Sự quan tâm ấm áp của Thẩm Trí

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Sự quan tâm ấm áp của Thẩm Trí

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xử lý xong những vết trầy xước rớm máu trên lòng bàn tay của cô, Thẩm Trí cầm bình thuốc tiêu viêm xịt vào vết thương.
“Tạm thời đừng để vết thương dính nước, tối nay trước khi ngủ nhớ xịt thêm một lần nữa,” Thẩm Trí dặn dò sau khi xịt thuốc, rồi anh nhìn xuống đùi cô.
Anh không biết vết thương ở đùi cô có nặng không, nhưng anh không tiện kiểm tra, dù gì cô cũng là một cô gái.
“Vết thương trên đùi em tự xử lý đi, cứ dùng loại thuốc này là được.”
Từ Khả nhìn lòng bàn tay đã được xịt thuốc của mình, rồi chậm rãi cầm bút viết xuống.
[Cảm ơn anh, em không sao đâu, anh yên tâm.]
Thẩm Trí nhìn cô. Đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe, rõ ràng là do vừa khóc xong.
Lúc nãy anh có nói chuyện với dì Lưu một chút, hỏi thăm tình hình của cô mới biết người đến đây quậy phá chính là mẹ ruột của cô.
Anh cũng không biết vết thương này có thật sự là do cô tự té ngã hay không.
Tại sao những người làm cha mẹ như vậy lại xứng đáng được sống trên đời nhỉ? Sống chẳng khác nào lãng phí đồ ăn và không khí!
Có khi còn chẳng xứng đáng làm người, huống hồ là làm cha mẹ người khác.
[Duy Duy đâu? Chẳng phải anh đã nói sẽ đưa Duy Duy đến đây ăn bánh sao?]
Từ Khả sợ anh cứ nhìn chằm chằm mình như vậy, nên cố gắng chuyển hướng sự chú ý của anh. Hơn nữa, cô cũng thật lòng muốn biết hôm nay anh cố ý đến đây, hay chỉ là tiện đường ghé qua vì có việc khác.
“Hôm khác đi, hôm nay anh có hẹn bạn bè ăn tối ở quán bên cạnh, họ còn chưa đến,” Thẩm Trí nói.
Hẹn bạn bè ăn tối?
Hình như gần đây cũng không có quán ăn cao cấp nào.
“Ăn lẩu ở tiệm bên cạnh, ngày đó chẳng phải anh đã nói sẽ đưa bạn bè đến ủng hộ sao?” Thẩm Trí dường như lúc nào cũng đoán được cô đang nghĩ gì trong đầu.
Cô hết sức kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, thật sự là anh đến quán lẩu của tỷ Nhạc Nhạc ăn sao?
“Chẳng phải tỷ chủ đã nhiệt tình giới thiệu quán cho anh sao, tỷ ấy còn nói muốn chiết khấu cho anh mà,” anh nói, trong giọng tràn ngập ý cười.
[Tiệm lẩu của tỷ Nhạc Nhạc thật sự ăn ngon lắm, buôn bán cũng tốt. Nếu anh muốn ăn thì qua đó nhanh đi, nếu không sẽ phải xếp hàng đợi lâu lắm.]
“Ban nãy lúc mới đến anh đã qua bên đó chào hỏi tỷ ấy rồi, tỷ ấy tên là Nhạc Nhạc sao?” Thẩm Trí nhìn vào cuốn sổ của cô rồi cười.
Trên cuốn sổ vẫn còn vài dòng chữ cô dùng để trao đổi với người khác.
Chữ viết xinh đẹp, chỉ cần liếc nhìn một cái là đã thấy thoải mái vô cùng.
[Điền Nhạc Nhạc, là một tỷ tỷ siêu tốt.]
“Em cũng tốt lắm,” anh thấp giọng nói thêm.
Tuy không biết tại sao anh lại nói như thế, nhưng khi nghe được câu này, cô vui vẻ mỉm cười với anh.
Rõ ràng đôi mắt vẫn còn phiếm hồng, nhưng bây giờ đột nhiên như có ánh sáng chiếu vào, giống hệt như có người vừa đánh cắp một ngôi sao thả vào trong ánh mắt cô.
