Trần Tứ Kể Chuyện Thẩm Trí

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Trần Tứ Kể Chuyện Thẩm Trí

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Khả nghiêm túc lắng nghe, vừa nghe vừa nhìn Trần Tứ gắp tôm nướng chín cho vào chén của mình.
“Lúc Thẩm Trí đi học đại học thì có quen ba cô bạn gái, dài nhất cũng không quá ba tháng, hơn nữa đều là các cô gái chủ động theo đuổi anh ấy. Mà cũng đều là phía các cô gái chủ động nói lời chia tay trước.” Nói đến đây thì Trần Tứ nhíu mày lại.
“Lúc học đại học thì anh ấy rất bận rộn, luôn vội vàng hoàn thành các học phần để tốt nghiệp sớm, thời gian còn lại thì bận rộn với công việc riêng. Nhưng mà thật sự anh ấy đối với con gái rất tốt, là người đàn ông tôn trọng phụ nữ nhất mà tỷ từng gặp!”
“Khi quen người bạn gái đầu tiên, hai người họ còn chưa từng nắm tay nhau. Thẩm Trí cùng cô ấy hẹn hò đều diễn ra ở thư viện hoặc phòng thí nghiệm, hoặc là anh ấy dắt cô ấy đi tìm giáo sư thảo luận luận văn, thật kỳ lạ! Nhưng thật ra những yêu cầu của cô ấy, Thẩm Trí đều đáp ứng. Tỷ nhớ là lúc đó trùng hợp vào dịp lễ tình nhân, cô ấy đòi anh ấy tặng một sợi dây chuyền đắt tiền, anh ấy nói tặng là tặng ngay.”
[Vậy tại sao cô ấy lại đề nghị chia tay?]
Từ Khả cảm thấy hơi tò mò. Một người luôn khiến người khác kinh ngạc và ngưỡng mộ như Thẩm Trí thì đã gặp một lần khó mà quên được, nếu đã yêu thì cả đời cũng không thể buông bỏ anh ấy.
Dù sao thì theo như trong suy nghĩ của muội, cả đời này của muội cũng sẽ không quên được Thẩm Trí.
“Cô gái ấy không cảm nhận được tình cảm của anh ấy dành cho mình. Tuy là những yêu cầu vô lý mà cô ấy đưa ra thì anh ấy sẽ đáp ứng, nhưng thật sự là anh ấy không đặt tâm tư lên người cô ấy, anh ấy không hề động lòng. Hơn nữa, lần đó đồng ý ở bên nhau chỉ vì cô gái ấy theo đuổi quá lâu. Còn bạn gái thứ hai thì cùng người khác đánh cược để theo đuổi anh ấy, anh ấy thấy thú vị nên đồng ý luôn!”
“Em biết anh ấy có một cô em gái không?” Trần Tứ đột nhiên hỏi.
Từ Khả gật đầu.
Anh ấy thương yêu cháu gái mình như vậy, chắc chắn cũng vô cùng thương em gái ruột của mình rồi.
“Thẩm Trí rất thương em gái anh ấy, coi như là một tay nuôi lớn em ấy đó. Cha mẹ họ trước kia đều ở nước ngoài, khi còn nhỏ em gái gặp chuyện không may. Lúc anh ấy học đại học, em gái còn rất nhỏ, cho nên mỗi tháng anh ấy đều dành thời gian về thăm hai lần. Đây cũng là lý do khiến anh ấy luôn vội vàng học xong để nhanh chóng tốt nghiệp.”
Trong cuộc đời của Thẩm Trí, ít nhất là trong quãng thời gian trước đây, em gái anh ấy đã chiếm hơn một nửa. Tình cảm hai anh em tốt đến mức khiến ngay cả Trần Tứ cũng không khỏi ngưỡng mộ.
“Cô bạn gái thứ ba là người anh ấy quen lâu nhất nhưng cũng chỉ có ba tháng mà thôi. Cô gái đó vô cùng xuất sắc, cũng xinh đẹp nữa, là một hoa khôi đó, là người thủ đô nên trong nhà hẳn là điều kiện tốt lắm.”
Từ Khả ngửi thấy mùi thơm, sợ thịt trong khay bị cháy, nên muội nhanh tay gắp vào chén Trần Tứ, ý muốn chị ấy đừng nói nữa.
Nhưng mà có thể nghe những chuyện này về Thẩm Trí, hiểu thêm một chút về con người anh ấy, muội cũng cảm thấy hơi vui và thú vị.
