Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Nỗi Lo Của Từ Khả Và Vị Khách Đặc Biệt
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Khả ngồi trên giường, hít một hơi thật sâu. Cô cảm thấy đầu hơi đau nhức, vội đưa tay sờ trán, trong lòng lo sợ mình bị ốm.
Dường như không sốt, cô lại ngồi thừ người trên giường một lúc lâu.
Thường ngày, cô luôn thức dậy lúc sáu giờ sáng để chuẩn bị bánh mì và đủ thứ lặt vặt trong tiệm. Đã lâu lắm rồi, cô mới có thể ngủ một mạch đến tận bảy rưỡi mà không hề tỉnh giấc.
Chắc là mấy ngày nay cô quá mệt mỏi. Hai hôm trước cô thức trắng, rồi hôm qua lại dính mưa.
Đằng nào cũng đã dậy muộn rồi, thêm mười phút nữa cũng chẳng sao.
Rời giường, cô rửa mặt thật kỹ, rồi vội vàng pha gói thuốc cảm uống vào, sau đó mới bắt đầu một ngày buôn bán mới.
Nguyên liệu làm bánh bông lan và bánh mì đã hết sạch mấy ngày nay, cô cần đặt mua thêm để dự trữ. Mấy ngày Tết Nguyên Đán chắc chắn sẽ có nhiều người đặt bánh kem, cô dự tính sẽ làm chương trình giảm giá, ví dụ như mỗi hóa đơn 50 tệ sẽ được giảm 5 tệ.
Nền tảng giao hàng cũng có chương trình tương tự, nhưng cô chỉ đăng ký cửa hàng trên một nền tảng duy nhất. Phí dịch vụ của nền tảng này khá cao, cô bán cũng chẳng lời được bao nhiêu.
Từ Khả vừa bận rộn làm việc, vừa tính toán đủ thứ trong đầu.
Mới hôm kia cô vừa trả tiền nhà quý này, mọi thứ đều cần đến tiền, nên lúc này cô tuyệt đối không thể để bản thân đổ bệnh.
Nướng xong mẻ bánh dứa và bánh su kem, Từ Khả mang tất cả ra tủ bày biện. Sau khi đón hai vị khách mua hàng, cô định vào trong làm thêm mấy hộp bánh ngọt thì phát hiện bên đường có một cô gái trẻ đang thong thả bước về phía tiệm mình, ánh mắt cô ấy luôn hướng về cửa tiệm của cô.
Khi thấy Từ Khả nhìn lại, cô gái ấy lập tức quay lưng đi.
Cứ lén lút như vậy.
Từ Khả nhìn thêm vài lần, cho đến khi không còn thấy cô gái ấy nữa thì mới vào bếp.
Hôm nay dậy muộn nên cô cũng không dám làm quá nhiều bánh, sợ rằng sẽ không bán hết trong ngày.
Tối đến, chú bán đồ ăn ở tiệm bên cạnh đi sang, giọng điệu có chút kỳ lạ hỏi cô: “Tiểu Khả à, có phải con bị người ta theo dõi không?”
Từ Khả hơi khó hiểu, lắc đầu.
Nếu thật sự có người theo dõi cô, chắc chắn là có liên quan đến những người thân đã lâu không còn liên hệ với cô.
[Có chuyện gì vậy ạ?] Cô hỏi lại.
Phải chăng chú đã phát hiện ra điều gì? Chú nói: “Sáng nay lúc con mở tiệm, có một cô gái cứ lén lút đứng không xa quan sát con. Sau khi chú phát hiện, cô ta bỏ đi, nhưng không lâu sau lại quay lại tiếp tục nhìn chằm chằm con từ bên trong tiệm.”
Thì ra lúc trước cô nhìn thấy một cô gái lén lút quan sát mình không phải là ảo giác.
“Có phải có người ganh ghét con không? Hay là có kẻ muốn gây sự?” Chú ấy lo lắng hỏi.
Chú luôn cảm thấy Từ Khả sống không hề dễ dàng. Một cô gái không thể nói chuyện, ngay cả việc mở một tiệm nhỏ cũng phải vất vả lắm mới buôn bán ổn định được.
Từ Khả gật đầu, suy nghĩ một chút rồi viết: [Con cũng không rõ chuyện gì, nhưng mà chú ơi, nếu có ngày tiệm con bị người đến quấy rối, chú có thể giúp con gọi điện báo cảnh sát được không ạ?]
