Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 18: Đối chất tại sở cảnh sát
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Khả đứng dậy, giơ tay nhìn về phía các cảnh sát.
Gò má trái của cô càng sưng đỏ hơn, khiến cả khuôn mặt trông hơi biến dạng.
“Chúng tôi không hề đánh người, thưa cảnh sát, phải xử lý cái đứa con bất hiếu không quan tâm đến cha mẹ này đi, huhuhu!” Người phụ nữ đang nằm dưới đất vừa khóc lóc vừa lồm cồm đứng dậy.
“Đồng chí cảnh sát, họ chưa đánh ai đâu ạ! Ngài xem mặt cô bé này sưng húp thế kia kìa, chính hai người này là kẻ đã ra tay đó!” Chị chủ tiệm lẩu lúc này mới để ý đến gương mặt sưng đỏ của Từ Khả, chị ấy xót xa lên tiếng.
[Tôi đã báo cảnh sát, trong tiệm cũng có camera giám sát.]
Từ Khả cúi đầu, gõ một dòng chữ rồi đưa cho cảnh sát xem.
“Con bé không nói được.” Dì Lưu nói: “Cũng vì không nói được nên hai người này mới cố tình đến gây sự. Chúng tôi chẳng ai đánh họ cả, mà ngược lại, chính họ đã ra tay đánh người trước, bây giờ còn nằm đây ăn vạ.”
“Mọi người hãy theo chúng tôi về sở cảnh sát một chuyến.” Cảnh sát nhìn Từ Khả, thấy trên mặt cô thực sự có dấu vết bị đánh, liền quay sang nhìn hai người đang ngồi dưới đất mà nói.
“Các người có ý gì vậy? Các người là cảnh sát mà không bênh vực chúng tôi, ngược lại còn muốn bắt giam chúng tôi sao?” Nghe cảnh sát muốn đưa tất cả về sở, người phụ nữ vốn đang nằm dưới đất liền bật dậy, gào lớn.
“Có người báo cảnh sát rằng các người đến đây gây rối, chúng tôi chỉ đang thi hành nhiệm vụ, mời các người hợp tác.” Cảnh sát nghiêm nghị nói.
Ai ngờ, vừa dứt lời, người phụ nữ kia lại tiếp tục lăn lộn ăn vạ: “Mọi người mau đến xem đi! Cảnh sát mà còn đánh người nè, vô duyên vô cớ muốn bắt giam chúng tôi, huhuhu, trên đời này còn có công lý không?”
Cô gái trẻ tuổi bên cạnh cũng khóc lóc ầm ĩ, còn cầm điện thoại di động lên định quay video: “Huhuhu, cảnh sát không bênh vực chúng tôi mà còn muốn bắt người lung tung, tôi sẽ đưa chuyện này lên mạng nhờ mọi người làm chứng cho chúng tôi!”
Từ Khả lại nhìn hai người họ, rốt cuộc thì cũng chỉ là loại người như vậy thôi.
Những kẻ trơ trẽn như thế thì làm sao có thể sợ cảnh sát chứ?
“Có bao nhiêu người chứng kiến ở đây, ai đánh mấy người hả? Mấy người cũng gan thật đấy, còn dám vu khống cảnh sát!” Chị chủ tiệm lẩu không chịu nổi cảnh này nên mới lớn tiếng mắng.
“Đúng đấy, cảnh sát còn chưa động tay mà mấy người dám nói bị đánh, xem ra đúng là mấy người đã đánh Từ Khả.”
“Tôi cũng thấy họ đúng là muốn đánh Từ Khả để vòi tiền đây mà, chỉ biết ức hiếp một cô gái không nói được.”
Mấy người đứng tò mò xem chuyện, khi câu chuyện xoay chuyển như vậy thì đều đổi hướng suy nghĩ.
“Trước tiên, tất cả về sở. Người báo án cũng phải đi theo chúng tôi để làm biên bản tường trình.” Cảnh sát ra hiệu cho đồng nghiệp bên cạnh, ý bảo đưa tất cả những người ở đây đi: “Nếu các người không chịu phối hợp, chúng tôi sẽ buộc tội các người về hành vi cản trở người thi hành công vụ và vu khống cảnh sát để bắt giữ.”