Thẩm Trí không tự chủ được mà đưa tay ra, ngón trỏ anh cong cong xoa đuôi mắt cô.
Động tác của anh quá đột ngột, vừa ái muội vừa dịu dàng. Nhất thời Từ Khả không kịp phản ứng gì, khi ngón tay ấm nóng của anh chạm vào khóe mắt cô, theo phản xạ cô đã nhắm chặt mắt lại.
Không khí đang lạnh lẽo tự nhiên ấm áp hẳn lên, sự dịu dàng này khiến người ta sinh ra ảo giác.
“Khóe mắt em dính gì đó,” đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt cô rồi nhanh chóng thu tay lại, thấp giọng nói.
Mặt cô đã đỏ bừng, cô đưa tay lau khóe mắt mình rồi nhìn lên, chỉ thấy anh đang cười. Cô không biết anh đang cười gì, nhưng tóm lại là một nụ cười rất mê hoặc lòng người.
Giống như là đang bị anh trêu ghẹo vậy.
Âm thanh điện tử từ cánh cửa vang lên, có khách bước vào, phá vỡ bầu không khí ái muội trong tiệm.
Thẩm Trí sợ chắn đường khách đi vào nên anh lùi sang một bên.
Khách nào vào tiệm cũng nhìn anh đầu tiên.
“Mấy ngày nữa là Tết rồi, lúc đó em vẫn mở tiệm hay sao?” Chờ khách đi rồi, Thẩm Trí mới mở miệng hỏi cô.
Từ Khả gật đầu.
Chẳng qua trước Tết ba ngày thì cô sẽ không làm quá nhiều bánh kem vì thời điểm đó rất ít khách đến mua.
Lúc đó cô dự định sẽ lái xe ba bánh của mình đến những nơi náo nhiệt bán đồ nướng hoặc các loại mì, bánh mì nướng khác...
Từ khi làm xước chiếc xe sang của người đàn ông trước mắt này, cô cũng chưa chạy xe ba bánh ra ngoài bán đồ nướng thêm lần nào nữa, gần đây cũng hơi bận một chút.
Thẩm Trí nhìn cô, không biết cô đang nghĩ gì trong đầu. Điện thoại trong túi anh vang lên mấy tiếng.
“Người đâu? Bọn tớ đến quán lẩu rồi!”
Vừa nhận máy, giọng nói của bạn thân truyền tới.
“Tớ ở gần đây thôi, mấy cậu cứ gọi món đi, tớ qua ngay đây,” Thẩm Trí nhàn nhạt đáp.
Vừa dứt lời, người đang gọi cho anh đã xuất hiện ngay cửa tiệm.
Từ Khả nhìn ra ngoài mới phát hiện người đàn ông này chính là người lần trước lái xe suýt chút nữa đụng vào Thẩm Trí.
Người này đeo một cặp kính, lộ ra vẻ đẹp trai tuấn nhã.
“Cậu chạy qua đây làm gì? Tớ nhớ cậu đâu thích ăn đồ ngọt? Cậu cũng đâu phải là Lê nhị thiếu gia?” Lâm Giai Ngạn bước vào rồi tò mò nhìn quanh cửa hàng, lúc này anh ấy mới nhìn sang Thẩm Trí.
“Đi qua đó thôi, Tiêu Đồng chắc là đã đến rồi.” Anh ấy vừa bước vào thì Thẩm Trí đã nhanh tay đẩy anh ấy ra ngoài, hẳn là không muốn để anh ấy nhiều chuyện thêm gì nữa.
Từ Khả phát hiện người đàn ông đeo kính này hình như còn cao hơn Thẩm Trí một chút. Anh ấy mặc một chiếc áo măng tô màu đen dài tới bắp chân, bên trong là áo lông màu đỏ sẫm và một chiếc quần jean màu xanh nhạt, chân đi đôi giày thể thao đen trắng.
Một người ăn mặc đẹp mắt đứng cạnh một người ăn mặc đơn giản thoải mái như Thẩm Trí thì vô cùng “hại mắt”, thật sự sẽ khiến người ta đi ngang qua cũng phải ngoái lại nhìn mấy lần.