Chú ấy cười đáp lời: “Nếu có chuyện gì, chú sẽ giúp con báo cảnh sát ngay.”
[Cháu cảm ơn chú ạ!]
Từ Khả mỉm cười với chú ấy, rồi lấy hai cái bánh trứng đưa cho chú.
[Cho con chú ở nhà ăn ạ.]
“Con khách sáo quá rồi, mở tiệm là để buôn bán chứ đâu phải để cho không. Đừng đưa, chú không lấy đâu.” Chú ấy vội vàng xua tay từ chối.
[Sợ rằng hôm nay bán không hết được ạ.]
Từ Khả trực tiếp nhét bánh vào tay chú ấy.
Chú cũng không thể từ chối nữa, nói thêm mấy câu với Từ Khả rồi vội vàng trở về tiệm của mình.
Trong lòng Từ Khả vẫn còn chút sợ hãi. Ngay sau khi chú ấy nói xong, suy nghĩ đầu tiên của cô là liệu có phải Từ Vọng Long đã sai người đến tiệm cô để điều tra tình hình trước không.
Bọn họ thật sự muốn đến tiệm cô gây rắc rối sao?
Cô lại gửi tin nhắn cho chủ nhà hỏi thăm xem gần đây có ai lạ mặt đến tìm không.
Căn nhà nhỏ cô mua là một căn nhà cũ kỹ đã mười mấy năm tuổi. Cô chưa từng nói cho ai biết, ngay cả những hàng xóm buôn bán gần đây cũng không hay. Ba mẹ ruột cô nhất định cũng không thể tra ra được.
Chỉ là, không biết tại sao họ lại biết cô mua nhà ở đây?
Vài năm gần đây, cô rất ít khi về thăm ba mẹ nuôi, dịp Tết cũng không về vì bận buôn bán. Nhưng mỗi năm đến ngày giỗ, cô đều trở về nhà để cúng bái họ.
Cô nghĩ rằng nếu ba mẹ nuôi còn sống, nhất định bọn người kia sẽ không hống hách đến mức đó.
Mặc dù ba mẹ nuôi đều đã mất, nhưng cô biết quan hệ nhận nuôi giữa họ và cô vẫn luôn tồn tại về mặt pháp lý.
Từ Khả vẫn cảm thấy cô nên tìm một vị luật sư để cố vấn chuyện này, giúp cô hiểu rõ ràng hơn, cũng như chuẩn bị sẵn sàng, tránh để bọn họ đến gây rối.
Có thể cắt đứt hoàn toàn, sạch sẽ là cách tốt nhất!
Trần Tứ: Từ Khả, ngày Tết Nguyên Đán chị đến tiệm em tham quan được không?
Trần Tứ: Em có thể làm thêm nhiều món ngọt sở trường của em không? Chị muốn quay vlog về tiệm em.
Cô đang lên mạng tìm hiểu về các luật sư để hiểu rõ hơn trường hợp của mình thì Trần Tứ gửi hai tin nhắn đến. Từ Khả sửng sốt, không ngờ Trần Tứ lại muốn đến tiệm mình để quay phim.
[Được chứ, được chứ. Chị muốn ăn món gì ạ?]
[Tiệm em nhỏ như vậy, e rằng hiệu quả quay phim của chị sẽ không được tốt lắm đâu. Hơn nữa, chị còn là blogger thời trang mà.]
Trần Tứ ăn mặc hay phối đồ đều vô cùng đẹp mắt. Mỗi lần làm video, chị ấy đều thực hiện rất nghiêm túc và cẩn thận, nên có rất nhiều người chú ý. Trước đây, chị ấy còn từng lên hẳn một tạp chí thời trang nữa.
Thi thoảng cô cũng sẽ xem, mặc dù về phương diện này cô không am hiểu nhiều lắm. Tâm tư của cô cũng không thể nào hoàn toàn đặt hết vào chuyện ăn mặc trang điểm. Cô vẫn luôn cảm thấy rằng mỗi một cô gái đều phải xinh đẹp, muốn mặc gì thì mặc, không cần phải đắn đo quá nhiều.
Trần Tứ: Thỉnh thoảng chị cũng sẽ quay video chủ đề khám phá các cửa hàng ăn uống, nhưng chị chỉ quay những tiệm thật sự ngon thôi.
