Chung Cực Truyền Kỳ
Vạch trần âm mưu, Song Linh trỗi dậy
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dọn dẹp thi thể Lý Nhị, Lê Vĩ bước ra ngoài, dùng Diêm Vương Lệnh thu luôn tàn hồn ba nữ đệ tử Khôi Môn.
Hắn hơi nhíu mày. Thật ra, nếu ban đầu Lê Vĩ ra lệnh cho ba nữ nhân này rời đi, rất có thể các nàng đã không bị giết vô cớ.
Nhưng nếu Lê Vĩ làm như vậy, kế hoạch chờ con mồi tự tìm đến chưa chắc đã thành công.
Bởi lẽ, trong mắt Lý Nhị và Khôi Môn, việc Lê Vĩ ở lại đây chính là để hưởng thụ đãi ngộ của một đệ tử nội giáo.
Mà đãi ngộ tốt nhất đối với một thanh niên đang độ tuổi sung mãn, không nghi ngờ gì nữa, chính là “sắc”.
Nếu hắn không cần nữ sắc, vậy hắn đến Khôi Môn để làm gì?
Khi đó Lý Nhị sẽ sinh nghi, chưa chắc đã quyết định ra tay.
“Ngươi nghĩ rất đúng, đây là thế giới mạnh được yếu thua… các nàng chết đi đơn giản vì yếu mà thôi,” Tiểu Đồng lên tiếng.
“Đã có linh hồn, sắp xếp cho các nàng đầu thai chuyển thế là được rồi.”
Lê Vĩ gật đầu. Bản thân hắn từng bị Hắc Bạch Vô Thường giết lầm, nên đối với chuyện trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết cũng không có gánh nặng tâm lý.
Chỉ là, đối với việc truy cầu thực lực, hắn càng thêm khao khát mà thôi.
“Có người! Có thích khách!” Hắn lớn tiếng quát.
“Cái gì?” Các vị cao tầng Khôi Môn nghe vậy liền chấn động.
Phải biết rằng động phủ mà Lê Vĩ đang sử dụng chính là nơi tu luyện trước đây của Môn Chủ, xung quanh canh gác cẩn mật, làm sao có thích khách được?
Trong thoáng chốc, Khôi Niên cùng một đám trưởng lão đã ngự không bay đến.
Lê Vĩ có chút thèm thuồng. Đạt đến Nguyên Anh mới có thể bay lượn, hắn cũng rất muốn được như vậy.
Chứng kiến thi thể của ba nữ đệ tử, lại nhìn vào trong động phủ, phát hiện dấu vết chiến đấu và dư lực vẫn còn sót lại, Khôi Niên cùng các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau:
“Quả nhiên có kẻ tìm đến.”
“Lê công tử, thích khách đâu rồi?” Khôi Niên vội vàng hỏi.
Lê Vĩ nhếch mép cười, từ trong Diêm Vương Lệnh bắt ra linh hồn Lý Nhị.
“Làm sao có thể?”
Vừa nhìn thấy tàn hồn yếu ớt, vặn vẹo của Lý Nhị, sắc mặt các vị cao tầng Khôi Môn kịch biến.
Dù bọn họ là Nguyên Anh, cũng không thể tưởng tượng nổi những gì đang nhìn thấy.
Lý Nhị là thích khách? Hơn nữa, một Nguyên Anh Hậu Kỳ như hắn, làm sao lại rơi vào tay Lê Vĩ được?
“Khai báo!” Lê Vĩ dùng tay siết chặt.
Dưới sự thao túng của Diêm Vương Lệnh, linh hồn Lý Nhị lần lượt kể ra tất cả mọi chuyện.
Hắn vốn là một trong những kẻ dưới trướng Nha Ảnh, tu luyện Thôn Âm Bảo Điển, chuyên tìm kiếm nữ nhân có Âm Khí nồng đậm để thôn phệ.
Trong một lần đến Huyền Tà Mạc, vô tình phát hiện thi thể Yêu Thú Cự Quy bị chôn vùi, hắn liền nghĩ ra cách thực hiện dã tâm.
