Lý Nhị Ra Tay, Kẻ Săn Mồi Sa Bẫy

Chung Cực Truyền Kỳ

Lý Nhị Ra Tay, Kẻ Săn Mồi Sa Bẫy

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại lễ của Khôi Môn đã diễn ra rất suôn sẻ.
Với sự hiện diện của các cường giả Sa Gia và Hạt Tộc, toàn bộ trường đấu đã bị trấn áp, khắp vùng sa mạc không ai dám có ý kiến.
Mà hiển nhiên, nhân vật được mọi người chú ý nhất không thể nghi ngờ chính là Lý Nhị.
Từ một tán tu Nguyên Anh vô danh tiểu tốt, chỉ trong chốc lát đã trở thành Phó Môn Chủ của thế lực hàng đầu Huyền Tà Mạc.
Nên biết rằng sau khi thu phục Sa Gia và Hạt Tộc, cộng thêm nền tảng sẵn có, Khôi Môn hiện có không dưới mười vị Nguyên Anh kỳ, đồng thời còn sở hữu Khôi Lỗi Ngũ Giai Hạ Phẩm là Yêu Thú Cự Quy. Nền tảng này vượt xa hầu hết các thế lực cùng cấp khác.
Trở thành Phó của một môn phái như vậy, tương lai thậm chí có thể dồn tài nguyên để đột phá Hóa Thần Kỳ.
Chưa kể Lý Nhị còn được Môn chủ Khôi Niên xem là huynh đệ kết nghĩa, thân phận của hắn gần như là người có quyền lực nhất.
Đại lễ kết thúc tốt đẹp, các quan khách đều từ biệt ra về, trong lòng chỉ còn biết thở dài ngao ngán.
Thân bất do kỷ, họ không thể không cúi đầu… Từ giờ, họ đành chấp nhận cống nạp hàng năm một nửa số tài nguyên thu được từ Huyền Tà Mạc.
Khi đa số khách đã giải tán, các đệ tử của Khôi Môn cũng bắt đầu dọn dẹp quảng trường. Một thanh niên chậm rãi bước ra khỏi chỗ ngồi, chắp tay nói:
“Chúc mừng Khôi Môn đã thôn tính Huyền Tà Mạc, hy vọng các vị tiếp tục có những cống hiến cho Thiên Tà Giáo!”
“Tiểu hữu là ai?” Nghe thanh niên nhắc đến Thiên Tà Giáo, mấy vị trưởng lão không dám xem nhẹ, ngay cả Khôi Niên và Lý Nhị cũng phải để tâm.
Lê Vĩ ung dung lấy ra lệnh bài chứng minh thân phận.
“Hóa ra là đệ tử nội giáo!” Khôi Niên kinh ngạc, vội vàng chắp tay:
“Tiểu hữu tại sao không đứng ra sớm hơn? Trong yến tiệc có phần sơ suất trong việc tiếp đón, mong được bỏ qua.”
Dù đã là nhân vật đứng đầu phạm vi sa mạc rộng lớn, có được Khôi Lỗi cao cấp trong tay, Khôi Niên cũng không dám có chút lơ là hay thất lễ nào.
Người đến từ trong Giáo có địa vị siêu việt, vượt xa những thế lực ngoại giáo như bọn họ.
Bởi lẽ Thiên Tà Giáo là một thế lực khổng lồ, chỉ cần một vị Trưởng Lão tùy tiện ra tay cũng có thể hủy diệt Khôi Môn hàng trăm lần.
Đừng nói Lê Vĩ là đệ tử có tu vi Kim Đan, dù chỉ là một con kiến từ trong Giáo đi ra… các thế lực khác cũng không dám thất lễ.
Trong lúc nhất thời, các nhân vật cấp cao của Khôi Môn đều vây quanh Lê Vĩ, các đệ tử nữ thì liếc mắt đưa tình, nam thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
“Tại hạ họ Lê, tên một chữ Vĩ!” Lê Vĩ ung dung đáp lời:
“Làm nhiệm vụ vô tình đi ngang Huyền Tà Mạc, nghe nói Khôi Môn thống nhất giang hồ, liền ghé qua xem xét một chút thôi.”
