Chương 9: Viên Đá Kỳ Lạ

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 9: Viên Đá Kỳ Lạ

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai tháng sau...
Tiểu rái cá đứng trên đỉnh thác nước, đưa móng vuốt nhỏ về phía Lê Vĩ đang đứng bên dưới, khiêu khích cất tiếng kêu:
“Chít!”
Lê Vĩ nhếch mép cười một cái, nhảy vọt lên từng tảng đá lớn, không lâu sau đã đứng đối diện nó.
Tiểu rái cá nhờ nỗ lực phi thường đã chinh phục thành công thác nước cao hàng nghìn mét.
Sự tiến bộ của nó có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Khoảng thời gian đầu, tiểu rái cá mỗi lần đụng vào đá ngầm hay các chướng ngại vật trên đường vượt thác đều thương tích đầy mình, mình mẩy vết thương loang lổ.
Nhưng hiện tại nó như có được kim thân bất hoại, húc đầu vào đá, đá cũng phải vỡ tan, móng vuốt nhỏ sắc bén có thể dễ dàng cắt đứt một khúc gỗ lớn...
Vượt thác thành công, ngoại trừ bộ lông ướt sũng, cơ thể nó vẫn lành lặn hoàn toàn, còn muốn thách đấu Lê Vĩ ngay lập tức.
Nói tiểu gia hỏa này là yêu nghiệt tu luyện thân thể, quả thực không sai chút nào.
Tuy nhiên hai tháng qua Lê Vĩ cũng không hề nhàn rỗi.
Hắn đã luyện hóa hơn một nửa số linh thạch cấp thấp mình có, tu vi đạt tới Trúc Cơ Hậu Kỳ, ngang bằng với Âm Mị Nhiên.
Lê Vĩ tin rằng hiện tại nếu để hắn chiến đấu với Âm Mị Nhiên thêm một lần nữa, hắn chắc chắn có thể dễ dàng đánh bại nàng mà không cần phải chạy thục mạng rồi thừa cơ đánh lén.
Hắn đã đủ tư cách để lập một thế lực nhỏ, làm một tiểu tông chủ.
Nhưng trước mắt, tiểu rái cá này lại là một thử thách không nhỏ đối với Lê Vĩ.
“Chít!”
Tiểu rái cá cực kỳ kiêu ngạo, vẫy vẫy về phía Lê Vĩ, ý bảo cứ đánh trước đi.
Lê Vĩ cười gian, lấy ra hai xiên cá nướng ném cho nó:
“Ăn và hồi sức đi, ta sẽ không chiếm lợi thế của ngươi đâu.”
Tuy rằng không bị thương nhưng tiểu rái cá cũng tốn khá nhiều sức mới chinh phục thành công thác nước, Lê Vĩ muốn giúp nó hồi phục hoàn toàn rồi mới giao đấu, để nó tâm phục khẩu phục.
Trong mắt tiểu rái cá hiện lên vẻ thán phục, nó hiểu ý đồ của Lê Vĩ, cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn của cá nướng, nhận lấy xiên cá liền ngoan ngoãn ngồi ăn.
Lê Vĩ đứng trên cao nhìn khắp Tiểu Lục Lâm, thác nước hùng vĩ đổ xuống dòng suối, tạo thành những làn sương trắng mờ ảo như chốn bồng lai tiên cảnh, tiếng nước đổ ầm ầm như tiếng trống trận...
Đến thế giới này với mong muốn tìm kiếm mỹ nhân, kết quả mỹ nhân chưa thấy đâu... chỉ toàn làm bạn với núi rừng, giờ lại muốn thu phục một con thú cưng kỳ lạ.
Nhưng dù là như thế, mấy tháng vừa qua lại đặc sắc tuyệt vời, có được những cảm giác mà 30 năm cuộc đời nhàm chán ở kiếp trước của hắn cũng chưa từng trải nghiệm...
Cái loại cảm giác này khiến tâm tình Lê Vĩ dần dần thay đổi.
Là nam nhi, ai mà chẳng ôm giấc mộng hào khí bốn phương, tung hoành ngang dọc?
Có lẽ thế giới này càng thích hợp với hắn hơn.
“CHÍT”
Đã xử lý xong thức ăn, tiểu rái cá với cái bụng căng tròn, khí thế càng thêm mạnh mẽ, đôi mắt nhỏ tròn trở nên sắc bén nhìn Lê Vĩ.
“Từ hôm nay, ngươi chính là đồng bọn của ta!” Lê Vĩ tuyên bố.
Âm Lực ngưng tụ ở đầu ngón tay, một chỉ nhanh chóng bắn về phía mục tiêu.
