Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Mẹ Ruột Đến Gây Sự
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngôn ngữ ký hiệu quả thật rất khó học. Từ Khả đã học nhiều năm nhưng đến giờ vẫn chưa thực sự thuần thục. Đặc biệt, khi giao tiếp với người câm điếc, cô cần họ ra hiệu chậm rãi một chút mới có thể hiểu được.
Khi mới phát hiện cô không thể nói được nữa, cha mẹ nuôi rất lo lắng, đưa cô đi khám, nhưng các bác sĩ ở nông thôn không thể tìm ra nguyên nhân bệnh. Sau này, thấy cô đau đớn như vậy, họ đành từ bỏ việc tiếp tục chữa trị.
“Tiểu Khả, ban nãy có người đến tìm con, nhưng nhìn không giống khách đặt bánh kem lắm,” dì Lưu, người trông tiệm, nói khi Từ Khả vừa giao bánh kem cho khách về.
Tìm cô?
[Dì ơi, là ai vậy ạ? Họ có để lại tên không?]
Người quen của cô không nhiều, những bạn học cũ cũng chưa từng liên lạc. Ngoài thời gian đi học, cô chỉ làm thêm những việc vặt để kiếm tiền trang trải cuộc sống, vì thế cô không thân thiết với nhiều bạn học, điều này khiến cô vẫn luôn tiếc nuối.
Dì Lưu lắc đầu: “Không có, là một người phụ nữ, có vẻ lớn tuổi hơn dì, trông khá dữ dằn.”
Phụ nữ, lớn tuổi?
Từ Khả thật sự không thể nghĩ ra được là ai.
Cô đến quầy thu ngân, cầm điện thoại kiểm tra tin nhắn của khách đặt bánh kem. Có hai khách hàng đặt bánh qua WeChat, một trong số đó yêu cầu giao bánh tận nhà vào ngày mai vì chị ấy quá bận không thể đến lấy. Ngoài ra còn có một danh sách đặt bánh mà dì Lưu đã ghi lại trong sổ tay.
[Dì ơi, con vào trong kiểm tra xem còn đủ hoa quả cho ngày mai không ạ.]
Từ Khả cũng không nghĩ nhiều, nói với dì một tiếng rồi đi vào bếp.
Vừa vào trong, điện thoại lại rung lên, có tin nhắn WeChat gửi đến.
Trần Tứ: Video quay trong tiệm em hôm qua, chị vừa đăng lên mạng rồi đó, nhớ vào xem nha.
Trần Tứ: Weibo hay X Station đều có video.
Từ Khả trả lời: Dạ, hết bận em sẽ xem ngay, sẽ nhấn like cho chị.
Sau khi trả lời, cô thấy ảnh đại diện của Thẩm Trí hiển thị một tin nhắn chưa đọc, hình như vừa gửi tới.
Thẩm Trí: Là anh, anh tặng quà chơi thôi.
Phản ứng của anh ấy chậm quá, thảo nào tin nhắn trả lời lại muộn như vậy. Đã mấy ngày trôi qua, cô cũng quên mất chuyện này rồi. Lúc trước, đến công ty anh ấy giao bánh, cô cũng định gặp mặt để hỏi nhưng vừa gặp anh ấy, cô lại căng thẳng đến mức quên hết mọi chuyện.
Từ Khả: Cảm ơn anh, nhưng lần sau đừng tặng quà như thế nữa.
Cô vẫn lễ phép gửi lại một câu cảm ơn. Cô nào biết được Thẩm Trí lướt điện thoại rồi nhất thời nổi hứng muốn tìm chuyện để nói với cô, nên mới trả lời tin nhắn cũ từ mấy ngày trước.
Bên kia không trả lời tin nhắn của cô, nên cô bỏ điện thoại di động vào túi tạp dề rồi tiếp tục kiểm tra kho.
Có thể ngày mai vẫn đủ dùng, nhưng nói chung vẫn nên bổ sung kịp thời. Cô gửi tin nhắn đặt hàng cho chủ bên cung cấp nguyên vật liệu vẫn luôn hợp tác với cô, tốt nhất là giao vào sáng mai khi cửa hàng chưa mở bán. Việc kinh doanh của tiệm thường tốt nhất vào buổi tối, sau giờ làm. Nhiều người thường đến tự thưởng cho mình một miếng bánh ngọt sau khi tan làm, hoặc có thể mua thêm bánh mì và sữa cho bữa sáng ngày mai. Ban nãy ở trong bếp, cô nghe tiếng chuông điện tử của cửa tiệm vang lên liên tục.
