Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 5: Hạ Gục Mỹ Nhân
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khà khà, Thánh Tử của chúng ta không biết đã gặp được cơ duyên gì mà thực lực lại tiến bộ nhanh đến thế?
Một ngày nọ, khi đang ngồi tu luyện, Lê Vĩ bỗng giật mình.
Hắn nghe thấy tiếng cười yêu dị, lẳng lơ, vội vàng đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy trên một cành cây cao, có một nữ nhân chừng ba mươi tuổi đang thong thả ngồi. Nàng mặc bộ váy dài màu hồng cánh sen nổi bật, cổ áo xẻ sâu để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn như muốn nổ tung, vòng eo uyển chuyển, tà váy cắt xéo khoe ra một chiếc chân dài trắng nõn nà.
Nàng trang điểm rất đậm, diện mạo xinh đẹp nhưng lại có vẻ diêm dúa, cả người tỏa ra một mùi hương nồng nặc, cay xè mũi.
"Bổ Âm Tông Chủ - Âm Mị Nhiên?" Lê Vĩ toàn thân rùng mình, thầm mắng bản thân đã quá mức chủ quan.
Hắn cứ ngỡ khu rừng rậm này rộng lớn, tìm một người chẳng khác nào mò kim đáy biển, nên mới yên tâm trốn ở đây tu luyện, chờ bản thân mạnh hơn một chút rồi mới rời đi. Ai ngờ lại bị tìm đến tận nơi.
Kiến thức về tu chân của Lê Vĩ rất kém, hắn chưa có công pháp chủ đạo nên không hề hay biết rằng tu sĩ có thể điều động một thứ gọi là "linh thức".
Linh thức là linh lực của tu sĩ được khuếch tán ra dưới dạng khí, mang theo ý thức của tu sĩ đó, có thể bao trùm một phạm vi rộng lớn.
Trong phạm vi linh thức của mình, tu sĩ có thể soi rọi tất cả mọi ngóc ngách.
Âm Mị Nhiên là Trúc Cơ Hậu Kỳ, linh thức của nàng có thể bao phủ bán kính 300 trượng, phát hiện ra Lê Vĩ trốn trong rừng là chuyện không tốn quá nhiều công sức.
"Tham kiến Tông Chủ." Lê Vĩ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nhịp tim trong lồng ngực lại đập thình thịch vì hồi hộp.
Mỗi tiểu cảnh giới trong Trúc Cơ có sự chênh lệch rất lớn. Lê Vĩ dù là Trúc Cơ Trung Kỳ nhưng không tự tin có thể thắng được Trúc Cơ Hậu Kỳ.
"Thánh Tử xem ra thích giả heo ăn thịt hổ, rõ ràng ngươi cũng tu luyện thuật Thái Âm Bổ Dương..." Âm Mị Nhiên nhếch bờ môi đỏ thẫm, giọng điệu lạnh lùng nói:
"Hút khô hơn trăm nữ đệ tử tinh anh của bổn tông, ngươi tính sao đây?"
"Tông chủ nói gì tại hạ không hiểu?" Lê Vĩ giả vờ ngây ngô hỏi ngược lại, một tay giấu ra sau lưng.
Đột nhiên, hắn vung ngón tay trỏ, điểm mạnh về phía nàng.
"Âm Sát Chỉ!"
Tiên hạ thủ vi cường, trước một kẻ địch mạnh hơn tìm đến trả thù, cách tốt nhất là đánh lén để giành ưu thế.
XOẸT!
Một tia chỉ đạn âm trầm mang theo sát ý bắn ra, xé toạc không khí.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến khóe mắt Lê Vĩ giật giật.
ĐÙNG.
Chỉ nghe một tiếng nổ vang lên, một cái cây bị bắn thủng.
Âm Mị Nhiên hơi sửng sốt, sau đó lại cười đến mức toàn thân run rẩy:
"Khà khà, Thánh Tử ngươi đang tấu hài đấy à?"
Thì ra Lê Vĩ thi triển vũ kỹ nhưng lại cách mục tiêu quá xa, nói dễ hiểu hơn là hắn bắn trượt tận ba mét, trong khi Âm Mị Nhiên vẫn ngồi yên tại chỗ.
Sắc mặt Lê Vĩ đỏ bừng, cảm thấy vô cùng lúng túng.