Trần Tứ: Bánh ngọt em làm ngon cực kỳ luôn, bánh kem và bánh mochi hôm qua giao tới đều ngon cả.
Chị ấy khen nhiều như vậy, Từ Khả vui vẻ đón nhận.
Cô cũng nghĩ đến việc hôm đó mình sẽ dậy sớm một chút để làm thêm nhiều món ngọt nữa.
Trong khoảnh khắc giá lạnh, một năm mới lại bắt đầu.
Mấy ngày hôm nay, Từ Khả vừa bận rộn vừa nơm nớp lo sợ sẽ có người đến cửa hàng gây rối.
Mặc dù lúc nào cũng có thể báo cảnh sát, nhưng cô gái theo dõi cô hôm đó cũng chưa từng xuất hiện thêm lần nào nữa.
Thời gian là thứ khó nắm bắt nhất, giống như một năm trôi qua mà cô chẳng làm được gì cả. Nhiều chuyện còn chưa kịp bắt đầu thì năm mới đã ung dung trôi qua rồi.
Sáng hơn mười giờ, Từ Khả đã làm xong rất nhiều bánh ngọt, bán cũng kha khá rồi.
Trần Tứ nói chị ấy sắp đến.
Chỉ là mấy ngày nay Thẩm Trí không đến lấy bánh kem, cô cũng không thể nhắn tin hỏi anh có đến hay không.
Trước đó, cô hỏi anh chuyện gửi tặng quà trong buổi phát trực tiếp, anh cũng không trả lời cô.
Từ Khả đang đóng gói mấy món bánh trong đơn đặt hàng online thì chợt nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện của Trần Tứ.
“Chính là đồ ngọt của tiệm này đây nha! Đừng nhìn tiệm nhỏ và cũ kỹ như vậy mà lầm, bánh kem siêu ngon luôn!”
Một lát sau, cô thấy Trần Tứ cầm máy ảnh bước vào. Hôm nay Trần Tứ trang điểm theo phong cách cổ điển, trên đầu đội một chiếc mũ nồi màu xanh đậm. Chị ấy mặc áo khoác đen dài quá gối, bên trong là áo len xám xẻ tà, còn đeo thêm chiếc thắt lưng đen phối với váy xếp ly màu xanh đậm. Mặc dù nhiều lớp áo váy nhưng tổng thể không hề tạo cảm giác rườm rà. Chị ấy còn mang một đôi bốt cao gót màu đen.
Màu sắc hài hòa, chị ấy còn đeo thêm một đôi bông tai bạc nữa.
Thật sự vừa cổ điển vừa trang nhã.
Từ Khả nhìn chiếc máy ảnh, hơi căng thẳng. Nhưng Trần Tứ không quay cô mà chuyển hướng máy ảnh đến những món đồ ngọt trong tủ, vừa quay vừa cầm lấy chiếc bánh dứa trong khay.
“Có bánh dứa nữa nè! Ôi, tôi luôn thích ăn bánh dứa, còn muốn thêm một cái bánh trứng nữa.”
“À, mấy miếng bánh kem này tôi cũng phải thử một chút mới được.”
Chị ấy vừa nói vừa chỉ vào mấy miếng bánh kem nhỏ. Từ Khả lấy từng cái đặt vào khay cho chị ấy.
Trần Tứ nhìn cô rồi cười, chị ấy bưng khay đến chiếc bàn nhỏ ở góc kia, cố định máy ảnh. Chị ấy vừa ăn vừa bình phẩm về các món bánh.
Đây là lần đầu tiên Từ Khả thấy có người vừa ăn vừa quay video. Mặc dù trong lòng tò mò, nhưng cô không đến quấy rầy chị ấy.
Thi thoảng có khách đi vào cũng liếc nhìn Trần Tứ với ánh mắt tò mò. Mấy người trẻ tuổi nhìn thấy chị ấy còn đến xin chụp ảnh chung.
Khi Trần Tứ giới thiệu bánh ngọt, chị ấy cũng thẳng thắn nhận xét. Ví dụ, chị ấy nói hôm nay bánh kem có miếng hơi ngọt, hơi ngấy nên chị ấy không quá thích.
Quả thật bánh khoai môn nghiền hôm nay cô đã không cẩn thận cho hơi nhiều đường, nếu nhạt hơn một chút thì ăn mới ngon.