Ra ngoài phụ giúp thanh toán, tiễn khách ra về thì chuông điện tử lại vang lên thêm lần nữa. Chỉ thấy có hai người phụ nữ, một trước một sau đi đến. Người đi phía trước như thể xông thẳng vào, đi thẳng đến quầy thu ngân và đứng đối diện với cô. Đó là một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi, vẻ mặt khắc khổ, thù địch, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ. Từ Khả mở to mắt nhìn bà ấy, đồng tử không khỏi run rẩy. Một nỗi sợ hãi khắc sâu trong tâm trí, lan tỏa từ lòng bàn chân khắp cơ thể cô.
“Xin chào, xin hỏi quý khách cần gì?” Dì Lưu thấy đây là người lúc nãy đến tìm Từ Khả, bà luôn có linh cảm không lành, nên lập tức lên tiếng hỏi.
“Chát!”
Một giây sau, trong tiệm vang lên một âm thanh chói tai. Tình huống đột ngột này khiến những khách hàng vừa bước vào tiệm sợ hãi, họ đứng ngoài cửa không dám tiến vào. Dì Lưu đứng bên cạnh cũng sợ hãi, bà đi tới nắm lấy tay người phụ nữ kia: “Bà làm sao thế, sao vừa vào đây là đánh người?”
“Tao đánh con súc sinh bất hiếu này thì liên quan gì tới mày? Cút ngay!” Người phụ nữ đó nghiến răng rống lên đầy giận dữ, khiến những vị khách vừa đứng ở tiệm vội vàng bỏ đi.
Từ Khả chỉ cảm thấy gò má trái đau nhói. Mắt trái vì đau mà cô thấy mọi thứ chớp nhoáng đen kịt, ngay cả tai trái cũng như bị ù đi, không nghe thấy dì Lưu bên cạnh đang nói gì. Cái tát này mạnh đến mức như có người vừa cầm búa bổ thẳng vào mặt cô, đau thấu xương. Cô nhìn người phụ nữ trước mặt đang hành hạ mình như một con chuột chù – là người mẹ mà gần hai mươi năm cô chưa từng gặp lại. Nực cười là khi người phụ nữ xông xáo bước vào, cô đã nhận ra đây là mẹ ruột của mình ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Bà mà còn như thế nữa là tôi báo cảnh sát đó!” Dì Lưu thấy người phụ nữ này ngoan cố như vậy nên bà lớn tiếng quát lên.
“Ừ, báo cảnh sát đi, xem cảnh sát có quản được đứa con bất hiếu không thèm quan tâm cha mẹ, không thèm quan tâm em trai mình hay không!” Người phụ nữ ấy thét lên càng dữ dằn hơn.
Từ Khả chậm rãi đi ra khỏi quầy thu ngân, cô kéo dì Lưu về phía sau lưng mình rồi dùng tay ra hiệu gọi điện thoại cho dì ấy, ý bảo dì gọi cảnh sát.
“Súc sinh, mày còn dám trừng mắt nhìn tao hả?” Người phụ nữ thấy biểu cảm lạnh lùng trên mặt Từ Khả thì càng thêm phẫn nộ, bà ta còn định giơ tay tát Từ Khả thêm một cái. Từ Khả nhanh tay dùng sức nắm lấy tay bà ta, ánh mắt sắc lạnh nhìn họ. Gò má trái của cô đã sưng lên, khuôn mặt vốn trắng nõn giờ hằn rõ dấu bàn tay, khóe miệng trái còn rỉ máu. Ngay lúc này, cô chỉ hận bản thân không thể mở miệng nói chuyện, đành dùng hết sức lực túm lấy tay người phụ nữ ấy, kéo bà ta ra khỏi tiệm mình. Cô sợ lát nữa bà ta nổi điên trong tiệm, bên trong toàn là cửa kính, nếu bà ta mà đập phá làm ra chuyện động trời gì đó, thì cô và dì Lưu ai cũng không thoát được.
