Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 21
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Khả cảm thấy hơi bối rối trước sự quan tâm bất ngờ của anh, cô cứ nhìn anh mãi mà không biết phải phản ứng thế nào trong khoảnh khắc đó. Cô luôn nghĩ mối quan hệ giữa hai người chưa đến mức thân thiết như vậy, dù là bạn nhưng cũng không quá gần gũi. Cảm giác này thật khó tả.
"Sao vậy?" Thẩm Trí thấy cô cứ nhìn mình mà không cầm lấy lọ thuốc liền hỏi. Từ Khả đưa tay nhận lọ thuốc anh đưa, nhìn anh rồi nhanh chóng viết ra giấy: [Cảm ơn anh, cái này bao nhiêu tiền để em gửi lại cho anh.]
"Anh không biết nữa," Thẩm Trí bình tĩnh đáp.
Nghe vậy, Từ Khả ngước nhìn anh.
"Thuốc có sẵn ở nhà, mua cũng lâu rồi," anh nói thêm.
Từ Khả: "..."
Cô nhìn lọ thuốc trên tay mình, đó là một chai xịt giảm sưng tan bầm, không có vỏ hộp nhưng nhìn qua là biết không phải loại thuốc đã mua lâu. "Cái này cũng không đắt đâu, cuối tuần anh sẽ đưa Duy Duy đến đây ăn bánh kem," Thẩm Trí nói tiếp, sợ cô vẫn nhất quyết đòi trả tiền. Anh cũng không hề nói dối, loại thuốc này thật sự không đắt, cùng lắm cũng chỉ vài chục đồng mà thôi.
[Thật ạ?]
Nghe anh nói sẽ đưa bé cưng đến, Từ Khả rất vui. Cô rất thích cô bé đó, với đôi mắt to tinh xảo và tính cách lễ phép.
"Xem ra bé cưng nhà anh còn được chào đón hơn," Thẩm Trí nói một cách chua chát khi thấy vẻ mặt cô suýt nữa thì nhảy cẩng lên vì vui.
[Con bé thật sự rất đáng yêu mà!]
Từ Khả không nhận ra lời nói ghen tuông của anh, cô chỉ biết rằng bé cưng ấy thật sự vô cùng đáng yêu. Rõ ràng mới chỉ gặp một lần, vậy mà lần trước khi thấy cô ở công ty anh, cô bé còn gọi cô là chị, dù cô cũng không ngại được gọi là dì.
"Ừm," người đàn ông cười đáp. Khi anh cười, vẻ đẹp ấy thật sự quyến rũ. Đôi mắt đào hoa cong thành vầng trăng khuyết đẹp mắt, đôi mắt sáng lấp lánh như hồ nước, vừa bí ẩn vừa cuốn hút. Vẻ ngoài thờ ơ lạnh nhạt nhưng ẩn chứa sự dịu dàng, nhiệt tình. Khiến người khác không khỏi thốt lên rằng tại sao trên đời lại có một người đàn ông hoàn hảo đến vậy. Dù sinh ra ở vạch đích, anh vẫn nhìn thấu mọi sự đời nhưng vẫn giữ được sự trong sạch, không bị vấy bẩn bởi thế tục.
Từ Khả nhìn anh đến ngẩn ngơ, cho đến khi ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ xuống mặt bàn tạo ra âm thanh, cô mới hoàn hồn. Sau khi định thần, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng. Làm gì có ai nhìn người khác đến ngớ ngẩn như cô chứ, không biết bản thân có phải bị bỏ bùa mê thuốc lú hay sao. Thẩm Trí nhìn cô cười càng tươi, đến cả khóe mắt và chân mày cũng như đang cười.
[Anh còn chưa đi nữa sao?]
Anh cứ cười như vậy cô thật sự không chịu nổi, vậy mà còn đứng gần cô nữa. Ngay lúc này đây, một tay anh tựa vào quầy thu ngân, nửa người hơi nghiêng, khiến gương mặt anh chỉ cách cô chừng hai gang tay, không gian tràn ngập mùi hương tươi mát từ cơ thể anh.
Thẩm Trí: "..."