XOẸT!
Tiểu rái cá nhẹ nhàng vung tay, một lớp màn chắn bằng nước đã bao phủ cơ thể nó.
Âm Sát Chỉ bắn vào màn nước như gặp phải tấm khiên kiên cố, bị bắn ngược trở lại.
Tiểu rái cá nâng hai tay nhỏ lên, trên tay hiện ra từng viên Thuỷ Linh Lực ngưng kết thành đạn, hung hăng ném về phía Lê Vĩ.
Đùng đùng đùng đùng...
Trong nháy mắt đã có hơn mười viên Thủy Đạn bắn ra, nhắm vào rất nhiều vị trí trên thân thể hắn.
“Âm Sát Chưởng!”
Lê Vĩ hừ một tiếng, vung tay chưởng ra, Âm Lực ngưng tụ thành hai chưởng pháp có đường kính hàng chục mét, bóp nát toàn bộ Thủy Đạn.
Phân Ảnh Bộ Pháp được kích hoạt, Âm Ảnh và bản thể của hắn tách thành hai hướng, một trước một sau tập kích tiểu rái cá.
Tiểu rái cá thấy vậy, ánh mắt lóe lên, vung chân nhỏ đạp thẳng về phía trước.
Bùm.
Âm Ảnh bị nó đạp nổ tung, Lê Vĩ cười đắc ý: “Mắc mưu rồi!”
Bản thể từ phía sau đánh ra Âm Sát Trảo, bàn tay của Lê Vĩ nhuộm đen, móng vuốt vươn dài chụp thẳng vào gáy nó.
Nào ngờ cơ thể tiểu rái cá linh hoạt dẻo dai, tốc độ nhanh đến kinh người.
Đạp hụt mục tiêu phía trước, nó liền xoay một vòng giữa không trung như vũ công nhảy múa, cái chân nhỏ đạp thẳng về phía sau.
ẦM!
Lê Vĩ chỉ cảm thấy cánh tay mình như sắp bị đá gãy, móng vuốt bị nghiền thành từng mảnh.
Tiểu rái cá nhân cơ hội đó, một vòng Thuỷ Linh Lực uốn quanh cơ thể nó từ đầu đến chân, phần đầu là xoáy nước như mũi khoan sắc bén hung hăng lao thẳng vào bụng Lê Vĩ.
“Không xong.”
Lê Vĩ sắc mặt tái mét, cái đầu bình thường của tên này đã có thể húc nát cả đá, nếu kết hợp thêm mũi khoan Thủy Lực, mình chẳng phải sẽ thành bánh donut sao?
Thực lực của con rái cá này rõ ràng không kém gì Trúc Cơ cấp cao.
Tuy nhiên, né tránh không phải là cách.
Tiểu rái cá cực kỳ cao ngạo, muốn nó tâm phục khẩu phục, phải chính diện mạnh hơn nó, không được dùng mưu hèn kế bẩn.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ không còn giữ lại chút nào.
Âm Dương Đồ trong đan điền xoay tròn dữ dội, Âm và Dương, hai loại lực lượng dung hợp vào nhau.
Cánh tay của Lê Vĩ nhanh chóng hiện lên hai màu trắng và đen uyển chuyển hòa hợp.
Đồng thời, Linh Thụ cũng phát ra ánh sáng chói mắt, những phiến lá cây thần kỳ lan tỏa Linh Lực như thác lũ, cuồn cuộn chảy vào nắm tay Lê Vĩ.
Chiêu này lần trước đã đánh nát Âm Mị Nhiên, hiện tại tu vi của Lê Vĩ còn cao hơn, xem thử tiểu rái cá có thể chịu đựng được không.
“Âm Dương Quyền!”
Một nắm đấm trắng đen khổng lồ nhắm ngay mũi khoan, oanh tạc.
OÀNH.
Không khí nổ tung, thác nước chấn động kịch liệt...
Răng rắc...
Nắm tay xuất hiện lỗ thủng, tay phải của Lê Vĩ nát bấy, máu thịt be bét, xương cốt rạn nứt... toàn thân bị chấn động, rơi xuống dòng thác khổng lồ.
Mà tiểu rái cá cũng giống như diều đứt dây, bị đấm bay ngược lên không trung, Thuỷ Linh Lực quanh thân tán loạn, cái đầu đầm đìa máu...
Nó đau đến choáng váng, hai mắt như muốn ngất lịm.
Nhưng nhìn thấy Lê Vĩ sắp bị dòng thác nhấn chìm, nó cưỡng ép giữ mình tỉnh táo, vội vàng lao vào trong nước tìm hắn.
