Cơn Mưa Lạnh và Giấc Mơ Đau Lòng

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Cơn Mưa Lạnh và Giấc Mơ Đau Lòng

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, cô mới nhận ra việc mình bất chấp mưa lớn để đi giao hàng là một sai lầm lớn. Chiếc xe điện vừa đậu bên đường giờ đã biến mất tăm.
Nó bị ăn trộm, hay là bị kéo đi nơi nào rồi?
“Từ Khả.” Thẩm Trí thấy vẻ mặt lo lắng của cô, liền gọi tên cô rồi vội chạy đến bên cạnh: “Sao vậy?”
Từ Khả lo lắng dùng tay ra hiệu, cô sốt ruột đến mức muốn khóc. Trên xe điện còn có hai hộp bánh cô đã mượn của người khác nữa.
Nếu chiếc xe thật sự bị mất, coi như đơn hàng hôm nay và chuyến giao hàng này sẽ thành công cốc.
“Xe cô bị mất rồi sao?” Thẩm Trí hiểu cử chỉ của cô, kiên nhẫn hỏi lại.
Từ Khả gật đầu.
“Cô vào trong trước đi. Nếu xe bị kéo đi, tôi sẽ hỏi bảo vệ. Chỗ này không được phép đậu xe điện đâu.” Thẩm Trí kéo cô vào trong, trời lạnh thế này để cô ở ngoài dính mưa không khéo sẽ bị cảm lạnh mất.
Từ Khả vẫn còn rất căng thẳng, tay không ngừng run rẩy. Thẩm Trí quen thuộc với nhân viên bảo vệ tòa nhà hơn nên anh đi đến hỏi: “Anh ơi, vừa nãy có chiếc xe điện nào bị kéo đi ở phía đó không ạ?”
“Ở đó kìa.” Anh bảo vệ chỉ về phía bên phải tòa nhà.
Từ Khả cảm thấy nhẹ nhõm, may mà xe cô không bị trộm.
“Lúc nãy tôi đã định ra nhắc nhở cô rồi, nhưng thấy cô xách một đống đồ lỉnh kỉnh lên tầng trên nên nghĩ cô chỉ giao hàng vài phút rồi về ngay.” Anh bảo vệ nói.
Từ Khả cảm kích nhìn bảo vệ tòa nhà rồi gật đầu.
“Cô ấy không thể nói chuyện.” Thẩm Trí bình tĩnh nói rồi nhìn Từ Khả: “Cô chờ ở đây một lát đi, tôi qua đó tìm cho.”
Từ Khả lập tức xua tay, không muốn làm phiền anh.
Bên ngoài mưa đã lất phất rơi, cô sợ sẽ làm bộ quần áo anh đang mặc bị ướt sũng.
Dù sao cô cũng đã ướt từ trước rồi.
[Để tôi đi qua lấy cho, anh về văn phòng đi.]
Cô nhanh tay lấy sổ ra viết một câu, sau đó chạy nhanh về phía anh bảo vệ vừa chỉ.
“Chậc, sao lại bướng bỉnh thế này.” Thẩm Trí nói thầm một câu rồi đi đến sảnh mượn chiếc dù, đi theo cô qua bên kia.
Nhân viên bảo vệ chỉ vào khu vực đậu xe phía bên kia, thực chất đó là một bãi đất trống nhỏ bị cây xanh che phủ, nơi đậu mấy chiếc xe điện và xe đạp công cộng.
Có nhiều chiếc xe đạp ngã ngổn ngang dưới đất, dính đầy bùn đất, còn chắn ngang lối đi nữa.
Từ Khả nhìn thấy xe điện của mình nằm trong một góc, chiếc hộp đựng bánh trên xe đã bị vứt sang bên cạnh, trên hộp còn dính rất nhiều bùn đất.
May mà không mất hộp bánh cũng không bị trộm xe. Tuy chiếc xe này cô mua ở chợ đồ cũ đã ba bốn năm rồi nhưng cô luôn rất trân trọng nó.
Từ Khả cẩn thận dựng từng chiếc xe đạp đổ ngổn ngang lên, để chúng tựa vào tường cho khỏi ngã, không cản trở lối đi.
Khi Thẩm Trí chạy đến thì thấy Từ Khả đang dựng xe đạp lên rồi sắp xếp ngay ngắn. Dưới đất còn đầy những chiếc xe đạp khác, cũng không biết là ai đã xô chúng ngã nữa.