Anh rũ mắt xuống, nhìn thấy trên bàn còn vài chiếc bánh mì, chắc là hàng tồn. "Em có thể cho anh cái này không?" Anh hỏi. Từ Khả gật đầu, cô nhanh chóng lấy túi giấy gói lại rồi đưa cho anh.
Anh chịu nhận, cô thấy rất vui. Thẩm Trí đưa tay nhận lấy, lúc này đầu anh lại ghé sát hơn về phía cô. Nhìn thấy mặt anh càng lúc càng gần, Từ Khả mở to mắt, tim đập thình thịch rất nhanh.
Anh dừng lại bên cổ cô một lát, hít hà hai lần rồi mới ngẩng đầu lên. Trên người cô luôn phảng phất mùi hương ngọt ngào của bánh kem, quyến rũ đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng. Mặt Từ Khả đỏ bừng, cô chưa từng thân mật với người đàn ông nào như thế, mà lại còn là một người rất đẹp trai nữa chứ!
"Anh về đây, em nhớ bôi thuốc lên mặt nhé," người đàn ông cười nhìn cô một cái, nói xong liền xoay người rời đi.
Từ Khả: "..."
Thế này là sao đây? Chọc ghẹo xong rồi bỏ chạy ư? Cô lại nhìn lọ thuốc trên bàn, trong khoảnh khắc đó, cô có một cảm giác rất khó tả.
Cảm giác này trước đây cô chưa từng có, một loại cảm giác khiến cô vừa sợ hãi vừa bất lực. Khi Thẩm Trí về đến nhà, anh phát hiện em gái mình vẫn chưa ngủ, vừa thấy anh về cô liền cười khanh khách. "Đến đây thăm dò tình hình hả?" Anh nhìn em gái mình hỏi.
Thẩm Yểu vội vàng lắc đầu, nhưng cô phát hiện hình như tâm trạng của anh trai mình rất tốt nên mới hỏi: "Em chỉ tò mò thôi, sao rồi anh? Chị gái họ Bạch đó?"
"Rất tốt," Thẩm Trí đáp một câu rồi đặt túi đồ trên tay xuống bàn, cởi áo khoác vắt lên khuỷu tay.
"Rất tốt là sao?" Thẩm Yểu càng tò mò hơn, nhưng ánh mắt cô lại chú ý đến thứ anh vừa đặt trên bàn, đó là túi của tiệm bánh ngọt.
Anh lại đến tiệm bánh ngọt đó sao? Cô cúi đầu nhìn vào bên trong túi, có vài chiếc bánh mì lớn, mùi vị cũng rất thơm.
"Còn nói là không phải đến thăm dò," Thẩm Trí đưa tay véo khuôn mặt xinh đẹp của cô, chắc chắn là cha mẹ bảo cô đến hỏi anh: "Anh không có ý muốn tiến xa hơn với cô ta cả."
Thẩm Yểu ngẩng đầu nhìn anh, mấy giây sau cô liền gật đầu cười: "Bánh mì thơm thật đó."
"Duy Duy với A Triệt đâu? Ngủ hết rồi à?" Thẩm Trí hỏi cô.
"Meo~" Vừa dứt lời, mấy con mèo ngửi thấy mùi thơm liền nhảy lên bàn, vươn móng vuốt cào cào túi bánh mì.
"Mấy đứa không thể ăn cái này," Thẩm Yểu nói rồi mang túi bánh đi chỗ khác, lấy ra một chiếc bánh dứa từ trong túi: "Dạ, Lê Triệt dỗ Duy Duy ngủ rồi."
Thẩm Trí ôm một con mèo mướp: "Em ăn thử đi."
"Thôi, giữ lại để ngày mai làm bữa sáng. Anh mau tắm rửa nghỉ ngơi đi, tóc anh cũng hơi ẩm rồi kìa," Thẩm Yểu dọn lại bánh mì trên bàn.
"Ừ," Thẩm Trí cúi người thả chú mèo xuống đất rồi xoay người đi lên lầu. Anh vừa đi thì Thẩm Yểu đã mở điện thoại chụp lại hình chiếc túi bánh này. Cô thật sự rất tò mò, đợi có thời gian phải chạy đến tiệm này xem sao.