“Lê công tử quá lời rồi!” Khôi Niên mỉm cười:
“Chỉ là thôn tính ba phần đất, làm sao sánh bằng phong thái huy hoàng của Giáo chúng ta? Khôi Môn được phụng sự Thiên Tà Giáo, toàn bộ Huyền Tà Mạc được cống hiến cho Thiên Tà Giáo là vinh quang tối thượng.”
Lý Nhị ở bên cạnh không nói tiếng nào, ánh mắt chỉ khẽ lóe lên, như đang suy tính điều gì đó.
“Tại hạ có chút tâm đắc, muốn mượn động phủ ở đây tu luyện vài hôm!” Lê Vĩ ung dung đề nghị.
“Đương nhiên là được!” Khôi Niên cùng một đám trưởng lão cực kỳ ân cần, lễ độ đáp lời:
“Sẽ chuẩn bị động phủ tốt nhất cho Lê công tử!”
Dưới sự sắp xếp của Khôi Môn, có ba nữ đệ tử xinh đẹp, nhan sắc tựa hoa tựa ngọc của Khôi Môn chủ động tiến đến, dẫn đường cho Lê Vĩ tiến vào động phủ.
Hiển nhiên đây là muốn dùng mỹ nhân kế.
Chỉ cần có thể lôi kéo đệ tử nội giáo để thiết lập quan hệ, đừng nói là ba nữ đệ tử… nếu Khôi Niên có nữ nhi, hắn cũng không ngại để con gái mình tiến cử giường chiếu.
“Mau chuẩn bị linh thạch, tài nguyên tặng cho Lê công tử làm quà, xem như hắn đã cất công ghé qua một chuyến.” Khôi Niên phân phó các vị trưởng lão.
Vị đệ tử nội giáo này dừng chân ở Khôi Môn, trong mắt bọn hắn chính là muốn được hưởng thụ sự hầu hạ và đãi ngộ cao.
Điều này hết sức bình thường ở thế giới mà thực lực và quyền lực quyết định tất cả… đặc biệt là Lê Vĩ tuổi còn trẻ, sẽ khó mà chống lại cám dỗ của sắc và tài.
“Lê công tử, bọn thiếp đều là tấm thân trinh nguyên, xin ngài thương tiếc.”
Vừa tiến vào động phủ rộng rãi, ba nữ đệ tử đã rất chủ động tháo dây lưng, muốn cởi y phục.
Rõ ràng, các nàng cũng biết đây là cơ hội hiếm có… nên phải tranh thủ.
Lê Vĩ âm thầm thở dài, cám dỗ từ những người có bối cảnh thật sự quá lớn, chẳng trách Thê Tử Giáo Chủ phải tạm thời biến hắn thành thái giám.
Đây là sợ hắn đang ở tuổi khí huyết phương cương, không nhẫn nhịn được với những tình huống như vậy.
“Bổn công tử muốn tu luyện, ba người các ngươi ra ngoài canh gác đi!” Lê Vĩ giả vờ không từ chối, ngược lại còn cười một cách gian xảo:
“Chờ ta bế quan xong, sẽ hảo hảo cưng chiều.”
“Đa tạ công tử!” Ba nữ đệ tử kìm nén cảm giác tim đập nhanh, ngoan ngoãn bước ra bên ngoài.
Vị đệ tử nội giáo này đã không chê các nàng, cơ hội từ vịt hóa thiên nga đang cận kề.
Lê Vĩ ngồi xếp bằng trên giường, Tiểu Bối từ trong áo hắn chui ra nghịch ngợm trên đệm chăn, Tiểu Đồng lại lên tiếng:
“Không nóng lòng vạch trần tên thái giám kia, rất khá.”
“Vạch trần làm gì? Rồi cá sẽ tự chui vào lưới!” Lê Vĩ cười cười, khoanh chân ngồi xếp bằng.
Tại một cung điện xa hoa, Lý Nhị toàn thân thư thái ngâm mình trong bồn Linh Dịch thượng hạng, phía sau có mấy mỹ tỳ xoa bóp, nắn vai, chải tóc… hưởng thụ hơn cả vua chúa.
