Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Thẩm Trí: Nỗi lòng khó tỏ
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến đây mà cũng gặp được Thẩm Trí.
Cô nhìn sang, phát hiện người đàn ông đó đang ngồi đối diện với một cô gái. Vì anh gọi cô nên cô gái kia cũng quay sang nhìn.
Cô gái đó rất xinh đẹp, nhan sắc dịu dàng, khí chất tao nhã, đúng chuẩn tiểu thư khuê các.
Chỉ thoáng nhìn qua đã thấy hai người họ đẹp đôi đến lạ.
Chắc hẳn Thẩm Trí đang hẹn hò hoặc đi xem mắt.
Từ Khả mỉm cười nhìn Thẩm Trí, rồi quay người bước ra ngoài.
Cô cũng không muốn làm phiền đến buổi hẹn của anh, càng không muốn anh thấy bộ dạng hiện tại của mình.
Nửa bên mặt sưng vù, trông cô vô cùng chật vật.
Cô thu ánh mắt lại, nhanh chóng bước ra ngoài.
Vừa ra đến ngoài, khi cô chuẩn bị lên xe điện thì cổ tay đã bị túm lại.
Một bàn tay với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, hơi ửng hồng.
Từ Khả ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thẩm Trí đang cúi đầu nhìn mình. Ánh mắt anh có vẻ khác lạ, đôi con ngươi sâu thẳm đầy suy tư.
Sao anh lại đuổi theo ra đến tận đây?
Từ Khả nghiêng đầu nhìn vào chỗ anh ngồi ban nãy. Vì ngồi cạnh cửa sổ, hình như cô thấy cô gái bên trong đang nhìn về phía hai người họ.
Cô cúi đầu, gõ chữ vào điện thoại.
[Sao vậy, anh đuổi theo ra đây có chuyện gì sao?]
Bị anh nhìn chằm chằm, cô có chút mất tự nhiên, không dám đối mặt hay để anh nhìn rõ khuôn mặt mình lúc này.
Mặc dù đã đeo khẩu trang nhưng vẫn thấp thoáng thấy gương mặt sưng húp của cô.
Thẩm Trí không đáp lời, chỉ đưa tay gỡ khẩu trang trên mặt cô xuống.
Từ Khả hoảng hốt, thấy tay anh đưa đến gần mặt mình, cô mới ngẩng đầu nhìn anh.
Nhìn thấy bên gò má sưng đỏ của cô, Thẩm Trí khẽ nhíu mày.
“Đau không?” Anh nhìn cô một lúc rồi cất giọng trầm thấp hỏi.
Từ Khả lắc đầu.
[Vẫn ổn, chỉ là không kịp sát trùng xử lý nên mới sưng nhiều vậy thôi, không có gì nghiêm trọng đâu.]
“Thật sao?” Thẩm Trí đương nhiên không tin, cả một bên mặt sưng vù thế kia sao có thể không đau chứ? “Đi bệnh viện kiểm tra xem sao đã.”
Sự quan tâm của anh khiến cô có chút mơ màng.
Cô lại nhìn về phía cửa sổ, rồi cúi đầu gõ chữ.
[Anh mau quay về đi, để một cô gái ngồi đợi một mình không hay đâu.]
Thẩm Trí cũng thoáng quay đầu nhìn, anh không thể bỏ mặc người bên trong nhưng đồng thời cũng không yên tâm về cô gái trước mặt này.
“Khi em về nhớ cẩn thận một chút. Nếu không thì nên đi bệnh viện kiểm tra xem sao, sưng thế này không ổn đâu.” Anh bình tĩnh nói với cô.
Từ Khả gật đầu mỉm cười, rồi kéo khẩu trang lên.
Đợi cô rời đi, Thẩm Trí mới quay lại bàn ăn trong nhà hàng.
“Ngại quá, để cô đợi lâu rồi.” Sau khi ngồi xuống, anh nhìn cô gái đối diện nói lời xin lỗi, đồng thời khôi phục vẻ mặt lãnh đạm thường ngày.
Đây là Bạch Vân Thư, con gái của bạn thân ba mẹ anh, người mà anh đã đồng ý gặp mặt.
“Là bạn của anh sao?” Bạch Vân Thư tò mò hỏi.
Thẩm Trí gật đầu, cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn.
“Không ngờ anh lại có loại bạn như vậy đấy!” Bạch Vân Thư nói tiếp, rồi khẽ cười.