“Ta không sao... mẹ nó...”
Thanh âm đầy đau đớn, nhăn nhó của Lê Vĩ truyền đến, thả trôi tự do, mặc cho dòng thác cuốn đi, cố gắng vận chuyển Linh Lực để cầm máu.
RỪ...
Đúng lúc này, chẳng biết từ đâu, một con Kình Ngư như sói đói rình mồi, nó to gấp hàng chục lần so với cơ thể Lê Vĩ, chặn đầu ngay dòng chảy, há miệng ra, sẵn sàng nuốt trọn hắn.
“Tổ cha mày chứ, từ đâu ra thế?” Lê Vĩ mắng to.
Mắt thấy sắp chui vào bụng cá, tiểu rái cá lại như tàu ngầm, lao vọt đến.
Chỉ thấy nó vung tay ra, một viên đá hình tròn từ phía sau thác nước như pháp bảo được triệu hồi, bắn tới, vừa vặn rơi vào tay nó.
“CHÍT...”
Tiểu rái cá giận dữ gầm lên, dồn nén Thuỷ Linh Lực vào trong viên đá tròn, cơ thể như nổi từng đường gân, dốc hết sức bình sinh vung mạnh ném ra.
BÙM!
Lao mạnh như sao băng, cái đầu to lớn của Kình Ngư nổ tung thành thịt vụn.
Lê Vĩ rùng mình, nhưng cũng nhanh trí ôm lấy Kình Ngư, xem nó như cái phao, nhanh chóng bơi vào bờ.
Tiểu rái cá nhanh nhẹn bơi theo, cái đầu còn không ngừng chảy máu...
“Ngươi không sao chứ?”
Lê Vĩ cảm động ôm lấy nó, tiểu gia hỏa này không ngờ đã bị thương nặng như thế mà còn vất vả cứu mình.
Tiểu rái cá lè lưỡi liếm liếm mặt hắn, ánh mắt tròn biểu lộ sự tự tin, móng vuốt nhỏ chỉ chỉ vào cơ thể Kình Ngư, đầy thèm thuồng.
“Hahaha, tốt tốt... ta đem nó làm thành mười món chiêu đãi ngươi.”
Lê Vĩ vui vẻ cười to.
Hắn lấy ra quần áo của Âm Mị Nhiên, xé rách thành từng miếng vải, băng bó cẩn thận cánh tay mình.
Chỉ cần Linh Lực vẫn còn, hắn có thể tự vận chuyển Linh Lực để trị thương, không cần dùng đến Liệu Thương Đan quý giá.
Trừ phi gặp nguy hiểm tính mạng, nếu không Lê Vĩ sẽ không dùng Liệu Thương Đan.
Loay hoay gần nửa ngày, rốt cuộc hắn cũng miễn cưỡng cắt con Kình Ngư ra thành nhiều phần.
Kích thước của con cá này quá to, nặng vài trăm cân... ăn một lần chắc chắn sẽ không hết.
Lê Vĩ cất hai phần ba vào trong Nhẫn Trữ Vật, lượng thịt còn lại một lần nữa được đưa lên lò...
Tiểu rái cá ở bên cạnh nhìn đã sớm nước bọt chảy ròng, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Không lâu sau, bữa tiệc thịnh soạn phong phú đã được bày bên dòng suối...
Một người một thú ngồi cặm cụi ăn.
Lê Vĩ quan sát, sau khi ăn vào... vết thương từ Âm Dương Quyền do mình gây ra trên đầu tiểu rái cá đang kết vảy, tự động lành lại.
“Trận vừa rồi chúng ta hòa? Thế nào?” Hắn gian xảo hỏi.
Hắn âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn vì vừa rồi chiến đấu, tiểu rái cá không dùng đá ném mình, nhìn kết cục của con Kình Ngư là hiểu, quá mức khủng bố.
“Chít...” Tiểu rái cá vui vẻ cười tít mắt, nó nhào vào lòng Lê Vĩ, cọ cọ.
Tuy rằng Lê Vĩ không chính thức đánh bại nó, nhưng thực lực và phẩm chất của Lê Vĩ đã được nó tán thành, vì vậy quyết định đi theo hắn.
Chỉ thấy tiểu rái cá nhắm mắt lại, trên đầu bỗng nhiên hiện ra một tia hư ảnh của nó, trong suốt và nho nhỏ.
Lê Vĩ giật mình, đây hình như là một tia linh hồn?
Linh hồn của tiểu rái cá tiến vào lồng ngực Lê Vĩ, chậm rãi phụ thuộc vào linh hồn hắn.