Trừ việc Thẩm Trí có vẻ ngoài đẹp mắt thì phong cách ăn mặc của anh cũng rất ổn, mỗi lần nhìn thấy anh như nhìn thấy một sự tươi mới vậy.
“Đệt, cậu kéo tớ làm cái gì đó?” Lâm Giai Ngạn bị anh kéo lảo đảo ra ngoài, anh ấy cười mờ ám hỏi: “Sợ tớ biết được chuyện bí mật nào của cậu hay sao?”
Thẩm Trí không trả lời mà đẩy thêm hai cái, khiến người đàn ông cao lớn thế mà bị đẩy ra ngoài cửa luôn.
Sau khi đẩy ra, anh quay đầu nhìn Từ Khả cười cười.
“Đệt, A Trí cậu có tật giật mình hả? Sao không để tớ nói chuyện với muội muội xinh xắn ở trong kia?” Lâm Giai Ngạn bị đẩy ra nhưng ánh mắt vẫn dòm ngó vào trong tiệm.
Từ Khả ở trong tiệm nhưng vẫn nghe được tiếng hai người nói chuyện bên ngoài. Cô càng hiểu rõ Thẩm Trí là người không tầm thường, cho nên bạn bè xung quanh anh ai cũng tài giỏi, Lâm Giai Ngạn còn là một cảnh sát nữa.
Cô cúi đầu xem vết thương trong lòng bàn tay mình, không rõ là do tác dụng của thuốc hay là do người đàn ông kia, mà sự đau đớn từ nó cũng vơi đi ít nhiều.
Nhớ tới trước đó ở cục cảnh sát, tỷ cả nắm lấy đôi tay cô. Một đôi tay khô ráp nứt nẻ ma sát với tay cô khiến nó hơi đau đớn.
Mấy năm nay chắc chắn tỷ cả cũng chẳng sống tốt hơn là bao.
Cô không phải Thần Phật, đến cả bản thân mình còn chưa lo nổi thì cớ gì lại mang thân đi cứu rỗi người khác.
“Hai người các cậu chạy đi đâu vậy? Tớ gọi không ít đồ ăn đâu nha!” Khi Thẩm Trí và Lâm Giai Ngạn đi đến tiệm lẩu, Tiêu Đồng nhìn hai người một cách kỳ quái.
“Có người chạy đến tiệm bên cạnh để nhìn một muội muội đó!” Lâm Giai Ngạn mở miệng trêu chọc.
Thẩm Trí liếc xéo anh một cái: “Đừng có bậy bạ, chuyện này đối với một cô gái không tốt.”
“Tớ bậy? Giai Ngạn nói cho tớ biết là cậu luôn rất để ý cô bé ở tiệm đồ ngọt đó mà.” Lâm Giai Ngạn nghiêm túc nói.
Tiêu Đồng càng cảm thấy kỳ lạ nên nhìn Thẩm Trí: “Gì nữa, cô bé ở tiệm bánh ngọt nào? Không phải cậu mới đi xem mắt với cô con gái của bạn thân của ba mẹ cậu hay sao?”
“Đúng vậy, đối với con gái nhà người ta thì Thẩm đại công tử đây thấy thế nào? Có cơ hội phát triển thêm một bước nữa hay không?” Lâm Giai Ngạn nhanh chóng vòng vo hỏi.
“Một cô gái rất tốt,” Thẩm Trí cười trả lời. Anh dùng tay cầm chén nhỏ để pha gia vị, giọng nói cũng hững hờ.
“Rất tốt? Nhưng nghe giọng cậu giống kiểu không mấy hứng thú nhỉ?” Tiêu Đồng nói.
Anh ấy là bạn thân của Thẩm Trí, lại là người được Thẩm Trí dùng mức lương cao ngất ngưởng mời đến quản lý công ty dược của nhà họ Thẩm, nên quan hệ của hai người trước nay đều rất tốt.
“Thiên hạ này nhiều cô gái tốt như thế, không lẽ tớ đều thấy có hứng thú hết sao?” Thẩm Trí không tán thành lời nói đó, anh rót đầy bia vào ly của mình.