Anh nhanh chân bước tới, một tay che dù, một tay giúp đỡ cô dựng những chiếc xe đạp khác lên.
Từ Khả thoáng sững sờ, cô không ngờ anh sẽ đi theo mình ra đây, nên cô lại dùng tay ra hiệu bảo anh mau chóng quay về.
“Tìm được xe chưa?” Thẩm Trí không để ý đến cử chỉ của cô vì anh không hiểu lắm, anh chỉ hỏi cô thôi.
Từ Khả gật đầu rồi chỉ tay về chiếc xe điện ở góc đằng kia cho anh xem.
Người đàn ông nhìn sang rồi vẻ mặt hơi trầm xuống, anh đặt dù lên chiếc xe đạp bên cạnh rồi nhanh chóng phụ cô dựng mấy chiếc xe đạp đang cản đường lên.
Từ Khả cũng nhanh chóng giúp đỡ anh. Tay lái ở đầu xe vướng víu vào nhau nên nãy giờ cô mất nhiều thời gian mà vẫn chưa tách ra được.
Sau khi dọn dẹp mấy chiếc xe đạp đổ la liệt dưới đất xong, Từ Khả mới chạy về chiếc xe điện của mình.
Trời đã tối hẳn, cô đang lo dì Lưu có một mình ở cửa tiệm nên muốn về tiệm thật nhanh.
Dưới ánh đèn đường, hạt mưa phùn như những bông tuyết rơi vào đôi tay, khiến chúng buốt giá.
Thẩm Trí đi từng bước đến chỗ cô, anh giúp cô dựng xe điện lên. Chiếc xe dính đầy bùn và nước mưa trông rất bẩn, thùng đựng bánh cũng bị rơi ra ngoài.
Từ Khả khom người nhặt thùng bánh rơi dưới đất đặt lại lên xe, rồi dùng tạp dề lau yên xe cho sạch rồi mới nhìn sang Thẩm Trí.
Trên người anh bị dính nước mưa, tóc trên đầu cũng ướt hết, có vài sợi rơi trên trán.
Cô hơi áy náy, liền lấy điện thoại ra gõ chữ đưa anh xem:
[Cảm ơn anh, anh mau quay về đi, đừng để bị cảm lạnh.]
Còn cô thì dù sao cũng đã ướt từ trước rồi nên chẳng sao nữa.
Thẩm Trí nhíu mày nhìn cô, cả người cô bị mưa làm ướt đẫm, vừa rồi còn sợ đến sắp khóc nhưng giờ lại nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời kỳ lạ.
Từ trước tới giờ anh chưa từng gặp cô gái nào như vậy. Rõ ràng sống rất vất vả nhưng lại khiến người khác cảm nhận được cô rất nỗ lực để sống. Mặc dù gặp khó khăn đến mức muốn òa khóc, nhưng chỉ một giây sau cô lại chìa tay ra giúp đỡ người khác.
Một cô gái nhiệt tình, yêu đời, lại vừa là một cô gái kiên cường.
Nơi này mặc dù có cây xanh bao phủ nhưng bình thường cũng có nhiều người đi ngang qua, có nhiều người dùng xe đạp công cộng nhưng chẳng mấy ai cúi xuống dựng những chiếc xe đạp bị đổ lên.
“Để tôi đưa cô về. Trước tiên, cô cứ để xe ở đây rồi khóa lại đi, tôi đưa cô về tiệm. Trời mưa rồi mà ngay cả áo mưa cô cũng không mặc, trong mùa đông này cô muốn bị bệnh lắm sao?” Giọng nói lạnh lùng của anh cất lên.
Giọng của anh rất bình tĩnh, nhưng cô vẫn lắc đầu.
[Thật sự không cần đâu, anh quay lại công ty đi, Duy Duy sẽ tìm anh đó.]
“Duy Duy quen với Trần Tứ, hai người họ đang bận ăn bánh ngọt nên tạm thời sẽ không tìm tôi đâu. Mau xuống xe đi để tôi đưa cô về.” Thẩm Trí lại nói, anh thật sự rất lo lắng cho cô, không chỉ không mặc áo mưa mà ngay cả bao tay cô cũng chẳng mang theo.
Vừa dứt lời thì Từ Khả đã khởi động xe.
Rõ ràng là cô không muốn làm phiền anh.