Đầu tiên là chỉ điểm Khôi Môn thu được thi thể, luyện thành Khôi Lỗi cao cấp, xưng bá ở Huyền Tà Mạc, được toàn bộ Khôi Môn tín nhiệm, trở thành phó môn chủ.
Sau khi thành công, hắn sẽ từng bước bòn rút Huyền Tà Mạc theo thời gian nhằm leo lên vị trí cao hơn trong Nha Ảnh.
Nào ngờ, sự xuất hiện của Lê Vĩ khiến hắn nảy sinh dã tâm lớn hơn, muốn giết Lê Vĩ để dồn Khôi Môn vào thế bí, chỉ còn cách phản lại Thiên Tà Giáo mà đầu nhập vào Hãn Quốc.
Đương nhiên, trước đó trong lúc Khôi Môn thu phục Sa Gia, Lý Nhị đã thừa cơ xử lý, thôn phệ một tên tay sai khác của Nha Ảnh đang nằm vùng trong đó.
Nghe xong một tràng, da mặt Khôi Niên cùng một đám trưởng lão đỏ bừng, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Nghĩ đến nếu như Lý Nhị thành công, diệt sát một vị đệ tử nội giáo như Lê Vĩ ở Khôi Môn, kế hoạch của Lý Nhị chắc chắn sẽ thành công.
Chỉ tiếc, Lý Nhị tính toán rất kỹ lưỡng, lại nằm mơ cũng không ngờ một Kim Đan Hậu Kỳ có thể vượt cả đại cảnh giới mà tiêu diệt hắn.
Đây không phải đệ tử nội giáo, đây là một quái thai.
“Yêu nghiệt!” Khôi Niên cùng các trưởng lão cũng nghĩ như vậy.
Bọn họ chắp tay, hướng Lê Vĩ cúi đầu thật sâu: “Đa tạ Lê công tử đã giải quyết mầm họa.”
“Lần này ta đến Huyền Tà Mạc, mục đích cũng là để săn lùng đám Nha Ảnh này,” Lê Vĩ thản nhiên đáp. “Đó là bổn phận mà thôi.”
“Không, Lê công tử có đại ân với Khôi Môn, chúng ta nhất định không để ngài thất vọng,” Khôi Niên vô cùng khách khí nói.
Ngoại trừ tức giận vì Lý Nhị có lòng dạ bất chính ngay từ đầu, Khôi Môn lần này không hề gặp tổn thất gì, ngược lại còn bội thu.
Khôi Lỗi Cự Quy đã hoàn toàn thuộc về bọn họ, Sa Gia và Hạt Tộc cũng cam nguyện phục tùng.
Mà mầm họa Lý Nhị cũng đã được Lê Vĩ vạch trần và tiêu diệt.
Từ giờ, Huyền Tà Mạc chính thức do Khôi Môn chưởng khống, chỉ cần tiếp tục trung thành với Thiên Tà Giáo, vĩnh viễn không cần lo lắng.
Kết quả như thế, đối với Khôi Môn là hoàn mỹ, làm sao bọn họ có thể không cảm kích?
“Lê công tử, ngài có yêu cầu gì… chỉ cần nằm trong khả năng, chúng ta sẽ cố gắng thỏa mãn!” Khôi Môn Đại Trưởng Lão nói.
Ánh mắt của Khôi Niên và các trưởng lão đang rất ân cần nhìn Lê Vĩ, trong đáy mắt thậm chí có từng tia sáng chiếu ra.
Bọn họ thề, dù phải liều mạng cũng phải ôm đùi, kết giao quan hệ với vị này.
Đây chắc chắn không phải đệ tử nội giáo bình thường, mà là tiềm long tại uyên.
Đệ tử bình thường có thể vượt được một đại cảnh giới sao?
Đệ tử bình thường có tin tức về Nha Ảnh đang nằm vùng sao?
Trong suy nghĩ của mấy lão già, lấy lòng vị thanh niên trước mắt này mới là đại cơ duyên lớn nhất của Khôi Môn, vượt trên cả Khôi Lỗi Cự Quy.
