Chuyện Dưới Núi Bạch Vân - Lương Thiên Vãn Tình
Chương 39: Lợn rừng tấn công thôn
Chuyện Dưới Núi Bạch Vân - Lương Thiên Vãn Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau bữa lươn, Hạ Nghiêu Xuyên lại đi bắt cá về. Cá suối mùa xuân béo mẫm, con nào con nấy to hơn cả bàn tay.
Buổi tối, Lâm Du làm chả cá, rồi băm xương cá, dùng vải gạc sạch bọc xương cá, thêm trứng chiên, ninh nhỏ lửa. Nước canh sánh trắng như tuyết.
Canh cá dậy mùi thơm ngon miệng, y cho thêm cá phi lê thái mỏng, đậu phụ thái miếng và củ cải trắng thái sợi, rắc lên trên vài cọng hành lá thái nhỏ.
Vượng Tài và Hoa Hoa vây quanh ứa nước dãi kêu réo. Lâm Du thương hai bé cún, bé mèo, dùng xương cá còn lại và canh cá ngâm bánh màn thầu cho chúng ăn.
Tối nay không có việc gì, lúc nông nhàn người nông dân thường tắt đèn đi ngủ sớm để tiết kiệm tiền dầu đèn. Sau một ngày leo núi và chiên khoai lát, Lâm Du có chút mệt mỏi.
Ngả mình xuống chăn nệm mềm mại, Lâm Du xoay người cuộn mình trong chăn. Hạ Nghiêu Xuyên vừa mới gội đầu xong, tóc hắn vừa dài vừa rậm, tóc hơi cứng, gội xong rất lâu cũng không khô được.
Vì tóc chưa khô, Hạ Nghiêu Xuyên không thể ngủ. Hắn cởi áo ngoài, chậm rãi nằm xuống bên cạnh Lâm Du.
Tiểu phu lang đã ngủ say, hơi thở đều đặn. Vì ban ngày quá mệt mỏi, đến tất cũng quên cởi. Hạ Nghiêu Xuyên cởi tất cho Lâm Du, nhẹ nhàng đặt đôi chân trắng nõn vào trong chăn.
Hành động của hắn rất nhẹ, nhưng vẫn đánh thức Lâm Du. Vài giọt nước từ đuôi tóc rơi trên mặt Lâm Du.
Lâm Du mơ màng đưa tay lau đi, thấy Hạ Nghiêu Xuyên đang ghé sát người mình, mùi thơm mát sau khi tắm thoảng vào mũi y.
Lâm Du còn hơi mơ hồ, y giơ tay ôm cổ Hạ Nghiêu Xuyên, giọng nói mềm mại hẳn đi: “Ta đốt than sưởi tóc cho huynh, hôm nay dùng nhiều củi lửa, tích được không ít than hồng.”
Củi than tuy chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nhà nông không ai lãng phí. Tháng tư tháng năm lại không lạnh, để dành đến mùa đông dùng sẽ thoải mái hơn.
Hạ Nghiêu Xuyên lắc đầu: “Không cần, ta ngủ muộn một chút, ngày mai vẫn dậy sớm được.”
Hiện tại mới cuối giờ Tuất, ở hiện đại thì tầm 9 giờ tối. Hắn vừa dứt lời, tiểu phu lang đã ngồi bật dậy, kiên trì đòi đốt than cho hắn.
Nhìn bóng lưng phu lang tất bật lo liệu, Hạ Nghiêu Xuyên có một nửa là đau lòng, một nửa còn lại là cảm giác gắn bó, bền chặt chưa từng có.
Từ những thứ nhỏ nhặt này, hắn dần dần nhận ra, cuối cùng hắn đã thành gia, có một tiểu phu lang ngoan ngoãn, sau này có thêm một đứa con ngoan ngoãn, con gái, con trai hay tiểu ca nhi cũng được.
