Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 65: ĐỊA KHUYẾT!
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sở hữu Âm Dương Chi Thể, khả năng lĩnh ngộ và thiên phú khi tu luyện những công pháp liên quan đến Âm và Dương quả nhiên không phải chuyện đùa.
Chưa đầy một tháng, Lê Vĩ đã hoàn toàn nắm giữ tầng Linh của Thôn Âm Bảo Điển.
Hiện tại, đám thái giám của Nha Ảnh trong mắt hắn chính là nguồn tài nguyên sống, vô cùng phong phú.
Vừa có thể thôn phệ toàn bộ tu vi của chúng, lại vừa có thể bắt Linh Hồn giao nộp cho Diêm Vương Điện, có lý do gì mà không làm?
Đương nhiên, Lê Vĩ không có chút gánh nặng hay áp lực tâm lý nào.
Ai bảo cái tổ chức này dám nằm vùng trong Thiên Tà Giáo, đây chính là sản nghiệp của lão bà ta.
Các ngươi nhăm nhe gia sản của lão bà ta, vậy lão tử sẽ nuốt chửng cả tổ chức các ngươi.
Lê Vĩ nhếch mép, lúc này mới nhìn lướt qua những tài nguyên đặt ở phía trước.
Chỉ có bốn loại, hơn nữa đẳng cấp không cao, cả bốn đều ở mức Nhị Tinh.
Sinh Dương Thạch, Trưởng Âm Nhũ, Âm Tuyền Dịch, Linh Âm Khoán.
Mấy thứ này đẳng cấp rất thấp, nhưng lại cực kỳ hiếm hoi, lại có giá trên trời, khiến Lê Vĩ gần như dốc sạch vốn liếng thu được gần đây mới đổi được, chưa kể Khôi Môn còn bù thêm cho hắn một khoản không nhỏ.
“Giải thích cho ta, vì sao chỉ là mấy loại tài nguyên Nhị Tinh… mà lại khiến ta phải đổi mấy chục loại tài nguyên Tứ Tinh?” Lê Vĩ tặc lưỡi.
“Đơn giản thôi!” Tiểu Đồng không úp mở, thẳng thừng giải thích cho hắn:
“Thai Khí là thứ gắn bó cả đời với tu sĩ, quyết định chiến lực của họ… vậy nên những nguyên liệu dùng để luyện chế Thai Khí, bắt buộc phải có khả năng tự động thăng cấp theo tu vi của chủ nhân.”
“Bốn loại nguyên liệu này vừa vặn có ở Huyền Tà Mạc, đẳng cấp hiện tại của chúng không cao… nhưng chúng đều có thể tự động hấp thụ linh khí, trưởng thành vô hạn.”
“Ví dụ như Sinh Dương Thạch, loại đá này có thể hấp thụ ánh nắng mặt trời, tích lũy Dương Khí, từng chút một thăng cấp.”
“Chỉ cần không ai động đến, để Sinh Dương Thạch này hấp thụ ánh mặt trời vài nghìn năm, nó thậm chí có thể đạt đến cấp Cửu Tinh!”
“Thì ra là vậy.” Lê Vĩ chợt tỉnh ngộ.
Chẳng trách bốn món tài nguyên này đẳng cấp chỉ là Nhị Tinh, lại có giá trên trời.
Bởi vì chúng khác với những nguyên liệu thông thường có đẳng cấp cố định, chúng đều là nguyên liệu có thể thăng cấp vô hạn.
“Thai Khí cần thăng cấp liên tục để theo kịp tu vi của chủ nhân, thế nên nguyên liệu luyện ra Thai Khí cũng bắt buộc phải có khả năng liên tục thăng cấp như vậy.” Tiểu Đồng nói tiếp:
“Nếu không sẽ không thể luyện ra Thai Khí!”
“Chậc!” Lê Vĩ tặc lưỡi, hệ thống tu luyện ở Huyền Binh Đại Lục này thật sự đòi hỏi điều kiện và nguồn tài nguyên khắc nghiệt hơn ở Man Di Chi Địa quá nhiều.
