Bữa Tối Ấm Áp Và Những Khoảnh Khắc Riêng Tư

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Bữa Tối Ấm Áp Và Những Khoảnh Khắc Riêng Tư

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi gửi tin nhắn, Thẩm Trí tựa người vào vô lăng, mắt dán chặt vào điện thoại chờ đợi hồi âm của cô.
Biết đâu Bé Câm đang bận rộn buôn bán ở tiệm của mình thì sao.
Nếu đúng là như vậy, liệu anh có nên làm phiền cô không?
Nghĩ vậy, anh vội vàng muốn thu hồi tin nhắn, nhưng bất ngờ, chỉ một giây sau, trên giao diện trò chuyện WeChat đã hiện lên một tin nhắn mới từ cô.
[Thật sao? Nhưng em cũng không rõ cửa tiệm em nói có mở cửa bán vào mấy ngày Tết Âm lịch không nữa.]
Thẩm Trí lập tức ngồi thẳng dậy, anh đọc tin nhắn vài giây rồi mới trả lời: “Tiệm em nói nằm ở đường nào?”
Trả lời xong, anh nhanh chóng khởi động xe. Loay hoay mất phương hướng cả buổi, cuối cùng cũng có một mục tiêu để đi. Từ sâu thẳm lòng mình, anh cảm thấy một chút rộn ràng mong đợi.
Ngay cả đoạn đường trước mắt cũng trở nên hấp dẫn lạ thường, cơn gió nhẹ thổi qua cũng mang theo hương vị ngọt ngào.
Cô nói cửa tiệm đó nằm ở phía Cửa Đông, còn tiệm của cô thì ở phía Cửa Nam, nếu lái xe thì không quá xa.
Từ Khả cầm điện thoại trả lời tin nhắn của anh.
Vốn dĩ cô đang chuẩn bị đóng cửa tiệm để chạy xe ba bánh ra ngoài bán đồ nướng.
Bánh kem làm hôm nay cũng đã bán hết, chỉ còn thừa lại một cái bánh Oreo bốn tấc mà thôi.
Thẩm Trí nói anh rảnh, vậy thì tiện thể cô có thể mời anh ăn cơm. Nếu cứ dời sang mấy lần sau, không biết đến bao giờ mới có thể mời anh được.
Cô cũng không chắc chuỗi cửa tiệm ở đó có mở cửa hay không, nên vội lấy điện thoại tìm kiếm một vài cửa tiệm nổi tiếng có bán vào dịp Tết này.
Thẩm Trí bảo cô cứ ngồi ở tiệm đợi anh, anh sẽ đến, như vậy cô có thể gói bánh kem lại để anh mang về cho Duy Duy ăn.
Từ Khả gói bánh lại, cẩn thận cho thêm mấy túi đá chườm vào bên trong vì sợ trời nóng sẽ làm bơ chảy ra hết.
Không đợi lâu, Thẩm Trí đã đến. Chiếc xe màu xanh ngọc sang trọng trực tiếp đỗ ngay trước cửa tiệm cô.
Vết xước trên đầu xe đã biến mất, chiếc xe lại trở nên mới tinh như ban đầu.
Thẩm Trí bước xuống xe. Anh mặc một bộ đồ thể thao màu xám đen, áo khoác ngoài khá rộng rãi, bên trong là một chiếc áo nỉ cổ tròn, và trong áo nỉ còn có thêm một lớp áo lông cao cổ nữa.
Tóc anh để tự nhiên, che đi vầng trán, trông anh như một thiếu niên tràn đầy ánh nắng vậy.
“Của em này, quà Tết đó.” Anh cầm một dây pháo điện trên tay đưa cho Từ Khả, cười nói: “Năm mới, để tiệm em náo nhiệt hơn một chút.”
Từ Khả nhìn dây pháo trên tay anh một lát rồi mỉm cười.