Đã đánh lén mà còn đánh hụt, điều này khiến hắn xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Trước đó, hắn ỷ vào tu vi chênh lệch mà quyền đấm cước đá cả trăm nữ đệ tử Bổ Âm Tông trong mật thất chật hẹp, vốn cho rằng mình rất lợi hại. Ai ngờ kinh nghiệm chiến đấu của hắn gần như bằng không.
Âm Mị Nhiên ngồi yên một chỗ mà hắn còn đánh hụt, vậy nếu nàng di chuyển với tốc độ cao, làm sao hắn có thể đánh trúng được nàng?
Quả nhiên không để hắn thất vọng, Âm Mị Nhiên từ trên cành cây cao phóng xuống, sau đó như một linh xà uốn lượn lao vút tới.
"Âm Sát Chỉ!"
Lê Vĩ một lần nữa bắn ra chỉ đạn, Âm Mị Nhiên dễ dàng lách người né tránh.
"Âm Sát Chưởng!" Lê Vĩ không từ bỏ, vừa lùi về phía sau vừa ngưng tụ Âm Lực vào lòng bàn tay rồi tung ra một chưởng.
Đáng tiếc, Âm Mị Nhiên vẫn ung dung tránh thoát, còn liếm môi đầy vẻ dâm mị:
"Ta thật tò mò không biết vì sao một nam nhân như ngươi lại sở hữu Âm Lực? Chẳng lẽ ngươi đã tự thiến để tu luyện Bổ Âm Quyết của bổn tông?"
"Âm Sát Trảo!" Lê Vĩ nghiến răng nghiến lợi, Âm Lực một lần nữa hóa thành móng vuốt đen vồ lấy mục tiêu.
"Âm Sát Trảo!" Âm Mị Nhiên nâng tay lên, cũng thi triển một chiêu tương tự.
Trong nháy mắt, Âm Sát Trảo mà nàng thi triển ra to gấp đôi của Lê Vĩ, dễ dàng bóp nát chiêu thức của hắn.
"Ngươi có tu vi nhưng khả năng chiến đấu quá kém, mau thúc thủ chịu trói đi!" Ánh mắt Âm Mị Nhiên lóe lên từng tia độc ác:
"Lão nương sẽ đích thân hút khô ngươi, báo thù cho các đệ tử."
Âm Mị Nhiên nâng hai bàn tay lên, chúng liền hóa thành hai cặp Âm Sát Trảo dữ tợn, vồ xuống đầu Lê Vĩ như vồ gà.
"Phân Ảnh Bộ Pháp!"
Bỗng chốc, cơ thể Lê Vĩ phân tách thành hai người: một là ảo ảnh do Âm Lực tạo thành, một là bản thể. Cả hai hướng về hai phía khác nhau mà điên cuồng bỏ chạy.
"Hừ, đây chính là thân pháp của bổn tông, ngươi dùng nó trước mặt tông chủ chẳng khác nào trứng đòi khôn hơn vịt?" Âm Mị Nhiên khinh thường, vừa liếc mắt đã biết đâu là ảo ảnh.
Nàng trực tiếp quay người, đuổi theo bản thể của Lê Vĩ.
Lê Vĩ bất chợt không chạy nữa, quay đầu thi triển vũ kỹ.
Trong mắt Âm Mị Nhiên hiện lên một tia khinh miệt. Đối với nàng, khả năng công kích của tên này gần như bằng không, vì hắn toàn đánh trượt.
Nào ngờ khoảnh khắc sau đó, Lê Vĩ bỗng vung tay đấm ra.
ĐÙNG!
Như một quả bom nhỏ phát nổ, uy lực bao trùm, Dương Lực hóa thành quyền kình hung hăng nện thẳng vào cơ thể nàng.
PHỐC!
Âm Mị Nhiên như diều đứt dây thổ huyết bay ngược, vừa đau đớn vừa khó tin mà quát lên:
"Làm sao có thể? Đây là vũ kỹ gì?"
"Ha ha ha." Lê Vĩ đắc ý cười lớn, "Nếu không dễ dàng bắn trúng mục tiêu, vậy ta dùng vũ kỹ có sức tàn phá lớn."
Dương Khí Quyền nổ trên diện rộng, dù ngu xuẩn đến mấy cũng phải đánh trúng.