Lâm Giai Ngạn không chịu được nữa nên mới chế nhạo: “Chúng ta quen biết nhiều năm thế rồi, tớ cũng chưa từng thấy cậu có hứng thú với người phụ nữ nào cả.”
“Món ăn của mấy đệ đều đem lên hết rồi, nếu có cần gì thì cứ gọi tỷ nha.” Lúc này tỷ chủ tiệm lẩu bưng hai đĩa lá lách bò đi tới nhìn Thẩm Trí hỏi thăm: “Huynh đẹp trai, tiệm lẩu của tỷ có được không?”
Thẩm Trí cười gật đầu: “Ngon lắm, tỷ Nhạc Nhạc.”
“Huynh còn biết tên tỷ sao? Tiểu Khả nói đệ nghe à?” Nghe được anh gọi mình là tỷ Nhạc Nhạc thì tỷ chủ tiệm lẩu còn vui vẻ hơn, nụ cười cũng trở nên xán lạn.
“Ừm, muội ấy mới nói.”
“Vậy mấy huynh ăn nhiều chút, lát nữa lại khuyến mãi một tô thịt.” Tỷ chủ vô cùng nhiệt tình, rồi nhìn hai người đàn ông còn lại: “Bạn của huynh cũng đẹp trai ghê đó nha, nếu mà tỷ độc thân tỷ sẽ theo đuổi mấy huynh.”
“Tỷ nói như vậy bộ không sợ chồng tỷ cầm dao phay ra chém bọn đệ hả?” Tiêu Đồng cười tiếp lời tỷ ấy.
Anh ấy thật sự rất đẹp trai, ngũ quan lộ ra vẻ hung hăng nhưng tổng thể rất hài hòa.
Bất quá trong ba người nếu phải chọn một người thì chắc Thẩm Trí là người đẹp trai nhất, có thể dùng từ “hoa mỹ” để hình dung anh.
“Huynh yên tâm đi, không có gì, tỷ thấy ai đẹp trai cũng đều nói thế nên chồng tỷ không quản nổi đâu. Bất quá ba huynh đúng là đẹp trai lắm, may là ngồi trong góc khuất vậy mà khách nào tới ăn cũng ngó qua bàn mấy huynh một cái,” Tỷ chủ cười nói.
Tiêu Đồng: “...”
Lâm Giai Ngạn: “...”
Nghe vậy, Thẩm Trí không nhịn được cười: “Tỷ Nhạc Nhạc có thể cho đệ chén cơm không?”
“Cơm trắng hả? Không ăn cơm chiên sao?”
“Ừm, buổi tối vẫn nên ăn cơm trắng, cơm chiên nhiều dầu quá,” Thẩm Trí gật đầu.
Sau đó anh lấy một cái chén không đặt lên bàn, lấy muỗng múc thịt bò, tôm và ít đồ khác ban nãy đã thả vào nồi lẩu cho vào chén, sau đó lại nhúng thêm những món khác.
“Được, chờ tỷ chút,” Tỷ chủ lên tiếng.
“Huynh nhúng nhiều thứ quá làm gì vậy?” Lâm Giai Ngạn hỏi.
Thẩm Trí không thèm để ý tới anh ấy mà tiếp tục nhúng lá lách vào trong nồi rồi gắp ra chén.
“Tỷ chủ ở đây thú vị ghê ha, hương vị lẩu cũng rất được,” Tiêu Đồng nói thêm một câu.
“Ừ, rất thú vị,” Thẩm Trí gật đầu.
Không gian tiệm lẩu rất lớn, vừa qua bữa tối một chút thôi mà các bàn trong tiệm đều đã được ngồi đầy rồi.
Nếu đến trễ chút thì thật sự có khả năng phải xếp hàng chờ rất lâu!
Nếu như lần sau công ty mà tổ chức liên hoan thì đến đây ăn cũng được.
Anh nghĩ thế!
“Đây, cơm trắng của muội đây.” Thoáng chốc, tỷ chủ đã đem một chén cơm trắng nóng hổi đi tới, còn tiện thể tặng một tô thịt lớn cho bọn họ.