“Nếu thế… ta sẽ không khách khí.” Lê Vĩ mỉm cười, ung dung nói:
“Ta cần tài nguyên cho Hồn Tu sử dụng, để tẩm bổ và tăng cường Hồn Lực, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”
Tài nguyên Hồn Tu, đương nhiên là để thúc đẩy Hắc Bạch Song Linh nhanh chóng thức tỉnh Mệnh Cách.
Hai nàng là trợ thủ đắc lực của Lê Vĩ, phải bồi dưỡng càng sớm càng tốt.
“Được!” Khôi Niên vỗ ngực: “Khôi Môn sẽ toàn lực thu gom, mong Lê công tử chờ đợi thêm mấy ngày.”
…
Một tháng sau đó, Lê Vĩ vẫn đi loanh quanh Khôi Môn, chơi đùa với các loại Khôi Lỗi.
Hắn nhận ra, Khôi Lỗi có nhiều loại và nhiều cách luyện chế khác nhau.
Như Khôi Lỗi hình người, Khôi Lỗi hình quái vật, Khôi Lỗi hình Yêu Thú… thậm chí là Khôi Lỗi có thể hóa thành kiến trúc.
“Giống như robot, nhưng lại tân tiến hơn quá nhiều, robot không có tuổi thọ.” Lê Vĩ đưa ra kết luận.
Đừng thấy thế giới Tu Chân mang đậm nét cổ xưa, tang thương mà nghĩ rằng thế giới này lạc hậu, thực ra nền văn minh tu chân khủng bố hơn nhiều so với nền văn minh khoa học kỹ thuật.
Những gì khoa học kỹ thuật làm được, Tu Chân vẫn làm được ở một hình thức khác.
Nhưng những gì khoa học kỹ thuật không làm được, Tu Chân vẫn có thể làm được, thậm chí vượt trội hơn nhiều.
Thân là người đến từ thế giới hiện đại như Lê Vĩ, rơi vào Tu Chân Giới giống như người tối cổ, cũng may có Tiểu Đồng dẫn dắt.
Lê Vĩ đang xem các đệ tử Khôi Môn dùng Khôi Lỗi chiến đấu, đã thấy Khôi Niên bay đến, kính cẩn giao ra một chiếc Nhẫn Trữ Vật, nói:
“Khôi Môn đã cố gắng, thu được từng này… mong công tử đừng chê cười.”
Biết rõ Khôi Môn muốn “đầu tư” vào mình, Lê Vĩ cũng không khách khí tiếp nhận, linh thức đảo vào quan sát.
Nhất thời, hai mắt hắn sáng lên.
Có đến sáu gốc tài nguyên linh hồn cấp Tứ Tinh, trong đó một loại thậm chí đạt đến Tứ Tinh Cực Phẩm.
“Hài lòng, vô cùng hài lòng!” Lê Vĩ sảng khoái nói: “Xem như tại hạ nợ Khôi Môn một ân tình.”
Chẳng trách Lý Nhị tham lam Huyền Tà Mạc và Khôi Môn như vậy, trong thời gian ngắn đã thu được sáu gốc tài nguyên Tứ Tinh hợp với Hồn Tu, rất quý giá.
“Công tử nói đùa, cả Huyền Tà Mạc này có thể phục vụ ngài đó là vinh hạnh.” Khôi Niên tươi cười đáp.
Lê Vĩ hơi suy nghĩ, liền lấy Hàn Băng Đao Pháp, Phi Nhạn Bộ Pháp, Tứ Tinh Đan Quyết, Hỏa Mộc Công… mấy thứ trước đây của Hắc Bạch Song Linh, tiếp tục lấy ra Liệt Hồn Đao cùng tài sản thu được của hai tên Binh Hồn Tông ở Âm Gian, và nhẫn trữ vật của Lý Nhị.
Những chiến lợi phẩm và thu hoạch mà bản thân không cần dùng, Lê Vĩ đều mang ra.
“Cái này…” Khôi Niên nhìn một đống tài sản mà trợn mắt há hốc mồm.