Có một điều đặc biệt, khi những mỹ tỳ này muốn vào trong nước để tiện “hầu hạ” kỹ hơn, liền bị Lý Nhị vung tay đánh bật ra ngoài, cấm không được tiếp cận hắn từ phía trước.
Nếu để mấy con tỳ nữ này nhìn thấy hắn không có đồ vật của nam nhân, vậy còn ra thể thống gì?
“Đệ tử nội giáo… tu vi chỉ có Kim Đan Hậu Kỳ, dù ngươi có là thiên tài đến đâu, nếu ta toàn lực xuất thủ, ngươi chỉ có con đường chết.” Lý Nhị trong đầu hiện lên một dòng suy nghĩ.
Không sai, ngay từ khi Lê Vĩ xuất hiện… Lý Nhị đã nảy sinh ý định giết người, không sao ức chế nổi.
Không phải hắn muốn giết Lê Vĩ chỉ vì ham mê biến thái hay để thỏa mãn tâm hồn vặn vẹo, mà hắn có kế hoạch riêng.
Lý Nhị tuy có công dâng hiến thi thể Yêu Thú Cự Quy cho Khôi Môn, từ đó đạt được tín nhiệm và địa vị… nhưng bản thân hắn không phải là một Khôi Sư, không thể điều khiển được Khôi Lỗi cao cấp đó, vẫn cần phải phụ thuộc vào Khôi Môn.
Nếu như tiếp tục nằm vùng ở nơi này, sẽ mất rất nhiều thời gian mới có thể dần dần bòn rút Khôi Môn và Huyền Tà Mạc, chưa kể còn phải thận trọng, nơm nớp lo sợ sẽ bị cường giả Thiên Tà Giáo phát hiện… Lý Nhị không muốn chờ lâu như vậy.
Vậy chi bằng hắn bí mật tiêu diệt Lê Vĩ ngay bây giờ.
Một khi đệ tử nội giáo tử vong ở Khôi Môn, bất kể hung thủ là ai, bất kể vì lý do gì… Khôi Môn đều sẽ bị cường giả Thiên Tà Giáo trừng trị, thanh trừng sạch sẽ, giết gà dọa khỉ, khiến thế nhân kinh sợ.
Chuyện này đã nhiều lần xảy ra khi có đệ tử nội giáo chết ở bên ngoài, những thế lực có liên quan đều phải trả giá thảm khốc.
Lý Nhị muốn giết Lê Vĩ ở Khôi Môn, ép Khôi Môn vào thế chân tường, không còn đường lui.
Đến khi đó, hắn sẽ lộ ra thân phận thật sự của mình, chiêu mộ Khôi Môn, mang theo tất cả tài sản, đầu quân vào Hãn Quốc trước khi lửa giận của Thiên Tà Giáo giáng xuống.
Lý Nhị vô cùng tin tưởng, khi bị dồn vào bước đường cùng như vậy… Khôi Niên dù oan ức đến đâu cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Trừ phi Khôi Niên và Khôi Môn không sợ chết, bằng không buộc phải tạo phản, trốn khỏi nơi này.
Chỉ cần có thế, Lý Nhị coi như lập công, giúp Hãn Quốc có thêm tài nguyên và thuộc hạ… địa vị bên trong Nha Ảnh chắc chắn sẽ tăng cao, thậm chí có thể được một vị Công Công cấp cao nào đó tán thưởng, thu làm trợ thủ hay đệ tử.
So với phải nằm vùng mạo hiểm tại Khôi Môn trong thời gian dài, Lý Nhị đương nhiên càng muốn thăng tiến một cách đường hoàng trong Nha Ảnh ngay lập tức.
Càng nghĩ, tham niệm trong lòng hắn như ngọn lửa bùng cháy không thể dập tắt được.
Con mồi chỉ là Kim Đan Hậu Kỳ, một cơ hội ngàn năm có một như vậy… nếu vẫn chần chờ không dám ra tay, vậy còn mơ gì đến việc leo lên vị trí cao hơn?
