Năm Mới Không Cô Đơn

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa rời khỏi trung tâm thương mại, tiếng nhạc mừng năm mới đã không còn văng vẳng bên tai, cô cảm thấy hai bên tai nhẹ nhõm, không gian cũng yên tĩnh hơn hẳn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến Từ Khả rụt cổ lại vì lạnh.
“Em tự về được chứ?” Thẩm Trí nghiêng đầu nhìn cô. Nửa khuôn mặt cô đã vùi sâu vào chiếc khăn quàng cổ.
Từ đây đến tiệm của cô không xa lắm, chỉ mất khoảng mười phút đi bộ.
Từ Khả gật đầu, liếc nhìn anh một cái rồi lại chuyển ánh mắt sang Thẩm Duy.
Chắc hẳn đã mua được pháo hoa, nên giờ đây cô bé trông rất vui vẻ, tay vẫn còn nắm hai quả cầu lông đính trên chiếc mũ của mình.
[Vậy em về trước nhé, chúc anh năm mới vui vẻ.]
Cô gõ chữ trên điện thoại.
Chắc xe của anh đậu gần trung tâm thương mại thôi, vì người đến đây đón năm mới không quá đông nên còn nhiều chỗ đậu xe.
Ánh mắt Thẩm Trí dừng lại trên túi đồ ăn cô đang cầm một lúc lâu, rồi anh mới ngẩng đầu nhìn cô: “Năm mới vui vẻ, em mau về đi.”
Chắc chắn cô đón năm mới một mình, nếu không đã chẳng tự mình ra ngoài mua đồ ăn vào giờ này.
“Cậu ơi, đốt pháo, pháo!” Cô bé tròn vo nằm trong lòng anh nôn nóng giục giã, muốn nhanh chóng về nhà chơi pháo hoa.
“Ừ, chúng ta về thôi.” Thẩm Trí vỗ nhẹ đầu cô bé, rồi kéo mặt cô bé vào lòng ngực mình, sợ gió lạnh thổi vào.
Từ Khả vẫy vẫy tay trước mặt anh rồi quay người đi về phía tiệm của mình.
Hôm nay gặp được Thẩm Trí khiến tâm trạng cô phấn chấn hẳn lên. Dù chỉ nói chuyện vài câu, nhưng cuối cùng cô cũng được nghe ai đó chúc “năm mới vui vẻ”.
Trở về tiệm, Từ Khả bắt tay vào nấu bữa cơm tất niên cho riêng mình.
Nói chung, nghi thức vẫn phải có. Cô để dành cho mình một chiếc bánh kem bơ xoài bốn tấc, màu vàng cam của xoài phủ đầy mặt bánh trông thật ấm áp.
Hai món mặn, một chiếc bánh kem. Hiếm khi nào cô tự tay làm ba món để ăn một mình như vậy.
Từ Khả vừa ăn vừa ngồi xem Xuân Vãn một cách gượng gạo.
Thật ra cô mở Xuân Vãn chủ yếu là để có không khí vui vẻ, chứ cũng chẳng xem gì nhiều. Nghe một chút âm nhạc cũng được, nhìn chung căn phòng vẫn toát lên không khí lễ Tết.
Bên ngoài thỉnh thoảng lại vang lên tiếng pháo nổ. Không biết là ai đang đốt, nhưng điều đó cũng góp thêm hương vị Tết.
Xem một lúc, cô lại cầm điện thoại lên.
Trên Weibo tràn ngập các tin tức chúc Tết, hoặc những tiết mục Xuân Vãn được lên top tìm kiếm.
Hôm qua cô cũng tự mình cắt ghép, biên tập một video làm bánh để đăng lên chúc Tết mọi người. Cuối năm bận rộn nên cô ít đăng video hơn.
Lướt một vòng bạn bè trên WeChat, không ít khách hàng của cô đăng ảnh quây quần ăn cơm tất niên cùng gia đình, bạn bè, trông vừa ngon miệng vừa náo nhiệt.
Từ Khả cũng chụp chiếc bánh kem mình vừa làm, chỉnh sửa một chút, thêm bộ lọc màu ấm áp rồi đăng lên vòng bạn bè.
[Năm mới vui vẻ, mọi sự hanh thông.]
Chỉ vài phút sau khi đăng, đã có không ít khách hàng bấm thích, chị Nhạc Nhạc cũng chúc cô năm mới vui vẻ.