Quả nhiên Âm Mị Nhiên đã trúng chiêu của hắn.
"Ngươi muốn chết!"
Bị con mồi đánh trọng thương, Âm Mị Nhiên như phát điên, trực tiếp hóa thành hai người từ hai phía lao về phía hắn.
"Không xong!" Lê Vĩ da đầu tê dại, hắn không đủ khả năng phân biệt thật giả từ Phân Ảnh Bộ Pháp.
"Chết đi cho ta!" Âm Mị Nhiên gầm lên, một tay đánh ra Âm Sát Trảo, một tay triển khai Âm Sát Chưởng.
"Tam Ảnh Bộ Pháp!"
Lê Vĩ lại tạo bất ngờ, cơ thể hắn biến mất tại chỗ, một lần nữa phân tách thành ba người xuất hiện ở ba hướng khác nhau.
Đây là thân pháp đã được hắn cải tiến, trong đó có một ảo ảnh do Âm Lực hóa thành gọi là Âm Ảnh, một ảo ảnh do Dương Lực hóa thành gọi là Dương Ảnh và một bản thể.
Hai luồng vũ kỹ của Âm Mị Nhiên đánh trượt mục tiêu, nàng lại hoảng hốt không thể phân biệt được đâu là Dương Ảnh và đâu là bản thể của Lê Vĩ, nàng chỉ có thể nhìn ra Âm Ảnh mà thôi.
"Dương Khí Quyền!"
Lê Vĩ thừa thắng xông lên, từ phía sau đấm ra một quyền khủng bố.
RĂNG RẮC...
Xương cốt của Âm Mị Nhiên như sắp đứt gãy, miệng phun máu tươi, đâm nát một thân cây cổ thụ.
"Cơ hội đây rồi!" Lê Vĩ nhân lúc nàng yếu ớt muốn đoạt mạng nàng.
Hắn tiếp cận trực diện, Dương Khí Quyền nhắm thẳng vào đầu Âm Mị Nhiên mà oanh tạc.
"Âm Sát Song Trảo!"
Nào ngờ Âm Mị Nhiên bỗng như hổ cái vồ lên, hai trảo cùng lúc vung ra.
XOẸT.
Dương Khí Quyền bị trảo ảnh chém nát, móng vuốt tiếp tục mạnh mẽ vồ vào cơ thể Lê Vĩ.
"A... A... A..." Lê Vĩ đau đớn gầm lên, từ ngực đến bụng xuất hiện mười vết trầy xước sâu đến tận xương, khiến hắn như muốn ngất đi.
"Làm sao nữ nhân này còn khỏe như vậy?" Hắn không dám tin vào mắt mình.
"Tốn một viên Liệu Thương Đan cao cấp để giữ mạng cho bổn tông chủ, ngươi chết cũng nên cảm thấy vinh hạnh."
Âm Mị Nhiên lạnh lẽo, âm u nói, thân pháp biến ảo tiếp cận, Âm Sát Song Trảo nhắm thẳng vào đầu và ngực Lê Vĩ mà cắm xuống.
Sự chênh lệch tu vi khiến Âm Mị Nhiên rất tự tin, dù là Dương Khí Quyền kia cũng sẽ bị nàng nghiền nát mà thôi.
Lê Vĩ vừa rồi có thể trọng thương nàng đều là nhờ yếu tố bất ngờ. Nếu đối chiến trực diện như hiện tại, lực lượng của Trúc Cơ Hậu Kỳ sẽ hủy diệt Trúc Cơ Trung Kỳ như hắn.
Sắc mặt Lê Vĩ hiện lên vẻ điên cuồng, Âm Dương Đồ trong Đan Điền vận chuyển đến cực điểm. Đồng thời, nguồn Linh Lực tích trữ trong Linh Thụ cũng được bắn ra, thắp sáng toàn bộ cơ thể hắn.
Âm Lực và Dương Lực hòa quyện vào nhau, cộng thêm nguồn Linh Lực tích lũy bùng nổ khiến lực lượng của Lê Vĩ bỗng nhiên trở nên cực mạnh.
"Âm Dương Quyền!"
Hắn liều mạng đấm một quyền, hai màu trắng và đen đan xen bắn ra, hình thành một nắm đấm khổng lồ vượt xa tưởng tượng.