Cô gái vừa rồi trông có vẻ quê mùa, hình như là shipper giao đồ ăn.
Cô luôn thắc mắc, một người đàn ông như Thẩm Trí đây sao lại quen biết người làm nghề shipper chứ?
Nghe vậy, Thẩm Trí khẽ nâng mí mắt nhìn cô ấy, hỏi lại: “Loại bạn vậy là thế nào?”
Bạch Vân Thư thấy anh liếc mắt hỏi mình như vậy thì trong lòng kinh sợ. Dù anh cười nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, chỉ vậy thôi cũng khiến lòng cô lạnh lẽo.
Cô ngập ngừng một lúc, giọng nói có chút dè dặt: “Chính là, trông hai người không giống như cùng một thế giới lắm!”
Thẩm Trí cười, nhưng không đáp lời cô ấy.
Hai ba thế giới cái quái gì chứ? Anh cũng chỉ là một người phàm tục, chẳng qua là có một vỏ bọc gia thế hoàn hảo hơn người mà thôi.
Bạch Vân Thư rất hài lòng với đối tượng xem mắt này. Cô ấy gắp từng miếng nhỏ cho vào miệng, nhai kỹ nhiều lần mới dám nuốt xuống.
“Bình thường sau khi tan ca, anh thích làm gì?” Cô ấy mở lời tìm kiếm chủ đề để nói chuyện tiếp.
Thẩm Trí thoáng nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài trời đã sập tối, đường phố cũng đã lên đèn, có nhiều người qua lại.
“Đùa với chó, mèo, và chăm sóc một đứa trẻ.” Anh chậm rãi trả lời cô ấy.
Anh là người như vậy, dù không có hứng thú nhưng ít ra vẫn trả lời cho có lệ.
“Anh còn nuôi chó mèo nữa sao?” Bạch Vân Thư mỉm cười, như thể đã tìm được chủ đề chung: “Em cũng thích mèo lắm, ở nhà em nuôi mấy chú mèo Ragdoll, anh nuôi giống gì?”
Thẩm Trí: “Em gái tôi nhặt về một con mèo hoang, là mèo ta bình thường thôi.”
“Vậy sao?” Bạch Vân Thư hơi ngượng, cô ấy cắn đũa rồi nói thêm: “Nghe nói em rể anh là đại minh tinh Lê Triệt phải không?”
“Ừ.” Thẩm Trí gật đầu.
“Em rất thích những phim điện ảnh và truyền hình anh ấy đóng, đa số em đều xem hết rồi, em cũng là fan cứng của anh ấy.” Khi nói đến đây, thái độ của Bạch Vân Thư có phần khoa trương, có lẽ cô ấy thật sự là fan của Lê Triệt.
Thẩm Trí đưa mắt nhìn cô ấy, rồi cười đáp: “Cậu ấy quả thật rất giỏi giang.”
Nhưng mà, nếu rời khỏi màn ảnh mà đừng có điên như một con chó lớn thì càng giỏi hơn.
“Thật sự rất muốn có cơ hội gặp gỡ anh ấy ngoài đời.” Lời nói này mang theo vài phần ám chỉ.
Nếu có thể cùng Thẩm Trí tiến thêm một bước nữa thì lúc nào cũng có thể gặp gỡ được Lê Triệt ngoài đời.
Theo cô được biết, Thẩm Trí rất thương em gái mình. Sau khi em gái anh kết hôn với Lê Triệt, mấy người bọn họ vẫn ở chung một nhà, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi là Thẩm Trí sẽ trông nom cháu gái mình.
Tổng hợp lại những điều đó, có thể thấy người đàn ông trước mắt đây đúng là một tuyệt phẩm. Không chỉ có sự nghiệp cá nhân giỏi giang, gia cảnh tốt mà còn là một người biết chăm lo cho gia đình.
Hình mẫu đối tượng cô tuyển chọn để kết đôi thì thậm chí anh còn vượt xa cả mong đợi.
“Ăn nữa đi, không ăn hết thì lãng phí lắm. Đồ ăn ở nhà hàng này cũng khá ngon.” Thẩm Trí lại chọn một chủ đề khác để nói, ngay cả câu “Có cơ hội sẽ gặp” anh cũng tránh né không nhắc đến.
Bạch Vân Thư hơi thất vọng, cô ấy cúi đầu gắp thức ăn trước mặt.