“Các ngươi lui ra đi, ta muốn bế quan!” Nghĩ là làm, Lý Nhị phất tay ra hiệu cho toàn bộ tỳ nữ ra ngoài.
Khi xung quanh tĩnh lặng không còn bóng người, ánh mắt Lý Nhị lóe lên vẻ nham hiểm, một bộ dạ hành đã chuẩn bị sẵn được khoác lên người.
Cho đến phút cuối cùng, hắn vẫn vô cùng cẩn thận, sẽ không tùy tiện để lộ thân phận.
Cứ giả vờ như một sát thủ nào đó đã lấy mạng tên đệ tử nội giáo kia là được rồi.
Ý niệm vừa động, Lý Nhị hóa thành một tàn ảnh âm u, biến mất khỏi cung điện.
Giữa màn đêm lạnh lẽo, một luồng hắc ảnh lướt qua.
BỊCH BỊCH BỊCH…
Ba nữ đệ tử xinh đẹp vô thanh vô thức ngã xuống, sinh cơ đoạn tuyệt, toàn bộ quá trình nhẹ nhàng thanh thoát như làn gió, không hề gây ra tiếng động.
Ngồi xếp bằng trong động phủ, hai mắt Lê Vĩ vẫn nhắm chặt như chưa phát hiện điều gì bất thường, vẫn ở trạng thái nhập định.
Sát khí bùng phát trong nháy mắt, đôi mắt âm u tàn nhẫn của Lý Nhị hiện ra sau lớp áo choàng, Âm Trảo vươn ra, nở một nụ cười chết chóc:
“Tiểu tử, mượn mạng của ngươi dùng một chút!”
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, mục tiêu ngồi đối diện cũng nhe răng cười, nụ cười để lộ hàm răng trắng đều tắp tắp lại khiến nội tâm Lý Nhị giật thót.
“Không ổn!”
Cảm giác nguy cơ khiến Lý Nhị quay đầu lại.
Đáng tiếc, từ trong hắc ám… một cái bóng quỷ dị hiện ra, kiếm trong tay đã tàn nhẫn chém xuống.
“Chuyện gì?” Lý Nhị thi triển thân pháp né tránh, lại sững sờ vì kiếm này không chém vào mình, mà chém vào mặt đất.
“A!”
Tiếng hét thảm vang lên, Trảm Ảnh đã chém vào cái bóng của Lý Nhị, xuyên thấu qua đó vào linh hồn, đây chính là một kiếm toàn lực của Dạ Tâm.
“Phốc!” Lý Nhị phun ra một ngụm máu, ruột gan sôi trào:
“Tên này quá quỷ dị!”
Ngay lập tức, Lê Vĩ ở trên giường cũng tung ra một chiêu Hộ Trảm.
VÙ VÙ VÙ…
Kiếm khí ngang dọc hình thành vòng cung bao vây bốn phía.
Nhất Phẩm Kim Đan xoay tròn, toàn bộ linh lực từ Linh Thụ bùng nổ.
Một kiếm xuyên qua lớp Âm Khí phòng ngự của Nguyên Anh Hậu Kỳ, xé toạc áo choàng, để lộ diện mạo thật sự của hắn.
“Làm sao có thể?” Lý Nhị hoảng loạn trong lòng, thầm mắng mình đã gặp quỷ rồi.
Không để hắn kịp phản ứng, Lê Vĩ và Dạ Tâm đã dung hợp thành một, khí tức tà dị kéo căng, song kiếm trong tay, hung tàn chém ra.
“Âm Ảnh Thuấn Di!”
Lý Nhị trong lòng gằn lên, thân thể hóa thành tàn ảnh, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng Lê Vĩ, nở nụ cười tự tin:
“Dù ngươi là thiên tài, chênh lệch tu vi vẫn rất lớn!”
Bạo phát khí thế Nguyên Anh Hậu Kỳ, Thôn Âm Bảo Điển kích hoạt, một chưởng giáng xuống lưng Lê Vĩ.
Hiển nhiên đã nhận ra Lê Vĩ cũng sở hữu Âm Lực, muốn dùng Thôn Âm Bảo Điển để cắn nuốt.