“Mày làm gì đó? Còn dám đuổi tao ra ngoài hả? Mày thật sự nghĩ rằng mày đủ lông đủ cánh rồi thì không cần phải quen biết tụi tao nữa đúng không?” Người phụ nữ bị cô kéo ra ngoài tức giận đứng đó rống to lên. Khuôn mặt bị năm tháng bào mòn, lộ rõ vẻ cay nghiệt và độc ác. Rõ ràng là một người phụ nữ lớn tuổi, nhưng có lẽ do làm việc nhà nông nên sức lực bà ấy rất mạnh, bà ta trực tiếp kéo Từ Khả, suýt chút nữa khiến cô ngã nhào xuống đất.
Từ Khả nói không được nên cũng không có cách nào tranh cãi với bà ta, chỉ có đôi mắt đỏ ửng nhìn chằm chằm.
“Alo, 110 phải không? Chỗ này là số 20 đường Bình Dương thuộc phố XX. Có người đến cửa tiệm của chúng tôi gây rối và đánh người. Đúng rồi, là cửa tiệm đồ ngọt đó!” Dì Lưu lấy điện thoại gọi cảnh sát.
Thấy Từ Khả thật sự gọi cảnh sát, người phụ nữ ấy la lên một tiếng rồi nằm xuống đất lăn lộn, khóc càng lúc càng lớn.
“Trời ơi sao số tôi khổ quá, ngậm đắng nuốt cay nuôi con gái lớn lên mà nó không chịu báo hiếu, phụng dưỡng! Mày là một đứa con gái không có lương tâm, tao nuôi mày lớn chừng này rồi mà tại sao mày không thèm ngó ngàng đến tao với ba mày sống chết ra sao chứ? Mày sẽ gặp báo ứng! Mọi người mau tới phân xử xem, nhà tao nuôi một con sói mắt trắng như mày! Huhu, sao số tao khổ thế này?”
Người phụ nữ vừa khóc lớn vừa lăn lộn trên mặt đất, giọng của bà ấy to đến mức hấp dẫn mấy người đang nghỉ chân bên đường phải đến xem, ngay cả mấy người khách trong tiệm hàng xóm cũng không nhịn được mà chạy ra hóng chuyện. Từ Khả đứng một bên lạnh lùng nhìn bà ta, cô thật sự muốn biết tại sao trên đời lại có người mặt dày vô liêm sỉ đến mức này.
Chỉ trong thoáng chốc, rất nhiều người đã vây quanh cửa tiệm cô để hóng chuyện.
Sau đó, trong đám người có một cô gái trẻ đi ra, cô ấy ngồi xổm trên mặt đất khóc lóc lớn hơn: “Mẹ chồng ơi, mẹ không sao chứ? Cô ta còn đánh mẹ nữa sao, còn đẩy mẹ ngã trên mặt đất sao? Thân thể của mẹ vốn không khỏe, cô sao có thể nhẫn tâm như thế chứ?”
Cô gái này chính là người hôm qua đến tiệm cô, cầm bánh mì ăn mà không chịu trả tiền, rồi bị Thẩm Trí dọa sợ bỏ chạy. Cô ấy gọi bà ta là mẹ chồng, chẳng lẽ đây là cô gái mà Từ Vọng Long muốn cưới vào nhà sao? Chẳng trách…
Chỉ là, cái thằng em trai trên danh nghĩa của cô, Từ Vọng Long, lại không xuất hiện. Muốn ngửa tay xin tiền người khác cũng phải nhờ đến mẹ già và cô vợ nhỏ của mình đây sao? Được nuông chiều đến mức này thì đúng là không coi trời đất ra gì rồi.
Từ Khả nhìn một lớn một nhỏ nằm lăn lộn trên mặt đất, vậy mà lúc này cô lại muốn bật cười.
“Tiểu Khả, sao vậy? Đây thật sự là mẹ con sao? Sao lại thành ra thế này, ai đánh bà ta đâu?” Sau khi báo cảnh sát xong, dì Lưu đi tới cau mày hỏi cô.
Từ Khả cười bất đắc dĩ, vừa lắc đầu vừa gật đầu.
“Cảnh sát sẽ tới ngay thôi, chúng ta mặc kệ họ đi, để người khác khỏi nói chúng ta ăn hiếp họ,” dì Lưu ghét bỏ nói.