Thẩm Trí cũng cầm lấy chén thịt và một ít rau cho vào mâm tỷ ấy: “Tỷ Nhạc Nhạc, tỷ có thể giúp đệ đem cơm và thịt này qua cho Từ Khả không? Cảm ơn tỷ.”
Hành động này của anh khiến cho hai người bạn vốn dĩ đã thân quen nhiều năm kinh ngạc há hốc. Miếng thịt bò vốn dĩ đã đến miệng Lâm Giai Ngạn rồi còn bị phun lại vào chén, anh ấy nhìn anh bằng một ánh mắt quái lạ.
“Được, đệ rất tốt với Tiểu Khả.” Tỷ chủ đương nhiên vui mừng, tỷ nhanh chóng cầm chén thịt lên: “Muội ấy à, có nhiều lúc ăn cơm chỉ là tùy tiện đối phó cho qua bữa, khi nào rảnh mới dám bồi bổ cho bản thân chút thịt bò linh tinh. Còn bận thì lúc nào cũng bỏ bữa thật lâu mới chạy qua bên cạnh ăn bún hay cơm chiên gì đó lấy lệ.”
“Ừm,” Thẩm Trí lên tiếng.
“Vậy mấy huynh ăn từ từ nha.” Tỷ chủ cười rồi khoan thai cầm mâm cơm đi ra khỏi tiệm lẩu.
“Vãi thật, huynh thật sự để ý cô ấy hả? Điều này thật sự khó mà xảy ra lắm!” Tỷ chủ vừa đi rồi, Lâm Giai Ngạn kinh ngạc hỏi lại.
“Cô bé đó đáng thương lắm,” Thẩm Trí bình tĩnh đáp.
“Xạo sự, lần trước tớ nghe Trần Tứ nói gần đây ở công ty mà rảnh rỗi là cậu lại chạy đi xem sách dạy ngôn ngữ ký hiệu. Cô gái đó không thể nói chuyện nhưng còn nghe được cơ mà, cậu chạy đi học ngôn ngữ ký hiệu làm cái quái gì?” Lâm Giai Ngạn không tin lời anh nói.
Hơn nữa, con người Thẩm Trí trước nay đều rất lạnh nhạt. Nếu như có lòng thương hại thì đúng là có, nhưng không thể nào tràn ngập sự đồng cảm giống như hành động hôm nay được.
“Cậu nói làm tớ tò mò về cô gái đó quá nè, sau khi ăn tớ phải chạy qua đó nhìn một cái.” Tiêu Đồng kinh ngạc không thôi, càng nghe Lâm Giai Ngạn nói anh ta càng tò mò.
“Nếu như muội ấy sốt ruột sẽ khoa tay múa chân, tớ nhìn không hiểu.” Thẩm Trí gắp đồ ăn cho vào miệng, nhai nuốt rồi nói: “Cứ coi như tớ rảnh rỗi giết thời gian đi, học thêm ít chuyện cũng không phải điều xấu.”
Lâm Giai Ngạn: “...”
Vãi thật, nhìn con gái nhà người ta sốt ruột khoa chân múa tay làm cậu ta không hiểu mà còn nói là không để ý người ta.
Lâm Giai Ngạn thật sự muốn đem cái nồi lẩu nóng hổi này úp lên đầu anh để anh gột rửa đầu óc chút xíu.
Nhưng Tiêu Đồng ngồi một bên nghe Thẩm Trí nói điều này thì trực tiếp nở nụ cười.
Thẩm Trí cũng mặc kệ hai người bạn thân mình đang cười nhạo, anh vẫn cứ tập trung ăn.
Ăn ngon thật sự, Bé Câm chắc hẳn rất thích ăn.
Từ Khả quả thật rất thích ăn lẩu, chính xác mà nói thì cô rất thích ăn cay, bởi vì cô cảm thấy ăn vào cả người ấm áp, nhất là ăn vào mùa đông.
Cho nên khi tỷ chủ đem cơm đến cho cô thì khiến cô há hốc một hồi.
Thẩm Trí nhờ tỷ ấy đem đến cho cô.