Nhớ tới chuyện sinh con, Hạ Nghiêu Xuyên đỏ mặt. Lần trước tìm Vương Dũng mượn một quyển sách, Hạ Nghiêu Xuyên ôm lòng hiếu kỳ mở ra. Những bức tranh trong sách màu sắc tươi tắn, hai con người nhỏ bé trong đó lại có những hành vi ph*ng đ*ng.
Máu trong người Hạ Nghiêu Xuyên dường như sôi lên, hắn đột nhiên ném sách ra, có thể thấy rõ mặt hắn nhanh chóng ửng hồng, hắn rất nóng, hơi thở nóng, trán cũng nóng bừng.
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Nghiêu Xuyên chỉ nghĩ đến Lâm Du.
Xung quanh không có ai, hắn lại nhặt quyển sách lên, lén lút mang về. Hạ Nghiêu Xuyên xem, từ lúc ban đầu cảm thấy xấu hổ, đến cuối cùng lại trở nên thản nhiên.
Lâm Du mặc áo trong mỏng manh, thân hình thon gầy, cân đối, mặc gì cũng đẹp, quần áo vừa vặn khéo léo tôn lên đường cong cơ thể.
Ngay cả Quân ca nhi cũng nói, hắn rất ngưỡng mộ y.
Lâm Du hừ một tiếng, có gì tốt. Lý tưởng cả đời y là luyện ra tám múi cơ bụng và bắp tay cường tráng.
Nào ngờ thân phận tiểu ca nhi lại hạn chế sự phát triển của y. Lâm Du không muốn tin, y nhiều nhất cũng chỉ có sáu múi cơ mỏng manh, vẫn trông như gà luộc.
Y khoác hờ một chiếc áo ngoài, mái tóc dài đến eo buông xuống trước ngực. Lâm Du dùng kẹp gắp than cẩn thận khêu than hồng, y quay đầu lại: “Được rồi, huynh mau lại đây sưởi một chút, ta đi lấy hai củ khoai lang đỏ.”
Than tốt như vậy, đêm đẹp như vậy, không nướng khoai thì quả thực là phí hoài.
Có sẵn vỉ thép chuyên dùng để nướng khoai, Lâm Du đặt khoai lang đỏ lên.
Lúc y nghiêm túc, mày mắt hơi rủ xuống, so với ngày thường nhiều thêm hai phần dịu dàng. Lâm Du không biết, y đang bị một đôi mắt như hổ rình mồi nhìn chằm chằm, như một chú nai nhỏ sắp bị vồ lấy.
Hạ Nghiêu Xuyên vừa đỏ mặt, vừa làm càn hành động. Hắn ôm ngang eo Lâm Du đi về phía giường – giường của riêng hắn.
“Giờ còn sớm, làm chút gì đó để giết thời gian đi,” Hạ Nghiêu Xuyên tìm cớ giữ thể diện.
Nhân lúc Lâm Du còn ngây ngốc chưa kịp phản ứng, hắn nhanh chóng lột quần áo phu lang. Dùng vẻ mặt ngây thơ nhất, làm điều cuồng nhiệt nhất.
Lâm Du cũng không còn buồn ngủ, y vươn tay buông màn giường xuống, chỉ còn thấy bóng người mờ ảo sau tấm màn.
...
Trời tờ mờ sáng, Lâm Du và Hạ Nghiêu Xuyên bị tiếng bước chân hỗn độn đánh thức.
Có người đến cửa nhà họ Hạ, một đám người cầm cuốc, gậy gộc, hoang mang, nháo nhào đứng ở cửa.
Lâm Du lập tức tỉnh táo, y nhanh chóng mặc quần áo, đẩy Hạ Nghiêu Xuyên: “Mau dậy đi, có người đến gây sự.”
Họ cầm gậy gộc, thậm chí còn có đao, nhìn qua liền biết không phải đến làm lành.
Chu Thục Vân tóc tai còn chưa kịp chải, bà đắp chăn cẩn thận cho Tiểu Khê, cũng vội vàng gọi Hạ Trường Đức dậy, “Bên ngoài có người gọi cửa, ông mau ra ngoài xem có chuyện gì.”