Thật ra muội vẫn luôn tò mò rằng sao một người ưu tú như Trần Tứ, lớn lên xinh đẹp như vậy, đứng cạnh Thẩm Trí cũng xứng đôi, mà sao hai người vẫn chưa “rung động” với nhau.
Trần Tứ uống một ngụm nước ngọt rồi tiếp tục kể chuyện: “Cô gái đó chắc được gia đình cưng chiều lắm nên có vẻ mắc bệnh “công chúa”, nhưng nhìn chung cũng vẫn đáng yêu. Vì theo đuổi Thẩm Trí mà tốn kha khá thời gian đó. Ban đầu Thẩm Trí còn từ chối tận mấy lần, nhưng không hiểu vì lý do gì mà sau này anh ấy lại đồng ý tìm hiểu.”
“Lúc ấy Thẩm Trí đang học năm ba đại học, tuổi cũng không lớn nhưng đã chuẩn bị bảo vệ luận văn tốt nghiệp rồi.”
[Thẩm Trí thật sự rất lợi hại]
Nghe đến đây, Từ Khả không khỏi phải khen ngợi anh ấy một câu, trong đầu không ngăn được gương mặt tươi cười của anh ấy cứ hiện lên.
Còn có tối hôm đó, biểu cảm của anh ấy trong tiệm muội khi sặc một ngụm khói nữa…
Muội thật sự không hiểu, tối hôm đó muội cũng không nói gì mà sao Thẩm Trí lại có vẻ kinh ngạc như vậy.
“Ừ ừ.” Trần Tứ gật đầu: “Dù sao thì anh ấy quen cô gái thủ đô chỉ có ba tháng. Có lẽ cô gái ấy không cảm nhận được tình yêu của anh ấy nên đã đề nghị chia tay. Thẩm Trí đồng ý ngay. Chia tay được một tháng, cô gái ấy lại đổi ý, chạy đến tìm anh ấy mấy lần liền.”
“Lần này Thẩm Trí không đồng ý nối lại tình xưa, chỉ nói rằng cô ấy rất giỏi, vì thế không cần thiết phải lãng phí thời gian vào anh ấy, mà nên đặt trọng tâm vào việc học hành. Tỷ vẫn mãi nhớ được anh ấy nói với cô gái ấy một câu rằng: [Thế giới của em không nên chỉ có mình anh. Em vốn dĩ nên tận hưởng cuộc sống này, theo đuổi nhiều thứ hơn là anh. Tình yêu cũng được, lý tưởng cũng được, cho dù là những chuyện vô vị cũng được, miễn là em cảm thấy thoải mái với những gì mình làm!]
Ngay cả lúc anh ấy từ chối tình cảm của một cô gái cũng từ chối một cách vừa khéo léo vừa dịu dàng đến vậy sao.
“Lúc ấy tỷ luôn trộm đoán rằng phải chăng anh ấy có trở ngại về tình cảm hay không.” Trần Tứ bĩu môi, tỷ ấy chấm cà tím vào gia vị: “Nhưng mà cô gái ấy không nghe lời chia tay đâu nha, sau này còn có ý định nhảy lầu để ép buộc anh ấy quay lại!”
“A!” Từ Khả lộ rõ vẻ kinh ngạc, không thốt nên lời.
“Thật ra chuyện này cũng phải trách tỷ. Hôm đó tỷ tìm Thẩm Trí có việc, nhưng không cẩn thận khoác tay qua vai anh ấy, khiến cô ấy nghĩ Thẩm Trí không chịu quay lại là vì tỷ, nên mới khóc lóc chạy đến sân thượng trường học đòi nhảy lầu.”
“Bọn tỷ báo cảnh sát ngay lập tức. May là lầu trường học không cao, người ở dưới cũng đã chuẩn bị cứu hộ đầy đủ. Tỷ, Thẩm Trí, cảnh sát và thầy cô bạn bè đều đi đến sân thượng. Cảnh sát khuyên bảo cô gái ấy rất lâu, nhưng vốn dĩ cô ấy đang phát điên. Chỉ duy nhất Thẩm Trí cứ đứng nhìn cô ấy, một câu cũng chưa hề nói, nhưng ánh mắt và biểu cảm ấy, ôi trời, lạnh sống lưng luôn, lạnh giống hệt như băng từ Bắc Cực về vậy!”
Từ Khả vẫn chưa thể tưởng tượng được vẻ lạnh lùng đến vậy của Thẩm Trí. Từ khi quen biết anh ấy tới nay, thời gian không lâu, nhưng muội vẫn biết mỗi lúc anh ấy nói chuyện thì giọng điệu vừa lạnh nhạt vừa hờ hững, nhưng đa số thời điểm đều mỉm cười.