Nào ngờ một chưởng vừa ra, Thái Cực Bào bất ngờ tỏa sáng, vòng tròn thái cực xoay tròn, uy lực của Lục Tinh Pháp Bảo chấn ngược trở lại.
ĐÙNG!
Lý Nhị như đạn pháo bắn ngược vào động phủ, sắc mặt tái nhợt.
Tuy nhiên, đây là động phủ cao cấp nhất của Khôi Môn, trước đây là nơi Khôi Niên tu luyện… tạm thời nhường cho Lê Vĩ nên kiên cố vô cùng. Dư chấn chiến đấu do Nguyên Anh tạo ra căn bản không thể khiến nó lay động chút nào.
“Ngươi so với sát thủ của Tinh Vân Các yếu hơn nhiều lắm, thật đáng thất vọng!” Lê Vĩ lắc đầu, song kiếm trong tay đã tiếp cận như vũ bão.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Lý Nhị rít lên, triệu hoán một kiện Âm Hồn Phiên quạt về phía Lê Vĩ.
Theo Âm Hồn Phiên quạt ra, có năm luồng Nguyên Anh Âm Hồn gào thét kéo đến, công kích thẳng vào linh hồn.
Lê Vĩ ánh mắt lóe lên, nhanh trí thử nghiệm, điều động Minh Hồn và Linh Hồn trong cơ thể dung hợp thành một.
KENG!
Năm luồng Nguyên Anh Âm Hồn vồ thẳng vào linh hồn hắn, lại đụng phải trạng thái kết hợp của Minh Tu và Hồn Tu. Linh hồn cứng rắn như nhục thân, căn bản không thể xuyên thủng.
“Ngươi là người hay quỷ?” Lý Nhị chính thức tuyệt vọng.
Đáp lại hắn, kiếm của Lê Vĩ đã vô tình chém ngang.
PHỐC!
Máu tươi cuồng phun, đầu lâu tung bay.
Tiểu Nguyên Anh của Lý Nhị sợ hãi và hoảng loạn lao ra khỏi đan điền, hướng về cửa động điên cuồng bỏ trốn.
“CHÍT!”
Tiểu Bối kêu to một tiếng, Hải Khiếu Kinh kích hoạt, đan điền to như sông lớn huy động Linh Lực, móng vuốt bao trùm năm loại Nguyên Tố đâm ra, xuyên thủng Nguyên Anh của Lý Nhị, bắt hắn trở lại vào động.
“Mấy tên này chỉ là chó săn được Nha Ảnh thả rông bên ngoài, làm sao sánh bằng sát thủ tinh nhuệ do Tinh Vân Các bồi dưỡng?” Tiểu Đồng thản nhiên nói.
Lê Vĩ gật đầu, Diêm Vương Lệnh nâng lên, dễ dàng thu linh hồn của Lý Nhị vào.
Một tên chó săn đã gặp phải thợ săn chân chính…
Từ lần tiếp xúc đầu tiên, thông qua Đại Tội Thất Hình Quyết cảm ứng, hắn liền biết Lý Nhị nảy sinh tham niệm, cũng không khó đoán ra âm mưu của đối phương.
Dù sao thì cái bọn Nha Ảnh này căn bản không có giới hạn đạo đức, sẵn sàng làm mọi thứ vì lợi ích của bản thân.
Lê Vĩ là con mồi Kim Đan Hậu Kỳ hấp dẫn, đã tự dâng đến tận cửa… không tin Lý Nhị sẽ không tìm đến.
Phất tay thu hồi Âm Hồn Phiên, lại thu năm luồng Nguyên Anh Âm Hồn vào Diêm Vương Lệnh.
Âm Hồn Phiên có tác dụng bắt giữ, luyện hóa linh hồn của những kẻ đã chết, biến thành Âm Hồn cho chủ nhân sử dụng.
Thứ này là vật cạnh tranh với Câu Hồn Sứ Giả như Lê Vĩ.
Xét về bất cứ khía cạnh nào, Lý Nhị đã định sẵn phải chết!