Chương 28

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Khả nghĩ vậy, rồi lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt thêm một lần nữa.
Anh vẫn đang nhìn thẳng về phía trước. Vì anh quá cao nên cô không thể nhìn rõ cảm xúc trong đôi mắt anh lúc này, nhưng cô có thể cảm nhận được anh đang rất vui vẻ, bởi khóe miệng anh hơi cong lên, trông vô cùng đẹp mắt. Nốt ruồi lệ dưới khóe mắt càng khiến người ta không kìm được mà muốn chạm vào.
Ngay cả mấy cô gái trẻ bên cạnh cũng đang thì thầm bàn tán về anh.
“Anh ấy đẹp trai quá, không biết có xin được thông tin liên lạc không nhỉ?”
“Trời ơi, dáng vẻ này chắc chắn là đã có bạn gái rồi, huhuhu! Anh ấy là người hoàn mỹ nhất mà tôi từng thấy trên đời này!”
Từ Khả cũng cảm thấy anh là người đàn ông đẹp trai nhất mà cô từng gặp trong đời.
Mà cũng không phải, không chỉ riêng cô mà rất nhiều người khác cũng cảm thấy như vậy.
“Nhìn anh làm gì?” Thấy cô cứ ngẩng đầu nhìn mình mãi, anh mới cúi xuống nhìn lại cô.
Từ Khả lập tức thu lại ánh mắt, chuyển sang nhìn những chiếc xe đang bon bon trên đường lớn.
Bên tai cô thi thoảng lại vang lên tiếng mấy cô gái xôn xao trò chuyện về anh, ngay cả những người trong đám đông chờ đèn đỏ cũng phải bật thốt lên một câu khen ngợi: “Đẹp trai dữ vậy trời!”
Thẩm Trí giơ tay gõ nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Từ Khả không nhịn được mà lại ngẩng đầu nhìn anh, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh. Đôi con ngươi của anh đen như mực, sâu thẳm như một hang động u tối muốn hút cả cô vào sâu bên trong.
Đèn xanh bật sáng, giọng anh vang lên bên tai cô: “Đi thôi.”
Đám đông nhộn nhịp khiến cô không tự chủ được mà đưa tay túm lấy ống tay áo của anh, sợ anh bị người khác va phải.
Thật ra, động tác này lẽ ra phải do Thẩm Trí làm, nhưng khi thấy Từ Khả chủ động túm lấy ống tay áo của mình trước, anh cũng không có thêm hành động gì nữa.
Cả một đoạn đường đi bộ thật dài, ngoài tiếng bước chân thì còn có những tiếng cười đùa.
Từ Khả nắm chặt tay áo anh, như thể sợ sẽ lạc mất anh hoặc sợ người ta cướp anh đi mất vậy.
Thẩm Trí nhìn cô đang nắm chặt cánh tay mình – thật ra chỉ là một bên ống tay áo thôi – nhưng cô lại dùng sức rất nhiều, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng về phía trước.
Cảm giác này giống như anh đang được cô bảo vệ, được cô giữ lấy vậy, tim anh đập nhanh khó tả. Anh giơ tay còn lại lên che khuất nửa gương mặt, sợ người khác nhìn thấy niềm vui sướng đang tràn ngập trong lòng mình.
Thậm chí, anh còn không ngừng hy vọng đoạn đường đi bộ này sẽ càng ngày càng dài hơn.
Đi đến cuối đoạn đường đi bộ, dòng người tản ra, Từ Khả mới buông tay anh.
Cô nhìn anh, nở nụ cười rồi chỉ vào phố cổ phía bên kia.
“Đi thôi,” Thẩm Trí cười nói rồi đi theo sau lưng cô.
Người đông đúc nên vô cùng náo nhiệt. Hai bên đường, ngay cả ở ngã tư, cũng có không ít quầy bán đồ ăn vặt và một vài món quà Tết nho nhỏ.