Đàn ông không mặc áo cũng có thể ra ngoài, bà bảo Hạ Trường Đức ra ngoài xem tình hình trước. Bà là phụ nhân, sức lực không bằng đàn ông, nếu có đánh nhau sẽ rất bất lợi.
Hạ Trường Đức cùng hai huynh đệ Hạ Nghiêu Xuyên mở cửa, thấy bậc thềm ngoài cửa nhà đông nghịt người.
Vương Dũng cũng ở trong đó, vậy thì không phải đến gây sự.
Vương Dũng vốn là người ổn trọng, lúc này cũng thấy sốt ruột. Hắn đứng ra nói: “Lợn rừng xuống núi rồi.”
Hạ Nghiêu Xuyên sắc mặt thay đổi, hỏi: “Chuyện khi nào?”
“Ngay tối hôm qua, ruộng bắp, đậu nành, cao lương của mấy nhà đều bị thiệt hại, một mảnh ruộng nhà lão Lý cũng bị giẫm nát.”
“Nhà ta cũng vậy, dấu chân lợn giẫm nát khắp ruộng, vụ thu hoạch năm nay chẳng còn trông mong gì nữa,” một nam nhân hơi nghẹn ngào nói: “Nhìn thấy có mười mấy con, mấy năm trước cũng không gặp loại chuyện này.”
“Mười mấy con lận!”
“Vậy giờ phải làm sao đây?”
Bọn họ không phải tới gây chuyện. Lâm Du chạy ra xem tình hình, cái gọi là “lợn rừng” trong miệng hàng xóm hẳn là một loại dã thú, y chưa từng nghe qua.
Nhưng mọi người đều như gặp phải đại địch, trong nháy mắt vừa tức giận vừa hoảng loạn, mỗi người đều cau mày, có người thở dài có người khóc.
Chu Thục Vân cũng chạy ra, sắc mặt bà chợt biến đổi, vội vàng ngăn lại nói: “Đại Sơn, con mau cùng cha con đi xem ruộng nhà mình.”
Trong nhà tổng cộng chỉ có một mẫu ruộng khô cằn, cả nhà chỉ trông cậy vào số bắp, đậu nành này để sống qua mùa đông. Sắc mặt Chu Thục Vân trắng bệch, lòng bà thắt lại.
Một lát sau, Hạ Nghiêu Sơn và Hạ Trường Đức gấp gáp trở về, thở dốc nói: “Không sao, ruộng nhà mình vẫn ổn cả.”
“Loại súc sinh này thường có quy luật hoạt động, ruộng nhà ta cách thôn xa, may mắn là được an toàn.”
Nhưng nhà khác lại không may mắn như thế.
Một lát sau, thôn trưởng Tôn Chí An chống gậy đi tới, nói: “Là ta tập hợp mọi người đến đây, vì nhà các ngươi ở xa, nên chúng ta tập hợp xong mới đến tìm các ngươi.”
“Chuyện liên quan đến sinh kế đồng ruộng của cả thôn, mọi người đều phải đoàn kết lại, ai có cách thì góp cách, ai có sức thì góp sức.”
Tôn Chí An thần sắc nghiêm nghị, ông nhìn mọi người một lượt, tất cả thanh niên trai tráng trong thôn đều có mặt đông đủ. Trừ một số nhà lười biếng, ví dụ như tam phòng nhà họ Hạ là Hạ Trường Quý.
Tam phòng quả thực may mắn, ruộng đồng ngày hôm qua không bị giẫm nát. Cho nên hôm nay khi Tôn Chí An ôn hòa mời bọn họ giúp đỡ, bọn họ như tránh ôn thần, chỉ muốn tách mình ra khỏi chuyện này.
Ông đối với tam phòng vô cùng thất vọng, cũng lười quản đến bọn họ, chỉ hy vọng bọn họ tự lo liệu cho tốt.
Lâm Du không hiểu, y nhỏ giọng hỏi Tôn Nguyệt Hoa, “Đại tẩu, lợn rừng là con gì vậy?”