Dù Khôi Môn đã đứng đầu Huyền Tà Mạc, muốn vơ vét nhiều thứ như vậy cũng phải mất vài chục năm.
“Làm phiền ngươi đem tất cả những thứ này bán đi, quy đổi thành những vật phẩm trong danh sách!” Lê Vĩ viết ra một bảng danh sách những thứ cần dùng giao cho Khôi Niên.
Huyền Tà Mạc rất to lớn, sẽ có mạng lưới mua bán, trao đổi hàng hóa, hắn tin tưởng chỉ cần vật phẩm yêu cầu không quá cao cấp, Khôi Niên sẽ thu thập được cho mình.
Khôi Niên quan sát một phen, cam đoan: “Công tử an tâm, chỉ cần là vật ngài cần… chúng ta sẽ cố gắng đạt được.”
Nói xong, hắn cùng một đám trưởng lão mang theo danh sách vội vàng rời đi.
Nhìn thấy nội tình phong phú của Lê Vĩ, bọn họ càng tin tưởng mình đang đầu tư vào đúng người rồi.
Không một đệ tử nội giáo cấp Kim Đan nào giàu có đến mức nghịch thiên như vậy cả.
Bọn họ thậm chí hoài nghi, liệu Lê Vĩ có phải con riêng của một trưởng lão nào đó bên trong giáo hay không?
Đầu tư cho con riêng của Trưởng Lão, nghĩ đến đã cảm thấy kích thích rồi.
…
Lê Vĩ quay về động phủ, Tiểu Đồng hiểu ý đem Hắc Bạch Song Linh thả ra ngoài.
“Đây là…” Linh hồn Hắc Huyền và Bạch Trinh ngơ ngác.
Mặc dù đang ở trong động, nhưng hai nàng cảm nhận được linh khí nồng đậm, khí tức của ánh dương, khác xa sự âm trầm và ngột ngạt ở địa phủ.
“Chúng ta đang ở Dương Thế!” Lê Vĩ giải thích: “Ta là Âm Dương Sứ Giả, người có thể qua lại giữa Âm Gian và Dương Thế một cách tự do.”
“Hít!” Hai nữ hít sâu một hơi.
Đã chết qua một lần như các nàng, đương nhiên hiểu sự tự do này có ưu thế lớn đến mức nào.
Khi các nàng còn sống, đã từng nghe qua về một số Độ Kiếp Kỳ cường giả đại danh đỉnh đỉnh cũng không có ưu thế thông thiên như vậy.
“Cầm lấy và luyện hóa!” Lê Vĩ đem sáu loại tài nguyên Hồn Tu cho hai nàng: “Ta sẽ chính thức bồi dưỡng hai ngươi!”
“Đa tạ đại nhân!” Hắc Bạch Song Linh cung kính, linh hồn lại không kìm được run rẩy.
Dù là khi còn sống, hai nàng cũng chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ như vậy.
Không ngờ sau khi chết, đại nhân tùy tiện ra tay đã ban thưởng mỗi người ba loại tài nguyên Tứ Tinh.
Hắc Huyền và Bạch Trinh tự chia nhau tài nguyên sao cho cân bằng, bắt đầu tập trung vào luyện hóa.
Khi còn sống chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, sau khi chết linh hồn vô cùng yếu, tài nguyên cấp Tứ Tinh nếu luyện không cẩn thận, có thể sẽ bị bạo linh hồn.
Đây là suy nghĩ của Hắc Huyền và Bạch Trinh.
VÙ VÙ VÙ…
Nhưng nào ngờ, ngay khi vừa mới bắt đầu hấp thụ, tài nguyên đã như dòng thác lũ, tự động hóa thành vô vàn Hồn Lực tinh khiết xông thẳng vào linh hồn các nàng.
Hai nữ trừng lớn đôi mắt đẹp, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, còn sợ mình sẽ bị nổ tung mà chết đi vĩnh viễn.
“Mệnh cách đang rất muốn thức tỉnh!” Tiểu Đồng cười nói: “Các nàng không phải linh hồn bình thường, mà là người mang mệnh cách đặc thù.”