Trần Tứ tiếp tục kể: “Cô gái ấy bị vẻ mặt lạnh lùng đến cùng cực của anh ấy dọa cho sợ hãi mà trèo từ lan can xuống đất. Tỷ cũng sợ luôn đó. Về sau tỷ mới hỏi Thẩm Trí rằng tại vì cô gái ấy quậy quá khiến anh ấy chán ghét hay sao mà gương mặt hôm đó của anh ấy lại lạnh lùng đến vậy?”
“Giọng điệu Thẩm Trí vẫn bình thản. Anh ấy nói rằng anh ấy không thể hiểu được loại tình cảm này của con gái: chỉ vì một người không thích mình mà vứt bỏ sinh mạng thì chỉ có thể là loại người ngu xuẩn. Mà loại người này anh ấy không thể hiểu, cảm thấy đây là một gánh nặng xiềng xích.”
Từ Khả cũng cảm thấy vậy. Nếu vì một người không yêu mình mà làm tổn thương đến thân thể mình thì cái giá phải trả rất lớn, là hành vi ngu dại, chắc đây là loại “tình yêu mù quáng” mà người ta hay nói quá.
“Tỷ luôn nói anh ấy có trở ngại trong chuyện tình cảm mà. Anh ấy chỉ trả lời rằng chuyện tình cảm của anh ấy so với mọi người thì nhạt nhẽo hơn, có nhiều chuyện anh ấy cũng không quá để tâm. Nhưng mà chuyện này cũng ảnh hưởng rất lớn đến anh ấy. Có một đoạn thời gian tinh thần anh ấy luôn trong trạng thái bất ổn, vừa đi vài bước liền trực tiếp té xỉu, suýt chút phải đẩy vào ICU luôn!”
[Nghiêm trọng thế sao tỷ?]
Nghe được chuyện Thẩm Trí suýt chút vào ICU thì muội vẫn lo lắng mặc dù chuyện đã là của vài năm trước.
“Ừ nhưng may là không có gì đáng lo đâu. Sau khi tốt nghiệp thì anh ấy đầu quân vào một công ty game rất lớn. Trong một thời gian ngắn ngủi, anh ấy đã thành công ra mắt trò chơi mà công ty ấy đầu tư. Mấy năm trước anh ấy trở về tiếp quản công ty dược của gia đình, sau này mới gầy dựng công ty trò chơi của mình rồi chiêu mộ tỷ về đó!” Trần Tứ cười nhìn Từ Khả.
Từ Khả bị ánh mắt tỷ ấy nhìn đến, muội không khỏi rụt rè.
“Bởi thế nên tỷ mới nói anh ấy rất để ý muội đó. Nói anh ấy là người tình cảm nhạt nhẽo, nhưng thật ra nếu như anh ấy thích một người, trong lòng anh ấy chỉ có duy nhất người đó thôi. Em không biết đâu, gần đây ở công ty anh ấy luôn ngồi một mình đọc sách dạy ngôn ngữ ký hiệu.”
Nghe vậy thì Từ Khả mới ngẩng đầu nhìn về phía tỷ ấy.
“Không lừa muội đâu, lúc anh ấy có thời gian thì cứ ngồi đọc sách dạy ngôn ngữ ký hiệu thôi!” Lời nói Trần Tứ chắc nịch.
Từ Khả cảm thấy đầu muội như đang vang lên tiếng ong ong.
Muội không muốn đoán mò lý do vì sao Thẩm Trí lại đi học ngôn ngữ ký hiệu, nhưng khi nghe được chuyện này, ngoài sự kinh ngạc, muội còn thật sự rất vui vẻ.
[Anh ấy thật sự rất tốt, đây là cảm nhận của muội về anh ấy]
Nhưng thật ra trước nay muội chưa từng có ý nghĩ nào vượt quá giới hạn đối với Thẩm Trí cả. Muội thấy anh ấy tốt thì tốt thật, nhưng lòng muội chỉ muốn làm bạn bè tốt với anh ấy thôi, sau đó phải thật trân trọng anh ấy.
Dù sao thì con người Thẩm Trí đối với muội thật sự rất xa vời, có thể quen biết và làm bạn với anh ấy đã là may mắn lắm rồi.
Trần Tứ gật đầu: “Anh ấy quả thật rất tốt, đối xử với bạn bè cũng hệt vậy.”
Nói cách khác, đó là sự tin tưởng, đối xử tốt với người khác bất kể có được báo đáp hay không.
[Cũng vui vẻ vì có thể nghe được những chuyện của anh ấy]
Từ Khả nở nụ cười.