Đây là lần đầu tiên cô nhận được món quà như thế này, rất hữu dụng. Cô cầm lấy rồi cất nó vào tủ sau quầy thu ngân của mình.
Cô nhận quà xong mới lấy điện thoại di động ra gõ chữ [Cám ơn].
Thẩm Trí nhìn quanh tiệm của cô: “Hôm nay em buôn bán có được không?”
[Vẫn được ạ, chỉ còn một cái bánh kem bốn tấc thôi. Anh mang về tặng cho Duy Duy nhé.]
“Được.” Anh cũng không khách sáo: “Vậy em dọn dẹp xong rồi chứ? Dọn xong thì chúng ta đi đến tiệm em nói đi.”
[Anh đợi em một chút.]
Từ Khả xoay người đi vào căn phòng nhỏ bên trong tiệm.
Thẩm Trí bước vào tiệm. Cả cửa tiệm được cô quét dọn sạch sẽ, hình như còn xịt khuẩn nữa nên anh có thể ngửi thấy mùi nước xịt khuẩn thoang thoảng.
Trên quầy thu ngân đặt một gói bánh kem to, bên trong túi là giấy bạc giữ nhiệt và một túi đá chườm để giữ lạnh.
Bé Câm luôn cẩn thận, chu đáo từng li từng tí.
Anh nhìn chiếc bánh kem, và rồi cảm thấy những tâm trạng buồn bực cả ngày hôm nay đã tan biến đâu mất, bầu trời trong lòng anh lại bừng sáng.
Đợi vài phút, Từ Khả từ bên trong đi ra.
Cô cởi bộ đồ cũ kỹ và chiếc tạp dề ô vuông đã sờn, thay vào đó là một chiếc áo lông màu nhạt, quần jean và một đôi giày thể thao. Cô còn quấn thêm chiếc khăn quàng cổ họa tiết ô vuông nữa.
[Nếu tiệm đó không mở, chúng ta chỉ có thể tìm mấy quán gần đây ăn thôi.]
Từ Khả đi tới, đưa điện thoại di động cho anh xem.
“Ừm.” Thẩm Trí gật đầu, rồi xoay người đi ra ngoài trước.
Từ Khả đi theo sau, cô cầm ổ khóa rồi kéo cửa cuốn xuống một nửa, mở khóa ra chuẩn bị kéo cửa xuống tiếp.
Tay cô vừa đặt lên cửa, bàn tay của người đàn ông phía sau đã vươn tới.
Mu bàn tay cô chạm vào lòng bàn tay ấm áp của anh, khiến một cảm giác đỏ mặt kỳ diệu lan tỏa.
Thẩm Trí vốn dĩ thấy cửa kéo quá cao nên mới đưa tay ra giúp cô kéo xuống, nhưng chậm một nhịp nên tay anh chạm đúng tay cô.
Lòng anh sửng sốt, nhưng cảm nhận được bàn tay này nhỏ hơn tay anh rất nhiều, dường như còn bị anh gói gọn trong lòng bàn tay. Da thịt hơi lạnh, khi anh chạm vào còn có cảm giác nó hơi run rẩy.
Ngã tư đang yên tĩnh lạnh lẽo, bóng đêm vừa buông xuống, đèn đường mới bắt đầu bật sáng. Thật khéo, điều đó lại kéo theo một không khí mờ ám dâng tràn, quá nhiều sự kiều diễm nhưng lại thiếu đi sự bình thản ban đầu.
Trong khoảnh khắc đó, cô không biết nên phản ứng thế nào, cả vành tai đều đỏ bừng, quên mất phải kéo cửa xuống tiếp.
Người đàn ông đứng sau lưng cô rất gần, khiến cô có cảm giác như bản thân mình bị bao vây bởi hơi thở của anh.
Trên người anh luôn có hương vị thanh nhã, tươi mát, đồng thời cũng khiến hơi thở đó mê hoặc lòng người.
Đợi một lát, Thẩm Trí rút tay về, lùi lại sau một bước.