Tôn Nguyệt Hoa nói cho y: “Một loại dã thú trong núi, trên núi không tìm thấy thức ăn, liền sẽ xuống núi tìm ăn trong thôn. Ngươi không biết đâu, ta lúc nhỏ cũng trải qua một lần. Năm đó, năm con lợn rừng đã phá hoại toàn bộ bắp trong nhà. Năm đó, cả nhà chúng ta chỉ có thể thắt lưng buộc bụng để sống qua mùa đông, đệ đệ ta mùa đông đói đến khóc.”
Đối với mỗi người nông dân mà nói, sợ nhất chính là loại vật này. Ngày thường không xuất hiện, gần đây kéo bè kéo lũ, thậm chí còn kéo đến ba lần bốn lượt.
Hạ Nghiêu Xuyên nói: “Ta sẽ làm bẫy, đặt bẫy trên con đường lợn rừng nhất định phải đi qua khi xuống núi, đàn súc sinh này ban đêm nhìn không rõ, chắc chắn sẽ dẫm phải.”
Những người khác không biết cách làm những thứ này, vẫn còn đang cau mày nghĩ cách.
Tôn Chí An giơ tay, trước tiên trấn an mọi người. Ông nói: “Rất lâu trước kia cũng náo loạn một phen, cha ta và những người khác từng đào hố trên con đường lợn rừng nhất định phải đi qua. Hố đủ sâu, chúng nó rơi vào sẽ không bò lên được, có lẽ có thể thử một lần.”
Trừ đào hố và đặt bẫy, cũng chẳng còn biện pháp nào khác.
Một nhóm người đi theo Hạ Nghiêu Xuyên lên núi chặt cây. Lâm Du không yên tâm hắn, muốn đi theo cùng. Y lo lắng hỏi: “Dã thú là từ trong núi ra, các huynh lên núi, liệu có gặp phải chúng không?”
Hạ Nghiêu Xuyên nói: “Sẽ không, loại súc sinh này thường hoạt động vào ban đêm, ban ngày không dễ dàng xuất hiện. Hơn nữa, lại có tới mười mấy nam nhân cùng lên núi, mọi người đều cầm dao, rìu chẻ củi, sẽ không xảy ra chuyện.”
Nhưng Lâm Du không yên tâm, tiểu phu lang tràn ngập lo lắng. Hạ Nghiêu Xuyên đi một bước, y liền nhấc chân đi theo ngay sau đó.
Lâm Du không thể giúp được gì nhiều, y chỉ có thể linh cơ ứng biến, nhớ tới trong núi có một loại thảo dược có độc, có thể làm tê liệt thần kinh động vật.
Loại thực vật này tên là Thiên Cơ Thảo, còn được gọi là Đoạn Trường Thảo. Tinh chế rễ cây thành nước thuốc cô đặc, lại ngâm dao vào nước thuốc, nước thuốc có thể theo đường máu làm tê liệt thần kinh động vật trong thời gian ngắn.
Hôm qua lên núi hái quả dại, Lâm Du tình cờ nhìn thấy ở trong núi sâu, khi y đi khá xa.
Thiên Cơ Thảo đối với người trong thôn mà nói cũng không xa lạ, chưa kể đến việc tinh luyện, người ăn sẽ trúng độc, chỉ cần dùng mật ong để giải độc.
Nhưng thật khéo, Lâm Du vừa hay lại biết phương pháp tinh luyện.
“Ta và các huynh cùng nhau lên núi hái loại thuốc này, ta tuyệt đối không đi quá xa, ít nhất cũng có thể giúp được một tay.”
Hạ Nghiêu Xuyên không đồng ý, chuyện này quá nguy hiểm. Lâm Du cầu xin một hồi, hắn cuối cùng mới đồng ý.
Hạ Nghiêu Xuyên cau mày: “Em đeo bao tay da của ta vào, không được dùng tay không mà ngắt nó.”
