Hắc Bạch Song Linh Thức Tỉnh Thiên Mệnh Cách

Chung Cực Truyền Kỳ

Hắc Bạch Song Linh Thức Tỉnh Thiên Mệnh Cách

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơi thở của sự sống và cái chết không ngừng va chạm, khiến cả động phủ rung chuyển.
Trước mắt Lê Vĩ, hai khối bia đá đen kịt nứt toác, để lộ lớp màu đỏ rực như máu bên trong, vô cùng chói mắt.
Thiên Mệnh Cách!
Màu đỏ đó chính là Thiên Mệnh Cách.
Tim Lê Vĩ đập thình thịch...
Dù Tiểu Đồng từng nhắc đến việc Đại Mệnh Cách của hai nàng sẽ biến dị, nhưng khi hai khối bia đá đỏ sừng sững hiện ra, cùng với khí tức linh hồn của Hắc Bạch Song Linh ngày càng mạnh mẽ, Lê Vĩ vẫn không kìm được sự kích động tột độ.
Đây quả là đại cơ duyên, đại kinh hỉ. Chẳng phải là điều kiện gì cả, mà chính là cơ hội trời ban mà Hắc Bạch Vô Thường đã dành cho hắn.
Bên phía Hắc Huyền, bia đá đã hiện ra những dòng chữ cần thiết.
Thiên Mệnh Cách - Tử Sát Chi Linh: giúp chủ nhân sở hữu Tử Vong Sát Hồn, linh hồn chứa đựng Tử Vong Chi Lực, có thể tước đoạt tính mạng đối thủ, tăng cường Sát Ý trong chiến đấu, càng giết càng mạnh.
Mà bên phía Bạch Trinh, khối bia đá ấy cũng hiện ra những dòng chữ sừng sững.
Thiên Mệnh Cách - Mệnh Chiến Chi Linh: giúp chủ nhân sở hữu Sinh Mệnh Chiến Hồn, linh hồn chứa đựng Sinh Mệnh Chi Lực, cực kỳ bền bỉ trong chiến đấu, tăng cường Chiến Ý, càng chiến càng hăng.
“M*!” Lê Vĩ không kìm được chửi thề, trong lòng thầm than. Thật quá nghịch thiên, hắn nhìn mà thèm chảy nước miếng.
Đường đường là Âm Dương Sứ Giả, ngay cả một cái Thiên Mệnh Cách cũng không có.
Trong khi đó, Hắc Huyền và Bạch Trinh mỗi người đã sở hữu hai loại rồi.
Hắc Huyền có Tử Sát Chi Linh và Cước Áp Hồn Tu.
Bạch Trinh có Mệnh Chiến Chi Linh và Thủ Áp Hồn Tu.
“Ghen ghét cái gì? Các nàng là trợ thủ của ngươi, đừng được lợi còn ra vẻ ủy khuất!” Tiểu Đồng khinh bỉ không thôi, tên này rõ ràng là đang giả vờ.
“Hắc hắc, hệ hệ hệ!” Lê Vĩ chuyển sang cười đầy xấu xa, chỉ hận không thể ngửa đầu cười dài.
Chỉ riêng hai loại Thiên Mệnh Cách, thiên phú của Bạch Trinh và Hắc Huyền đã không thua gì Tần Thủy Dao.
Nhìn khắp toàn bộ Thiên Tà Giáo, đệ tử hàng chục vạn… được bao nhiêu người sánh bằng Tần Thủy Dao chứ?
Một người sợ rằng cũng không có!
Mà Lê Vĩ, trong tay đang có hai vị nữ trợ thủ sánh bằng Tần Thủy Dao.
Làm sao không vui mừng, làm sao không kích động?
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Sau khi Mệnh Cách thức tỉnh, nguồn tài nguyên vẫn tiếp tục phát huy tác dụng, đẩy tu vi của Hắc Huyền và Bạch Trinh lên cao.