Đại Mệnh Cách - Tỉnh Hồn Tử Vong bắt đầu thể hiện giá trị của nó khi được dùng đúng chỗ.
Lê Vĩ hứng thú đứng bên cạnh quan sát, hắn muốn mở mang kiến thức một phen.
Tỉnh Hồn Tử Vong sau khi chết, linh hồn sẽ bắt đầu thức tỉnh, trở nên biến dị.
Một tháng…
Hai tháng…
Ba tháng…
Chỉ với ba tháng thời gian, sáu loại tài nguyên linh hồn đã bị hấp thụ sạch sẽ.
Đổi lại là Hồn Tu bình thường, dù có hai người cùng luyện hóa, cũng phải mất vài năm mới luyện hóa hết từng ấy.
Một hiện tượng huyền diệu xảy ra trong mật thất…
Hắc Huyền và Bạch Trinh lâm vào trạng thái ngủ say.
Xung quanh “cơ thể” các nàng, vô vàn Hồn Lực bao trùm như hai lớp vỏ trứng.
Tại sao nói là cơ thể? Bởi vì Lê Vĩ cảm nhận được, linh hồn của hai nữ giờ đây đã cực kỳ ngưng thực và cứng rắn, hoàn toàn không thua gì trạng thái Hồn - Minh dung hợp của hắn.
Linh hồn ngưng tụ thành thực thể, giống hệt cơ thể bình thường bằng xương bằng thịt.
Hiện tượng này không đến từ Tỉnh Hồn Tử Vong, mà đến từ Thiên Mệnh Cách - Thủ Áp Hồn Tu và Cước Áp Hồn Tu của hai nàng.
Đây là hai loại Mệnh Cách chuyên khắc chế, nhắm thẳng vào Linh Hồn con mồi mà công kích.
Mà muốn công kích cường đại, Linh Hồn nguyên bản của các nàng đương nhiên phải cường đại vượt xa Hồn Tu bình thường.
Lê Vĩ đang tận mắt chứng kiến, hai vị tuyệt đại Hồn Tu đang được sinh ra.
Tim hắn đập thình thịch, không vì vẻ đẹp của các nàng, mà vì thành tựu.
Những lão quái vật tu vi cao, đứng trên đỉnh danh vọng, không còn gì để truy cầu, sau khi về già thích nhất là bồi dưỡng, dạy dỗ và đào tạo ra thiên tài, ra thiên chi kiêu tử.
Còn Lê Vĩ, hắn đang làm điều đó ở độ tuổi còn rất trẻ…
Không biết qua bao lâu sau.
Hai luồng hơi thở cực kỳ đối lập đến từ phía Hắc Huyền và Bạch Trinh bao trùm toàn bộ động phủ.
Một trắng và một đen.
Ngột ngạt, nguy hiểm và sát phạt đến từ phía Hắc Huyền.
Linh hồn của nàng có một màu đen tuyền bí hiểm, mang theo khí tức của cái chết đậm đặc.
Trái lại với đó, linh hồn của Bạch Trinh trắng muốt như ngọc, trong suốt như hồ thu, tỏa ra hơi thở sự sống khiến người ta dễ chịu, thoải mái không thể tả.
ẦM ẦM!
Hai luồng hồn lực như khắc tinh của nhau, xông thẳng vào nhau mà ma sát, chỉ hận không thể thôn phệ, cắn nuốt, triệt tiêu lẫn nhau.
Lê Vĩ đứng ở giữa cảm nhận rõ ràng, một bên như muốn tước đoạt tính mạng của hắn, một bên như đang cung cấp sự sống cho hắn.
Nếu không phải hắn có Minh Hồn chèo chống, đã biến thành hình dạng nửa già nửa trẻ rồi.
“Đây là…” Thanh âm Tiểu Đồng khẽ run.
Lê Vĩ thở ra nặng nề, đè nén kích động mở Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Cảnh tượng khiến hắn ngưng thở…
Hai khối bia đá màu đen thuộc về Đại Mệnh Cách - Tỉnh Hồn Tử Vong ban đầu.
Đang chuyển sang màu đỏ!