---
Liên tục mấy ngày nay, Từ Khả đều thấp thỏm lo sợ.
Cô sợ rằng sau khi mẹ ruột và Vương Phán bị giam giữ mấy ngày, Từ Vọng Long sẽ nổi điên chạy đến tiệm gây rối. Cùng với một cuộc điện thoại từ cha ruột cô. Thoáng cái đã đến Tết, cô thật sự rất sợ sẽ có chuyện chẳng lành. Còn có người đàn ông đêm đó đến "chọc ghẹo" nữa, sau khi cho cô một lọ thuốc thì mấy ngày rồi cũng không đến tiệm, khiến lòng cô mấy ngày nay như lửa đốt.
Có điều lọ thuốc kia thật sự dùng rất tốt, sau hai ngày dùng thì gương mặt cô đã giảm sưng đi nhiều, hiện tại nhìn cũng không còn nghiêm trọng nữa. Giữa trưa hôm nay, cô đang làm bánh kem khách đã đặt thì nhận được cuộc điện thoại từ cục cảnh sát. Khi nhận điện thoại, cô bất chợt nhận ra rằng hôm nay là ngày mẹ ruột cô hết thời hạn tạm giam. Cục cảnh sát gọi đến nói là mời cô đến trụ sở một chuyến vì có người muốn gặp cô.
Từ Khả hơi nghi ngờ, vì cô không thể nói chuyện nên chỉ có thể phát ra hai tiếng ừ hử ý bảo mình vẫn đang nghe máy. Cô nhanh chóng từ trong bếp đi ra nhờ dì Lưu nghe hộ điện thoại. [Dì nói với họ là có thể chờ con một chút được không, vì bánh kem con mới làm được một nửa nên bây giờ không ra ngoài được.] Từ Khả nhanh chóng viết xuống một câu đưa cho dì ấy xem, nhờ dì truyền đạt lại ý cô.
"Họ nói được, nhưng bảo con cố gắng xong việc thì qua đó ngay," sau khi nghe điện thoại xong, dì ấy nói với Từ Khả. Từ Khả gật đầu. "Sẽ không nguy hiểm chứ con? Sao lại có người tìm con được?" Dì Lưu lo lắng hỏi.
[Ở trong cục cảnh sát chắc là không nguy hiểm đâu ạ.] Từ Khả cũng không biết tại sao lại có người muốn tìm cô nữa, là mẹ ruột hay Từ Vọng Long? Cũng có thể là cha ruột đến đón họ rồi cũng muốn gặp cô. Cô cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng chạy vào bếp làm bánh kem tiếp.
Có lẽ vì Trần Tứ đăng video lên nên mấy ngày nay có nhiều người đến tiệm cô, họ đều nói là nhờ đoạn video Trần Tứ đăng mà tìm đến. Cô cũng đã gửi tin nhắn cảm ơn Trần Tứ, còn hỏi khi nào chị ấy tiện đường qua bên này thì nói với cô một tiếng, cô sẽ giữ lại một cái bánh kem thật ngon cho chị ấy. Làm xong bánh kem mà khách đặt, Từ Khả dặn dì Lưu một tiếng rồi lái xe điện đến cục cảnh sát với tâm trạng lo lắng.
Trong lòng cô cũng không yên, sợ là cha ruột và Từ Vọng Long chạy đến tìm cô. Cô thật sự không muốn gặp người cha ruột như súc vật và thằng em trai chưa từng gặp mặt kia. Có lẽ là gần đến Tết nên cô luôn cảm giác được trên đường ít người qua lại hơn, trên cây xanh đều treo thêm đèn lồng đỏ, mang không khí năm mới đến gần.
Thời tiết vẫn còn lạnh, năm nay mùa đông mưa nhiều hơn thường, hễ một chút là đổ mưa, cơn mưa khiến cho bầu trời âm u, cũng chưa thấy mặt trời quá hai lần. Hàng năm vào dịp đón năm mới, Từ Khả luôn cảm thấy cô độc. Đặc biệt là khi cô nhìn thấy cả nhà người khác quây quần bên nhau vui vẻ, lúc ăn bữa cơm tất niên cũng vô cùng náo nhiệt. Cảnh tượng như thế này đến cả nằm mơ cô cũng chưa từng được thấy.