Từ Khả vừa đi vừa ngắm nhìn. Khi thấy thứ gì đẹp mắt, cô sẽ ngồi xổm xuống, nhìn ngó tứ phía, rất nghiêm túc chiêm ngưỡng chúng.
Dáng vẻ này khiến Thẩm Trí hiểu ra vì sao ngày hôm đó Trần Tứ lại chụp cho cô rất nhiều ảnh.
Anh cũng muốn chụp.
Ngắm một lát, Từ Khả liền đứng dậy tiếp tục đi về phía trước, còn không quên quay đầu nhìn anh một cái, sợ anh không theo kịp.
Đi đến một quầy hàng bán đủ loại mũ lông xù, Từ Khả dừng bước, cầm một chiếc mũ thỏ màu hồng nhạt đội lên đầu. Cô soi gương thấy rất đẹp, nhưng hình như hơi ngây thơ thì phải.
“Thích không? Thích thì mua.” Thẩm Trí đứng bên cạnh hỏi cô, giọng điệu rõ ràng là đang muốn mua cho cô.
Từ Khả lắc đầu. Nếu như cô thích, cô có thể tự bỏ tiền ra mua cho mình.
Không có lý do gì mà tự động nhận quà của người khác dường như không hay lắm, giống như sẽ thiếu nợ vậy. Hơn nữa, ban nãy anh đã tặng cô một dây pháo xem như quà Tết rồi mà.
Càng đi sâu vào trong, người càng đông. Nếu gặp đoạn nào quá nhiều người, Từ Khả sẽ giơ tay nắm lấy tay áo anh.
Động tác này của cô giống như một thói quen, cũng giống như một hành động bảo vệ người khác.
Thẩm Trí mặc kệ cô nắm tay áo của mình, anh chỉ chăm chú nhìn cô đang vui vẻ ngắm nhìn xung quanh.
Bên tai vang lên nhiều tiếng nói cười và tiếng nhạc năm mới náo nhiệt. Sự ồn ào, náo động này ngược lại không hề khiến người ta cảm thấy phiền hà chút nào.
Mãi cho đến khi đi ngang qua một quầy bán khoai nướng, Từ Khả mới dừng lại. Cô gõ chữ cho ông chủ xem, ý muốn mua một củ khoai nướng.
Thẩm Trí đang đứng một bên chờ cô. Đứng được vài giây thì có hai cô gái trẻ mặc Hán phục đi đến muốn xin thông tin liên lạc của anh.
Khi Từ Khả cầm củ khoai đã mua quay người lại, vừa khéo thấy anh đang xua tay từ chối họ.
Hai cô gái ấy tuy thất vọng nhưng cũng không đứng đó dây dưa thêm nữa.
Cô đi qua. Củ khoai vừa nướng nên rất nóng, cô để nó lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay mình.
Đi đến trước mặt anh, Từ Khả bẻ củ khoai ra làm hai rồi ngẩng đầu tươi cười chia một nửa cho anh.
Khoai nướng ăn rất ngon, cô muốn chia sẻ cho anh.
Thẩm Trí cười, đưa tay nhận lấy khoai. Cùng lúc đó, anh dùng tay còn lại nắm lấy bàn tay trống không của cô, áp vào tai trái của anh, xoa xoa.
Từ Khả mở to hai mắt nhìn anh cúi thấp người, kề sát mặt mình, và cảm nhận sự mềm mại khi tay cô chạm vào tai anh.
Ôi hỏng rồi, trái tim cô như muốn nhảy ra ngoài mất rồi.
Mùi thơm ngào ngạt của khoai nướng tràn ngập, xen lẫn giữa hơi thở của hai người. Khói trắng bay vòng quanh mặt anh rồi lại bốc hơi lên, kèm theo âm thanh vui đùa bên cạnh, hệt như một cảnh đẹp trong mơ vậy.
“Tay em còn nóng không?” Một lát sau, Thẩm Trí mới buông tay cô ra rồi đứng thẳng người hỏi.
