Chương 3

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi cứ nghĩ không có ai.” Thẩm Trí nói khi thấy cô bước ra.
Từ Khả tháo khẩu trang xuống rồi mỉm cười tươi tắn với anh. Cô vội vàng đi đến quầy tính tiền, đưa cho anh hai chiếc khăn giấy, sau đó cầm bút và sổ lên viết:
[Cuối cùng ngài cũng đến rồi.]
Đã mấy ngày rồi anh chưa từng xuất hiện. Cô cũng biết có lẽ anh chỉ tùy tiện đáp lại cho qua chuyện để không làm khó mình, một người đàn ông như anh sao có thể để ý đến mấy món tráng miệng nhỏ nhặt thế này chứ.
Nhưng dù người khác có muốn hay không là một chuyện, còn việc của cô là phải giữ đúng lời hứa của mình.
Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng cố tình để lại một chiếc bánh. Ban đầu là bánh lớn sáu tấc, sau đó lại là bánh nhỏ bốn tấc.
Chiếc bánh sáu tấc quá to mà anh cũng không đến lấy, một mình cô ăn không hết, sợ lãng phí nên cô đã chia cho những người hàng xóm xung quanh.
“Trong cửa hàng chỉ có một mình cô thôi sao?”
Thẩm Trí nhận lấy khăn giấy cô đưa để lau nước mưa trên mặt. Anh liếc nhìn cuốn sổ cô đang cầm rồi lại đưa mắt nhìn quanh cửa hàng.
Cách trang trí khá đơn giản, có hai tủ trưng bày nằm ngang, mỗi tủ dài khoảng hai mét. Một tủ đặt cạnh quầy thu ngân, bên trong có hai tầng kệ để tiện lấy bánh.
Chiếc còn lại đặt giữa cửa hàng, hai bên có cửa để lấy bánh. Bên trong còn vương vãi vụn bánh mì, bánh su, hai kệ đã trống trơn, có lẽ đã bán hết rồi.
Ngoài ra còn có hai tủ lạnh dạng đứng cũng khá trống trải, bên trong chỉ có vài loại nước trái cây và sữa.
Chỉ có một giá gỗ nhỏ ba tầng bày đủ loại bánh quy và bánh su kem. Bên trái cánh cửa có một chiếc bàn tròn nhỏ và hai chiếc ghế.
Có thể thấy đây là một gian phòng đã lâu đời, bề ngoài thoạt nhìn cũng có chút cũ kỹ, nhưng bên trong được trang hoàng nhìn vẫn còn mới. Có thể là cửa tiệm mới mở chưa lâu hoặc là cô rất thường xuyên gìn giữ nó.
Từ Khả gật đầu, lại viết một dòng chữ cho anh đọc.
[Trong cửa hàng còn một dì giúp việc theo giờ đã về rồi.]
[Tôi để lại cho ngài một miếng bánh mousse vị dâu, còn lại một chiếc bánh tiramisu và bánh xoài ngàn lớp, ngài cũng có thể lấy đi. Đợi tôi gói xong bánh cho khách rồi sẽ gói cho ngài, có được không ạ?]
[Nhanh lắm, chỉ một lát là xong thôi.]
Khách hàng nói khoảng 7 rưỡi sẽ đến lấy bánh, có lẽ sắp tới rồi.
“Cô cứ làm việc của cô trước đi, đừng bận tâm đến tôi.” Thẩm Trí nói.
Từ Khả lại nhìn anh một cái rồi đi vào bếp.
Cô không ngờ hôm nay anh lại đến, trong lòng cô có chút vui sướng.
Nếu không thì cô sẽ luôn canh cánh về chuyện này và nghĩ rằng bản thân đang lợi dụng người khác.
Thẩm Trí tiếp tục quan sát cửa hàng nhỏ bé. Anh thấy trên quầy tính tiền bày biện rất nhiều thứ, ngoài máy tính tiền ra thì còn có một hộp giữ nhiệt đựng đồ uống nóng, bên trong có cả sữa.
Ngoài ra còn có một vài món ăn vặt giống như quà tặng kèm, một tập tài liệu giới thiệu các món ngọt trong cửa hàng và một hộp danh thiếp.
Khách hàng có thể nhìn thấy phòng bếp sau quầy tính tiền, thấy được cô gái đang mặc bộ đồng phục đầu bếp và đeo tạp dề kẻ ô.