Từ Khả nhìn chén đồ ăn lớn trước mặt, có thịt bò, tôm, lá lách... những món nhúng lẩu đều có, còn có thêm cả đậu hũ, đậu Hà Lan... giống như sợ cô không chịu ăn rau vậy.
Thẩm Trí tốt thật, tốt đến mức khiến cô muốn bật khóc thật lâu.
Lần đó gặp anh, anh đã đem hạt mầm tình cảm thả vào lòng cô, đến nay hạt không những đã nảy mầm mà còn lớn lên thật nhanh.
Cô là người có nội tâm cô đơn, một khi có ai đó quan tâm đến cô thì sự cô đơn và khổ sở trong lòng cô sẽ tùy tiện phóng đại lên.
Lẩu trước nay vẫn ngon như thế, Từ Khả ăn no đến mức bụng hơi đầy.
Trong tiệm liên tục có khách đi vào, cuối cùng bán hết chẳng thừa lại gì.
Cô vừa quét dọn vệ sinh vừa nghĩ rằng chắc là Thẩm Trí ăn cùng bạn bè xong đã quay về rồi.
Cô muốn gặp anh để nói lời cảm ơn.
Nếu không, để đến Tết rồi, lúc đó anh nhất định sẽ rất bận nên có thể một khoảng thời gian sẽ không ghé tiệm cô đâu.
“Hôm nay bán xong sớm như vậy sao?” Cô đang nghĩ xuất thần thì nghe được giọng nói trầm thấp giàu cảm xúc và tiếng chuông điện tử của cánh cửa vang lên.
Từ Khả ngẩng đầu nhìn lên, thấy người đàn ông đang đứng đó chính là người mà lòng cô vừa nhớ đến.
Trên tay anh còn kẹp một điếu thuốc cháy dở, khuôn mặt ưa nhìn bị che bởi một làn khói mỏng.
Nếu cô nhớ không lầm thì đây là lần thứ hai cô thấy anh hút thuốc, cảm giác lần này với lần trước đó không giống nhau lắm.
“Sao vậy?” Thấy cô cứ thất thần nhìn mình, Thẩm Trí lì lợm hỏi lại.
Từ Khả nhanh chóng lắc đầu, cô cầm điện thoại di động lên gõ chữ cho anh xem: [Cảm ơn anh mời muội ăn lẩu nha, lần sau có thời gian muội sẽ mời anh đến tiệm lẩu xiên que ăn.]
Thẩm Trí hạ mắt nhìn màn hình di động của cô. Trên màn hình bị nứt một đường, chắc là do cô làm rớt xuống đất.
“Được,” nhìn một lát rồi anh cười trả lời cô.
[Ăn ngon lắm, thật đó!]
“Ừm, anh biết,” Thẩm Trí gật đầu.
[Mà cửa tiệm sẽ không lớn như vậy đâu, ở trong một căn nhà cũ.]
Cô còn nói thêm mặc dù biết rằng anh sẽ không ghét bỏ nơi đó.
Thẩm Trí rít một hơi thuốc rồi nói: “Nếu ngày nào muội rảnh thì có thể gửi tin nhắn trước cho anh.”
Từ Khả gật đầu.
“Đã bán xong rồi thì muội nghỉ ngơi sớm chút đi, nhớ là bôi thuốc vào lòng bàn tay và đùi một lần nữa, anh về trước đây,” anh lại nói.
[Thẩm tiên sinh.]
Từ Khả giơ màn hình điện thoại lên trước mặt anh rồi cúi đầu tiếp tục gõ chữ.
Trong khi chờ cô gõ xong câu kế tiếp, anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu cô. Chắc là để thuận tiện làm việc nên mái tóc dài của cô luôn búi gọn gàng thành một búi tròn sau đầu, lộ ra cái gáy xinh đẹp đáng yêu lắm.
[Rất vui vẻ và cũng rất may mắn được gặp anh, quen biết anh.]
Trong màn hình là một câu nói ngắn ngủn nhưng lại khiến anh sặc một ngụm khói. Làn khói trắng trong miệng bay ra ngoài đều bay thẳng vào mặt cô.
Anh ho khan vài tiếng, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc.
Từ Khả cũng bị khói hun làm cho ho khan hai tiếng.