Thật ra, cô đã đón Tết một mình nhiều năm rồi. Sau khi ba mẹ nuôi qua đời, chỉ còn mình cô ăn Tết. Khi còn đi học cho đến hai năm sau khi ra trường, mỗi đêm giao thừa cô đều làm việc ở nhà hàng hoặc trung tâm thương mại để kiếm tiền.
Bây giờ cô cũng đã quen, chẳng qua khi thấy nhà người khác náo nhiệt, cô không tránh khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ.
Mỗi khi có tâm trạng như vậy, sự cô đơn lại có cơ hội gõ cửa tiến vào đáy lòng cô.
Ăn uống xong, Từ Khả dọn dẹp chén bát và căn bếp, sau đó cô mới về phòng nhỏ bên trong.
Cô không định thức đón giao thừa đến rạng sáng, nên muốn nghỉ ngơi sớm một chút vì hôm nay đúng là rất mệt mỏi.
Nguyện vọng năm mới của cô là bình an thuận lợi, việc buôn bán của cửa hàng ngày càng tốt, và ba mẹ nuôi trên thiên đường cũng được sống thật tốt.
Những chuyện còn lại thì cứ thuận theo tự nhiên, vui vẻ mà đối mặt thôi.
Trời càng về khuya, bên ngoài càng náo nhiệt, còn có thể nghe thấy những tràng cười vui vẻ từ hàng xóm cách đó không xa.
Từ Khả không xem Xuân Vãn nữa mà trốn trong chăn chơi điện thoại. Chơi một lúc, cô đặt điện thoại sang bên cạnh, định tắt đèn đi ngủ.
Lúc cô tỉnh lại là do những tiếng pháo nổ bên ngoài.
Một năm mới lại đến rồi.
Cô mở mắt nhìn không gian tối đen như mực xung quanh, trong lòng thầm chúc bản thân một năm mới như ý nguyện.
Màn hình điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên sáng lên, trong không gian tối tăm thế này bỗng hơi chói mắt.
Từ Khả cầm điện thoại lên, thấy đó là tin nhắn WeChat từ Thẩm Trí.
Trái tim cô phút chốc đập nhanh hơn thường lệ. Cô mở giao diện WeChat lên xem.
Thẩm Trí gửi cho cô một đoạn video.
Mở video ra xem, bên trong là Thẩm Trí và cô bé đang cầm pháo hoa chơi, còn thấp thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên cạnh.
Xung quanh đều rất tối, hai người cầm pháo hoa sáng rực rỡ, chiếu rõ khuôn mặt đang tươi cười của họ.
Hình như họ đang ở trong sân nhà. Cô bé chơi đùa thật sự vui vẻ, miệng còn lầm bầm gì đó.
Chỉ nghe thấy trong video có ai đó kêu lên: “Thiếu gia, anh trông chừng Duy Duy cẩn thận đấy, coi chừng dây lửa bén vào người kìa!”
“Cút, ai cần cậu nhắc?” Thẩm Trí đáp lại một câu. Pháo hoa anh cầm trên tay cháy sáng rực như một đóa hoa đang nở rộ.
Đoạn video chỉ dài hai mươi mấy giây mà Từ Khả không nhịn được xem đi xem lại hai ba lần.
Thẩm Trí: Năm mới vui vẻ.
Anh lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
Từ Khả hít sâu một hơi, cô cảm thấy lúc này mình đón năm mới không hề cô đơn chút nào.
[Năm mới vui vẻ.]
Cô trả lời một câu, rồi lại thấy rất nhiều thông báo về tấm ảnh cô đã đăng trước đó trên vòng bạn bè.
Nhấn vào, cô thấy có rất nhiều người đã bấm thích, ngay cả Thẩm Trí cũng vậy. Trần Tứ còn bình luận bên dưới: [Năm mới vui vẻ, làm ăn phát tài!]
Cô cũng trả lời Trần Tứ một câu chúc năm mới vui vẻ.
Mùng một đầu năm không mở tiệm. Từ Khả đang nghĩ ngày mai cô sẽ ra ngoài đi dạo, rồi đi một vòng trong chùa để cầu bình an, xem như tạo phúc cho ba mẹ nuôi.
Cô lại nhấn vào giao diện trò chuyện với Thẩm Trí, vốn định xem đoạn video kia thêm một lần nữa.
Cô nhìn thấy ảnh đại diện bên trong đang hiển thị trạng thái 'đang nhập tin nhắn'.
Lát sau lại xóa, giây sau lại là 'đang nhập tin nhắn'.
Cô hơi mong chờ tin nhắn anh sẽ gửi đến, nhưng đợi mấy phút sau mà bên kia vẫn chưa có động tĩnh gì.
