Chương 8: Mồi Ngon

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 8: Mồi Ngon

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vài ngày sau khi cẩn thận quan sát, Lê Vĩ đã nghĩ ra một cách để dụ dỗ và thu phục con rái cá yêu nghiệt kia.
Con rái cá này cực kỳ chăm chỉ luyện tập, thú vui duy nhất của nó là được ăn cá, hơn nữa sau khi ăn xong còn phục hồi vết thương rất nhanh chóng. Lê Vĩ liền nắm bắt cơ hội này để đánh vào điểm yếu của nó.
Lấy ra những dụng cụ và gia vị nấu nướng mà Âm Mị Nhiên đã để lại, ngày đầu tiên Lê Vĩ bắt tay vào làm món cá nướng.
Người xưa có câu "nhất nướng, nhì chiên, tam xào, tứ luộc"...
Lê Vĩ quyết định dùng món "con át chủ bài" của mình.
Kiếp trước hắn sống cô độc, có phần khép kín nhưng lại rất thích ăn ngon, vì vậy đành phải tự mình vào bếp. Tay nghề của hắn cũng được xem là khá ổn.
Lại thêm cá ở suối vừa thơm vừa ngon, nước suối lại sạch sẽ, thịt cá không hề có mùi tanh. Được Lê Vĩ cẩn thận chế biến và tẩm ướp gia vị...
Hắn ngưng tụ linh lực khiến một đống bùi nhùi nhanh chóng bốc cháy, sau đó xiên hai con cá đã làm sạch vào que rừng rồi nướng trên ngọn lửa.
Mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Tiểu rái cá như thường lệ định bắt cá sống bỏ vào bụng thì đột nhiên cái mũi nó khẽ động đậy.
Mũi nó thính hơn cả chó, loáng một cái đã như cơn lốc lao thẳng đến chỗ Lê Vĩ, vung vuốt đoạt lấy một xiên cá.
Cắn vào miệng, hai mắt rái cá trợn tròn, một cảm giác chưa từng có lan tỏa khắp toàn thân.
Vốn là một linh vật, đương nhiên nó biết cách thưởng thức món ăn.
So với cá sống tanh tưởi mà nó vẫn gặm nhấm hằng ngày, món cá nướng này quả là mỹ vị chốn bồng lai!
Như gió cuốn mây tan, tiểu rái cá dễ dàng nuốt trọn một con cá nướng. Hai tay nó xoa bụng, nước miếng chảy ròng ròng mà vẫn chưa đã thèm, lại liếc mắt nhìn xiên cá còn lại trong tay Lê Vĩ.
Lê Vĩ đã gặm được hơn một nửa. Thấy ánh mắt thèm thuồng của nó, hắn dứt khoát quay đầu sang một bên, không thèm để ý đến.
Tiểu rái cá không chịu thua, lập tức lao xuống dòng nước bắt vài con cá.
Nó học theo Lê Vĩ, dùng Linh Lực làm nóng để tạo lửa, sau đó cũng nướng cá lên và ngấu nghiến ăn.
"Con vật này thông minh thật," Lê Vĩ không khỏi khen ngợi.
Đáng tiếc, tiểu rái cá không có gia vị tẩm ướp, cũng chẳng biết cách làm sạch cá, nên món nó nướng ra không thể nào sánh bằng món do chính tay Lê Vĩ làm.
"Chít chít chít..."
Nó liền bắt thêm vài con cá đưa đến trước mặt Lê Vĩ, cầu khẩn hắn làm món ngon cho mình, hiển nhiên là vẫn chưa ăn no.
Lê Vĩ mỉm cười nói: "Muốn ăn ngon phải không? Hãy trở thành đồng bọn của ta."
"Hừ!" Tiểu rái cá lè lưỡi khinh thường, dứt khoát quay đầu lao xuống dòng nước, như phát điên bơi ngược dòng chảy, muốn tiếp tục chinh phục con thác cao này.
Nó không dễ bị mắc lừa như vậy, nhân loại này muốn thu phục nó, còn kém xa lắm.
Lê Vĩ chỉ cười cười, không hề vội vàng.
Trong khi rái cá luyện thể, Lê Vĩ cũng không hề lười biếng.