Đợi khói thuốc tan đi rồi, Thẩm Trí mới nhìn cô, lại nở nụ cười.
Anh không trả lời mà đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô rồi mới rời đi.
Từ Khả sờ đỉnh đầu nơi vừa được anh xoa, thấy được bóng dáng cao ráo kia rời đi thì trái tim trong lồng ngực cô muốn nổ tung, giống như muốn từ trong lồng ngực vượt khỏi cổ họng nhảy ra ngoài để tuyên bố điều gì đó vậy.
Năm nào cũng vậy, nhất là mấy ngày cận Tết thì người đi đường rất thưa thớt, mãi cho đến ngày ba mươi.
Đêm giao thừa.
Mấy nay khách đến mua bánh ngọt không nhiều lắm nên Từ Khả thường đóng cửa hàng sớm.
Hôm nay mới hơn ba giờ chiều mà cô đã đóng cửa rồi.
Đồ ngọt trong tiệm không còn nhiều, sau khi bán gần hết bánh ngọt thì cô tính toán chừa lại mấy mẫu để mai làm bữa sáng cho mình.
Hàng xóm bên cạnh đã nghỉ Tết từ hôm qua để về nhà đón năm mới, cả con phố trở nên trống trải.
Dì Lưu phụ tiệm đã về quê mấy hôm, lúc dì về còn ngỏ ý muốn mời cô về quê đón năm mới chung vì sợ cô ở đây một mình buồn bã. Nhưng Từ Khả từ chối, dù gì cũng là nhà người khác không phải họ hàng của mình nên cũng có chút không tiện.
Hơn nữa, tiệm của cô vẫn mở cửa vào dịp Tết, chỉ nghỉ duy nhất ngày mùng một đầu năm mà thôi.
Vốn dĩ hai ngày trước thừa dịp đóng cửa sớm nên cô muốn mời Thẩm Trí đi ăn cơm nhưng vì anh quá bận nên không thành.
Trần Tứ cũng nói rằng Tết nhất công ty bận rộn nhiều việc, mấy nay tỷ ấy cũng tất bật tăng ca, công ty game thường là thế.
Hôm nay càng không được vì là đêm giao thừa nên có nhiều cửa tiệm đóng sớm lắm, cái tiệm lẩu xiên que cô nói đến chắc hẳn cũng đã đóng cửa rồi.
Quét dọn trong ngoài cửa tiệm sạch sẽ một lần đã hơn bốn giờ chiều, Từ Khả chuẩn bị đóng cửa ra ngoài.
Cô muốn đi siêu thị trong trung tâm thương mại mua đồ ăn về nhà, vì hiện tại chắc hẳn chỉ còn trung tâm thương mại mới bán đồ ăn mà thôi.
Hôm qua cô dọn tiệm sớm nên đã đi mua mấy tờ câu đối và chữ Phúc dán lên cửa kính của tiệm, nhìn vậy mới có không khí đón Tết chứ.
Do trung tâm thương mại khó tìm chỗ đậu xe điện nên cô không lái xe qua.
Cách không xa nơi này còn có một trung tâm thương mại cực lớn, bình thường khách qua bên đó nhiều hơn.
May là hôm nay trời không mưa, tuy trên đường không nhiều người nhưng trong trung tâm thương mại quá trời đông đúc. Họ liên tục mở mấy ca khúc chủ đề năm mới khiến người khác cảm nhận được năm mới đã chạm đến ngày càng gần.
Từ Khả đẩy xe mua hàng đi đến quầy rau củ và thịt.
Cô muốn tìm thử xem có thể mua ít cá vược hay cá gì đó để về chưng ăn hay không. Trong tiệm cô không dùng được bình gas nên mấy món ăn cô thường nấu bằng lò vi sóng hoặc nồi điện, nồi đó chưng cá vẫn được.
Sau đó mua thêm rau xanh và cánh gà là được.
Một mình cô cũng không ăn hết bao nhiêu, sợ mua nhiều sẽ lãng phí.
Đi đến quầy hải sản thì không nhiều người lắm, hơn nữa ở đây còn có cá vược cô cần tìm.