Từ Khả buông điện thoại xuống. Cô nghĩ ngày mai mình còn muốn dậy sớm mua chút đồ ăn ngon, còn muốn ghé qua căn nhà của mình một chút.
Nghĩ ngợi một lát, cô lại tiếp tục chìm vào giấc mộng đẹp.
Trong giấc mơ không có gì cả, chỉ là một khoảng không trống rỗng hoang vu.
Sáng sớm cô đã tỉnh ngủ rồi. Đồng hồ sinh học trong người cô sớm đã được 'rèn luyện' đến mức chính xác như vậy.
Dọn dẹp một chút, Từ Khả thu xếp đi ra ngoài.
Trời hôm nay có nắng, tuy đã là đầu mùa xuân nhưng khí trời vẫn còn rất lạnh lẽo.
Có lẽ do thời tiết tốt nên mùng một đầu năm, người người ra ngoài dạo chơi cũng không ít.
Đi đến ngôi chùa nổi tiếng gần đây, Từ Khả phát hiện nơi này người đông như mắc cửi.
Tuy bây giờ còn sớm nhưng không ít người đã đến đây từ sáng sớm để thắp nén nhang đầu năm, xếp thành một hàng dài. Chắc hẳn cũng có cả du khách từ các địa phương khác.
Từ Khả đi theo đoàn người vào trong chùa. Mỗi khi nhìn thấy pho tượng Bồ Tát, cô đều hết lòng thành kính mà bái lạy.
Đi một vòng lớn trong chùa, vì đông người nên cũng mất khá nhiều thời gian.
Từ Khả định bụng sẽ đi đến những nơi được giăng đèn để ngắm, nhưng đột nhiên có một cánh tay từ phía sau túm lấy cô khiến cô hơi hoảng loạn.
Cô quay đầu lại, thấy Trần Tứ đang tươi cười nhìn mình.
“Đúng là em Từ Khả thật, tỷ còn tưởng mình nhìn lầm chứ!” Trần Tứ cười nói: “Năm mới vui vẻ, làm ăn phát tài nha!”
Từ Khả không ngờ lại gặp Trần Tứ ở đây, gương mặt cô vừa vui mừng vừa kinh ngạc. Cô lấy điện thoại ra gõ: [Năm mới vui vẻ.]
Sau khi chúc xong, cô lại viết thêm: [Không ngờ lại gặp được tỷ ở đây.]
“Tỷ đi cùng ba mẹ. Ngày đầu tiên mỗi năm họ đều đến đây thắp nhang.” Trần Tứ cười nói: “Hôm nay em không mở tiệm à?”
Từ Khả gật đầu.
“Vậy chờ ba mẹ tỷ thắp nhang xong thì hai tỷ em mình đi dạo phố, tìm gì ngon ngon ăn nhé.” Chị ấy nói, biểu cảm và giọng nói đều rất hào phóng khiến người khác nghe thấy liền cảm thấy thoải mái.
[Tỷ không cần đến nhà người thân thăm hỏi, chúc Tết sao?]
Từ Khả đương nhiên vui vì có người rủ mình đi dạo cùng, bởi trước nay cô chưa từng được đi chơi, dạo phố với bạn bè bao giờ.
“Không thăm. Mới mùng một đầu năm thôi thì thăm thú cái gì chứ.” Giọng điệu của Trần Tứ mang theo chút phiền chán.
Từ Khả cũng không hỏi nhiều nữa, cô mỉm cười gật đầu.
Đợi thêm lát nữa, Từ Khả cũng gặp được ba mẹ của Trần Tứ. Thoạt nhìn, có thể cảm nhận hai ông bà là người có học thức và tu dưỡng, vô cùng ôn hòa.
Thấy hai người họ, Từ Khả cười gật đầu xem như chào hỏi.
“A Ban, bạn của con à?” Mẹ Trần cười hỏi.
“Dạ, nhưng em ấy không thể nói chuyện nên không thể lên tiếng chào hỏi hai người đâu.” Trần Tứ giới thiệu: “Em ấy tên là Từ Khả, chính là bà chủ của tiệm bánh ngọt con mua về hôm trước đó mẹ.”
“Không thể nói sao? Một cô bé xinh đẹp.” Nghe Từ Khả không thể nói chuyện, trên mặt mẹ Trần thoáng qua một nét tiếc nuối.
Từ Khả mím môi cười ngại ngùng.
“Bọn con muốn đi dạo phố nên ba mẹ cứ về trước đi ạ, cứ việc tận hưởng thế giới của hai người đi.” Trần Tứ nắm lấy tay Từ Khả rồi đưa chìa khóa xe cho ba mình: “Hai người lái xe về đi, con và em ấy ngồi xe buýt.”