“Đây là khế ước sao?” Lê Vĩ cảm nhận được giữa mình và tiểu rái cá trở nên thân cận vô cùng, có một loại liên kết vô hình nào đó.
Hình như giữa hai bọn họ, chỉ cần một bên gặp chuyện gì, bên kia sẽ lập tức cảm ứng được.
“Đúng vậy đó.” Một thanh âm non nớt trong trẻo bỗng nhiên truyền vào đầu hắn.
Lê Vĩ sửng sốt: “Là ngươi vừa nói chuyện sao?”
“Chính là ta nha, chủ nhân.” Tiểu rái cá chống nạnh, đầy vẻ kiêu ngạo.
Lê Vĩ bừng tỉnh: “Xem ra khi khế ước thành công, ta có thể hiểu được ý niệm ngươi muốn truyền tải.”
“Đúng thế, hiện tại ngươi là chủ nhân của ta, chít!” Tiểu rái cá gật gật cái đầu nhỏ.
Lê Vĩ nở nụ cười hài lòng, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó nói:
“Ngươi nên có một cái tên phù hợp, cũng không thể cứ gọi là rái cá mãi được.”
Tiểu rái cá chớp chớp mắt, rất có linh tính, mong chờ.
Hiển nhiên nó cũng muốn có tên.
Lê Vĩ vuốt cằm suy nghĩ, thấy nó có bộ lông nâu đẹp mắt, liền nhanh nhảu nói:
“Hay gọi ngươi là Tiểu Nâu?”
“Không muốn.” Tiểu rái cá lắc đầu lia lịa, chán ghét cái tên như vậy.
“Ngươi thích ăn cá, vậy gọi Tiểu Ngư thì sao?” Lê Vĩ đưa ra một cái tên khác.
“Ta thích ăn cá chứ không muốn làm cá, chítttttt.” Tiểu rái cá giận dữ.
Cảm thấy đặt tên theo hình dáng và sở thích không phù hợp, Lê Vĩ quyết định đổi hướng.
“Vậy Tiểu Bối thì sao? Bối trong bảo bối ấy.”
“Chít chít, vậy ta liền là Tiểu Bối.” Tiểu rái cá vỗ tay thích thú, quyết định lựa chọn cái tên này.
Lê Vĩ thở phào, rốt cuộc cũng khiến tiểu gia hỏa này hài lòng.
Vừa ăn cá, Lê Vĩ nhớ lại thủ đoạn vừa rồi của Tiểu Bối, vội vàng hỏi:
“Viên đá vừa rồi ngươi ném thủng đầu cá lớn hình như rất lợi hại.”
“Đương nhiên rồi, nó chính là đồ chơi của ta, gọi là đến!” Tiểu Bối đắc ý vung tay nhỏ.
Vèo...
Từ dưới mặt nước, một viên đá tròn màu đen bay lên, chuẩn xác rơi vào tay nó.
Rái cá chính là loài chơi đá điêu luyện, biết cách tung hứng đá, nghe nói mỗi con rái cá đều có những viên đá riêng yêu thích của riêng chúng, cực kỳ chung thủy với viên đá này.
Lê Vĩ rùng mình, có đánh chết hắn cũng không tin thứ này là viên đá bình thường.
Nếu là đá bình thường, làm sao gọi là đến như vậy?
“Cho ta mượn xem thử nào!” Hắn đề nghị.
“Xem xong rồi nhớ trả cho ta!” Tiểu Bối rụt rè nói, nó rất thích viên đá này.
“Yên tâm, dù nó có là pháp bảo cao cấp ta cũng không đoạt của ngươi.”
Lê Vĩ cầm lấy viên đá trong tay, chỉ thấy nó tròn một cách hoàn hảo... bỗng nhiên hắn rùng mình.
Bởi vì viên đá rõ ràng đang động đậy...
“Cái gì thế này?” Lê Vĩ cẩn thận quan sát.
RĂNG RẮC...
Bất chợt, viên đá nứt ra một khe hẹp.
Ngay khi Lê Vĩ và tiểu rái cá còn chưa kịp phản ứng, viên đá bỗng nhiên nhắm ngay giữa trán hắn, lao vào.
“AAAAAAAAAAAA...”
Cơn đau khủng khiếp như muốn tách đôi đầu mình thành hai mảnh, Lê Vĩ ngửa đầu gào thét, cơn đau dữ dội khiến hắn ngất lịm.
Ngã lăn ra đất...
“CHÍT!?”
Tiểu Bối hãi hùng khiếp vía.