Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 6: HAI HỆ THỐNG TU LUYỆN
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Lê Vĩ dần tỉnh lại.
Hắn có chút thở dốc, cơ thể vẫn còn đau nhức và mệt mỏi nhưng đã khá hơn trước đó nhiều. Chiếc Nhẫn Trữ Vật trên tay vẫn tỏa ra một chút linh lực nhè nhẹ, nhắc nhở hắn về những gì vừa xảy ra.
“Haha, lão tử cũng là thiên tài, vậy mà có thể vượt cấp giết chết ác nữ kia, Diêm Vương không lừa ta.” Lê Vĩ thầm cười lớn.
Nhìn xuống các vết thương do Âm Sát Trảo gây ra, không thể không cảm thán tốc độ hồi phục của tu sĩ Trúc Cơ quả thật không tồi chút nào, miệng vết thương đã bắt đầu kết vảy.
Kiểm tra tình trạng đan điền, cả Âm Dương Đồ và Linh Thụ đều hơi ảm đạm, chúng đã cung cấp toàn bộ linh lực còn lại để đẩy nhanh tốc độ hồi phục cho hắn.
Cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên Nhẫn Trữ Vật của Âm Mị Nhiên để thu phục nó, lại phát hiện có một tầng cấm chế ngăn lại.
Lê Vĩ hừ một tiếng, lấy ra số linh thạch còn sót lại, chậm rãi luyện hóa, hấp thụ vào cơ thể.
Linh khí từ trong linh thạch trước tiên được Linh Thụ hấp thụ, sau đó Linh Thụ lại thanh lọc tạp chất, tạo ra những luồng linh khí tinh thuần nhất rót vào Âm Dương Đồ.
Lại ba ngày ba đêm trôi qua, trên người Lê Vĩ chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt, mà hắn cũng đã hồi phục đáng kể sức lực.
Lúc này hắn mới thoải mái dùng linh lực phá bỏ cấm chế trên Nhẫn Trữ Vật của Âm Mị Nhiên, một lần nữa nhỏ máu thu phục nó, dễ dàng thành công.
Hưng phấn kiểm tra tài sản của Âm Mị Nhiên, Lê Vĩ hít một hơi khí lạnh:
“Không hổ là tông chủ, người phụ nữ này thật sự quá giàu có.”
Nhẫn Trữ Vật của Âm Mị Nhiên có không gian bên trong rộng lớn như một cái sân đình, tổng cộng có tới 1105 khối linh thạch.
Điều khiến Lê Vĩ càng thêm phấn chấn chính là, 1105 khối linh thạch này lại có chất lượng khác nhau.
Trong đó 1000 khối kích thước bằng hai ngón tay kẹp lại, còn 105 khối kia lại to hơn gấp đôi, màu sắc cũng tinh khiết hơn nhiều.
“Thì ra linh thạch cũng được phân chia đẳng cấp, 105 khối này cao cấp hơn 1000 khối kia.” Lê Vĩ hưng phấn bừng bừng.
Nếu tiếp tục trốn trong rừng để luyện hóa toàn bộ số linh thạch này, hắn tự tin mình có thể đột phá Trúc Cơ Hậu Kỳ, thậm chí tiệm cận Trúc Cơ Viên Mãn.
Dù sao thì với sự hỗ trợ của Linh Thụ, tốc độ và hiệu quả tu luyện của hắn vượt xa người thường.
Không vội vàng, Lê Vĩ lại lấy toàn bộ tài sản của Âm Mị Nhiên ra kiểm tra.
Một bình thủy tinh trong suốt đã mở nắp, bên trong vẫn còn một viên đan dược nhỏ bằng đầu ngón tay, có màu xanh lục nhạt, tỏa ra hương thơm dược liệu thoang thoảng.
“Chẳng lẽ đây là Liệu Thương Đan mà Âm Mị Nhiên đã dùng trước đó?” Lê Vĩ vui mừng.
Hiệu quả thần kỳ của Liệu Thương Đan hắn đã tận mắt chứng kiến trước đó, Âm Mị Nhiên trúng một chiêu Dương Khí Quyền lại có thể nhảy nhót như chưa hề có chuyện gì, đây là một lá bùa hộ mệnh có thể cứu mạng.
Cẩn thận cất bình đan dược đi, Lê Vĩ rồi xem xét những thứ khác.
Các bản gốc công pháp, vũ kỹ, thân pháp của Bổ Âm Tông... những thứ này đều có thể bán đi để đổi lấy linh thạch.
Một quyển sách cũ, trên bìa sách ghi rõ: “Tu Chân Căn Bản.”
Cuối cùng là một tấm bản đồ bằng da cũ kỹ.
Ngoài những thứ kể trên còn có một đống đồ dùng của phụ nữ như quần áo, đồ lót, nguyên liệu, gia vị, dụng cụ nấu nướng...
