Chuyện Buồn Nhỏ Mang Tên Yêu Thầm
Lời Cuối Sách
Chuyện Buồn Nhỏ Mang Tên Yêu Thầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên tôi đặt bút viết câu chuyện này là vào mùa hè năm đó.
Năm ấy, tôi tròn hai mươi ba tuổi, vừa hoàn thành kỳ thi thạc sĩ và đang ở nhà chờ đến tháng Chín nhập học. Tôi đã nghỉ việc, dành gần ba tháng để từ bỏ chuyên ngành "hot" thời đại học, và thành công thi đỗ vào một ngành "cold" mà tôi thực sự yêu thích.
Một chàng trai đã mang đến cho tôi dũng khí và sức mạnh.
Tôi từng theo đuổi chàng trai ấy, dành trọn cả một thời thanh xuân.
Sau khi thi thạc sĩ, tôi đã tự hỏi liệu có nên viết một câu chuyện để kỷ niệm tuổi thanh xuân của mình và chàng trai ấy hay không.
Và thế là cuốn sách này ra đời.
Tôi gặp cậu ấy khi mười ba tuổi, hệt như Lâm Nhứ đã gặp Diệp Phong cũng vào năm mười ba tuổi.
Thuở tiểu học, tôi là một cô bé nhút nhát, tự ti và khép kín, lúc nào cũng muốn ngụy trang thành một người vô hình để không ai phát hiện ra.
Thế rồi năm mười ba tuổi, tôi đã gặp một chàng trai tự tin, rực rỡ như ánh mặt trời, hoạt bát vui vẻ và được vô số người xung quanh yêu mến.
Khi thế giới quan của tôi còn chưa mở rộng, cậu ấy bất ngờ bước vào cuộc đời tôi như một tia sáng vụt qua, soi đường chỉ lối cho tôi.
Cậu ấy không hề chê tôi tẻ nhạt hay ít nói, mà luôn chủ động bắt chuyện. Cậu ấy thích khen tôi, giúp tôi nhận ra những điểm sáng của bản thân. Và cũng chính cậu ấy, mỗi khi tôi muốn lùi vào góc khuất của đám đông, lại kéo tôi ra, mang đến cho tôi sự hiện diện.
Chỉ cần có cậu ấy, tôi luôn cảm nhận được sự tồn tại của chính mình.
Một sự tồn tại mãnh liệt, rõ ràng.
Trong mắt cậu ấy, tôi đã nhìn thấy một phiên bản của chính mình mà trước đây chưa từng biết đến.
Một phiên bản thật tuyệt vời.
Thế nhưng, giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách thời gian vĩnh viễn. Tôi đã nỗ lực hết sức, nhưng hiếm khi được may mắn ưu ái. Ở vô số ngã rẽ lớn nhỏ của cuộc đời, chúng tôi vẫn luôn chia xa.
Trong quãng thanh xuân dài đằng đẵng và cô đơn ấy, cậu ấy chỉ xuất hiện thoáng chốc, đồng hành cùng tôi một đoạn đường vô cùng ngắn ngủi.
Rồi cậu ấy quay bước, đi về một thế giới rộng lớn hơn, xa xôi hơn, gặp được cô gái mà cậu ấy yêu thương sâu đậm.
Lúc đó tôi mới nhận ra, hóa ra tình yêu là một điều khiến người ta bất lực đến nhường nào. Và câu chuyện giữa tôi và cậu ấy đã ngắn ngủi đến mức chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Giờ đây, tôi đã bình thản chấp nhận cái kết giữa mình và cậu ấy, và cũng phải thừa nhận rằng chúng tôi đều đã vui vẻ bước vào cuộc sống riêng, không còn gặp lại, không còn điểm chung nào nữa.
Tôi đã trải qua một hành trình rất dài trong tâm hồn mà cậu ấy chẳng hề hay biết.
Chàng trai từng chỉ cần xuất hiện là có thể làm sáng bừng cả thế giới của tôi, cuối cùng chỉ trở thành một biểu tượng, được lưu giữ mãi trong ký ức thanh xuân thời thiếu nữ của tôi.
Tôi chấp nhận tiếc nuối, chấp nhận bỏ lỡ, chấp nhận những điều cầu mà không được, và cũng chấp nhận rằng dù có cơ hội để cậu ấy thấy tôi của bây giờ – một tôi mới mẻ, tốt đẹp hơn – có lẽ cậu ấy vẫn sẽ không thích tôi.
Nhưng tôi vẫn không tránh khỏi chút buồn bã, buồn vì tôi vẫn sẽ nhớ cậu ấy ở nhiều góc khuất trong cuộc đời, buồn vì đến tận bây giờ, nhiều cảm nhận của tôi về thế giới này vẫn liên quan đến cậu.
Tôi sẽ giật mình khi bắt gặp những chàng trai tự tin, rực rỡ, rồi chợt nhớ đến chàng trai mà tôi từng yêu rất lâu, rất lâu.
Cậu ấy từng mượn cả thanh xuân của tôi mà không hề trả lại.
Nhưng nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi vẫn muốn được gặp cậu.
Bởi vì tôi tin rằng mỗi lần rung động đều là vô giá, trong hành trình dài đằng đẵng đầy đau đớn nhưng khó tránh khỏi này, tôi tuy cô đơn một mình, nhưng cuối cùng cũng đã yêu hết lòng mình.
Điều tiếc nuối và buồn nhất không phải là cuối cùng không thể ở bên cậu, mà là tự trách bản thân năm ấy, vì sao đã không dám can đảm thêm chút nữa.
Đời người ngắn ngủi, vì sao chúng ta không dám can đảm hơn?
Viết lời cuối sách này, tôi muốn đặt dấu chấm hết cho cuốn tiểu thuyết và mối tình thầm kín của mình, đồng thời cũng muốn nhắn nhủ với những độc giả yêu thích cuốn sách này rằng, tôi hy vọng các bạn có thể can đảm hơn Lâm Nhứ và tôi.
Hy vọng các bạn và người mình yêu sẽ có một cái kết thật trọn vẹn.
Nhưng nếu đã dốc hết sức chạy đến mà vẫn không thể, tôi mong các bạn sẽ mãi giữ được can đảm và dũng khí để tiếp tục chạy đến với người mình yêu tiếp theo.
Cuốn sách sau, nếu có duyên, chúng ta sẽ lại gặp nhau. Yêu các bạn.
Mạnh Chi Vãn
Ngày 23 tháng 01 năm 2022