Từ Khả vội vàng khoa tay múa chân, nhưng biết anh nhìn không hiểu gì nên gương mặt cô từ từ ửng đỏ lên.
“Ăn nhanh đi, em mà khoa tay múa chân nữa là khoai lang sẽ rơi xuống đất đấy.” Thấy bộ dạng hoảng loạn của cô, Thẩm Trí không nhịn được bật cười.
Anh rất thích nhìn cô hoảng loạn rồi khoa tay múa chân, trông vừa sốt ruột lại vừa đáng yêu.
Từ Khả hít sâu một hơi, nhìn anh một cái rồi cúi đầu cắn một miếng khoai.
Ngọt quá, lại còn mềm nữa.
Cô nhịn không được mà cắn thêm mấy miếng nữa.
Người đàn ông trước mặt này lại đến đây “phóng hỏa” nữa rồi, đúng là muốn dựa vào nhan sắc mà giết người đây mà!
Thấy bộ dạng cô thở phì phò, Thẩm Trí rất muốn cười, khóe môi anh luôn cong lên.
Củ khoai lang trong tay ăn rất ngon, ấm ấm nóng nóng, màu cam trông rất ôn hòa và xinh đẹp.
[Em cũng có lỗ tai vậy.]
Sau khi ăn khoai lang xong, Từ Khả lôi điện thoại di động ra gõ một dòng chữ cho anh xem.
Nếu như nóng quá, cô có thể tự xoa tai mình mà.
“Ừm,” Thẩm Trí cũng không phản bác cô nữa, chỉ cười lên tiếng.
Từ Khả mím môi nhìn anh một cái rồi lại đi về phía trước. Bên trong có triển lãm hoa đăng, còn có một màn hình LED như một buổi tiệc tùng liên hoan gì đó, rất nhiều người mặc Hán phục đang chụp ảnh.
Cô vẫn cứ đưa tay nắm lấy một bên ống tay áo anh.
Thẩm Trí nghĩ rằng nếu như cô có thể nói chuyện, chắc chắn sẽ dặn dò anh: “Nhiều người lắm nên anh cẩn thận chút nha.”
Anh vẫn luôn chậm rãi đi theo phía sau cô. Bé Câm thấy cái gì cũng tỏ vẻ hứng thú rồi đứng lại ngó nghiêng vài lần.
Cả một đoạn đường như thế, có rất nhiều cô gái trẻ chạy lại xin thông tin liên lạc của anh.
“Từ Khả!” Có nhiều người tụ tập chơi đùa ở phố hoa đăng nên Thẩm Trí gọi tên cô một tiếng.
Từ Khả ngừng bước, quay đầu lại nhìn anh.
Chỉ thấy anh đang cười. Trong ánh đèn sáng sâu thẳm, vẻ mặt của người đàn ông này đẹp đến nỗi giống như chỉ là một ảo ảnh mà thôi.
“Cẩn thận chút!” Một giây sau, anh lại lo lắng kêu lên.
Từ Khả quay đầu lại thì thấy một bé trai đang vọt tới, dáng đi không vững vàng, suýt chút nữa là đâm thẳng vào người cô.
Cô nhanh tay đỡ bé trai rồi ôm bé vào lòng, suýt nữa thì ngã. May mà người đàn ông phía sau kịp đỡ lấy cô.
“Không sao chứ? Em có bị thương không?” Thẩm Trí lo lắng hỏi.
Từ Khả lắc đầu rồi nhìn sang bé trai, chắc là khoảng bốn năm tuổi, da dẻ trắng trẻo mịn màng, trông còn rất đẹp trai nữa.
Bé trai đó hình như cũng hơi hoảng sợ nên khi đứng vững rồi lập tức xin lỗi: “Thật sự xin lỗi cô, con không cố ý đâu ạ.”
Là một em bé ngoan ngoãn lễ phép.