Bữa cơm kéo dài rất lâu, ít nhất là đối với anh, bởi trong đầu anh chỉ toàn hình ảnh nửa bên mặt sưng húp của Từ Khả mà thôi.
“Thời gian còn sớm, hai ta đi xem phim đi. Gần đây có một bộ phim rất nổi tiếng, em luôn muốn xem nhưng bận rộn vẫn chưa có thời gian.” Sau khi ăn cơm xong, ra đứng ở ven đường, Bạch Vân Thư ngỏ lời mời anh.
“Xin lỗi, tôi còn có việc.” Thẩm Trí trực tiếp từ chối cô ấy.
Nụ cười trên gương mặt Bạch Vân Thư rốt cuộc cũng không còn giữ được nữa. Ban nãy, suốt bữa ăn, cô luôn là người khơi chuyện, hỏi gì thì anh đáp nấy. Trên gương mặt anh cũng hiện lên một nụ cười mê người, nhưng thực chất càng khiến người khác cảm thấy sự lãnh đạm, xa cách lạnh lùng.
“Trời lạnh lắm, cô về nhà sớm chút.” Thẩm Trí nói thêm.
“Em rất thích anh, hy vọng em và anh có thể tiến thêm một bước.” Bạch Vân Thư nhìn anh, gom hết dũng khí nói.
Từ trước đến nay cô chưa từng hạ thấp phong thái của bản thân như thế này. Đàn ông theo đuổi cô rất nhiều, có ai mà không vây quanh lấy lòng, dỗ ngọt cô đâu.
Vậy mà người đàn ông trước mặt này lại khiến tim cô đập loạn nhịp ngay từ cái nhìn đầu tiên, máu trong người hệt như đang sôi trào ùng ục.
Anh quá bắt mắt, giống như một viên kim cương lộng lẫy lạc giữa đám đông, vừa nhìn đã muốn đoạt lấy, muốn giấu làm của riêng không để người khác có được.
Thẩm Trí nhìn cô rồi cười: “Thật xin lỗi, tôi không có ý muốn tiến thêm một bước nữa.”
“Vì sao? Em không xinh đẹp sao? Hay em có chỗ nào không tốt, không làm anh hài lòng?” Bạch Vân Thư cắn môi hỏi lại.
Cô vốn dĩ đã dịu dàng, bộ dạng cắn môi, ánh mắt đỏ ửng như vậy thật khiến người khác vừa nhìn đã hận không thể đem hết thảy những điều tốt đẹp trên thế gian dâng đến trước mặt cô.
“Cô rất xinh đẹp, mọi phương diện đều rất tốt, không cần vì tôi mà xem nhẹ bản thân đâu. Nguyên nhân là do tôi thôi.” Trong lời nói của Thẩm Trí vừa nghiêm túc vừa nhẫn nại.
“Vậy…” Anh đã nói như vậy, nhất thời khiến Bạch Vân Thư không biết phải nói gì nữa, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh.
Anh vừa đẹp vừa quyến rũ, nốt ruồi lệ dưới mắt trái thể hiện vẻ thâm tình nhưng đồng thời cũng lạnh lùng như một viên đá đẫm máu.
Thẩm Trí nâng tay nhìn đồng hồ. Đã hơn tám giờ tối, anh không biết qua đó còn kịp hay không nữa.
“Cô tự lái xe đến đúng không? Vậy tôi đi trước đây.”
“Nếu biết trước như thế, em đã không thèm tự lái xe đâu.” Bạch Vân Thư nói dỗi một câu.
Thẩm Trí cười không đáp, chỉ xoay người ngồi vào trong xe.
Sau khi khởi động xe, anh không khỏi thở dài một hơi, như thể nhẹ nhõm vì đã hoàn thành xong nhiệm vụ được giao.
Anh không nhìn Bạch Vân Thư vẫn đứng nguyên ở đó mà lái xe rời đi.
Đã hơn chín giờ, trời đổ mưa. Tuy là mưa nhỏ nhưng trong cái lạnh mùa đông, chỉ cần chút mưa thôi cũng đã thấy lạnh lẽo gấp đôi.
Trên đường cũng vô cùng yên tĩnh, người đi đường thưa thớt, có vài người đi bộ và mấy con xe vội vã băng qua sương mù.
Trong tiệm chỉ còn lại hai ba ổ bánh mì. Từ Khả muốn đóng cửa, số bánh mì còn lại cô định để dành ngày mai làm bữa sáng.