“Vậy các con đi đi, nhớ chú ý an toàn nha.” Ba Trần cầm lấy chìa khóa xe.
“Con bé không thể nói chuyện, con phải chăm sóc con bé nhiều hơn đó nha A Ban.” Mẹ Trần còn cố ý dặn dò thêm một câu.
[Ba mẹ của tỷ thật tốt.]
Đứng ở trạm chờ xe ngoài cổng chùa, Từ Khả cười nói.
“Ừm, là ba mẹ thời đại mới.” Trần Tứ gật đầu: “Tỷ em mình đi ăn gì bây giờ nhỉ? Em muốn ăn gì?”
[Ăn gì cũng được ạ.]
Trong nhất thời, bị hỏi đến cô cũng không biết mình muốn ăn gì nữa.
Trần Tứ cầm điện thoại lướt tới lướt lui rồi nói: “Hay tỷ em mình đi ăn thịt nướng đi. Tỷ biết có một tiệm thịt nướng ngon lắm, Tết cũng mở cửa bán. Con phố đó náo nhiệt vô cùng, ăn xong tỷ em mình thuận đường đi dạo mấy vòng.”
Từ Khả gật đầu.
“Tỷ mời em bữa này. Tỷ còn đem theo máy ảnh nè, lát nữa tỷ em mình chụp chung mấy tấm.” Trần Tứ huơ huơ túi đeo chéo trên lưng mình cho cô xem.
[Em mời tỷ.]
Từ Khả lập tức gõ. Trước đó, vì Trần Tứ quay video về tiệm cô khiến việc làm ăn trong tiệm tốt hơn hẳn, nên cô đã muốn cảm ơn Trần Tứ từ lâu rồi.
“Vậy AA đi, nếu em còn không chịu thì tỷ cũng không đi nữa.” Trần Tứ vừa nói xong thì xe buýt đã tới, vì thế chị ấy nắm tay cô cùng lên xe.
Từ chùa đến nơi Trần Tứ nói rất xa, nhưng may là dịp Tết người đi xe buýt không quá đông nên hai người thuận lợi đi xuống cuối xe mà ngồi.
Vừa ngồi xuống, Trần Tứ đã cầm điện thoại tự chụp một tấm: “Đến đây, tấm ảnh đầu tiên của năm mới, cười lên nào!”
Việc này đột ngột khiến Từ Khả căng thẳng. Cô cũng chưa từng chụp ảnh chung thế này với bạn bè, hơn nữa cô cũng ít khi tự chụp ảnh lắm.
Cô cũng chưa trang điểm nên cứ sợ mình trong ảnh sẽ khó coi.
Nghề tay trái của Trần Tứ là blogger thời trang, trang điểm hay phối quần áo đều vô cùng hợp mốt và xinh đẹp, đặc biệt là mái tóc ngắn kia quả thật vừa ngầu vừa đẹp.
“Em đừng căng thẳng thế, cười lên cái nào.” Trần Tứ thấy gương mặt cô cứng đờ nên đưa tay lên kéo kéo má cô: “Nhưng mà mặt em nhỏ thật đó, còn tròn tròn nữa, vậy mà còn nhỏ hơn mặt tỷ đây.”
Từ Khả cắn môi cười. Cô cũng không có khái niệm này, nhưng theo cảm nhận của cô thì Trần Tứ thật sự rất đẹp.
Trần Tứ chụp liên tục mấy tấm, nhưng trong ảnh cô cười không tự nhiên chút nào.
Hôm nay hiếm khi cô mặc đồ như một cô bé. Chiếc áo măng tô màu nâu nhạt dài đến gối không thắt đai lưng, bên trong mặc một chiếc áo len lông đen rộng rãi, một chiếc quần jean màu nhạt và đeo chiếc khăn quàng cổ cùng màu với áo khoác.
Chỉ là mái tóc dài vẫn búi thành búi tròn phía sau đầu.
“Ánh mắt em đẹp lắm, vô cùng sáng luôn.” Trần Tứ nhìn ảnh chụp rồi không nhịn được nói: “Tỷ sẽ gửi ảnh chụp cho em sau.”
[Được ạ.]
Từ Khả cảm thấy vui vẻ vì năm nay không giống như mọi năm chút nào.
Đến con phố Trần Tứ nói, hai người rẽ vào tiệm đồ nướng, dự tính ăn một bữa no nê trước rồi sẽ đi dạo phố để tiêu cơm bớt.