Tam Chuyển, Tứ Chuyển, Tứ Chuyển Trung Kỳ, Hậu Kỳ…
Tứ Chuyển Hồn Tu Viên Mãn, tiệm cận Ngũ Chuyển… tương đương với Nguyên Anh Viên Mãn.
Các nàng là Hồn Tu chứ không phải Minh Tu, muốn trở thành Minh Tu cần nhiều điều kiện, không phải cứ thức tỉnh Mệnh Cách là làm được.
Ít nhất phải có công pháp chuyên biệt của Minh Tu như Đại Tội Thất Hình Quyết.
“Ta truyền thụ Đại Tội Thất Hình Quyết cho các nàng được không?” Lê Vĩ vuốt cằm.
Hắn hình dung, bình thường hai nữ đã lợi hại như vậy, nếu Hồn - Minh song tu… thì còn bá đạo đến mức nào?
“Không được!” Tiểu Đồng lập tức từ chối:
“Muốn luyện Đại Tội Thất Hình Quyết cần có ta tương trợ, ngươi là kẻ duy nhất đủ điều kiện tu luyện.”
“Hóa ra là vậy.” Lê Vĩ hơi tiếc nuối.
Nhưng dù sao cũng không sao, tương lai hắn sẽ tìm công pháp khác cho Hắc Bạch Song Linh.
Mà lúc này, Tử Vong Sát Hồn cùng Sinh Mệnh Chiến Hồn bao trùm toàn mật thất đang chậm rãi thu lại.
Hồn lực xung quanh hai nữ cuồn cuộn tiến vào cơ thể.
“PHỐC!”
Lê Vĩ suýt chút phun máu mũi.
Trước đó, hai nữ đã chết, trạng thái luôn là tàn hồn mờ ảo, xiêu vẹo không rõ hình dáng. Giờ đây, Linh Hồn của các nàng ngưng thực không khác gì cơ thể vật chất, lộ ra cảnh tượng khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải sục sôi nhiệt huyết.
Đôi chân dài miên man, Linh Hồn trắng nõn hơn cả tuyết, từng đường cong lồi lõm hấp dẫn chết người, được điểm xuyết thêm sắc hồng quyến rũ đến tột độ.
Hắc Huyền có đôi mắt đen như màn đêm sâu thẳm, sắc sảo và lạnh lùng, tóc dài đen tuyền bay loạn như vũ bão.
Bạch Trinh có ánh mắt trong suốt như ánh sao, trong trẻo và thuần khiết, tóc trắng như ngân hà chảy xuống tạo thành dòng thác.
Hai loại sắc thái một đen một trắng, hai loại khí chất, hai loại lực lượng… đối lập nhưng lại tạo nên bức tranh hoàn mỹ.
Cảm nhận sự thay đổi của bản thân, Hắc Huyền và Bạch Trinh không nén được niềm vui mừng.
Trạng thái sau khi chết của hai nàng vô cùng yếu ớt, dù vẫn còn ý thức nhưng đã cảm nhận được cái chết đang cận kề. Còn giờ đây, các nàng cảm nhận rõ ràng mình đang sống… sống một cách đúng nghĩa, nói là cải tử hoàn sinh cũng không quá lời.
Chỉ là sống dưới một hình thức tu luyện khác mà thôi.
Trước đây là Linh Tu, bây giờ là Hồn Tu.
Hơn nữa, các nàng đã nhận ra… Hồn Tu mới thật sự là sở trường của mình.
“Công tử, rốt cuộc huynh đã làm thế nào?” Bạch Trinh không kìm được ôm lấy một bên tay hắn.
Hắc Huyền tuy lạnh lùng hơn một chút, nhưng đôi mắt đẹp vẫn ánh lên vẻ mong chờ tột độ nhìn nam nhân.
Hiển nhiên, các nàng muốn biết vì sao Lê Vĩ lại khám phá ra thiên phú của mình.
“Khụ khụ, che thân trước rồi nói!” Lê Vĩ ho khan một tiếng.
Bạch Trinh chạm vào hắn, xúc cảm không khác gì da thịt thật.