Xem ra vị Tông chủ Bổ Âm này khi còn sống cũng là người biết cách hưởng thụ.
Lê Vĩ hứng thú, ngồi trong hang, mở sách Tu Chân Căn Bản xem thử.
Thứ này có thể mang đến kiến thức cho hắn...
“Cách hấp thụ và luyện hóa linh khí, cách vận chuyển linh lực, cách tu luyện công pháp, vũ kỹ, thân pháp, cách sử dụng linh thức.” Lê Vĩ liên tục lật sách, thì thào:
“Linh thức là đồ chơi gì?”
Sau một hồi nghiên cứu, cuối cùng hắn cũng hiểu ra lý do vì sao Âm Mị Nhiên có thể tìm thấy mình trong rừng rậm.
Rõ ràng là ả ta đã sử dụng linh thức bao trùm trên phạm vi rộng.
“Thật thú vị! Ta cũng có thể sử dụng linh thức.” Lê Vĩ cười hắc hắc, liền thử vận dụng tâm thần, linh lực hóa thành dạng khí lan tỏa ra bên ngoài, bao phủ trăm dặm, quan sát mọi ngóc ngách trong rừng.
“Thật thần kỳ, giống như có Thiên Lý Nhãn vậy.”
Lê Vĩ liên tục cảm thán, hắn như một đứa trẻ phát hiện món đồ chơi mới, lại lật sang trang tiếp theo của Tu Chân Căn Bản, chỉ thấy những dòng chữ cổ điển ghi rằng:
“Huyền Binh Đại Lục và Man Di Chi Địa có phương pháp tu luyện khác nhau, Huyền Binh Đại Lục cao cao tại thượng, Man Di Chi Địa chỉ là nơi của những thổ dân hèn mọn, một vùng đất thấp kém bị thần linh vứt bỏ.”
“Cái quỷ gì thế?” Lê Vĩ hừ một tiếng:
“Huyền Binh Đại Lục là ở đâu? Man Di Chi Địa lại ám chỉ chỗ nào? Hơn nữa vì sao phương pháp tu luyện có sự khác biệt?”
Hắn vội vàng lật sang trang tiếp theo, lại có thông tin đập thẳng vào mắt hắn:
“Man Di Chi Địa chỉ tu luyện linh lực đơn thuần, yếu kém và ngu muội... ngược lại Huyền Binh Đại Lục có phương pháp hóa linh thành khí, vô cùng cường đại.”
“Ở cùng cấp bậc, tu sĩ đến từ Huyền Binh Đại Lục có thể giết tu sĩ Man Di Chi Địa dễ như giết chó gà, thậm chí lấy ít địch nhiều, vượt cấp chiến đấu.”
Lê Vĩ thầm bực tức, người viết ra quyển sách này là ai? Vì sao lại xem thường Man Di Chi Địa đến vậy?
Bản thân hắn là người đến từ thế giới mạt pháp, chẳng phải so với Man Di Chi Địa còn kém cỏi hơn sao? Kẻ viết sách này vì sao lại kỳ thị đến như vậy?
Lại lật thêm các trang sách còn lại, Lê Vĩ rùng mình.
“Hệ thống tu luyện tại Man Di Chi Địa gồm chín đại cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp... thật sự quá mức thừa thãi, chẳng làm nên tích sự gì.”
“Hệ thống tu luyện tại Huyền Binh Đại Lục vô cùng cao siêu, gồm có: Dụng Linh, Cường Mạch, Thai Khí, Hợp Căn, Ngự Không, Bản Mệnh...”
Sách viết đến đây thì dừng lại, các trang sách giữa chừng bị xé rách, hoàn toàn không thấy được nội dung phía sau.
“Tại sao lại có sự khác nhau như vậy?” Lê Vĩ khẽ nhíu chặt mày.
Hệ thống tu luyện ở Man Di Chi Địa khá giống với những gì hắn hiểu biết, đây chính là hệ thống tu tiên chính tông.
Theo kinh nghiệm xem tiểu thuyết của hắn, sau khi vượt qua cảnh giới cuối cùng, tức Độ Kiếp Cảnh, tu sĩ sẽ được phi thăng thành Tiên nhân, từ đó tiêu dao tự tại, được phàm nhân tôn sùng, cúng bái.
Còn hệ thống tu luyện tại Huyền Binh Đại Lục lại hoàn toàn xa lạ, nhưng lại có thể khiến người viết sách tôn sùng đến cực điểm, còn dùng thái độ mỉa mai, châm chọc, khinh miệt đối với hệ thống ở Man Di Chi Địa.
Lê Vĩ lòng ngứa ngáy, lại nhìn thấy tấm bản đồ cũ kỹ của Âm Mị Nhiên.