Anh bước tới vén tấm rèm và đi vào sau bếp.
Phòng bếp được ngăn cách ở phía sau, tuy ngôi nhà hơi cũ nhưng mọi thứ được sắp xếp rất gọn gàng và sạch sẽ.
Sâu hơn bên trong phòng bếp là một căn phòng khác, được ngăn cách bằng những kiện đồ đạc xếp gọn gàng. Anh không thể nhìn kỹ hơn nữa nên chỉ đứng dựa vào cửa bếp để xem cô gói bánh.
Đó là một chiếc bánh kem rất đẹp, trông vừa mộng mơ vừa tinh tế. Cách trang trí cũng rất đơn giản, bên trên mặt bánh là một miếng sô cô la trắng có dòng chữ chúc mừng sinh nhật và vài quả anh đào màu sắc rực rỡ.
Thẩm Trí cũng để ý thấy cô đặt một giá đỡ điện thoại di động trên bàn, điện thoại đang hoạt động như thể đang quay phim. Bên cạnh có một bảng trắng nhỏ, trên đó ghi công thức làm bánh và thành phần nguyên liệu.
“Cô đang livestream sao?” Anh tò mò hỏi.
Từ Khả ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lại lắc đầu. Hiện tại cô chỉ đang quay lại quá trình mình làm bánh, đợi có thời gian sẽ chỉnh sửa và đăng lên một vài nền tảng video ngắn.
Nhưng mỗi sáng sớm khi cô làm bánh kem hoặc bánh mì, cô đều sẽ phát trực tiếp. Mặc dù thời điểm đó hơi sớm và không có quá nhiều người xem, nhưng tài khoản phát trực tiếp của cô trên nền tảng video ngắn có tới mấy chục ngàn người hâm mộ, đây cũng là một cách để cô quảng bá cửa tiệm của mình.
Thỉnh thoảng cô cũng sẽ phát trực tiếp khi làm bánh cho khách đã đặt trước, nhưng hôm nay ban đầu hơi cầu kỳ, bánh cũng không dễ làm nên cô sợ phát trực tiếp nhưng thể hiện không tốt, vì thế cô mới chuyển sang quay video.
Chẳng mấy chốc, cô đã gói xong.
Cô cẩn thận đem hộp bánh đã được đóng gói kỹ càng đặt vào tủ lạnh cạnh quầy thu ngân, chờ khách hàng đến lấy.
Sau khi cất bánh đi, cô lại cầm cây bút và cuốn sổ đặt trên quầy tính tiền lên.
[Ngài muốn lấy bánh mousse dâu hay cả hai món ạ? Món nào cũng ngon, ngài có thể thử thêm cả bánh su kem.]
Trong mắt cô ánh lên chút mong đợi, cô đang cố gắng giới thiệu những món bánh ngọt ngon miệng trong cửa hàng của mình.
“Cô thực sự nghĩ tôi đến đây là để lấy bánh ngọt bồi thường sao?” Thẩm Trí liếc nhìn cuốn sổ cô đang cầm: “Không có khả năng đâu.”
Anh chỉ là tiện đường đi ngang qua, chợt nhớ tới nên mới tò mò bước vào.
Nếu không phải vô tình đi ngang qua, anh đã sớm quên bẵng nơi này rồi.
Những lời anh nói khiến Từ Khả hơi xấu hổ, như thể anh đã hiểu lầm rằng cô nghĩ anh là một người lòng dạ nhỏ nhen.
Cô không thể nói chuyện, cách biểu đạt của cô cũng có chút bối rối, tất cả đành dựa vào cây bút và cuốn sổ trong tay.
Thấy vẻ mặt bối rối của cô, Thẩm Trí cũng nhíu mày. Anh chỉ vào chiếc bánh kem dâu tây và nhỏ giọng nói: “Tôi muốn lấy chiếc bánh kem dâu tây đó.”
[Không phải tôi muốn nói ngài keo kiệt, mỗi ngày tôi đều thật lòng chờ đợi ngài ghé qua đây, như vậy lòng tôi mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.]
Từ Khả lập tức giơ cuốn sổ lên trước mặt anh, hy vọng anh không hiểu lầm thành ý của cô.
“Mặc kệ cô nghĩ gì, cứ coi như là vậy đi.”