Mặt anh vẫn bình tĩnh, như thể không có gì khác biệt.
Trong lòng Từ Khả nhộn nhạo, cô nhanh chóng kéo cửa cuốn xuống rồi ngồi xổm khóa cửa lại.
“Đi thôi.” Thấy cô đã khóa cửa xong xuôi, Thẩm Trí đi đến bên xe, mở cửa ghế phụ ra cho cô.
Từ Khả nào dám ngẩng đầu nhìn anh. Cô mất tự nhiên đưa tay lên xoa xoa vành tai nóng bừng của mình, rồi cúi thấp người chui vào trong xe.
Phát hiện động tác của cô, Thẩm Trí mỉm cười rồi vòng qua ghế lái. Anh vừa lên xe thì thấy Từ Khả đang loay hoay tìm chỗ thắt dây an toàn.
Anh nghiêng người qua, thuận thế cầm lấy dây an toàn trong tay cô, giúp cô cài lại rồi nhẹ giọng nói: “Ở đây, bị vài thứ che khuất.”
Mặt Từ Khả đỏ bừng, cô cảm thấy mình như một cô bé ngốc nghếch vậy.
“Em đưa địa chỉ ban nãy để anh xem lại thử.” Thẩm Trí nhìn cô, giọng nói anh tràn đầy ý cười. Nói rồi, anh nhanh chóng khởi động xe.
Mặt Từ Khả vẫn còn đỏ. Cô mở điện thoại tìm một chút rồi đưa cho anh xem.
Thẩm Trí nhìn thoáng qua. Tuy khoảng cách không quá xa nhưng vẫn phải đi hơn hai mươi phút, anh đang tìm đường quay đầu xe lại.
Không khí trong xe dường như hơi kỳ lạ, đến cô cũng cảm thấy căng thẳng dữ dội.
Đây là lần đầu tiên cô ngồi xe của một người đàn ông. Hai người trong không gian kín như thế khiến cô cũng không dám nhìn sang người đàn ông đang lái xe bên cạnh.
Thẩm Trí đương nhiên biết cô đang căng thẳng và cũng biết lý do tại sao. Anh đưa tay ra mở nhạc, tiếng nhạc không quá lớn: “Em đừng căng thẳng thế nữa, anh đâu có ăn thịt người.”
Từ Khả nghe vậy mới ngẩng đầu nhìn anh một cái, lúc này cô mới mỉm cười.
Cô nhớ ra rằng anh nói hôm nay nhà anh có khách đến chúc Tết, tại sao buổi tối anh lại có thời gian ra ngoài thế này.
“Sáng nay Duy Duy còn nháo nhào muốn chạy đến tiệm em ăn bánh kem.” Thẩm Trí muốn cô thả lỏng nên gợi chuyện về cháu gái mình để nói, rồi lại cầm điện thoại nhấn vài cái đưa cô xem.
“Cho em xem chó nhà anh nuôi.”
Nghe anh nhắc tới bé cưng, Từ Khả hứng thú bừng bừng cầm lấy điện thoại di động anh đưa qua cho cô.
Trong điện thoại là một đoạn clip dài khoảng hơn một phút, trong đó thấy bé cưng đang nắm một bên tai của chú chó Husky, tay chân đung đưa vô cùng đáng yêu, thi thoảng còn dừng lại mà nựng nịu gò má chú chó nữa chứ.
Mà chú chó đó cũng để yên cho bé cưng nghịch. Sau đó bé cưng còn dùng trán của mình cọ vào đầu chú chó nữa.
Trời ơi, sao mà đáng yêu gấp đôi thế này.
Chắc là ba mẹ của bé cưng đẹp lắm đây, nếu không làm sao có thể sinh ra một đứa bé đáng yêu giống bé cưng vậy chứ.
“Duy Duy sắp có thêm em gái hoặc em trai đó.” Thẩm Trí lại nói.