Đến cục cảnh sát, người đón tiếp cô là cảnh sát Lý quen thuộc lần trước. Từ Khả mím môi cười với cô ấy để che giấu sự hoảng hốt của mình. "Không sao đâu," hình như cảnh sát Lý thấy được vẻ lo sợ của cô nên vội trấn an.
Từ Khả gật đầu theo cô ấy vào trong, cảnh sát Lý dắt cô vào một căn phòng để nói chuyện. Bước vào trong, Từ Khả thấy một người phụ nữ trung niên co ro ngồi trên ghế. Nghe tiếng mở cửa, người phụ nữ ấy nhìn sang.
Từ Khả ngẩn người, ngay cả bước chân cũng dừng lại. Người phụ nữ trung niên này không ai khác ngoài người đã từng xuất hiện ở cửa tiệm của cô, là người phụ nữ không biết chữ, trông giống như bị bạo lực gia đình. Từ Khả mơ hồ nhận ra đây chính là chị cả lớn hơn cô mười mấy tuổi. Chị ấy thấy cô liền đứng dậy, đôi mắt có chút hoảng sợ cùng với dè dặt, cẩn trọng. Ánh mắt này không phải là đang sợ Từ Khả, mà là nỗi sợ hãi tích lũy quanh năm suốt tháng, nên dù gặp ai thì đôi mắt ấy vẫn lộ ra vẻ sợ sệt như vậy.
Chị cả vẫn mặc chiếc áo bông hôm đó. Mà chị cả trong trí nhớ của cô bây giờ cũng chỉ khoảng bốn mươi tuổi mà thôi, tại sao bây giờ lại giống một bà lão sáu mươi thế này? "Hai người có gì thì mau chóng nói đi," cảnh sát Lý nhắc nhở. Từ Khả lấy giấy bút ra viết.
[Sao lại là chị ấy? Chị ấy đến đón họ sao?]
[Những người khác đâu rồi? Triệu Hương Liên, chồng và con trai của bà ấy đâu?]
Cảnh sát Lý nhìn mấy dòng Từ Khả viết ra rồi nhíu mày đáp: "Chúng tôi đã liên hệ Từ Vọng Long và Từ Quốc Huy, cơ bản là bọn họ không đồng ý đến đón. Vừa nghe đến chuyện phải nộp tiền phạt thì họ càng không muốn đến nữa, còn bảo chúng tôi cứ tiếp tục bắt giữ đi chứ họ không nộp tiền đâu."
Nghe được lời nói của cảnh sát Lý, Từ Khả cau mày càng chặt, cô quay đầu sang nhìn chị cả. "Sau đó Triệu Hương Liên bảo chúng tôi liên hệ với con gái lớn Từ Vọng Đệ của bà ta. Khi cô ấy đến đã nói muốn gặp cô một lần." Nhắc tới tên Từ Vọng Đệ này, mặt cảnh sát Lý lộ rõ vẻ chán ghét. Đặt tên gì cũng vậy, sau khi xảy ra chuyện thì chỉ có con gái mới đến giúp mẹ mình.
"Cảnh sát, tôi có thể một mình nói chuyện với em ấy không?" Giọng Từ Vọng Đệ lúc nào cũng run rẩy, lo sợ. Cảnh sát Lý gật đầu rồi đi ra ngoài. Chị cả không biết chữ, còn Từ Khả thì không thể nói chuyện, nên cô cũng không biết hai người sẽ trao đổi bằng hình thức gì. Tiền phạt cũng không nhiều, nhưng nhìn chị cả như vậy cũng không biết là lấy đâu ra tiền nữa.
"Tối hôm đó chị thấy em rất hạnh phúc, em lớn lên rất đẹp gái, cũng rất lương thiện." Từ Vọng Đệ nhìn Từ Khả rồi nở nụ cười: "Đã nhiều năm chị không gặp em rồi."