Dù sao giờ này người ta cũng đã mua xong, cũng có lẽ đã chuẩn bị ăn bữa cơm tất niên rồi. Hơn nữa, có nhiều gia đình ăn tất niên đều là ăn vào bữa trưa.
Từ Khả chọn một hộp cá vược nhỏ rồi lấy thêm cánh gà và rau xanh. Cô muốn đẩy xe đến quầy ăn vặt xem thử có thể mua món gì để tối nay vừa ăn vừa xem Xuân Vãn hay không.
“Từ Khả!”
Vừa đến quầy ăn vặt, cô đang chọn khoai tây miếng thì giọng nói quen thuộc truyền tới.
Từ Khả nhìn qua thì thấy Thẩm Trí đang ôm bé cưng đi đến nơi mình đang đứng.
Cô thật sự không nghĩ tới ở đây mà còn gặp được Thẩm Trí, còn có bé cưng nữa chứ.
Nhưng hình như bé cưng vừa khóc xong, khóe mắt gò má đều đã ửng đỏ, trên hàng mi dài còn đọng vài giọt nước mắt.
[Sao anh lại ở đây? Hôm nay là giao thừa mà!]
Cô kinh ngạc lắm, theo lẽ thường thì hôm nay ở trong nhà chắc hẳn rất náo nhiệt, một nhà quây quần bên nhau.
Thẩm Trí cúi đầu nhìn thoáng qua xe đẩy hàng của cô: “Mua pháo hoa, bận quá nên quên mất. Anh đã hứa sẽ mua pháo hoa cho Duy Duy, anh và ba mẹ con bé bận nên quên, bây giờ nhiều chỗ đã bán hết nên anh chạy xe tìm từng nơi.”
[Trong trung tâm thương mại không có bán đâu.]
Từ Khả nhìn bé cưng đang nằm trong lòng anh rồi đưa tay sờ tay mềm mại của bé.
Trên mặt em bé tròn vo vẫn còn nước mắt, nhưng khi nhìn thấy cô bé cũng cười rộ lên.
Từ Khả bực bản thân vì không mang theo bao lì xì, hôm đó lúc dì Lưu về quê cũng đã có bao lì xì của cô.
“Ừ, mua được rồi, lúc anh đi ngang qua đây nên vào xem có thứ gì muốn mua hay không.” Thẩm Trí cúi đầu dùng cằm cọ cọ đầu bé cưng: “Duy Duy, chào hỏi.”
“Chào tỷ!” Trong giọng nói bé cưng vẫn còn nghe được vừa rồi đã khóc.
Từ Khả vội cười gật đầu, cô lại rầu rĩ vì bản thân không mang theo bao lì xì, nếu không cô sẽ lấy ra cho bé cưng một cái rồi.
[Sao bé cưng khóc vậy anh?]
“Ban đầu không mua được pháo hoa nên khóc nhè.” Nói đến đây, Thẩm Trí không nhịn được mà cười: “Tỏ vẻ đáng thương cho anh xem.”
Từ Khả nghe vậy liền duỗi tay dỗ dành bé cưng.
Làm sao giờ, cô rất muốn ôm hôn bé cưng.
Lúc này, trong trung tâm thương mại vang lên tiếng loa điện tử, thông báo rằng đêm giao thừa nên trung tâm thương mại sẽ đóng cửa vào lúc sáu giờ tối, mời khách hàng nhanh chóng đi đến quầy thu ngân để thanh toán.
[Muội muốn đi thanh toán, mua xong đồ cần thiết rồi. Anh có cần mua thêm gì không?]
Nghe được tiếng loa thì cô hơi khẩn trương, sợ bản thân mình sẽ làm người khác tan ca chậm trễ.
“Không còn, đi thôi.” Thẩm Trí đi đầu hướng đến quầy thu ngân. Thật ra cái gì anh cũng chưa mua.
Vì mới đi đến quầy ăn vặt đã gặp được Từ Khả.
Kết quả đi đến quầy thu ngân anh không có gì để tính tiền nên đi ra ngoài trước đợi Từ Khả tính.
Từ Khả tính xong thấy anh vẫn còn đứng chờ nên mỉm cười với anh rồi cùng nhau đi ra ngoài.