Từ Khả cười với cậu bé. Sau đó, cô thấy một người phụ nữ nắm tay bé gái đang sốt ruột chạy đến phía họ, hình như là mẹ của đứa trẻ này.
“Thực sự xin lỗi, hai người có bị thương không?” Người phụ nữ chạy tới nhanh chóng hỏi thăm rồi lại nắm lấy tay con trai mình: “Con cứ chạy loạn ở đây đi, đã xin lỗi anh chị chưa?”
“Cậu nhóc đã xin lỗi rồi,” Thẩm Trí nói.
Nghe thế, người phụ nữ mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Trí. Người đàn ông này dáng vẻ rất đẹp trai, cô ấy sửng sốt một chút rồi mới nhìn sang Từ Khả bên cạnh.
Cô ấy dường như muốn nói gì đó nữa, nhưng nhìn đến gương mặt của Từ Khả thì miệng mấp máy một hồi cũng không nói được gì. Trong ánh mắt nhìn Từ Khả xen lẫn giữa kinh ngạc và chần chừ.
Từ Khả cũng phản ứng giống hệt cô ấy, trái tim cô đột ngột đập nhanh, trong đầu dường như có vài điều gì đó xuất hiện.
Người phụ nữ trước mặt thoạt nhìn chỉ hơn ba mươi tuổi, dáng vóc thấp hơn cô một chút nhưng gương mặt tròn tròn trắng nõn, ngũ quan hài hòa đẹp mắt, nhìn vào liền thấy đây là một người phụ nữ thanh tú, nhu mì.
“Mẹ ơi, chúng ta đi mua mũ hình thỏ đi!” Sau một lúc lâu, bé gái nắm tay cô ấy mới kêu lên một tiếng.
Cô bé ấy cũng có làn da trắng trẻo, gương mặt xinh đẹp động lòng người.
Người phụ nữ khôi phục lại tinh thần rồi nhìn Từ Khả cười nói: “Xin lỗi cô, em bé thích náo nhiệt, chạy nhảy, nhìn không thấy đâu hóa ra là ở bên đây, cảm ơn cô nhiều.”
Từ Khả cười lắc đầu, nhưng một tay cô không ngừng túm chặt vạt áo trước ngực, vì chỉ có như thế thì trái tim cô mới dễ chịu hơn một chút.
“Mẹ ơi, anh trai này đẹp trai quá đi thôi!” Cô bé ngẩng đầu nhìn Thẩm Trí, mắt không chớp mà nói.
“Là rất đẹp trai, nhưng con không thể nhìn chằm chằm người khác, như vậy không lễ phép biết chưa?” Người phụ nữ chỉ bảo con gái mình rồi lại cười xin lỗi Thẩm Trí.
Thẩm Trí cũng nhìn bé gái rồi nở nụ cười.
“Vậy không quấy rầy các người nữa.” Người phụ nữ dắt theo hai đứa trẻ đi về hướng khác, đi hai bước không nhịn được liền quay đầu lại nhìn Từ Khả.
Từ Khả vẫn còn nhìn cô ấy, liều mạng mở to hai mắt ra mà nhìn. Cô thấy mũi mình hơi cay xè.
Nếu… nếu như trong ký ức vụn vặt của cô không có sai sót, thì gương mặt từ nhỏ đến lớn không hề thay đổi này chính là người chị hai đã mất tích từ lâu của cô.
“Em quen biết cô ấy sao?” Ngay từ đầu, Thẩm Trí đã phát hiện có gì khác thường. Phản ứng khi Từ Khả nhìn cô ấy hơi kỳ lạ, mà người phụ nữ ấy cũng vậy, nhưng cả hai lại không dám nhận nhau.
Từ Khả lắc đầu rồi xoay người rời đi, nhưng đi mấy bước cũng không nỡ mà quay đầu lại nhìn về hướng người phụ nữ ấy vừa đi.