Cũng may hắn đang trúng Cổ của Thê Tử Giáo Chủ, bằng không thật sự khó mà kháng cự sức hấp dẫn mê người đến vậy.
“A!”
Hai nàng gò má ửng đỏ, lúc này mới nhận ra tình huống xấu hổ của mình, vội vàng dùng Hồn Lực như vỏ bọc bao trùm lấy cơ thể.
“Ta từng nói thiên phú của hai nàng sẽ giúp ích cho ta, không sai chứ?” Lê Vĩ cười hỏi.
“Vâng!” Hắc Huyền và Bạch Trinh ngoan ngoãn gật đầu, sau những chuyện vừa xảy ra, các nàng đã tin tưởng hắn đến cực điểm.
Trong lúc nhất thời, hai nàng vô cùng mong chờ vào tương lai phía trước, nhất là khi cảm thấy mình đã trở nên cường đại chưa từng có, sở hữu Hồn Lực đặc thù.
Lê Vĩ nhếch môi, dù không phải tỷ muội ruột thịt… nhưng đây quả thật là một cặp nữ nhân tuyệt phẩm.
Hắc Huyền có tử vong, thông thạo Sát Ý, chủ công liễu sát, đoạt mạng con mồi càng nhanh càng tốt.
Bạch Trinh có sinh mệnh, thông thạo Chiến Ý, chủ chiến bền bỉ kéo dài, thiên về phòng ngự nhiều hơn.
Quả không hổ là Hắc Bạch Song Linh của ta.
“Lê công tử, những thứ ngài cần đã chuẩn bị xong!” Bên ngoài động phủ vang lên tiếng Khôi Niên.
Ngoài thân phận ra, chiến lực của Lê Vĩ cũng khiến Khôi Niên phải cung kính.
Hắn có thể tiêu diệt Nguyên Anh Hậu Kỳ mà không hề hấn gì, vậy thì không loại trừ cả Nguyên Anh Viên Mãn cũng có thể bị hắn hạ gục.
Khôi Niên không dám xem nhẹ chút nào.
“Ném Nhẫn Trữ Vật vào đây là được!” Lê Vĩ nói.
Hắn đã quan sát Hắc Bạch Song Linh thức tỉnh Mệnh Cách mất nửa năm, việc Khôi Môn thu thập đủ vật phẩm trong thời gian đó là điều nằm trong dự kiến.
Rất nhanh, một chiếc Nhẫn Trữ Vật bay vào trong động phủ.
Lê Vĩ tiếp nhận, linh thức đảo qua một vòng, khóe miệng nhếch lên:
“Khôi Môn này cũng rất có tâm đấy.”
Giá trị của đống vật phẩm này so với những thứ hắn lấy ra còn quý hơn khoảng hai phần.
Rõ ràng, Khôi Môn chẳng những dốc sức… mà còn dốc vốn đầu tư thêm cho hắn.
Lê Vĩ nắm lấy hai quyển trục, lần lượt đưa cho Hắc Bạch Song Linh.
Hai nữ mở ra xem xét....
Của Hắc Huyền là Tứ Tinh Cực Phẩm - Thiên Ảnh Cước, một loại thủ đoạn chiến đấu chuyên dùng chân tung cước đá đối thủ, tu đến tầng cao nhất trong một khắc thậm chí có thể tung ra hàng nghìn cước.
Mà của Bạch Trinh lại là Tam Thủ Quyết, một loại thủ đoạn chiến đấu dùng tay, lợi hại nằm ở chỗ biến hóa linh hoạt từ Chỉ, Quyền cho đến Chưởng, tu đến tầng cao nhất có thể đánh đến thiên biến vạn hóa, khiến con mồi không kịp đề phòng.
Thiên Ảnh Cước và Tam Thủ Quyết là thứ Lê Vĩ chuẩn bị cho riêng Mệnh Cách của hai nàng, đều là hàng Tứ Tinh Cực Phẩm.
Nếu là trước đây, Hắc Huyền và Bạch Trinh sẽ hoài nghi, liệu mình có thích hợp luyện loại thủ đoạn này hay không?