Anh thật sự theo bản năng muốn chia sẻ niềm hân hoan này với cô, chẳng qua là anh còn chưa nhận ra điều đó mà thôi.
Nghe vậy, Từ Khả nhìn về phía anh, thấy ánh mắt anh đầy chờ mong và tràn ngập ý cười.
Một đứa trẻ có thể sinh ra trong một gia đình hạnh phúc và đầy đủ điều kiện như thế chính là một điều khiến người khác vô cùng vui sướng, đến ngay cả cô nghe xong cũng cảm thấy hạnh phúc lây.
“Đợi lần sau anh sẽ dắt theo em gái và Duy Duy đến.” Thẩm Trí lại nói thêm.
Không thể dắt Lê Triệt đi được vì cậu ta là nhân vật của công chúng, lúc đó chắc hẳn sẽ là một đám đông hỗn loạn. Vả lại, cái “Con Chó Lớn” đó không chừng lại nói linh tinh gì đó trước mặt cô nữa.
Từ Khả gật đầu, cô vô cùng mong chờ được gặp em gái của anh.
Bởi vì khi nghe anh nhắc về em gái, giọng điệu anh đều tràn ngập thương yêu và dịu dàng.
Từ Khả lại xem video thêm một lần nữa, không khỏi thích thú vì ngay cả chú chó cũng khá là đáng yêu.
Âm nhạc trong xe du dương, vì thế cảm giác căng thẳng ban đầu của cô đã tan biến sạch.
Cô chuẩn bị đưa điện thoại di động trả lại cho anh, nhưng đúng lúc này điện thoại rung lên. Trên màn hình hiện lên một cuộc gọi đến với chữ “Mẹ”.
Mẹ anh gọi điện thoại tới.
Thẩm Trí cầm lấy điện thoại đặt lên giá, rồi gắn tai nghe vào.
“Có chuyện gì?” Anh nhận điện thoại, giọng điệu lạnh nhạt hỏi.
Từ Khả hơi bất ngờ và cho rằng có lẽ mối quan hệ giữa anh và mẹ mình không mấy hòa thuận.
“Không về đâu, mọi người cứ ăn đi.” Một lát sau anh lại nói, đôi mày đẹp nhíu lại: “Sao nữa, bây giờ mới nhớ tới chuyện cần phải quan tâm con à? Đó là khách của các người chứ đâu phải của con?”
“Mẹ không muốn bây giờ con về nhà hất bàn cơm chứ?”
Một lát sau, anh lại thờ ơ nói ra một câu.
Từ Khả thấy vẻ mặt anh khó coi lại còn rất lạnh lùng. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh có biểu cảm như thế trước mặt mình, khiến cô cũng cảm thấy khó chịu theo anh.
Nói xong những lời này, Thẩm Trí không nói thêm gì nữa. Vài giây sau, anh ngắt điện thoại luôn.
Thấy anh đã cúp máy, cô mới vươn tay níu níu ống tay áo của anh, không muốn anh khó chịu nữa.
Thấy biểu cảm của anh như thế, thú thật lòng cô cũng không thoải mái chút nào.
Thẩm Trí nghiêng đầu nhìn cô rồi lại khôi phục vẻ mặt ban đầu: “Không sao đâu. Em có thể tìm xem gần đó có món gì ăn ngon không, lỡ như bên kia đóng cửa thì chúng mình đổi chỗ khác ăn.”
Từ Khả mím môi gật đầu, rồi cầm điện thoại lên tiếp tục tìm kiếm.
“Em sợ anh thấy khó chịu hả?” Sau một lúc, người đàn ông bên cạnh vừa cười vừa hỏi.
Cô ngẩng đầu nhìn sườn mặt của anh, nhớ tới lời Trần Tứ kể rằng anh đang cố học ngôn ngữ ký hiệu. Thật sự có một chút ý tứ.
