Chuyện Tình Của Sói Đen Và Thỏ Trắng
Chương 4: Sói vuốt ve tai thỏ
Chuyện Tình Của Sói Đen Và Thỏ Trắng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày tiếp theo, mỗi sáng, sau khi ra ngoài về, sói đều mang cho thỏ một ít thảo dược. Nhưng chỉ có thảo dược mà thôi.
Vết thương trên đùi thỏ lành dần, chỉ trong vài ngày, vết thương đã khép lại, miệng vết thương đóng vẩy, bên cạnh còn có dấu hiệu bong vẩy.
Thỏ có thể đứng dậy, dùng bốn chân đi lại. Trước đó, vì vết thương, nó chỉ có thể dùng hai chân kéo lê.
Bộ lông trên người nó bẩn bẩn, nhất là cái bụng. Nhưng giờ nó không thể tắm được, chỉ nóng lòng chờ vết thương mau khỏi.
Ba ngày thỏ chỉ ăn thảo dược, trong miệng toàn mùi cỏ, thỏ vô cùng khổ sở, nó nhớ tới cà rốt thơm ngon nhưng không dám nói với sói.
Ngoài ra, ngoài lúc kiếm ăn, gần như tất cả thời gian sói đều ở trong hang. Thỏ không cần lo có thú khác xông vào, bởi cửa hang có mùi hương của sói.
Ba ngày nay, tuy sói không tỏ ý muốn ăn thịt thỏ nhưng thỏ vẫn không dám tới gần sói. Dù sao thiên tính của thỏ là vậy, chẳng qua nó không còn sợ sói như lúc ban đầu. Thỉnh thoảng, vào buổi tối, trước khi đi ngủ, nó lấy hai chân đè lên lông sói rồi nằm lên.
Sói rất hiền, không hề phát giận với thỏ, cũng không tỏ ra muốn ăn thịt thỏ. Dường như sói coi thỏ như món đồ chơi để giải sầu.
Thỏ xoay mình, dùng chân trước với chiếc đuôi ngắn, sau đó sờ đôi tai dài của mình. Sói thích chơi đuôi và lỗ tai thỏ nhất.
Cái này chơi vui chỗ nào nhỉ? Thỏ nghĩ ngợi mãi cũng chẳng ra, không phải con thỏ nào cũng có hai cái tai và một cái đuôi sao?
Nó lấy hai tay vuốt tai, chống người dậy, thong thả đi ra khỏi cửa động.
Nó đói quá rồi.
Hương vị của cỏ dại ở cửa động không ngon, thỏ gặm hai miếng rồi không ăn nổi nữa. Nó nhận ra chỗ cỏ này chẳng ngon bằng thảo dược sói mang về. Thỏ lập tức rũ đầu xuống.
Đúng lúc này, tai thỏ giật giật, nghe thấy âm thanh lạ. Nó cứng đờ, ngoảnh đầu, cảnh giác nhìn xung quanh.
Ở ngoài bụi cỏ, rắn độc trườn vòng quanh, thèm thuồng nhìn phía sau khóm cỏ dại ở cửa động. Bóng dáng màu trắng kia quá mê người. Nó vốn tưởng sau hôm đó, sói đã ăn con thỏ kia rồi, không ngờ sói không chỉ không ăn thịt con thỏ kia mà còn chăm sóc nó.
Rắn độc thè cái lưỡi ra.
Bóng dáng màu trắng kia nhanh nhẹn quay về chốn cũ.
Rắn độc phát ra âm thanh “xì xì”, sung sướng bò chầm chậm vào. Khóm cỏ tách làm đôi, nó vọt vào trong động.
Sau đó, nó bị một chiếc móng vuốt từ trên trời rơi xuống, chặt đúng vào chỗ bảy tấc của nó.
Rắn độc ra sức giãy giụa, cái đuôi ngoe nguẩy liên tục, ý đồ muốn phản kích lại nhưng lại bị một cái vuốt to lớn giữ chặt.
Cuối cùng rắn cũng bắt đầu thấy sợ.
Sói đã trở lại!
Giây tiếp theo, sói cắn vào rắn, móng ấn vào thân rắn. Nó chợt ngẩng đầu lên, mạnh mẽ cắt đứt cơ thể con rắn.
Máu bắn lên mặt sói mà mắt nó còn chẳng thèm chớp. Đầu hơi lệch về một bên, tùy ý ném xác rắn đã bị xé thành hai nửa ra ngoài.
Trong động lại yên lặng, chỉ có thêm mùi máu tươi nguy hiểm.
Sói từ từ xoay người, bình thản nhìn về con thỏ bị dọa sợ vỡ mật kia rồi hừ một tiếng.
Đúng là một con thỏ vô dụng.
Sau đó, nó thấy con thỏ vô dụng kia chạy tới trước mặt mình, cố đứng thẳng, hai chân trước nho nhỏ vỗ vỗ hai cái, đôi mắt đỏ lấp lánh nhìn sói.
Sói nhìn thỏ một cái, hơi nghiêng đầu, dùng lưỡi liếm máu vương trên mặt đất rồi quay đầu lại, nâng vuốt lên xoa đôi tai dài của thỏ.