Trần Tứ nói: “Anh ấy à, không khí trong công ty game của các tỷ vui lắm. Khi không có dự án nào gấp, anh ấy thường dắt Duy Duy đến công ty để chơi đùa, thật giống như xem con bé là con gái ruột của mình mà nuôi vậy!”
[Duy Duy rất đáng yêu, dễ làm người khác yêu thích]
Từ Khả nói.
“Cũng không hẳn. Dù sao cũng là con gái cưng của đại minh tinh, ở nhà cha mẹ cô bé rất cưng chiều, chứ đừng nói đến Thẩm Trí.” Trần Tứ trả lời: “Mau ăn thôi, nãy giờ chúng ta cứ lo buôn chuyện.”
Từ Khả tiếp tục nướng thịt. Muội ăn không ít nên thấy hơi no rồi, nhưng thịt vẫn còn nhiều như vậy nên phải ăn thêm. Khó có dịp đi ra ngoài ăn cùng bạn bè, cảm giác này thật sự rất tốt đẹp.
“Nhưng mà em cũng tốt lắm á!” Trần Tứ nhìn về phía muội.
Chuyện dưới khu vực bình luận của video muội đăng hôm đó tỷ cũng không hỏi lại. Tính cách Từ Khả là loại người không muốn gây thêm rắc rối cho người khác, vừa chân chất vừa đáng yêu, không hề bị nhiễm chút bụi bẩn trần đời.
Từ Khả cười ngây ngô với tỷ ấy, ý muốn nói tỷ ấy cũng thật sự rất tốt, cảm ơn vì đã nguyện ý làm bạn bè với muội.
Hai người ăn no đến mức không thể ăn thêm cơm trưa được nữa. Sau khi ăn xong còn ngồi nghỉ ở tiệm một chút mới cùng nhau đi ra ngoài.
Sống ở Dung Thành lâu như vậy rồi nhưng Từ Khả cũng chưa từng thực sự đi dạo qua lần nào. Hôm nay muội với Trần Tứ cũng tham quan rất nhiều nơi, Trần Tứ còn chụp rất nhiều ảnh.
Mãi cho đến tám giờ tối, hai người mới chịu về nhà.
Chơi ở ngoài vui vẻ cả một ngày, tuy rằng đi bộ thật lâu, thật mệt nhưng vui lắm.
Từ Khả về phòng tắm rửa xong liền nằm trên giường, nghĩ tới ngày mai muội phải dậy sớm một chút để làm bánh ngọt bán. Nếu có thể bán hết sớm hơn bình thường, muội có thể đẩy xe đến vài nơi náo nhiệt để bán đồ nướng thêm.
Vừa nằm xuống giường thì Trần Tứ đã gửi hết những ảnh chụp hôm nay cho muội.
Trần Tứ: Tỷ chọn mấy tấm đăng lên vòng bạn bè nha, hôm nay chơi vui lắm luôn, trò chuyện với muội cũng thoải mái. Bạn bè của tỷ vào mỗi dịp Tết đều bận rộn thăm hỏi người thân nên không hẹn ra ngoài được, may mắn là hôm nay gặp được muội đó!
Từ Khả nhìn thấy tin nhắn tỷ ấy gửi đến thì trong lòng rất cảm động.
[Em cũng vui vẻ lắm]
Muội trả lời tin nhắn. Nếu nói thêm nữa thì xem ra giống như là nói quá, nhưng thật sự Trần Tứ mang cho muội một cảm giác rằng muội đã thật may mắn mới có cơ hội quen biết tỷ ấy.
Tỷ ấy sẽ không so đo chuyện muội sinh ra trong gia đình không tốt, không thể nói chuyện, cũng sẽ kiên nhẫn chờ muội gõ chữ xong.
Từ Khả lại quay về vòng bạn bè, chỉ thấy Trần Tứ đăng tấm ảnh hai người chụp chung ở trạm chờ xe công cộng, ở quán thịt nướng và lúc hai người đi dạo phố. Tỷ ấy chụp muội lên hình rất xinh đẹp.
Hơn nữa, vừa mới đăng lên vòng bạn bè mà Thẩm Trí đã vào nhấn thích rồi.
Muội không khỏi nhớ đến chuyện của Thẩm Trí mà hôm nay nghe được từ miệng Trần Tứ. Người đàn ông hoàn hảo tốt đẹp này cũng là người khiến người khác phải thấy đau lòng.
Từ Khả không biết lúc này Trần Tứ lại gửi cho Thẩm Trí một tấm ảnh của muội. Tỷ ấy đang muốn “câu” con cá lớn này đây!