Hai người phụ nữ đang khóc lóc ầm ĩ nghe thấy hai chữ “bắt giam” liền im bặt, cũng không dám phản kháng thêm nữa.
[Dì ơi, con đi sở cảnh sát trước một chuyến, dì giúp con dọn dẹp tiệm một chút rồi đóng cửa về sớm đi.]
Từ Khả nhìn dì Lưu rồi gõ chữ.
Trời cũng không còn sớm, cô cũng không muốn có thêm phiền toái gì nữa.
“Để dì đi cùng con, dì có thể làm chứng cho con.” Dì Lưu lo lắng nói.
Từ Khả lắc đầu.
Một mình cô đi đến sở cảnh sát là được, hơn nữa cũng có camera làm bằng chứng, cảnh sát muốn điều tra lúc nào cũng được.
“Được rồi, dì sẽ dọn dẹp tiệm.” Dì Lưu gật đầu.
“Giải tán, giải tán đi!” Chị chủ tiệm lẩu lớn tiếng nói.
Từ Khả hít sâu một hơi, cô chỉ cảm thấy gò má mình rất đau, ngay cả đầu bây giờ vẫn còn ong ong.
Trong sở cảnh sát, hai người phụ nữ lại bắt đầu khóc lóc ầm ĩ.
Bây giờ Từ Khả mới biết cô gái trẻ đó tên là Vương Phán. Từ lời mẹ ruột cô, cô nghe được đây là vị hôn thê của Từ Vọng Long.
Rõ ràng tuổi không lớn lắm, mới hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, nhưng vẻ mặt lại giống hệt kẻ lừa đảo.
“Tôi là mẹ đẻ của nó, Vọng Long là em ruột của nó, lẽ ra số tiền nó kiếm được phải để cho chúng tôi dưỡng lão, phải mua nhà cho em trai nó!” Mẹ đẻ của Từ Khả là Triệu Hương Liên nhìn cảnh sát mà nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.
“Nhưng theo tình huống báo án này cho thấy rằng khi Từ Khả còn rất nhỏ, vợ chồng mấy người đã bán cô ấy đi rồi.” Trước đó Từ Khả đã từng đi báo án, và nữ cảnh sát tốt bụng này cũng có mặt ở đó.
Từ Khả cảm thấy yên tâm, trước đây cảnh sát đã từng nói với cô rằng nếu có người đến gây rối thì nhất định phải gọi cảnh sát.
Triệu Hương Liên bị hỏi như vậy thì bỗng chốc không nói nên lời…
“Buôn bán người là hành vi phạm pháp, cho dù là con ruột thì cũng phạm pháp.” Thấy người phụ nữ không còn gào thét nữa thì cảnh sát Lý nói tiếp, ngay cả biểu cảm và giọng nói đều vô cùng nghiêm khắc.
Từ Khả ngồi ở một bên, vẻ mặt hơi đờ đẫn, ánh mắt vô hồn nhìn vào một điểm nào đó.
“Chườm một chút đi.” Một vị cảnh sát khác đưa cho cô một túi đá để chườm.
[Cảm ơn.]
Cô nhanh chóng gõ chữ cảm ơn rồi buông điện thoại xuống, nhận lấy túi đá chườm lên mặt mình.
Đá lạnh áp lên mặt, cảm giác nóng bừng ở má trái cũng dịu đi phần nào.
“Các người có chứng cứ gì để chứng minh mẹ tôi buôn bán người? Bán cho ai thì kêu người đó ra đây đối chất!” Triệu Hương Liên đuối lý không dám cãi cự thêm gì, nhưng Vương Phán ở bên cạnh bà thì không nhịn được mà cãi cố.
“Hơn nữa, nó là con gái của ba mẹ, bây giờ ba nó sinh bệnh rồi thì nó không cần phải bỏ tiền ra giúp đỡ hay sao?”
“Nhưng căn cứ theo những điều chúng tôi điều tra được thì Từ Khả đã không còn là con của bà Triệu đây. Ba mẹ của cô ấy đã qua đời nhiều năm trước, hộ khẩu cũng không có trong nhà mấy người.” Cảnh sát Lý nghiêm túc nói.