[Hôm nay là Giáng sinh, trời lại đổ mưa nên trên đường lớn nhất định sẽ kẹt xe. Xe điện của tôi đi tiện hơn, nhanh hơn một chút. Thẩm tiên sinh, anh mau quay về đi, trời mưa thế này nhất định sẽ bị bệnh đó, lây cho bạn nhỏ sẽ không tốt đâu.]
Từ Khả lại gõ một dòng chữ đưa anh xem, sau đó không đợi anh nói thêm gì mà trực tiếp lái xe ra ngoài.
Thẩm Trí: “...”
...
...
Nhìn bóng lưng kia dần dần mờ nhạt trước mắt, Thẩm Trí suýt nữa thì nghẹn lời.
Hiếm khi anh mềm lòng thương xót một người, vậy mà người ta còn chẳng thèm cảm kích.
Đứng tại chỗ một lúc lâu, cả người anh bị mưa xối ướt đẫm. Anh mới đi qua lấy chiếc dù anh đã để trên chiếc xe đạp lúc nãy, điện thoại trong túi quần rung chuông.
Anh vừa đi về cửa lớn tòa nhà vừa đưa tay lấy điện thoại ra.
Là Trần Tứ gọi đến.
“Duy Duy làm sao vậy?” Sau khi nhận điện thoại, anh lo lắng hỏi.
“Không sao, bé con đang ăn rất vui vẻ, còn hỏi chừng nào anh về, bé con đang chờ anh.” Ở đầu dây bên kia, giọng Trần Tứ có hơi trêu chọc một chút.
“Tôi lên ngay đây, đừng để Duy Duy ăn nhiều đồ ngọt quá.” Sau khi cúp điện thoại, anh nhanh chóng bước vào tòa nhà.
Lên văn phòng, anh thấy nhân viên hành chính đang thận trọng nhìn mình.
Mặt anh không biểu cảm. Sau khi cởi áo khoác ra, anh cúi đầu nhìn điện thoại.
Suy nghĩ một lát, anh vẫn thấy nên gửi cho cô gái bướng bỉnh kia một tin nhắn.
[Về đến tiệm rồi thì nhắn tin cho tôi.]
Anh chỉ nghĩ rằng hôm nay trời lạnh như vậy, còn đổ mưa nữa mà cái người kia ngay cả bao tay cũng không mang theo, anh chỉ sợ cô xảy ra chuyện gì.
Khi Từ Khả về đến tiệm thì thấy có rất nhiều khách, cả cửa tiệm nhỏ xíu cũng chật ních người.
Cô nhanh chóng chạy qua giúp đỡ thu tiền và đóng gói bánh.
Ba vị khách đó mua xong rời đi thì đồ ngọt trong tiệm cũng không còn nhiều. Hộp bánh ngọt, bánh bông lan cắt lát hay mấy chiếc bánh kem bốn tấc đều đã bán hết, ngay cả bánh su kem cũng không còn cái nào, chỉ còn lại hai ba mẫu bánh mì nướng.
Từ Khả mệt mỏi thở dài, rồi bị cơn rùng mình đánh úp khiến cô liên tục hắt hơi hai cái.
“Tiểu Khả, mau đi thay quần áo đi con, coi chừng bị cảm đó.” Dì Lưu thấy vậy mới đến nhắc nhở cô.
Từ Khả gật đầu, cô cũng không muốn mình bị bệnh đâu nên chạy nhanh vào trong thay quần áo mới.
Sau khi thay bộ đồ ướt xong, cô lại đi ra đem mấy chiếc bánh mì còn thừa lại đóng gói để dì Lưu mang về.
[Dì ơi, dì mau về đi, trời đổ mưa lạnh lắm. Dì lấy mấy cái này về mà ăn.]
“Vậy dì về trước, hôm nay cũng đóng cửa tiệm sớm đi. Còn con thì vào tắm rửa nghỉ ngơi, mấy ngày nay con cũng có được ngủ nghỉ gì đâu, thêm cái bị ướt mưa nữa coi chừng bị cảm đó.” Dì Lưu nhận lấy bánh mì cô đưa rồi lo lắng nói.
Từ Khả cười gật đầu.
Cô cũng muốn hôm nay đóng cửa tiệm sớm, tắm rửa sạch sẽ rồi nghỉ ngơi tử tế. Nếu như bị bệnh thì không chỉ chậm trễ việc buôn bán trong tiệm mà còn phải tốn một đống tiền khám bệnh thuốc thang, vậy thì còn lỗ hơn nữa.