Việc phải trả giá nhiều hơn, tu sĩ ở Huyền Binh Đại Lục mạnh mẽ hơn cũng là điều dễ hiểu.
Dù sao thì, mọi thứ đều có giá của nó.
“Ngươi hiện có hai loại thuộc tính, lẽ ra nên luyện ra hai loại Thai Khí, một Âm và một Dương mới đúng.” Tiểu Đồng lên tiếng:
“Nhưng bốn loại tài nguyên này, cộng thêm mấy tên thái giám… cũng chỉ vừa đủ để luyện ra một kiện mà thôi, nên ưu tiên cho Thai Khí Âm Lực!”
Lê Vĩ gật đầu, luyện Thai Khí tốn rất nhiều tài nguyên, hắn sẽ không nóng vội.
Với ưu thế của Âm Dương Chi Thể, hắn có thể chuyển đổi nguồn Dương Lực của Sinh Dương Thạch thành Âm Lực để phục vụ mục đích của mình.
Không chút do dự, Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, Thái Cực Bào lóe sáng, công pháp Âm Dương Khí Quyết vận chuyển.
Trong lòng bàn tay Lê Vĩ, một hố đen như động âm xoay tròn hiện ra, bắt đầu nuốt chửng bốn loại tài nguyên Nhị Tinh.
Hắn đang thi triển Thôn Âm Bảo Điển, thông qua việc Thôn Phệ để luyện hóa tài nguyên sẽ nhanh hơn bình thường.
Kết hợp giữa Âm Dương Khí Quyết và Thôn Âm Bảo Điển.
VÙ VÙ VÙ...
Khoảnh khắc đó, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể Lê Vĩ bành trướng, vô số Âm Dương Linh Lực sắc bén xông thẳng vào đan điền, nơi bốn loại tài nguyên đang bị luyện hóa.
Tuy có khả năng thăng cấp, nhưng lúc này chúng chỉ là tài nguyên Nhị Tinh, bị một tu sĩ Kim Đan như Lê Vĩ thôn phệ, rất nhanh đã hóa thành một bể chất lỏng trôi lơ lửng trong đan điền.
Âm Linh Lực tinh khiết đến cực điểm.
“Suy nghĩ đi, hình dạng vũ khí mà ngươi mong muốn!” Tiểu Đồng nói.
“Vũ khí mà ta muốn à…” Ánh mắt Lê Vĩ lóe lên.
Thật ra, bản thân hắn từng là người hiện đại, đối với vũ khí không có nhiều nghiên cứu.
Sau khi đến thế giới này, vì cơ duyên xảo hợp đạt được Chính Tà Kiếm Pháp nên mới tạm thời dùng Kiếm mà thôi.
Bản thân hắn cũng không hứng thú lắm với kiếm hay bất cứ loại vũ khí nào.
Cái nào mạnh, có lợi trong chiến đấu… hắn sẽ sử dụng.
Bây giờ tự mình sáng tạo ra Thai Khí, Lê Vĩ đương nhiên muốn tạo ra thứ gì đó độc nhất vô nhị thuộc về bản thân.
Chẳng bao lâu sau, trong đầu hắn đã có ý tưởng.
Âm Dương Khí Quyết tiếp tục vận hành, ý thức Lê Vĩ chìm đắm vào nguồn Âm Linh Lực trong đan điền, bắt đầu tạo hình Thai Khí.
Dưới sự quan sát của Tiểu Đồng, một kiện đồ vật dần dần hiện ra.
“Hử?” Tiểu Đồng cũng phải nhướn mày.
Đây là một thanh vũ khí vừa giống đao, vừa giống kiếm, lại vừa giống dao găm…
Nó không thon dài như kiếm, không to lớn như đao, cũng không ngắn như dao găm.
Đó là một vũ khí kết hợp giữa ba loại hình cận chiến đó, với lưỡi kiếm cong nhẹ như đao, lại sắc bén và nguy hiểm như chuỷ thủ khiến người ta rùng mình.
