biết Lê Vĩ là tạp dịch bên cạnh Tần Thủy Dao nên có vài kẻ nguyện ý mua vật phẩm của hắn với giá cao.
Nhờ có như vậy, Lê Vĩ mới đủ Tà Điểm mua tài nguyên đúc Nhất Phẩm Kim Đan và mua được Linh Huyền Song Kiếm.
Có qua có lại, Lê Vĩ vẫn ở trước mặt Tần Thủy Dao đề cập đến bọn họ.
Về phần nàng có quan tâm hay không, hắn cũng lười quản.
Tần Thủy Dao liếc xéo mắt, vẫn miễn cưỡng tiếp nhận bảng danh sách.
Nếu không nghĩ đến trận thắng này từ đầu đến cuối đều nhờ vào cái tên trước mắt, nàng cũng lười phối hợp với hắn.
Quả thật, hầu hết mọi người không biết Lê Vĩ mới là “trùm cuối” sau màn.
Là hắn chỉ điểm Tần Thủy Dao luyện kiếm, lại là hắn nhắc nhở nàng về Tinh Cốt và Tinh Nhãn của Vân Sâm.
Nếu không có hắn đứng sau, Tần Thủy Dao không nắm chắc mình sẽ thắng được.
Rõ ràng là sư tôn gọi mình bồi dưỡng hắn, kết quả càng giống như hắn đang bồi dưỡng mình.
Điều này khiến Tần Thủy Dao cảm thấy kỳ lạ, nhưng ngoài mặt lạnh tanh, không biểu lộ chút nào.
Nàng đút danh sách vào ống tay áo, âm thầm dùng tà lực hủy đi.
Đang muốn rời khỏi, thanh âm uy nghi của sư tôn chợt truyền vào tai:
“Vừa phát sinh thêm một trận, để hắn lên!”