"Làm sao có thể?"
Cảm giác được nguy cơ trí mạng, trong đôi mắt Âm Mị Nhiên lần đầu hiện lên vẻ sợ hãi.
Cổ sức mạnh này của Lê Vĩ lúc này đã sánh ngang Trúc Cơ Viên Mãn, quá đỗi hoang đường.
Nàng thi triển thân pháp muốn bỏ chạy, đáng tiếc khoảng cách giữa hai người đã quá gần.
BÙM!
Không khí trước mặt nổ tung, Âm Sát Song Trảo như củi mục vỡ nát. Âm Mị Nhiên tan xương nát thịt, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng.
Lê Vĩ cũng bị lực phản chấn kinh khủng đánh cho văng ngược trở lại, đụng nát một tảng đá lớn.
"Khụ khụ khụ..."
Ho khan kịch liệt, từ đầu đến chân đều dính đầy máu, không biết là máu của hắn hay của Âm Mị Nhiên.
Hắn chỉ biết mình đang quá đau, lại mệt mỏi rã rời, tay phải thi triển Âm Dương Quyền đã mất đi cảm giác, không thể động đậy.
"OẸ..."
Lê Vĩ nôn, mặt tái xanh như tàu lá.
Mặc dù trong bụng rỗng tuếch, hắn vẫn nôn thốc nôn tháo, tay chân run lẩy bẩy.
Vừa rồi, trong bước đường cùng sinh tử, Lê Vĩ buộc lòng phải xuống tay đầy táo bạo.
Nhưng nói gì thì nói, cảm giác giết người vẫn mang đến đả kích quá lớn đối với hắn, khiến tay chân hắn không rét mà run, toàn thân kiệt sức, tinh thần suy sụp trầm trọng.
Khác với việc song tu hút khô trước đó, việc dùng thế công nghiền nát người khác, máu thịt tung tóe mang đến cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Đời trước hắn ngay cả cổ gà còn chưa từng cắt, bây giờ lại vừa đánh bại một nữ nhân thê thảm như vậy, thử hỏi làm sao có thể bình tĩnh?
"Lê Vĩ ơi Lê Vĩ, đây không còn là thế giới trước kia của ngươi... đây là nơi sinh tử, là chốn mạnh được yếu thua, là nơi mà nếu ngươi không giết người, ngươi sẽ bị người giết."
Cố gắng tự trấn an nội tâm hơn nửa ngày...
Cả người lung lay, Lê Vĩ bước đến thi thể nát bấy của Âm Mị Nhiên, căng mắt ra quan sát...
Hắn cưỡng ép nuốt cơn buồn nôn ngược trở lại, hai mắt nhìn thật kỹ như muốn ghi tạc khung cảnh máu thịt này vào lòng, để bản thân trở nên cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, thích nghi được với thế giới này.
Bỗng nhiên, một chiếc nhẫn nằm lẫn trong vài nhánh xương cốt lọt vào tầm mắt.
Chính là Nhẫn Trữ Vật, toàn bộ Bổ Âm Tông chỉ có Tông Chủ như Âm Mị Nhiên mới đủ tư cách sở hữu.
So với Túi Trữ Vật, Nhẫn Trữ Vật chẳng những thẩm mỹ hơn mà còn cao cấp hơn, có khả năng chịu được lực tác động rất mạnh, vô cùng bền bỉ, nội không gian bên trong cũng vô cùng to lớn.
"Không tệ, ha ha."
Lê Vĩ vội vàng nhặt lên đeo vào ngón tay. Cảm thấy bản thân đã đủ bình tĩnh, hắn thi triển Phân Ảnh Bộ Pháp nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Hắn cứ chạy mãi, chạy mãi cho đến khi tìm thấy một khe nứt dưới chân núi. Cả người hắn liền như cá trạch trơn trượt chui vào, cẩn thận dùng đá phủ kín bên trên.
Thần kinh và cơ thể đều đạt đến giới hạn, hắn chỉ muốn ngủ say một giấc...
Lê Vĩ chỉ kịp thầm mắng trong lòng một tiếng:
"Cái kiếp gì thế này? Chưa kịp thấy mỹ nhân nào yêu thương đã phải đánh nát một nàng..."
.
.