Chờ dì Lưu về rồi, Từ Khả đi qua tiệm bên cạnh mua một bát bún ăn. Sau khi trở về, cô mới kéo cửa cuốn của tiệm xuống.
Sau khi ăn bát bún nóng hổi thì cả người và tay chân đang lạnh cóng mới ấm dần lên.
Cô chưa kịp xem điện thoại mà đã chạy nhanh vào toilet tắm rửa gội đầu, cô rất sợ bị bệnh.
Tắm rửa xong xuôi, cô lại đi lấy gói thuốc cảm pha nước rồi uống. Lúc này cô mới vớ điện thoại, chui vào trong chăn bật máy tính để tính toán sổ sách.
Hôm nay cửa tiệm bề bộn công việc, dì Lưu chưa có lúc nào được nghỉ ngơi nên khi chuyển tiền cho dì ấy, cô lại thêm năm mươi tệ nữa.
Chuyển tiền xong, cô mới nhìn thấy tin nhắn mà Thẩm Trí gửi cho cô.
Gửi từ hai giờ trước.
[Tôi đã về rồi, cảm ơn anh đã quan tâm. Bây giờ tôi mới thấy tin nhắn.]
Sau khi trả lời tin nhắn xong, cô lại nhìn giao diện trò chuyện giữa hai người, cảm thấy mối quan hệ giữa mình và anh hơi kỳ lạ. Rõ ràng còn không thể gọi là bạn bè, chứ đừng nói đến quan hệ mập mờ nào khác.
Chính là loại cảm giác nói là xa lạ thì không xa lạ, mà nói là quen thuộc thì cũng không hẳn là quen thuộc.
Cô cũng không muốn mối quan hệ này tiến thêm một bước nào nữa vì cô nhận ra giữa họ có một ranh giới.
Cũng có thể là lần đầu tiên cô tiếp xúc với người như anh, đẹp trai, có tiền, mà tính cách cũng không giống mấy cậu ấm trên mạng lắm.
Thẩm Trí là một châu lục mới mà cô vừa khám phá. Đối với anh, cô ngập tràn tò mò nhưng cũng không dám thân cận, tiến sâu vào.
Bởi vì cô biết họ là người của hai thế giới.
Cô tính toán doanh thu ngày hôm nay xong, cô mới tắt đèn nằm xuống.
Bên ngoài hình như rất náo nhiệt, cho dù trời lạnh thế này nhưng thi thoảng vẫn nghe được tiếng hò hét vui sướng của một số người.
Nhưng vì mệt quá nên cô nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Lại mơ về những hình ảnh khi còn thơ ấu.
Mơ thấy trước khi cô đến nhà ba mẹ nuôi thì cơm không được ăn no, chỉ cầm trong tay nửa cái bánh bao để ăn. Sau khi mẹ phát hiện ra liền cầm một cây gậy thô to để đánh cô thật lâu.
Vừa đánh vừa mắng chửi.
“Mày đến đây để đòi nợ tao hả?”
“Chẳng có tích sự gì. Sao tao lại không có con trai chứ? Mày đến để trả thù bọn tao đúng không? Tại sao chết rồi mà còn sống lại hả?”
“Đánh cho mày chết. Tại sao mày không nghe lời mà dám trộm đồ ăn? Tại sao không chết đói đi?”
Trong mơ, cô khóc đến đứt ruột, vừa kêu mẹ đừng đánh nữa, vừa hứa sẽ không bao giờ ăn trộm đồ ăn, nhưng mẹ chẳng những không dừng tay mà ngược lại còn đánh mạnh hơn.
Mãi cho đến khi có người đến ôm cô chạy đi thì trận mắng chửi kia mới dừng lại.
Hình như người đó là chị cả. Rõ ràng trong giấc mơ chị ấy chỉ là một cô bé mười một, mười hai tuổi, vậy mà trong mắt chị ấy lại giăng kín những ưu tư cùng mệt mỏi, giống hệt như đã trải qua rất nhiều khó khăn, cực khổ, mái tóc cũng đã bạc trắng.
Từ Khả giật mình tỉnh lại, trên trán cô còn ướt đẫm mồ hôi.
Cô nhìn đồng hồ, vậy mà đã bảy rưỡi sáng rồi.
Giấc ngủ này cô ngủ rất sâu, đến cả đồng hồ báo thức kêu cũng không đánh thức cô được.