Trần Tứ nói tiệm thịt nướng này rất lớn. Hơn nữa, mới mười một giờ trưa ngày đầu năm mà bên trong không hề thiếu khách đang ăn.
Hai người gọi mấy món bán chạy của tiệm, còn gọi không ít các loại thịt khác nhau.
“Ừ ha, em và Thẩm Trí phát triển đến bước nào rồi?” Từ Khả vừa gắp thịt đã nướng chín sang một bên thì Trần Tứ cười hì hì hỏi cô.
Cô bị hỏi đến mơ hồ. Cô và Thẩm Trí làm gì phát triển thêm đến bước nào đâu? Có lẽ tỷ Trần Tứ đã hiểu nhầm gì rồi chăng?
[Không có ạ, tỷ đừng hiểu lầm. Em và anh ấy chỉ là bạn bè mà thôi.]
Sau khi gắp cà tím bỏ lên vỉ nướng, Từ Khả mới cầm điện thoại gõ chữ cho tỷ ấy xem.
“Nhưng tỷ cảm thấy Thẩm Trí đối xử với em đặc biệt lắm. Tỷ và anh ấy quen biết nhau mười mấy năm rồi nhưng chưa từng thấy anh ấy nghiêm túc đối xử tốt với cô gái nào như em cả.” Trong lời nói và giọng điệu của Trần Tứ mang theo chút nghi ngờ.
Từ Khả cũng không hiểu. Cô tưởng rằng Thẩm Trí đối với ai cũng tốt, đối với cô cũng nên như vậy thôi.
“Có phải anh ấy rất đẹp trai không?” Trần Tứ cười hỏi.
Từ Khả nghiêm túc gật đầu.
Trần Tứ gắp một miếng thịt vào miệng, thịt rất thơm: “Không chỉ đẹp trai thôi đâu mà còn rất tài giỏi nữa đó. Đầu óc thông minh, gia thế còn rất tốt. Lúc anh ấy còn học trung học thì có nhiều cô gái thích anh ấy lắm, còn lên đại học thì không chỉ có bạn học mà mấy tỷ khóa trên cũng muốn theo đuổi anh ấy luôn!”
Điều này không nằm ngoài dự đoán của Từ Khả. Thẩm Trí vừa đẹp trai vừa tài giỏi như thế thì đặt ở nơi nào cũng sẽ tỏa sáng, luôn khiến người khác mê đắm anh.
“Lúc học trung học bọn tỷ đã quen biết nhau rồi, chẳng qua là anh ấy nhảy lớp nên không phải là bạn học chung lớp. Sau này tỷ thi đỗ vào trường đại học tốt nhất thủ đô nên bọn tỷ mới bắt đầu quen thân lại.” Khi kể về Thẩm Trí, gương mặt của Trần Tứ vô cùng nghiêm túc.
Đâu chỉ là đại học tốt nhất thủ đô, đây còn là đại học tốt nhất cả nước nữa.
Trong lòng Từ Khả cảm thán. Khi nghe được chuyện đi học của Thẩm Trí, cô thấy trong lòng ngập tràn hứng thú.
“Người đẹp trai, ưu tú như vậy thì ở mỗi trường học đều có, họ gọi đó là ‘nhân vật phong vân’. Thẩm Trí chính là ‘nhân vật phong vân’ trong trường tỷ đó, trời ơi lúc đó kể cả đàn em khóa dưới, đàn tỷ khóa trên hay thậm chí là bạn học nam cũng chạy đi theo đuổi anh ấy!”
Gương mặt đó của anh quả thật có thể khiến cả nam và nữ đều bị mê hoặc, Từ Khả thầm nghĩ như vậy.
Trần Tứ cầm đồ gắp lật mặt thịt lại rồi không quên gắp qua cho Từ Khả: “Em ăn nhiều chút, nếu ăn không hết thì lãng phí lắm.”
Từ Khả cười gật đầu. Nãy giờ cô luôn trong trạng thái ăn, miệng cũng chưa từng ngừng nhai.
“Thẩm Trí vừa trầm ổn vừa giỏi giang, gia thế lại còn tốt nữa. Nếu như sinh vào thời cổ đại thì chắc hẳn anh ấy là công tử thế gia chỉ biết ăn chơi trác táng thôi quá.” Trần Tứ cười nói.
“Nhưng thật sự mà nói thì chuyện ăn chơi trác táng anh ấy cũng chưa từng làm đâu. Thời điểm học đại học anh ấy cũng có quen bạn gái đó, nhưng mà quen một khoảng thời gian ngắn à, ngắn nhất là một tháng!”