Từ Khả cũng không có phản ứng gì, cô chỉ cúi thấp mắt nhìn mẹ ruột mình đang lăn lộn trên mặt đất mà khóc lớn, những lời nói trong miệng càng lúc càng khó nghe.
“Nghiệp chướng, nó còn đánh tôi kìa, sao số tôi khổ thế này?”
“Huhu, mạng tôi khổ quá!”
Mấy người hóng chuyện bên đường cũng chỉ trỏ bàn tán.
“Tại sao lại như vậy chứ?”
“Là người mẹ ở dưới quê đến đây tìm con gái, con gái đuổi mẹ mình ra khỏi cửa, là chủ tiệm đồ ngọt này nè.”
“Trời ơi sao có thể nhẫn tâm thế này? Toàn là nói nuôi con lớn thì con nuôi lại, mà bây giờ thế này thì tội quá đi.”
Lúc này trời đã tối đen, hẳn là giờ cao điểm tan làm nên người qua đường rất đông, người xem náo nhiệt cũng càng nhiều khiến đường lớn bị vây kín.
“Tiểu Khả, sao thế này?” Chị chủ tiệm lẩu cùng chú chủ tiệm ăn vặt bên cạnh chạy đến tò mò hỏi cô.
Từ Khả nhíu mày lắc đầu. Cô cũng không thể mở miệng giải thích cho bản thân, nên ngay lúc này chỉ có thể mặc kệ người khác tùy tiện mắng chửi, tùy tiện hắt nước bẩn lên người mà thôi. Cô cắn môi, mắt vẫn nhìn chằm chằm hai người kia khóc lóc lăn lộn trên mặt đất.
Vì sao cha mẹ cô lại như thế? Vì sao trên thế gian này lại có người làm cha mẹ như thế chứ? Tại sao cô không thể nói chuyện được? Còn không phải là bởi vì họ muốn bán cô cho một người lớn tuổi trong trấn với giá cao nên đã nhẫn tâm cướp cô lại từ tay cha mẹ nuôi, bịt mắt cô lại rồi nhốt cô vào một cái chuồng bò hôi hám, tối tăm, nhốt mấy ngày mấy đêm liền. Mấy ngày mấy đêm đó là những thời khắc dài lê thê nhất trong cuộc đời cô. Mọi nơi đều tăm tối, một quãng thời gian dài như thế mà họ cũng chỉ cho cô uống chút nước mà thôi. Cô bị dọa cho sợ hãi, run rẩy rồi nói không nên lời. Bởi thế mà người mua cô ở trên trấn đã trả cô lại, cho nên họ mới ném cô về lại nhà cha mẹ nuôi.
“A, giải tán đi, giải tán đi! Các người vây quanh làm kẹt xe kìa, xe không qua được, tắc đường quá!” Chị chủ tiệm lẩu đương nhiên là không tin vào lời nói của người phụ nữ đang lăn lộn trên đất kia, thấy đường ngày càng nhiều người vây quanh nên chị chạy qua giải tán đám đông.
“Nếu như mấy người không đi thì mấy người như bà ta sẽ đổ cho mấy người đẩy ngã bà ta đó!”
“Đúng vậy, có gì đáng xem đâu, vừa nhìn là biết ngay loại người vu oan giá họa cho người khác mà!” Chú bán đồ ăn vặt cũng đi qua phụ họa theo.
Vừa nói xong, mấy người đang vây xem cũng lùi về sau rất xa, sợ bị liên lụy. Từ Khả ngồi xổm xuống bên cạnh nơi hai người lăn lộn, đôi mắt đỏ ửng lạnh giá nhìn hai người ấy, cũng không làm thêm động tác gì khác. Hai người phụ nữ vốn đang lăn lộn, gặp phải ánh mắt ngấn nước của cô nhìn chằm chằm nên bất giác cũng không biết phải làm động tác gì tiếp theo, ngay cả khóc lóc cũng dừng lại.
“Cảnh sát đây, vừa rồi ở đây ai báo cảnh sát?” Lúc này hai vị cảnh sát đẩy đoàn người ra, rồi đi tới hỏi.
“Là chúng tôi báo cảnh sát đây!” Dì Lưu lập tức nói rồi chỉ vào hai người đang nằm trên mặt đất: “Là bọn họ vào trong tiệm quậy phá, còn đánh người nữa.”