Hắn ngồi xếp bằng bên bờ suối, ung dung lấy linh thạch ra luyện hóa để gia tăng tu vi.
Ngày hôm sau, Lê Vĩ lại canh đúng giờ ăn của tiểu rái cá, bắt hai con cá chép làm món chiên xù, và vẫn chỉ chia cho nó một con.
Lần đầu tiên được cắn lớp da cá giòn rụm, tiểu rái cá rất luyến tiếc thưởng thức từng chút một, ăn rất chậm như sợ sẽ hết.
Một con cá không thể làm nó thỏa mãn cơn đói cồn cào, nó liền đáng thương nhìn Lê Vĩ.
"Làm đồng bọn của ta, muốn ăn bao nhiêu cũng được," Lê Vĩ cười nói.
"Phi!" Tiểu rái cá rất có linh tính, quay đầu khinh thường phỉ nhổ vào hắn, không hề do dự tiếp tục bơi ngược thác cao.
Thời gian cứ thế trôi đi, Lê Vĩ tu luyện linh lực, còn tiểu rái cá thì rèn luyện cơ thể.
Mỗi ngày, hắn đều chế biến hai con cá, không hơn không kém.
Khi thì hấp, khi thì xào, khi thì luộc... đủ mọi cách chế biến khiến tiểu rái cá như lạc vào thiên đường ẩm thực.
Cứ mỗi lần nó đòi ăn thêm, Lê Vĩ lại yêu cầu nó làm đồng bọn của mình.
Hơn mười ngày trôi qua, tiểu rái cá cũng đã nhận ra kế hoạch dụ dỗ của Lê Vĩ. Nó dứt khoát không thèm để ý, được cho ăn một con thì ăn một con, không đòi hỏi thêm.
"Độ giác ngộ cao thật đấy, nhưng ngươi đã rơi vào bẫy rồi, hắc hắc," Lê Vĩ cười xấu xa.
Ngày nào cũng được ăn ngon, tiểu rái cá này sẽ dần dần phụ thuộc vào hắn.
Lê Vĩ tin rằng theo thời gian, nó sẽ không bao giờ ăn cá sống được nữa.
Đến khi đó chẳng phải sẽ chạy theo hắn như vịt sao?
Một tháng thời gian trôi qua, Lê Vĩ đã luyện hóa gần trăm khối linh thạch cấp thấp nhất của Âm Mị Nhiên, tu vi của hắn đang tăng trưởng từng chút một.
Mà tiểu rái cá cũng tiến bộ cực kỳ kinh khủng.
Ban đầu nó bị dòng thác nhấn chìm và trấn áp, nhưng hiện tại nó đã có thể chỉ dựa vào nhục thân thuần túy mà bơi lên hơn 500 mét độ cao, đã chinh phục hơn một nửa con thác rồi.
Để khích lệ sự tiến bộ của nó, hôm nay Lê Vĩ làm cho nó tận ba con cá, hơn nữa còn là ba món khác nhau.
Tiểu rái cá không dám tin vào mắt mình trước bữa tiệc thịnh soạn này, đôi mắt to tròn rưng rưng ăn đến say mê.
Nó cũng dần buông lỏng sự đề phòng với Lê Vĩ. Mỗi khi mệt mỏi, thay vì lặn sâu xuống suối ngủ như trước, nó nằm thoải mái trên vách đá bên cạnh hắn, ngửa cái bụng tròn có chút mũm mĩm lên trời.
Nhưng sang đến ngày hôm sau, Lê Vĩ đột ngột biến mất.
"Chít chít chít..."
Điều này khiến tiểu rái cá như từ thiên đường rơi xuống địa ngục, tinh thần nó lần đầu tiên trở nên chán chường.
Nó lao vào khổ luyện để quên đi cơn thèm ăn, nhưng đến khi cả người đầy rẫy vết thương, bắt vài con cá sống bỏ vào miệng thì lại nhăn mặt, vội vàng phun ra ngoài.
Được ăn cao lương mỹ vị suốt hơn một tháng, bây giờ quay lại món cá sống tanh tưởi, làm sao nó có thể chịu đựng nổi?