Cô cầm khăn lau dọn cửa hàng, rồi dùng nước diệt khuẩn xịt qua một lượt.
Cứ cách một hai ngày, cô sẽ sát khuẩn tủ đựng đồ ngọt một lần, sau đó để ngăn tủ mở rộng cửa cho mùi nước sát khuẩn bay đi hết.
Sau khi vệ sinh quét tước xong xuôi, âm thanh điện tử từ cửa lại đột ngột vang lên.
Từ Khả không nghĩ còn có khách đi vào, bởi vì cửa cuốn cô đã kéo xuống một nửa rồi.
Quay đầu lại, cô chỉ thấy người đàn ông vừa gặp không lâu ban nãy đang đứng đó. Chiếc áo bành tô màu xám dài tới gối của anh còn vương vài hạt hơi nước nhỏ.
Anh lắc đầu, mấy sợi tóc khẽ lay động, phủ xuống che đi vầng trán.
Cô hơi ngạc nhiên, bây giờ Thẩm Trí còn chạy đến tiệm của cô làm gì?
“Đã đóng cửa rồi sao?” Thẩm Trí đến gần hỏi.
Từ Khả gật đầu, đi đến lấy bút và sổ ghi chép.
Thẩm Trí đi theo cô đến quầy thu ngân, nhìn chằm chằm bàn tay cô đang viết.
[Bánh kem đã bán hết rồi, em tưởng hôm nay anh không tới nên cũng không để lại.]
“Em tưởng anh đi theo em đòi nợ sao?” Thấy mấy dòng chữ của cô, Thẩm Trí không nhịn được mà trêu chọc.
Nghe vậy, Từ Khả vội vàng lắc đầu xua tay.
“Được rồi, anh đùa thôi.” Thẩm Trí thấy cô căng thẳng vì sợ mình bị anh hiểu lầm, suýt chút nữa anh đã bật cười.
[Vậy anh đến đây đặt bánh kem sao?]
[Nếu đặt bánh kem thì có thể nhắn tin qua WeChat cho em, trời lạnh thế này không cần phải cất công đến tiệm một chuyến đâu.]
“Hình như em không muốn thấy anh lắm phải không?” Thẩm Trí nhìn cô rồi hỏi.
Hả?
Từ Khả cầm cuốn sổ, ngẩng đầu nhìn anh. Cô không hiểu lời anh nói cho lắm.
Muốn hay không muốn gặp gì chứ, chẳng qua là vì giờ này anh còn đến tiệm nên cô mới thấy lạ thôi mà.
Thẩm Trí nhìn khuôn mặt cô. Giờ đây cô không đeo khẩu trang, nửa bên má vẫn còn sưng đỏ, khóe miệng cũng sưng theo, trông cứ như sắp hỏng rồi.
Từ Khả biết anh đang nhìn bên mặt sưng của mình, cô hơi mất tự nhiên mà cúi thấp đầu, không muốn để anh nhìn thấy.
“Là ai đến tiệm quậy phá?” Thẩm Trí nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Thật sự đã giải quyết xong rồi sao?”
Loại chuyện vụn vặt trong gia đình này, à mà kỳ thực cũng không hẳn là chuyện gia đình nữa, Từ Khả không muốn nói cho anh biết.
[Đã giải quyết xong rồi, họ bị giam giữ và phạt tiền.]
Cô lánh nặng tìm nhẹ mà trả lời, ngay cả hai chữ “hai cô ấy” cũng được che giấu.
Thấy cô không có ý muốn nói, Thẩm Trí cũng không cố chấp hỏi thêm, vì như vậy không hay.
Cô gái trước mắt anh thật sự rất quật cường.
“Cái này để bôi lên mặt trước khi ngủ. Mặt em cứ sưng như vậy cũng không được.” Anh lấy từ trong túi áo bành tô ra một lọ thuốc mỡ, đưa cho cô.
Từ Khả thoáng nhìn lọ thuốc trong tay anh, rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Tóc mái anh rũ xuống che kín vầng trán. Thoạt nhìn, anh càng trẻ trung, giống như một cậu bé mới lớn, ngay cả khí chất cũng thân thiện hơn, khiến người khác cảm thấy rất dễ tiếp cận.
Cũng không giống như cảm giác lúc trước, dù luôn ôn hòa nhưng lại khiến người khác thấy cao không với tới.
Mà anh lại cố ý đến đây chỉ để đưa thuốc cho cô thôi sao?