Cô nhịn không được mà làm một động tác trong ngôn ngữ ký hiệu biểu hiện câu [Đúng vậy].
Thẩm Trí thật sự nhìn hiểu được, anh cũng mừng thầm trong lòng. Vẻ mặt anh lại tiếp tục tươi cười: “Thật sự không có chuyện gì đâu.”
Từ Khả vẫn nhìn chằm chằm anh.
“Mặt anh dính gì à?” Người đàn ông hỏi.
Tự nhiên hôm nay Bé Câm có lá gan lớn lắm, cứ thế mà nhìn chằm chằm anh không chớp mắt luôn.
Anh đang lái xe nên cô không tiện đánh chữ cho anh xem. Cô phải nghiêng người tiếp tục làm mấy động tác trong ngôn ngữ ký hiệu: [Anh lớn lên rất đẹp trai].
Động tác cô làm chậm hơn bình thường, muốn để anh xem và hy vọng anh sẽ hiểu ý của cô.
Thẩm Trí nhìn tay cô vài lần, anh nghĩ một lát rồi cười hỏi: “Ý em là anh rất đẹp trai đúng không?”
Nhưng anh không chắc có phải ý này hay không.
Từ Khả gật đầu, gương mặt đầy thán phục nhìn anh.
Anh lợi hại ghê, trong khoảng thời gian ngắn như thế lại nhìn hiểu được nhiều động tác như vậy.
“Cám ơn em đã khích lệ.” Giọng điệu của Thẩm Trí tràn đầy ý cười, giống hệt như một bình rượu ủ lâu năm làm say đắm lòng người.
Từ Khả nghĩ, người đàn ông này chỉ cần anh muốn, có thể khiến một đống các cô gái xếp hàng như vịt để vượt cầu lửa băng qua sông.
Hơn hai mươi phút đi đường không quá xa, hơn nữa trên đường không có nhiều xe lắm nên không lâu sau đã đến chuỗi các quán ăn mà Từ Khả đã nói.
Cửa tiệm có mở bán, hơn nữa đã mở rộng mặt bằng thông với tiệm bên cạnh rồi sửa sang lại. Cả cửa tiệm như khoác một màu áo mới, trông thật thích mắt.
Mà tiệm lúc này cũng có không ít khách khứa.
Từ Khả rất vui vẻ. Cô không muốn khiến một người đẹp trai như Thẩm Trí phải ngồi trong một cửa tiệm cũ kỹ, như vậy dường như không thích hợp lắm. Mặc dù anh cũng không mấy để ý, nhưng cô cũng sợ anh không quen.
Thẩm Trí tìm một chỗ đỗ xe cách đó không xa.
Bên này rất náo nhiệt. Trên phố có nhiều cửa tiệm mở cửa buôn bán, nên có thể nghe được các loại nhạc mừng năm mới khác nhau.
Từ Khả đi vào trong tiệm trước. Cô đứng trước tủ lạnh nhìn vào bên trong, thấy thịt và rau dưa đều còn rất tươi mới.
[Anh thích ăn gì, kiêng ăn gì? Em sẽ lấy đồ ăn, anh qua bên kia ngồi trước đi.]
Chỗ này tính ra vẫn hơi hẹp, nên khi anh bước vào, có không ít khách đang ăn ngoái đầu lại nhìn.
Lần đầu tiên cô thấy một người chỉ bằng một gương mặt lại có thể khiến nhiều người quay đầu lại đến vậy.
“Anh không kiêng gì hết.” Thẩm Trí nói xong thì mở tủ lạnh ra, cầm theo mấy đĩa thịt bò để vào mâm của Từ Khả, rồi hỏi: “Còn em, thích ăn gì?”
Từ Khả bưng mâm chỉ vào khoai tây miếng và củ sen, rồi chỉ vào một đĩa thịt bò hầm tiêu với chân gà rút xương.