Lâm Du lập tức cười, gật đầu đồng ý ngay lập tức. Y không sợ, cùng lên núi đều là nam nhân, y chỉ cần không đi quá xa, nếu thật sự gặp phải dã thú, hét lớn một tiếng là bọn họ có thể kịp thời đến giúp.
Vì chuyện lợn rừng, lòng người trong thôn hoang mang tột độ, ban ngày lo lắng bất an, ban đêm phụ nhân và phu lang không dám ra khỏi nhà.
Mà lúc này nhà Hạ Đại Toàn lại hoàn toàn khác biệt.
Không phải ruộng bắp nhà hắn bị giẫm nát, hắn sẽ không tham gia những chuyện này. Lợn rừng, loại dã thú hung ác này, bị cắn một miếng, mất một miếng thịt đã là nhẹ rồi.
Hắn quen thói lười biếng rồi, vừa ăn sáng xong đã thấy đói, không có nhị phòng để sai khiến, Hạ Đại Toàn liền sai Triệu Xuân Hoa hầu hạ mình.
Triệu Xuân Hoa đương nhiên liền sai khiến Trịnh Thải Phượng. Tiền trong nhà đều ở trên người bà, còn sợ không dạy dỗ được con dâu hay sao? Nếu không nghe lời, thì cả ngày sẽ không có cơm ăn.
Trong mắt Trịnh Thải Phượng không còn chút ánh sáng nào, chờ quay người vào nhà bếp, bà ta nhìn chằm chằm vào cái nồi đen như mực, như thấy cuộc đời sau này đen tối không thấy đáy. Bà ta lén lấy ra một lá bùa dán lên hình nộm rơm, dùng kim trong tay áo hung hăng đâm vào, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Lão thái bà, nhanh chết một chút đi.”
Những chuyện riêng của đại phòng này, người khác cũng không biết.
Việc chế bẫy phải được tiến hành khẩn trương. Hạ Nghiêu Xuyên dẫn người lên núi, vừa chặt cây, vừa chém tre, từng bó một được kéo xuống dưới chân núi.
Lâm Du cũng không nhàn rỗi, y xin được hai cái chảo sắt bỏ đi từ nhà khác. Y đặt nồi lên bếp, trên nồi đặt một cái thùng gỗ, trên miệng thùng gỗ lại đặt thêm một cái nồi khác.
Cuối cùng dùng ống tre nối thùng gỗ, thiết bị chưng cất đơn giản liền được hoàn thành.
Chất lỏng được lấy ra, theo ống tre chảy vào bình. Vừa làm xong, Hạ Nghiêu Xuyên dẫn những người cầm rìu, dao chẻ củi đi vào.
Lâm Du cùng Chu Thục Vân và Tôn Nguyệt Hoa tiến hành chưng cất. Chu Thục Vân phụ trách nhóm lửa, Tôn Nguyệt Hoa phụ trách bôi chất lỏng lên lưỡi dao. Họ đều đeo bao tay da, để đảm bảo chất lỏng Thiên Cơ Thảo sẽ không dính vào da thịt.
Bẫy bắt lợn rừng cũng đã hoàn thành. Họ tranh thủ trước khi trời tối, đem bẫy ra đặt ở ngoài ruộng. Mỗi nhà đều có hai người canh giữ.
Trong bẫy đặt thức ăn, chỉ cần lợn rừng đến gần, người ẩn nấp sẽ kéo dây thừng, nắp gỗ sẽ sập xuống. Hạ Nghiêu Xuyên sợ lợn rừng sức lực lớn mà thoát ra được, đã cải tiến bẫy, đặt thêm đinh và lưỡi dao lên nắp gỗ.
Những chiếc đinh dày đặc rơi xuống, cho dù lợn rừng không chết, cũng phải mất một lớp da.
Đến khi mặt trời lặn, tất cả nam nhân trong thôn đều ra ngoài ruộng canh giữ. Chỉ còn lại phụ nhân và phu lang mang theo trẻ con ở nhà. Không ai dám ngủ, sợ có chuyện gì xảy ra, các nàng còn có thể dễ dàng hỗ trợ lẫn nhau.