Toàn thân màu đen tuyền do Âm Linh Lực nồng đậm kết thành, càng khiến nó trở nên bí ẩn.
Nhưng đẳng cấp của Thai Khí vẫn chưa theo kịp tu vi của Lê Vĩ.
Như đã nói, nguyên liệu trước đó sử dụng chỉ là Nhị Tinh mà thôi.
Không chần chừ, hắn triệu hoán Linh Lang ra, tựa lưng vào mình sói.
“HÚ!”
Linh Lang to lớn ngửa đầu tru lên, truyền Linh Lực tinh khiết của mình thẳng vào cơ thể chủ nhân, cung cấp cho Thai Khí kỳ lạ hấp thụ.
Chưa dừng lại ở đó, Lê Vĩ lại lấy ra Nguyên Anh của tên chó săn Nha Ảnh, Thôn Âm Bảo Điển tạo ra vòng xoáy trong tay, điên cuồng thôn phệ tu vi của hắn.
“AAAAAA…” Nguyên Anh của Lý Nhị gào thét thảm thiết.
Trước đây hắn luôn thôn phệ người khác, bây giờ đã nếm trải cảm giác bị thôn phệ.
Lê Vĩ mặt không biểu tình.
Với nguồn Linh Lực khổng lồ của Linh Lang cộng thêm tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ của Lý Nhị.
Thai Khí của hắn càng trở nên mạnh mẽ, đã theo kịp tu vi.
Lê Vĩ xem như đã đặt một chân vào cảnh giới Thai Khí Cảnh của Huyền Binh Đại Lục.
Nếu muốn đặt cả hai chân, hắn cần luyện thêm một kiện Thai Khí tương ứng với Dương Linh Lực mới được.
Kiện hiện có chỉ là Thai Khí Âm Lực mà thôi.
Trong đan điền của Lê Vĩ giờ đây có vài thứ đang tồn tại.
Cầu Thang đại nhân, Đại Linh Thụ, Nhất Phẩm Kim Đan và Thai Khí.
Thai Khí mạnh mẽ, chứa đựng lực lượng không thua kém Đại Linh Thụ hay Nhất Phẩm Kim Đan.
Linh Lang vì cung cấp lực lượng cho nó mà bị teo nhỏ đi một nửa.
Ánh mắt Lê Vĩ hiện lên một tia nóng rực: “Dung hợp Kim Đan vào Thai Khí được chưa?”
Hắn vẫn chưa quên dã tâm muốn tự sáng tạo lối đi cho riêng mình, độc nhất vô nhị… đó là để Kim Đan hòa hợp cùng Thai Khí, để hai hệ thống tu luyện tại Huyền Binh Đại Lục và Man Di Chi Địa hòa quyện.
“Đừng vội, ngươi vẫn còn một kiện Thai Khí chưa đúc xong!” Tiểu Đồng lắc đầu:
“Chờ tập hợp đủ hai kiện, hãy thử thách một phen!”
“Được rồi!” Lê Vĩ đứng lên.
Ý niệm vừa động, Thai Khí đã nằm gọn trong tay hắn.
Tuy rằng nhìn qua nó như một món vũ khí tách rời, nhưng Lê Vĩ cảm nhận được từng chút một bên trong, từ một tia linh lực, một sợi Âm Khí hay mức độ nguy hiểm.
Thai Khí giống như tay chân của chính hắn vậy.
ROẸT!
Lê Vĩ thử cầm Thai Khí gạt xuống, không gian vậy mà thoáng run rẩy trước vết cắt gọn gàng.
Tác động đến không gian, đây là thủ đoạn mà chỉ Luyện Hư Kỳ mới có thể làm được.
Thai Khí hình dạng kỳ dị mà Lê Vĩ tạo ra, lại có uy lực vượt xa bình thường.
Điều đó dễ hiểu thôi, bởi vì Thai Khí so với viên Kim Đan bình thường còn mạnh hơn, đại diện cho toàn bộ tu vi của cường giả ở Huyền Binh Đại Lục.
Lê Vĩ cầm Thai Khí chém mục tiêu, so với việc cầm Kim Đan đập còn nguy hiểm hơn nhiều.