Hai người cứ như thế, cô chỉ cái nào anh lấy cái đó, cầm đầy cả một bàn ăn, thiếu chút nữa là xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Thì ra Bé Câm không ăn được rau thơm và không thích ăn tần ô. Ban nãy, anh để ý thấy ở quầy rau cô chỉ chọn xà lách và một chút đậu hủ thôi.
Tuyệt, tính cách cũng không kén ăn lắm.
Chọn đồ ăn xong, đưa cho ông chủ hâm nóng, Thẩm Trí tiện thể nghĩ.
Mấy xiên que như thế này không cần tự mình nấu, mà là chủ tiệm nấu xong sẽ đặt vào trong một nồi lẩu malatang. Sau khi đưa cho ông chủ và lấy số thứ tự, hai người tìm một góc ngồi chờ.
[Anh muốn uống gì?]
Sau khi ngồi xuống, Từ Khả hỏi.
“Không có, anh không thích lúc ăn cơm uống nước ngọt hay gì đó. Ăn xong uống một cốc trà nóng là được.” Thẩm Trí nói.
Từ Khả gật đầu, cô gọi cho mình một chai sữa đậu nành nóng.
Cô lại nhìn Thẩm Trí. Anh hoàn toàn không có chút nào mất tự nhiên cả, lúc nào cũng có người quay đầu nhìn về phía anh nhưng anh vẫn luôn bình thản và ung dung như thế.
“Em chơi chung với Trần Tứ rất tốt.” Chú ý tới tầm mắt của cô, Thẩm Trí mới mở miệng nói.
[Chị ấy là một cô gái rất tốt, một cô gái như thế luôn khiến người người vây quanh.]
Từ Khả không tiếc lời khen.
“Ừm, kết bạn với cô ấy thật sự rất đáng.” Thẩm Trí nhẹ giọng nói: “Bọn anh quen nhau nhiều năm rồi, ba mẹ em ấy cũng tốt lắm, là kiểu ba mẹ tân tiến đó!”
Hai người họ là những người thưởng thức lẫn nhau.
Từ Khả luôn cảm thấy một tình bạn mà cả hai luôn thấy đối phương thú vị và thưởng thức lẫn nhau thì rất tốt và cũng rất khó.
Thậm chí so sánh còn khó hơn loại tình yêu quý giá. Cô cũng hiểu rõ tại sao hai người họ nhìn qua thì rất xứng đôi nhưng chưa từng thử ở bên cạnh nhau.
Rất nhiều lúc, duyên phận kỳ lạ lại chính là cảm giác vừa mê người vừa hấp dẫn như thế. Có một số người chỉ thích hợp làm bạn bè, so với yêu đương thì làm tri kỷ sẽ càng lâu dài hơn.
Không chờ bao lâu, ông chủ đã bưng lên hai nồi xiên que họ gọi. Mỗi nồi rất lớn, mấy xiên que ngâm mình trong đó làm người ta càng thèm hương vị cay nồng của malatang.
“Thơm ghê.” Thẩm Trí nói một câu.
Từ Khả cười gật đầu, ý bảo anh nhanh ăn khi còn nóng.
Hai người gọi một chén ớt khô và một chén dầu ớt.
Lúc ăn, Từ Khả cũng sẽ nói cho anh nghe cái nào nhúng với ớt khô ngon, cái nào nhúng dầu ớt ngon.
Thẩm Trí ăn trong vui sướng, cũng rất thả lỏng bản thân.
Tuy rằng anh sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng từng chút cũng không nhiễm cái thói thiếu gia nhà giàu. Hơn nữa, anh cũng rất vui vẻ đi trải nghiệm ăn những món ăn bình dân hoặc những món khó ăn chưa ăn bao giờ.
Xiên que của tiệm này cay lắm. Từ Khả ăn đến mức hai gò má ửng hồng nhưng vẫn luôn nở nụ cười vui sướng, làm cho người khác xem cũng vui sướng theo cô.