Nhưng hiện tại, các nàng đã tin tưởng Lê Vĩ gần như tuyệt đối.
“Công tử đã nói luyện, vậy thì luyện!” Hai nàng thầm nghĩ.
“Được rồi, bắt đầu đi!” Lê Vĩ cười nói:
“Ta tin rằng hiệu quả sẽ khiến hai nàng bất ngờ!”
“Vâng!” Hắc Huyền và Bạch Trinh phấn khởi cầm quyển trục đến một góc mật thất.
Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, nhìn những vật phẩm còn lại mà Khôi Niên đưa đến.
Đều là tài nguyên liên quan đến Âm và Dương mà Tiểu Đồng đã chỉ điểm hắn phải thu thập…
Gần đây, Linh Tu, Hồn Tu, Minh Tu, Thể Tu đều đã tiến bộ.
Hệ thống tu luyện ở Huyền Binh Đại Lục cũng không thể chậm trễ.
Hắn muốn đột phá Cường Mạch Cảnh, tiến vào Thai Khí Cảnh!
Nhưng trước đó còn một việc cần làm…
Đó là tu luyện Thôn Âm Bảo Điển, tận dụng nguồn Âm Lực dồi dào từ đám Nha Ảnh.
Đối với nam nhân bình thường, muốn luyện Thôn Âm Bảo Điển… đòi hỏi cơ thể phải không sở hữu bất cứ một tia dương khí nào, một khi để tạp chất xen lẫn, hậu quả sẽ vô cùng thê thảm, buộc lòng bọn hắn phải vung đao tự cung, biến mình thành thái giám.
Lê Vĩ trước đây không luyện được Thôn Âm Bảo Điển vì hạn chế đó.
Nhưng bây giờ hắn đã có được Âm Dương Chi Thể, đối với người sở hữu thể chất này… Âm và Dương không hề khắc nhau, ngược lại có thể hoán chuyển dễ dàng, dung hợp thành một, không bị xung đột.
Cũng từ đó, Lê Vĩ luyện Thôn Âm Bảo Điển mà không cần tự thiến hay bị thiến gì cả.
Công pháp có thể thông qua thôn phệ Âm Lực của con mồi để gia tăng tu vi, lại còn không bị hạn chế, ngu gì mà không luyện?
Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, toàn bộ Dương Linh Lực đã chuyển thành Âm Linh Lực…
Thông qua ký ức đạt được của đám Nha Ảnh mình săn được, bắt đầu vận chuyển khẩu quyết.
Thôn Âm Bảo Điển gồm có tất cả ba tầng: Linh - Huyền - Thiên.
Đối với đám chó săn được thả rong ở bên ngoài, bọn hắn chỉ mới luyện được tầng Linh mà thôi.
Người luyện tầng cao hơn nắm toàn quyền quyết định sinh tử của người tu luyện tầng thấp.
Trong chiến đấu, chỉ cần một kẻ luyện tầng Thiên muốn… hắn có thể trong nửa giây, thôn nạp toàn bộ tu vi của những kẻ luyện tầng Huyền và Linh trong bán kính vạn dặm, vô cùng kinh khủng.
Cho nên có thể nói, toàn bộ tổ chức Nha Ảnh là một cái lò luyện sinh mạng, nếu ngươi yếu… không thể leo lên địa vị cao hơn để tu luyện tầng cao hơn của Thôn Âm Bảo Điển, số phận của ngươi vĩnh viễn là “tài nguyên hình người” cho kẻ mạnh hơn ngươi, cực kỳ tàn khốc.
Lê Vĩ không quan tâm điều này, hắn không phụ thuộc hay bị hạn chế bởi Thôn Âm Bảo Điển.
Bởi vì chỉ cần có kẻ dám thôn phệ hắn, Lê Vĩ chỉ cần lộ ra một chút Dương Khí cho đối phương hấp thụ, đến lúc đó ai chết ai sống đã quá rõ ràng.
Không chần chừ, hai mắt khép hờ, công pháp vận chuyển.
Thời gian chậm rãi trôi qua…