Nhìn qua chị ấy thì thấy có lẽ chị ấy đang sống hạnh phúc lắm. Tuy rằng trên mặt đọng lại dấu vết của năm tháng, nhưng dáng vẻ lại ôn hòa, thong dong, còn sinh được hai đứa trẻ lanh lợi lễ phép nữa.
Nếu như đây thật sự là chị hai của cô, thì cô hy vọng chị ấy sẽ luôn được sống hạnh phúc như thế này, rời xa bãi bùn dơ bẩn kia, rời đi và không cần phải bị kéo vào nữa.
Trốn càng xa càng tốt, vĩnh viễn đừng để bọn họ tìm thấy.
Cho nên, cô không thể nào nhận mặt chị ấy được.
Sẽ không cho mấy người kia một chút cơ hội nào để lần ra dấu vết của chị ấy.
“Từ Khả!” Cho đến khi người phụ nữ ấy dắt hai đứa trẻ hòa vào dòng người, Thẩm Trí mới gọi Từ Khả một tiếng.
Lúc này, Từ Khả mới quay đầu lại rồi dùng sức khịt khịt mũi, tươi cười nhìn anh.
Anh không hỏi gì cả mà chỉ đi theo phía sau cô, lặng lẽ đưa tay ra, hy vọng rằng cô có thể tiếp tục túm chặt ống tay áo của anh.
Từ Khả vẫn cứ như thế, khi có nhiều người sẽ nắm chặt tay áo của anh, còn khi ít người thì cô mới buông ra.
Hai người đi dạo khoảng một tiếng trong đám đông náo nhiệt này. Lúc nào cũng có mấy cô gái chạy đến xin thông tin liên lạc của Thẩm Trí, mỗi lần như thế Từ Khả đều tươi cười nhìn anh.
“Đi về thôi.” Theo lối ra của phố cổ, hai người lại đi về hướng ngã tư đèn xanh đèn đỏ.
Lần này chờ không lâu thì đèn xanh đã bật.
Người không nhiều như ban nãy nên Từ Khả không tiếp tục túm ống tay áo của anh nữa. Cô đi trước một bước ra ngoài.
“Từ Khả!” Vừa mới đi một bước thì người đàn ông phía sau liền gọi cô lại.
Từ Khả dừng bước, khó hiểu mà quay đầu lại nhìn anh.
“Em không nắm tiếp sao?” Giọng nói của người đàn ông rất trầm, trong đó còn ẩn giấu chút chờ mong.
Nhưng mà hiện tại người đâu có nhiều lắm đâu.
Từ Khả rất muốn nói thế, nhưng mà thấy người đối diện trưng lên vẻ mặt tươi cười, cặp mắt đào hoa của anh cong cong lên, thế là cô như bị bỏ bùa mà đưa tay nắm chặt một bên tay áo của anh.
Thẩm Trí cúi đầu cười, trong đôi mắt tràn đầy mật ngọt. Anh cảm giác cơn gió đầu xuân se lạnh thổi qua cũng vương vấn mùi thơm bánh kem ngọt ngào trên người cô.
Tuy anh không thích ăn đồ ngọt lắm, nhưng mùi vị ngọt ngào này anh rất thích.
Tiếc là lối đi bộ này ngắn quá thôi.
Từ Khả nào biết anh đang suy nghĩ chuyện gì. Cô chỉ lo nhìn đường phía trước, đợi đi hết lối đi bộ rồi liền nhanh chóng buông tay áo anh ra.
Cô duỗi thẳng lưng. Đồ ăn trong bụng đã tiêu hóa hết từ sớm nên bụng không còn căng giống như ban nãy nữa, chủ yếu là vì ban nãy cô đã ăn nửa củ khoai lang.
Rất thơm, lại còn nóng hầm hập nữa. Cô vừa nhìn thấy thì đã muốn ăn rồi.
Hồi nhỏ, khi còn ở nhà ba mẹ nuôi, mỗi lần nhóm lửa cô đều chôn theo vài củ vào trong đó. Khi ấy, vỏ ngoài khoai lang sẽ bị nướng cháy đen thui nhưng bên trong thịt khoai vẫn mềm mại, ngọt ngào. Mùa đông ăn vào vô cùng ấm áp và no nê.