Đêm đó, tiểu rái cá đói bụng cồn cào, cả người chằng chịt vết thương vì không có năng lượng hồi phục. Nó mệt mỏi đến mức đành nhắm hai mắt lại ngủ cho qua cơn.
Sáng hôm sau, một mùi hương nồng đậm khiến nó như rơi vào trong mộng đẹp.
"Chít?"
Tiểu rái cá mừng rỡ nhảy dựng như con sóc, chỉ thấy Lê Vĩ đang nướng cá bên bờ suối. Mắt nó sáng rực, lao vọt đến kêu inh ỏi:
"Chít chít chít!"
Vừa kêu, nó vừa dùng tay xoa cái bụng rỗng của mình, báo hiệu rằng nó đang đói. Nó còn rất ủy khuất chỉ lên những vết thương rỉ máu chưa lành, làm bết hết cả bộ lông ngắn.
Thì ra gia vị nấu ăn sắp hết, hôm qua hắn phải vào rừng tìm một số loại rau rừng, gia vị thay thế.
"Thế nào? Ăn quen rồi đúng không?"
Thấy biểu hiện của tiểu rái cá, Lê Vĩ cười cười, rồi lại nghiêm mặt nói:
"Ta không thể cứ ở lại đây nấu ăn cho ngươi mãi được. Muốn ăn ngon mặc đẹp thì theo ta ra ngoài lăn lộn..."
Nói xong, hắn đưa hai xiên cá nướng đến.
Tiểu rái cá vội vàng chụp lấy, hai tay nhỏ cầm hai xiên, gặm trái gặm phải, gương mặt đầy thỏa mãn.
Ở khoảng cách gần, Lê Vĩ nhìn thấy khi con vật này nạp thức ăn vào cơ thể, các vết thương nhanh chóng khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, vô cùng kinh dị.
Ăn uống no nê, tiểu rái cá mới cẩn thận suy nghĩ lời của Lê Vĩ.
Nó từ nhỏ đã sống ở dòng suối trong khu rừng này, đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn xa lạ.
Niềm vui thường ngày của nó chính là tu luyện, chinh phục thác nước và ăn cá, chỉ đơn giản như thế mà thôi.
Bây giờ, tên nhân loại này đã mang đến cho nó niềm vui mới là được ăn thức ăn ngon. Nó không thể ăn như trước đây được nữa, và sẽ khó mà sống được nếu tên nhân loại này bỏ đi.
Nhưng muốn nó đi theo một cách tâm phục khẩu phục, thì chỉ biết làm cá ngon thôi cũng chưa đủ đâu nhé.
"Chít chít chít!"
Tiểu rái cá nhô móng vuốt ra chỉ vào đỉnh con thác.
"Hiểu rồi, ngươi muốn chinh phục xong con thác này à?" Lê Vĩ hỏi.
Tiểu rái cá gật đầu, lại dùng móng chỉ về phía hắn, sau đó lại chỉ về chính mình.
"Ngươi muốn chiến đấu với ta?" Lê Vĩ hứng thú.
"Chít!" Tiểu rái cá gật mạnh đầu xác nhận, ánh mắt hiện lên vẻ cao ngạo như muốn tuyên bố:
"Muốn ta làm tiểu đệ theo ngươi lăn lộn, vậy ngươi phải đánh bại ta."
Lê Vĩ vuốt cằm. Nếu chỉ xét về khả năng tự phục hồi và sức mạnh cơ thể, hắn chắc chắn không phải đối thủ của tiểu rái cá.
Nhưng bản lĩnh của hắn là Âm Dương Chi Lực, cộng với Linh Thụ... chưa chắc đã không thể đánh một trận.
Bởi vì kiến thức còn hạn chế, Lê Vĩ cũng không nhìn ra được tiểu rái cá này đang có tu vi gì.
Yêu thú ở Man Di Chi Địa được phân cấp ra sao? Bên trong Tu Chân Căn Bản của Âm Mị Nhiên không hề đề cập đến.
Hắn cũng rất khó xác định tiểu rái cá mạnh đến đâu, trừ phi thật sự chiến đấu với nó.
"Tốt lắm, ta chấp nhận khiêu chiến," Lê Vĩ cười nói:
"Chờ ngươi chinh phục xong con thác kia, chúng ta lại đánh một trận."