Thẩm Trí tùy tiện nói, vừa nói anh vừa đưa tay mở cửa tủ lạnh lấy chiếc bánh kem mousse dâu tây ra: “Gói cái này lại cho tôi.”
Nghe anh nói vậy, Từ Khả hơi sững người một chút.
Người đàn ông trước mặt này mặc dù lớn lên rất đẹp trai, giọng điệu ôn hòa dịu dàng nhưng lại khiến người khác cảm thấy anh vô cùng xa cách.
Cô cầm lấy chiếc bánh đi đến quầy tính tiền, cẩn thận gói lại cho anh.
Thẩm Trí cầm lấy, thấy cô cúi đầu nhìn điện thoại rồi lấy hai tấm danh thiếp trong hộp ra bỏ vào túi đựng bánh.
Vừa định rời đi, cô đã vươn tay nắm lấy tay áo anh.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?” Anh cau mày hỏi lại.
[Ngài có thể để lại thông tin liên lạc không?]
Từ Khả để điện thoại xuống rồi vội vàng viết một dòng, nhìn chằm chằm vào anh.
Thẩm Trí nhìn vào cuốn sổ của cô thấy có chút khó hiểu trong lòng. Anh không thích tùy tiện để lại thông tin liên lạc của mình cho người khác.
Sợ anh hiểu lầm, cô lập tức viết tiếp:
[Không có ý đồ gì khác, chỉ là nếu lần sau ngài muốn ghé lấy bánh thì có thể nói trước với tôi muốn vị gì, tôi đều sẽ làm cho ngài.]
Đưa cho anh xem xong, cô lập tức viết tiếp:
[Ngài yên tâm, tôi sẽ không quấy rầy ngài, tôi cũng không có ý đồ gì khác đâu.]
Cô sợ anh sẽ hiểu lầm rằng cô có ý muốn làm phiền anh. Tuy anh vừa đẹp trai vừa tốt tính nhưng cô hoàn toàn không dám có ý nghĩ vượt quá giới hạn nào cả.
Thậm chí anh còn không biết có lần sau hay không.
Thẩm Trí nghĩ thầm, sau đó nhìn về khuôn mặt cô. Cô vẫn đang đội chiếc mũ đầu bếp, chiếc mũ cao khiến cô trông hơi buồn cười nhưng cũng rất đáng yêu. Nhìn một lúc, anh hỏi: “Bình thường cô thường quảng cáo bánh ngọt và mấy món tráng miệng à?”
Từ Khả gật đầu, chỉ cần có thể kiếm tiền thì cô đều làm.
Anh đưa tay vào túi áo khoác lấy điện thoại di động ra rồi bật mã QR kết bạn của Wechat lên đưa cho cô: “Đừng có suốt ngày ‘ngài’ này ‘ngài’ nọ như thể tôi đã già 70 tuổi vậy. Tôi tên Thẩm Trí, Thẩm trong ‘ba phần nước’, còn Trí trong ‘trí kính’ (tôn kính).”
Từ Khả nhanh chóng cầm điện thoại lên quét mã QR. Một lúc sau, tài khoản bạn bè tên Thẩm Trí đã xuất hiện trên giao diện Wechat.
Ảnh đại diện là hình một chú husky đang nằm trên mặt đất, trên bụng husky là bốn chú mèo với màu sắc khác nhau, nhìn khá buồn cười.
Dù sao, nhìn bức ảnh đại diện này cũng thấy không phù hợp với khí chất của anh ấy.
Kết bạn xong, Thẩm Trí không nói thêm lời nào mà cầm bánh ngọt rời khỏi cửa tiệm.
Anh không mang dù theo nên Từ Khả vội cầm lấy chiếc dù ở cửa đi theo che chắn cho anh. Anh quá cao nên cô phải dùng cả hai tay để che được đầu anh.
Thẩm Trí đi được vài bước thì dừng lại, anh ngẩng đầu nhẹ giọng bảo: “Không cần đâu, xe của tôi đậu ngay bên cạnh.”
Từ Khả không nhúc nhích. Bây giờ trời đang mưa rất to, dù chỉ cách có mấy bước nhưng anh vẫn có thể bị ướt. Thời tiết thế này rất dễ khiến người ta bị cảm lạnh.
“Cô rất nhiệt tình.” Thẩm Trí lại nói. Anh cũng không từ chối hành động của cô mà chỉ đi thẳng về phía chiếc xe.