“Em ăn cay giỏi ghê á.” Ăn xong, Thẩm Trí nhìn cô rồi nói.
Khi Bé Câm ăn cái gì cũng khiến đối phương thấy món cô đang ăn là món ngon, làm cho người ta cũng sốt ruột muốn nếm thử một ngụm.
[Mùa đông em rất thích ăn đồ cay nóng, có thể ấm hơn chút ạ.]
Xem xong chữ trên màn hình di động, đôi mắt Thẩm Trí hơi trầm xuống. Anh hỏi: “Em bị bệnh nên không thể nói chuyện được sao?”
Anh thật sự rất muốn nghe được giọng nói của cô, thậm chí còn muốn cô gọi tên mình hoặc gọi là Thẩm tiên sinh cũng được.
Bởi lẽ anh cảm thấy nếu cô có thể mở miệng nói chuyện thì chắc chắn giọng nói của cô sẽ rất dễ nghe, ngọt ngào và trong trẻo.
Nhưng mà nếu như không thể nói cũng không sao, anh sẽ từ từ học ngôn ngữ của cô.
Từ Khả run sợ, nhưng cô vẫn gật đầu.
Cũng có thể coi như cô bị bệnh nên không thể nói chuyện được nữa. Nhưng mà thật ra hai năm trước cô có thử đi khám bác sĩ, nhưng bác sĩ chỉ nói rằng dây thanh quản của cô bình thường, không có hao tổn gì, nguyên nhân là do bóng ma tâm lý tạo thành.
Thẩm Trí không hỏi tiếp nữa, truy hỏi tới cùng chẳng khác nào cầm dao rạch tiếp vết sẹo của cô ra chứ.
Sau khi ăn xong, hai người đều no căng bụng.
Từ Khả thanh toán xong rồi đi ra ngoài. Thời gian vẫn chưa trễ lắm, chỉ mới hơn tám giờ thôi.
Cô ngẩng đầu lên trời thở ra một ngụm sương trắng. Ăn ngon cũng khiến tâm tình vui vẻ hơn.
Thẩm Trí cũng đi đến, cúi đầu nhìn cô. Anh thấy cô đang ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, đôi hàng mi dài rung rung, khóe mắt nhếch lên trông rất vui vẻ.
Có chiếc xe lái qua, nên anh đưa tay vịn vai cô lại.
Lúc này Từ Khả mới chú ý đến mình đang đứng giữa đường. Cô giơ tay làm động tác cảm ơn với anh.
“Qua bên kia đi bộ chút đã, ăn no quá, lát nữa lại về.” Thẩm Trí chỉ về một phía có rất nhiều người đi bộ, là một ngã tư náo nhiệt.
Bên kia đường là phố cổ, có rất nhiều đèn lồng treo lên. Thấp thoáng còn thấy nhiều cô gái đang mặc Hán phục dạo phố.
Từ Khả còn đang định nói rằng nếu như anh có việc thì cứ về trước, không cần đưa cô về đâu.
Nhưng anh đã đề nghị như thế thì cô cũng muốn qua bên kia đường nhìn xem. Cùng lúc đó, cô thấy có hai cô gái mặc Hán phục cầm đèn lồng đi qua bên kia, hình như bên đó đang có hoạt động thả hoa đăng.
Hai người đi tới ngã tư, đứng chờ đèn đỏ.
Có nhiều người đứng chờ đèn đỏ giống như họ, dường như là muốn đi dạo qua phố cổ bên đó.
Khi Thẩm Trí đứng trong đám người thì rất gây sự chú ý. Anh vốn dĩ đã cao ráo lại còn rắn rỏi, tuy chỉ mặc một bộ đồ thể thao nhưng cũng đủ quyến rũ chết người.
Đừng nói người qua đường thấy anh sẽ nhìn thêm mấy lần, ngay cả cô tiếp xúc với anh một thời gian dài mà vẫn không cầm lòng được mà ngắm nhìn anh mãi đây.