“Đặt tên cho nó đi!” Tiểu Đồng đề nghị:
“Gọi là Thai Khí mãi cũng nhàm!”
“Tốt!” Lê Vĩ vuốt cằm, suy tư một lúc rồi nói:
“Gọi nó là Địa Khuyết đi!”
Thai Khí này đại diện cho thuộc tính Âm, mà Âm chính là ám chỉ Âm Gian - Âm Tào Địa Phủ.
Cái tên Địa Khuyết này, mang đến cảm giác tang thương, chết chóc và thích hợp với hoàn cảnh.
Ngay cả Tiểu Đồng vốn muốn chê bai vài câu, cũng phải âm thầm thừa nhận cái tên Địa Khuyết nghe rất không tệ.
“Chờ ta đúc xong kiện Thai Khí còn lại đại diện cho thuộc tính Dương, sẽ đặt tên là Thiên Tàn!” Lê Vĩ hai mắt sáng quắc.
“Tên hay!” Hai thanh âm yêu kiều tán thưởng vang lên.
Thì ra Hắc Bạch Song Linh đã tu luyện xong, đang canh gác cho Lê Vĩ, nhoẻn miệng cười nói:
“Hai kiện Thai Khí, Thiên Tàn và Địa Khuyết… tin rằng tương lai sẽ vang danh Tu Chân Giới!”
“Hắc Bạch Song Linh các nàng cũng sẽ như vậy.” Lê Vĩ ngửa đầu cười lớn.
“Sẽ không để công tử thất vọng!” Hai nàng nhoẻn miệng cười, một người bên trái một người bên phải kéo lấy tay hắn.
“Có thể ẩn mình đi chứ?” Lê Vĩ hỏi.
“Vâng!” Hắc Bạch Song Linh ngoan ngoãn gật đầu.
Trong thoáng chốc, hai nữ đã hóa thành hai luồng linh hồn, chui vào ống tay áo trái và phải của Lê Vĩ.
Đây cũng là ưu thế của Hồn Tu không có nhục thân.
…
“Đa tạ Khôi Môn đã chiếu cố trong thời gian qua!”
Lê Vĩ ra khỏi động phủ, hướng Khôi Niên chắp tay cảm kích.
“Cái này…” Đồng tử trong mắt Khôi Niên và các trưởng lão co rút lại.
Nhìn từ bên ngoài, tu vi của vị công tử này rõ ràng vẫn là Kim Đan Hậu Kỳ, giậm chân tại chỗ.
Nhưng chẳng biết vì sao, Khôi Niên và các trưởng lão lại cảm thấy nguy hiểm đến đáng sợ.
Dường như chỉ cần Lê Vĩ muốn, bọn họ ngay cả chết thế nào cũng không biết.
Điều này vô cùng hoang đường, khiến Khôi Niên và những người khác hoài nghi Lê Vĩ đang giấu tu vi thật.
Bọn họ hay đa số tu sĩ sẽ không biết sự biến hóa nghiêng trời lệch đất của Lê Vĩ trong thời gian qua.
Lê Vĩ không nóng lòng đề thăng tu vi, mà là đang xây dựng nền tảng, tạo lập căn cơ.
Có thể nói chẳng cần hắn ra tay, Hắc Bạch Song Linh đã đủ lặng lẽ quét ngang Khôi Môn… khiến Khôi Niên và đám người kia ngay cả cơ hội điều động Ngũ Tinh Khôi Lỗi cũng không có.
Chú ý đến phản ứng của đám người, nhận ra sự kiêng kỵ và kính nể của bọn họ, Lê Vĩ bỗng dưng thầm nghĩ:
“Hiện tại, ta có thể xưng vô địch dưới Hoá Thần chưa nhỉ?”
“Mơ tưởng!” Tiểu Đồng không chút do dự dội một gáo nước lạnh vào hắn:
“Ngươi chỉ là tiểu bối, không hiểu rằng có một số tồn tại… đã từng khủng bố đến mức nào đâu!”