Nhanh chóng mở bản đồ ra xem xét, sắc mặt nhất thời trở nên khó coi.
Hắn nhìn thấy những chữ lớn trên bản đồ: “Man Di Chi Địa.”
Bên trên bản đồ còn có một dấu chấm màu đen rất nhỏ, nhỏ đến mức tưởng chừng chỉ là một hạt bụi bám vào, được chú thích bằng ba chữ 'Bổ Âm Tông', nằm ở phía tây trên bản đồ.
Lê Vĩ vừa mới rời khỏi Bổ Âm Tông chưa đi được bao xa, chứng tỏ hắn đang ở phía tây của Man Di Chi Địa, đang ở gần cái chấm nhỏ như hạt bụi kia.
“Khốn kiếp, lão tử lại trọng sinh ở cái nơi man di này sao? Hơn nữa còn bị cái gọi là Huyền Binh Đại Lục kia khinh bỉ?” Lê Vĩ căm giận bất bình, hết lời mắng chửi đám người Âm Phủ, vậy mà dụ dỗ hắn đến một nơi khỉ ho cò gáy như vậy.
Nếu quả thật đúng như trong sách viết, hệ thống tu luyện ở Man Di Chi Địa kém xa Huyền Binh Đại Lục, bản thân hắn đã tu đến Trúc Cơ của hệ thống này, lỡ như sau này xui xẻo đụng phải người của Huyền Binh Đại Lục, chẳng phải sẽ như gà chó mặc cho đối phương tàn sát sao?
Suy cho cùng thì kiến thức của hắn ở thế giới này thật sự quá hạn hẹp, hoàn toàn không biết gì cả...
“Thôi kệ đi... lo xa cũng chẳng ích gì, dù sao thì vùng đất phía Tây của Man Di Chi Địa này cũng đã quá rộng lớn đối với hắn rồi, nếu có thể xưng hùng xưng bá, làm vua một cõi ở nơi này cũng đủ sướng rồi.”
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ liền vứt cái gọi là Huyền Binh Đại Lục ra sau đầu.
Hắn nhìn vào bản đồ, khu rừng rậm mà hắn đang ở được gọi là Tiểu Lục Lâm...
Tiểu Lục Lâm chỉ là một khu rừng nhỏ nằm ở một góc khuất trên bản đồ Man Di Chi Địa, Bổ Âm Tông càng là một tiểu thế lực bé nhỏ núp mình phía sau Tiểu Lục Lâm, ở một nơi khỉ ho cò gáy, có thể nói là tận cùng của sự hẻo lánh.
Nếu rời khỏi Tiểu Lục Lâm, sẽ là ba vùng đất rộng lớn mênh mông vô bờ để hắn lựa chọn.
Nơi đầu tiên được gọi là Yêu Khư, nơi thứ hai là Hỗn Vực và nơi cuối cùng là Thiên Nguyên.
Trong bản đồ cũng có chú thích khá rõ ràng.
Yêu Khư là nơi yêu tộc cai trị, có vô số chủng loài linh thú, yêu thú, hung thú, dị thú, cực kỳ bài xích nhân loại.
Hỗn Vực là vùng đất hỗn loạn nhất, nơi vô số môn phái hỗn tạp và tán tu hoành hành, thực lực quyết định tất cả, cá lớn nuốt cá bé.
Thiên Nguyên là một vùng đất với những thảo nguyên bất tận, những ngọn núi lớn và sơn mạch trùng điệp đan xen, nơi những quốc gia tu chân lâu đời sừng sững tồn tại, và khi đến quốc gia nào thì phải tuân theo luật lệ của quốc gia đó.
Không hề do dự, Lê Vĩ quyết định sẽ tìm đường đến Thiên Nguyên.
Yêu Khư bài xích nhân loại, hắn đi vào chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Hỗn Vực càng không cần phải nói, một tiểu tu sĩ Trúc Cơ như hắn tốt nhất đừng nên lăn lộn ở một nơi phức tạp như vậy.
So với hai chỗ kia, Thiên Nguyên dù sao cũng là nơi có các quốc gia, có luật lệ rõ ràng, xem ra tương đối an toàn hơn... tìm một quốc gia nhỏ tạm thời ở lại, từ từ tu luyện phát triển cũng không tệ lắm.
“Tuy nhiên trước tiên cần tìm nơi tắm rửa, kiếm thứ gì đó để mặc tạm.”
Quần áo của hắn rách rưới như giẻ rách, cả người còn dính đầy máu như một tên ăn mày.
Trong nhẫn của Âm Mị Nhiên chỉ toàn y phục của nữ nhân, hơn nữa kiểu dáng lại quá mức chói mắt, hắn không thể mặc vào.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ thi triển linh thức.
Tầm mắt như được phóng đại.