Sau khi quay hơn nửa giờ, Trần Tứ mới cất máy ảnh đi. Chị ấy không rời đi ngay mà ở lại nói chuyện phiếm cùng Từ Khả: “Em và Thẩm Trí quen biết nhau sao?”
Từ Khả gật đầu. [Mới biết không lâu, mà cũng không thân thiết.]
Trần Tứ cười nói: “Không thân sao? Chị thấy thái độ của Thẩm Trí đối với em rất khác thường, không giống như người không thân thiết chút nào. Chị và anh ấy là bạn học đại học, đây là lần đầu tiên chị thấy anh ấy để tâm tới một cô gái như vậy. Mấy bạn gái trước kia anh ấy cũng chưa từng quan tâm đến thế đâu.”
Từ Khả nghiêng đầu, lòng đầy nghi hoặc.
Trần Tứ nói thêm: “Con người Thẩm Trí luôn là ngoài nóng trong lạnh, dù sao cũng khiến người khác không tài nào đoán được anh ấy nghĩ gì. Hôm qua anh ấy tiễn em ra ngoài, khi quay lại thì cả người đều ướt đẫm, vẻ mặt cũng khó coi vô cùng. Em biết không, nhân viên hành chính bị dọa sợ đến mất hồn, sợ rằng anh ấy sẽ trách tại sao lại kêu em đích thân giao bánh.”
[Vì sao vậy ạ?]
[Anh ấy trách tội nhân viên hành chính sao ạ?]
“Cũng không phải là trách tội. Anh ấy không nói gì cả, dù sao anh ấy cũng là người có nguyên tắc. Vốn dĩ nghề này của các em bình thường cũng sẽ giao hàng tận nơi mà, anh ấy cũng sẽ không vì vậy mà trách cứ nhân viên đâu.”
[Vậy thì tốt ạ.] Từ Khả không muốn việc cô tự mình đi giao hàng lại khiến người khác bị mắng đâu.
[Anh ấy chỉ là thương hại em thôi. Em không nói được, lại còn làm hỏng xe anh ấy, mà anh ấy cũng không đòi em bồi thường gì cả.]
Từ Khả cảm thấy mình nên giải thích rõ ràng, sợ người khác sẽ hiểu lầm chuyện gì đó.
Trần Tứ vẫn cười: “Nhưng chị vẫn cảm thấy anh ấy đối với em rất đặc biệt đó nha.”
Từ Khả lắc đầu.
“Không phải chị nhiều chuyện đâu, nhưng chị chỉ muốn hỏi một chút thôi.” Trần Tứ nói xong thì dọn dẹp đồ cá nhân: “Vậy chị về trước đây. Có thể ngày mai chị sẽ đăng video lên mạng đó, nhớ lên xem nha.”
[Dạ, dạ, em cảm ơn chị Trần.] Từ Khả cười với chị ấy.
“Em cứ gọi tên chị là được rồi, hoặc gọi chị là A Ban đi.” Trần Tứ đưa tay véo véo khuôn mặt hồng hào của cô: “Em mấy tuổi rồi, nhìn gương mặt này hình như tuổi không lớn lắm đâu.”
Từ Khả cười, rồi ra dấu số hai và số tám.
Trần Tứ nói: “28 rồi hả, không giống lắm. Nhưng mà chị cũng hơn em hai ba tuổi rồi.”
[Nhìn chị không giống 30 tuổi chút nào, giống như mới chỉ qua tuổi đôi mươi thôi.]
Từ Khả nói lời từ tận đáy lòng, bởi vì quần áo hay phong cách trang điểm mà Trần Tứ theo đuổi đều thể hiện một tuổi trẻ tràn đầy sức sống.
“Haha, lời này làm chị vui vẻ lắm. Chị đi trước đây, sau này có đặt bánh kem sẽ đến tìm em. Còn nữa, nếu sau này có chuyện gì với Thẩm Trí, nhớ tìm chị mà tâm sự một chút nha.” Trần Tứ vẫy vẫy tay, xách túi rời đi.
Từ Khả rất vui vì có thể quen biết được một Trần Tứ tràn đầy tự tin và phóng khoáng, có lẽ rất nhiều cô gái trẻ muốn lấy Trần Tứ làm hình mẫu.
Nhưng mà, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Trần Tứ vừa đi một lúc thì Thẩm Trí đã đến cửa tiệm rồi.
Anh chỉ đi một mình, không dẫn theo bé cưng.