Đi đến chỗ đậu xe, Thẩm Trí ga lăng mở cửa ghế phụ. Chờ cô ngồi vào thì anh mới vòng qua bên ghế điều khiển.
Trời về đêm thì xe càng lúc càng ít.
Xe đi ngang qua một ngã tư thì Từ Khả thấy có một người chạy xe ba bánh bán hoa ven đường, là một cụ lớn tuổi.
Cô nói Thẩm Trí ngừng xe một chút. Sau khi xuống xe, cô lập tức chạy đến bên xe ba bánh, thấy cụ ấy đang bán mai vàng.
Hòa cúc nhỏ cũng nở rất xinh đẹp, mùi thơm ngát.
Mùi hương của mai vàng nghe cũng dễ chịu lắm, dễ chịu hơn nhiều loài hoa khác, còn thoang thoảng nghe được mùi hương trên người Thẩm Trí.
Cô muốn mua hai nhánh. Sau khi thanh toán tiền xong, cô nhanh chóng chạy về xe.
Thẩm Trí thấy hai nhánh mai vàng trong tay cô. Ban nãy anh định xuống xe theo cô nhưng cô lại túm anh lại không cho xuống.
Từ Khả đưa hoa cho anh rồi lấy điện thoại ra gõ chữ: [Đây là quà đáp lễ.]
“Cảm ơn em, có điều trước tiên em phải ôm nó giúp anh đã.” Thẩm Trí ngửi ngửi hương hoa rồi lại khởi động xe.
Trong xe ngập tràn mùi hương của mai vàng. Từ Khả nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ, tâm trạng cô đang rất tốt, một năm mới trôi qua cũng vô cùng có ý nghĩa.
Kết giao bạn mới, cùng bạn mới đi ăn đồ ngon, đi dạo rất nhiều đoạn đường.
Đây là Tết âm lịch mà trước đây cô chưa từng trải qua.
Thẩm Trí cúi mắt nhìn cô một cái, thấy cô nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ đang cười nhưng trong mắt hình như chất chứa rất nhiều tâm sự.
Anh lại nhớ về việc ban nãy ở phố cổ gặp một người phụ nữ, chắc hẳn là cô có quen biết cô ấy.
Rất nhanh đã về đến cửa tiệm của Từ Khả. Cô xuống xe rồi cẩn thận đặt mai vàng ở ghế phụ, sợ chúng rơi xuống rồi hỏng mất.
“Từ Khả!” Lúc cô mở cửa muốn đi vào trong thì giọng Thẩm Trí đã vang lên từ phía sau.
Lúc anh gọi cô thì giọng đều khí phách, nghe như một sự khẳng định vậy.
Từ Khả quay đầu lại nhìn anh. Anh đứng dưới ánh sáng của đèn đường, khuôn mặt tuấn tú bị ánh đèn chiếu nên hơi mờ ảo.
“Xiên que rất ngon, khoai nướng rất ngọt, mai vàng rất thơm.” Giọng nói có từ tính mang theo chút lười nhác của anh ngay giờ phút này lại như một âm thanh thường nghe.
Từ Khả cười với anh. Nếu như anh thấy vui vẻ thì cô cũng rất vui vẻ.
“Nếu như có khó khăn gì thì có thể chia sẻ với anh.”
Cô lắc đầu, tỏ vẻ bản thân chẳng có việc gì cả.
“Mấy ngày sau là sinh nhật anh,” anh lại cười nói thêm một câu.
Từ Khả hơi kinh ngạc, vài ngày nữa chắc hẳn là tháng hai rồi.
Là mùa xuân.
Thẩm Trí không nói thêm gì mà xoay người lên xe.
Lúc Từ Khả phản ứng lại thì anh đã lái xe rời đi rồi.