Cô cũng đã nói rất rõ ràng rồi, nếu mà tiếp tục nói về chuyện này thì không chỉ đơn giản là một cái tát đâu.
Vương Phán không nói nên lời nữa.
Cô ta không được học nhiều, mà Triệu Hương Liên cũng là một người phụ nữ nông thôn không có văn hóa, thậm chí không biết chữ nghĩa gì. Khi đối diện với cảnh sát, đến cả kêu gào la thét cũng không dám nữa. Giờ phút này, bà ta ngồi ở sở cảnh sát, không còn vẻ hung hăng như ban nãy mà khúm núm, hai tay run rẩy đan chặt vào nhau.
Có lẽ vì chuyện bán con bị vạch trần nên Triệu Hương Liên tỏ vẻ đuối lý. Ban đầu bà ta còn một mực phủ nhận không đánh người, nhưng sau khi bị cảnh sát nghiêm khắc quát hai câu thì bà ta liền nhận tội.
Từ Khả không muốn nhắc tới chuyện mình bị bán đi. Ba mẹ nuôi đã qua đời nhiều năm như vậy rồi, nên nếu có khởi tố thì cũng không có đương sự. Hơn nữa, nếu kiện thì ba mẹ nuôi cũng chính là người đã mua cô về!
Bên mua cũng bị coi là có tội, nhưng ba mẹ nuôi đã nuôi lớn cô, chưa từng ngược đãi cô lần nào.
Cô thậm chí còn không thể hiểu nổi chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi mà ba mẹ đẻ lại chạy đến đây tìm cô, không biết xấu hổ yêu cầu cô phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng họ, đòi tiền cô hết lần này đến lần khác.
Còn dắt theo cả đồng bọn nữa chứ!
“Mấy người dựa vào đâu mà giam giữ chúng tôi? Tôi dạy dỗ con gái ruột của mình thì mấy người bắt tôi làm cái gì? Sao không bắt cái con nhỏ mất dạy này đi?”
Nghe đến việc cảnh sát muốn tạm giam hành chính mấy ngày, Triệu Hương Liên lại tiếp tục ầm ĩ náo loạn.
“Mày là tiện nhân, là súc sinh! Mày còn dám báo cảnh sát bắt tao, tao là mẹ mày đó con súc sinh này!”
Ánh mắt bi ai của Từ Khả nhìn bà ta một cái. Trong khoảnh khắc, cô thật sự cảm thấy cuộc đời của người phụ nữ này rất đáng thương, vì con trai mà liều mình không hề tiếc nuối, cuối cùng cũng là vì con trai mà ngay cả tuổi già cũng chưa từng được an nhàn.
Nhưng cũng thật xứng đáng.
Cảnh sát vỗ bàn thật mạnh rồi quát lớn hai tiếng, lúc này Triệu Hương Liên và Vương Phán mới chịu bình tĩnh ngồi yên.
[Tôi có thể về trước không?]
Ký tên xong, Từ Khả nhìn cảnh sát Lý mà hỏi.
Triệu Hương Liên và Vương Phán bị tạm giam năm ngày, phạt năm trăm đồng. Hy vọng mức phạt này sẽ có tác dụng răn đe họ.
Cô cũng không muốn làm lớn chuyện, huống hồ trong tình huống hiện tại, cô có muốn làm lớn cũng không làm nổi.
Ngay cả quan tốt cũng không thể quản hết việc nhà, vả lại cô cũng chỉ bị thương rất nhẹ.
“Đợi một chút, còn phải làm thủ tục nữa.” Cảnh sát Lý nói rồi lại nhìn cô: “Vụ này của cô thật sự rất phức tạp.”
Từ Khả lắc đầu, bản thân cô thật sự cảm thấy không có gì.
“Nhưng mà tôi thấy mấy người này cũng rất sợ bị giam, lần này cũng có tác dụng răn đe họ rồi.” Cảnh sát Lý nói thêm.
Từ Khả gật đầu, cô cầm lấy xấp giấy mà cảnh sát đưa qua rồi ký tên vào đó.
“Ôi, chẳng phải là Từ Khả sao? Sao cô lại ở đây thế?”
Vừa ký tên xong thì đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
Từ Khả có chút ngạc nhiên, giọng nói này hình như cô đã từng nghe rồi.
Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lâm Giai Ngọc đang đứng đối diện cô, anh mặc một bộ đồng phục màu đen, dáng vóc vững chãi, đẹp trai rạng ngời.
“Mặt cô sao sưng thành thế này rồi, gặp phải chuyện gì hả?” Lâm Giai Ngọc vô cùng kinh ngạc vì vừa nhìn một cái đã thấy ngay gương mặt sưng húp của cô.
Vừa rồi anh còn tưởng mình nhìn lầm nữa chứ.
Từ Khả không thể ngờ rằng đến đây mà còn có thể gặp Lâm Giai Ngọc, càng làm cô ngạc nhiên hơn khi anh lại là cảnh sát, không phải cảnh sát nhân dân mà là cảnh sát đặc nhiệm.
Chỉ không biết tại sao anh lại ở đây.
“Hai người quen nhau hả?” Cảnh sát Lý cũng hơi ngạc nhiên vì không ngờ rằng Từ Khả lại quen biết Lâm Giai Ngọc.
“Biết chứ, mà sao lại ra nông nỗi này rồi?” Lâm Giai Ngọc nhìn cảnh sát Lý rồi hỏi thăm.
Cảnh sát Lý mới giải thích: “Có người chạy đến tiệm cô ấy quậy phá, còn đánh cô ấy nữa.”
“Ôi đệt, tôi đã nói cô gặp phải phiền phức mà anh Thẩm Trí còn không tin tôi!” Lâm Giai Ngọc nghe vậy mới tức giận kêu lên một tiếng.
Từ Khả: “…”
Cô cầm lấy giấy tờ mà mình đã ký tên xong xuôi, đưa cho cảnh sát Lý rồi mỉm cười với cô ấy.
“Được rồi, cô có thể về trước. Nếu có vấn đề gì tôi sẽ liên lạc với cô, lúc đó vẫn cần cô phối hợp.”
Từ Khả gật đầu rồi nhìn thoáng qua Lâm Giai Ngọc như một lời chào hỏi, sau đó cầm điện thoại lên rồi đi ra ngoài.
Lâm Giai Ngọc lập tức đuổi theo rồi lên tiếng hỏi: “Này, cô có sao không? Có cần tôi giúp gì không?”
Mặc dù anh không phải người ở sở cảnh sát này nhưng hôm nay có chút việc cần qua đây giải quyết, nếu muốn giúp đỡ thì anh vẫn có thể làm được.
Từ Khả lắc đầu, cô cầm điện thoại gõ chữ.
[Cảm ơn anh, tôi đã báo án rồi nên phiền phức cũng đã giải quyết xong.]
“Tôi thấy không phải đã giải quyết xong rồi đâu.” Lâm Giai Ngọc nói.
Từ Khả vẫn nhìn anh cười. Bọn họ thật ra cũng không thể tính là bạn bè, vậy mà anh ấy nguyện ý giúp cô, lòng cô rất biết ơn.
“Vừa khéo tôi cũng đi, tiện đường tôi đưa cô về.” Thấy dáng vẻ của cô, Lâm Giai Ngọc thu lại vẻ thương hại của mình. Giờ hình như anh cũng hiểu được tại sao Thẩm Trí lại rất để ý đến người con gái này.
Từ Khả vội xua tay, cô không muốn làm phiền người khác.
Tuy rằng bây giờ không còn sớm nữa, cô cũng ở sở cảnh sát mất hai tiếng đồng hồ, nhưng thật ra nơi này cách tiệm của cô cũng không quá xa.
“Vậy cô chú ý an toàn, đi chậm chút.” Thấy cô từ chối nên Lâm Giai Ngọc cũng không cố chấp muốn đưa cô về nữa.
Từ Khả mỉm cười với anh ta rồi rời đi.
[Anh Thẩm Trí, đoán xem vừa rồi ở sở cảnh sát em đã gặp ai nè!]
Thẩm Trí: ?
[Là Từ Khả, hình như cô ấy gặp phải phiền phức gì đó, gò má của cô ấy bị đánh sưng hết cả lên.]
Từ Khả vừa đi, Lâm Giai Ngọc liền vội vàng lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Thẩm Trí.