Từ Khả che dù cho anh. Đi khoảng hai mươi bước thì đến xe, cô nhìn chiếc xe, thấy vết xước chói mắt ở đầu xe vẫn còn.
Thẩm Trí mở cửa xe, thấy cô nhìn chằm chằm đầu xe liền nói: “Gần đây bận quá nên vẫn chưa có thời gian đi sơn lại.”
Cô gật đầu rồi quay đi chỗ khác.
---
“Này, đây không phải anh Thẩm Trí sao?”
Thấy một chân Thẩm Trí đã bước lên xe, một giọng nói ngạc nhiên đột ngột vang lên.
Trời đang mưa rất to, người đàn ông cầm theo chiếc dù trong suốt đột nhiên xuất hiện.
Khi anh ta đến gần hơn, Từ Khả cũng nhìn ra đó là ai.
Anh ta là một người đàn ông rất đẹp trai với khuôn mặt rắn rỏi, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, chỉ dài hơn một tấc. Anh ta mặc một bộ đồ thể thao màu đen trắng, nhìn qua có thể thấy anh ta cao ngang ngửa Thẩm Trí.
“Giai Ngọc, em ở đây làm gì?” Thẩm Trí nhìn anh ta một cái.
“Mới làm nhiệm vụ xong.” Người đàn ông trả lời, vai hơi co lại vì lạnh: “Anh ăn mặc chỉnh tề thế này là đi xem mắt hay đi hẹn hò?”
“Có thể sao?” Thẩm Trí lãnh đạm hỏi lại.
“Đúng vậy!” Anh ta không tự chủ được gật đầu, nói xong liền nhìn Từ Khả đang che dù cho Thẩm Trí, đáy mắt anh ta ngập tràn tò mò hỏi: “Còn đây là ai?”
“Đồng nghiệp của em đâu? Đã đỗ xe ở đâu?” Thẩm Trí phớt lờ câu hỏi của anh ta, nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Họ về trước rồi, em là nữ hoàng mà.” Lâm Giai Ngọc trả lời, đôi mắt vẫn dán chặt vào Từ Khả.
Từ Khả bị anh ta nhìn đến cảm thấy có chút không thoải mái. Cô luôn cảm thấy người đàn ông này nhìn mình vừa sắc bén vừa nghiêm túc.
Cô vừa định nói với Thẩm Trí rằng cô sẽ quay về cửa hàng, nhưng điện thoại di động trong tạp dề vừa lúc vang lên mấy tiếng.
Cô lấy điện thoại di động ra nhìn, hàng chân mày vô thức cau lại, ngay cả vẻ mặt cũng lộ rõ vẻ chán ghét.
[Từ Lai Đệ, tôi biết chị vừa mua căn nhà ở Vinh Thành, căn đó lẽ ra thuộc về tôi.]
[Tôi nói cho chị biết đừng tưởng rằng chị giả chết là có thể chạy thoát, chờ xem tôi đối phó với chị như thế nào.]
[Bố mẹ tìm cho chị một gia đình tốt, sính lễ mấy vạn lận, chị tốt nhất nên thành thật quay về lấy chồng ở đó đi.]
Từ Khả nhìn tin nhắn được gửi bằng dãy số lạ lẫm, cô không khỏi siết chặt điện thoại đến nỗi bàn tay trắng bệch.
Trong đầu cô đang nghĩ liệu những dòng tin nhắn này có thể trở thành bằng chứng trước cảnh sát không? Đây thuộc về tội gì đây?
Thẩm Trí cũng chú ý tới vẻ mặt của cô, anh cũng không tọc mạch chuyện người khác mà chỉ nói với Lâm Giai Ngọc: “Lên xe đi, mưa to quá, anh chở em về.”
Sau đó anh trực tiếp ngồi vào xe, nhìn Từ Khả:
“Cô mau trở về cửa tiệm đi, vừa rồi hình như có khách ghé vào đó.”
Từ Khả tựa hồ như không nghe thấy, đôi mắt vẫn dán chặt vào điện thoại.
“Từ Khả.”
“Từ Khả.”
Anh gọi hai lần, thấy cô không trả lời nên anh khởi động xe, bóp còi thêm hai lần.
Lúc này Từ Khả mới phản ứng lại, cô hơi hoảng sợ nhìn anh.
“Trở về đi, trong tiệm của cô có khách ghé.”
Thẩm Trí nhíu mày nhìn cô.